Tiền (Thư Tuyệt Mệnh)

Lượt đọc: 346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

“Về gần cuối một cuốn tiểu thuyết anh thường có cảm giác yếu ớt. Có thể chỉ là do mệt mỏi khi phải lật nhiều trang. Người ta đọc thật nhanh - để đến cuối truyện, để rũ bỏ anh đi cho rồi. Tôi biết vấn đề của họ mà. Anh mải mê theo cuộc đời của những kẻ khác được bao lâu chứ? Năm phút thì được, chứ năm tiếng thì không. Đấy là cả một nỗ lực.”

“Vâng vâng,” tôi nói. “Này Martin. Nghe này. Nói cho anh biết nhé, chuyện này ngượng bỏ mẹ. Đoán xem là gì nào.”

“Chúng ta sẽ thay đổi toàn diện.”

“Phải đấy. Sao anh nhìn ra vậy?”

“Trời đất, Chúa ơi, anh không nhận thấy được là điều đó sẽ xảy đến hay sao?”

Thế là tôi chửi rủa kể lể, không theo một trình tự nhất định nào - chửi Fielding, tên Frank Điện Thoại, vụ ẩu đả đằng sau trung tâm kinh doanh khiêu dâm, về căn phòng chết chóc trong khách sạn Carraway…

“Tại sao chứ?” tôi hỏi. “Tại sao hắn lại làm chuyện này? Động cơ là gì? Qua điện thoại hắn luôn mồm nói là tôi đã phá hoại đời hắn. Tôi đã làm thế như thế nào mới được? Tôi sẽ nhớ chứ. Thậm chí có bất tỉnh hay gì đó, tôi vẫn nhớ.”

Martin nghiền ngẫm. Tôi thấy chút ấm lòng cảm kích anh chàng này khi hắn nói, “Tôi nghĩ tất cả chỉ là cái cớ giả tạo mà thôi. Anh chưa khi nào làm tổn hại đến hắn.”

“Thật chứ? Nhưng nếu thế thì chẳng có nghĩa lý gì cả.”

“Thật sao? Vào thời buổi này ấy à? Đôi khi tôi nghĩ rằng, với tư cách là một nhân tố kiểm soát các mối quan hệ giữa người với người, giờ đây động cơ đã kiệt quệ từ lâu rồi. Nó đã không còn khả năng thúc đẩy con người được nữa. Hãy đi ra phố mà dạo xem. Anh thấy được bao nhiêu phần động cơ nào?”

“Tại sao lại là tôi? Đấy là điều tôi muốn biết. Là tôi, tại sao là tôi?”

“À, vì anh phù hợp hết mọi đàng. Nhưng tôi có linh cảm là chuyện này có liên quan đến cái tên của anh.”

“Tên tôi thì làm sao?”

“Tên gọi quan trọng cực kỳ. Nhưng mà thôi, anh cũng phải đi rồi đúng không? Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này và chúng ta có thể gặp lại sau nếu anh muốn. Đừng lo. Cuối cùng mọi chuyện sẽ rõ ràng ra thôi mà.”

“Ờ anh còn cười được,” tôi bảo. “Anh đã lấy được tiền của anh rồi. Hay ít nhất cũng đã lấy được một nửa.”

“Tôi chưa từng đổi séc ấy thành tiền. Đây này. Anh có muốn lấy lại không?”

“Chúa ơi, anh chẳng có chút nhạy bén nào về tiền bạc cả, phải thế không. Nghe này - cứ giữ lấy đi. Một vài tay đầu tư trong số ấy có thể là có thật đấy. Cuối cùng trong toàn bộ chuyện này biết đâu cũng có chút tiền nào đấy.”

“Anh không hiểu rồi. Đám đầu tư cũng chẳng có tiền gì sất. Bọn họ là gì thì đã rõ quá rồi còn gì.”

Tôi trân trối nhìn hắn cho đến khi hắn nói, “Bọn họ toàn là diễn viên không thôi.”

Đường phố hát vang. Vâng chúng hát thật đấy. Anh có nghe thấy chúng không? Đường phố gào thét. Anh đã được kể cho nghe về văn hóa đường phố rồi. Chẳng có chút văn hóa nào đâu. Đấy là mấu chốt. Văn hóa thì chỉ đến mức này thôi. Đến đâu thì lời hát ca ngừng và tiếng thét bắt đầu nhỉ? Và trong những trung tâm mua sắm độc thoại cùng các con hẻm đồng ca của khu Tây London thì những kẻ chuyên gào thét đang hát còn những kẻ chuyên hát lại gào thét. Họ đối mặt với hơi thở từ vỉ nướng của tiệm trò chơi điện tử mở thâu đêm, siêu thị mở qua đêm, lò lửa giữa lòng đất của thành phố không ngủ. Giống như những nơi họ lui tới, những kẻ gào thét hoạt động suốt hai mươi bốn tiếng, suốt ngày đêm, không bao giờ đóng cửa. Người đàn bà có cặp giò nâu kia - Chúa ơi, công lực của bà ta mới thực là! - vẹo người bên khung cửa, mọi giờ giấc, mọi điều kiện thời tiết. Cùng với những người còn lại của ban đồng ca bà ta tập đi tập lại chỉ một cơn oán hận, một âm mưu đơn độc, một sự phản bội duy nhất. Nó kết thúc bằng những lời lẽ tục tĩu và chuyển động vội vã, tự căm ghét bản thân, như thể bà ta không thể nào chịu nổi việc phải ở gần chính mình. Ôi mẹ ơi… Bài hát những kẻ gào thét đang ca vang kia là lời ca về những gì họ không thể chịu được, nó xác định và diễn tả ý nghĩa của cụm từ không chịu đựng nổi.

Này, anh có từng để ý cái cung cách người ta nói chuyện lớn tiếng trong các quán ăn hay rạp chiếu bóng, cái cách những khu sân sau bỏ xó rùng mình với những thí dụ điển hình về sự bất tài, bọn đánh trống, thổi còi, radio tranh nhau mở lớn, cái cách anh nghe và thấy những lời nguyền rủa và ngôn ngữ cử chỉ của vở kịch đầy dục tính tại các trạm xe buýt dưới trời mây u ám như bóng ma, cái cách cuộc sống chuyển ra ngoài trời không? Và trong những quán rượu ngập ngụa những tay lão thành nhăn nhó nói bạt cả tiếng nhạc rock. Chúng ta lớn tiếng hơn để được nghe thấy. Chẳng mấy chốc cả lũ chúng ta đều sẽ trở thành những kẻ thét gào.

Truyền hình đang tác động đến chúng ta. Phim ảnh cũng thế. Chúng ta chưa biết chắc thôi. Chúng ta chờ đợi, và đếm nhặt những triệu chứng. Có vấn đề về chủ nghĩa hiện thực, tất cả chúng ta đều biết vậy. Ti vi là thực mà! có người nghĩ thế. Thế thì thực tại được bỏ lại nơi đâu? Mọi người phải có, mọi người muốn có được những nhân vật sống động, có được bộ phim truyền hình dài tập về mình, có vở kịch đường phố của riêng mình, ai ai cũng phải có được một hình thức nghệ thuật nào đó trong đời… Cuộc đời của chúng ta, chúng chứa đựng hình dạng, vóc dáng nghệ thuật, và chúng ta muốn hé lộ hình dạng của mình mặc dù chúng ta chỉ cựa mình thận trọng, với chìa khóa, túi không thấm, tách cà phê, hộc đựng áo, sổ cùi séc, chăn màn, kiểu tóc, hộp đựng dây màn cửa, giấy bảo hành tủ lạnh, bút bi, nút áo, tiền.

Tôi đang tìm kiếm tiền, tôi đang tìm kiếm tiền. Cho tôi một ít đi nào. Coi nào. Cho đi nào. Đây này, cầm lấy ít tiền đi… Sáng nay tôi thử đổi séc lấy tiền mặt. Mọi chuyện diễn ra như một giấc mơ, mà là một giấc mơ đẹp, cho đến tận phút chót: rồi tôi bị con nhỏ ngồi bàn trong từ chối, chỉ một cái lắc đầu qua những chấn song gỗ. Tôi bới tung căn hộ của mình. Tôi mong tìm thấy mấy đồng bảng nhăn nhúm trong quần soóc tennis cũ, vài tờ năm bảng trong các túi quần jean, vài tờ mười bảng dưới gối ghế nệm, hai mươi bảng trong hũ trên kệ. Tất cả những gì tôi tìm thấy được là chín mươi lăm xu. Ngồi sau tay lái của chiếc Fiasco đang bồn chồn nảy lên nảy xuống (kim xăng vừa chớm xuống dưới mức đỏ), tôi chạy xe đến văn phòng công ty Linex & Carburton trên khu Soho. Tôi không biết chuyện gì đang chờ đón mình nhưng tôi biết mình sẽ cần có tiền để tự vệ trước nó. Bằng không thì một vị thần tiền nào đó sẽ sà xuống bất cứ lúc nào mà táp một miếng tướng vào đầu tôi mất. Tôi đi đến hang ổ của Terry Linex và nói, “Tôi muốn phần tiền phụ cấp thôi việc của mình. Đưa tôi 50.000.” Terry đã hứa rằng phần tiền phụ cấp thôi việc của tôi sẽ bằng nửa số có sáu con số. Và Terry biết giữ lời lắm. Mà nhắc cho anh nhớ nhé, bản thân Terry cũng có điều phải lo lắng, là già Tel. Hắn vừa chuốc cho tôi uống hết một chai scotch vừa trình bày cho tôi biết thông tin sự thực. Trốn thuế, tài chính bị phong tỏa - tôi cũng không rõ tường tận chi tiết. Chúng tôi bắt tay. Hắn ký cho tôi một tờ séc đề lùi ngày. Terry đã từng hứa là tiền trả hết hợp đồng của tôi sẽ bằng một nửa của sáu con số. Mà đúng thế thật. Nó có ba con số. 125 bảng.

Một tiếng đồng hồ sau tôi đã ngồi uống ly brandy ủ từ anh đào năm ngoái còn lại trong nhà bếp nhà Alec Llewellyn. Chúng tôi ngồi gù gù lưng như mấy tay đánh bạc quanh chiếc bàn vuông. Chúng tôi ngồi đối mặt nhau như thế này đã lắm lần rồi. Bọn tôi chẳng ai nói gì nhiều vì cũng chẳng có gì nhiều để nói. Alec Llewellyn nợ tôi mấy nghìn bảng. Nhưng nói sao đây? Ở nơi này chẳng có đồng nào. Tôi biết thế. Chỉ có tiền nợ, tiền bị âm mà thôi. Tôi không nhắc gì đến chuyện đó. Nhưng mà hắn vẫn biết. Tầm ra đa về tiền của hắn vẫn còn hoạt động trên những gì còn lại của gương mặt túng quẫn, đầy nhục dục của hắn. Hắn biết tại sao tôi đến đây, và hắn sợ tôi.

Đây là nỗi sợ cuối cùng mà tôi còn cảm nhận được từ phía Alec Llewellyn. Thế nên tôi ngả người ra sau để cho nỗi sợ leo thang.

☆ ☆ ☆

Tôi biết chắc là anh đang thắc mắc làm cách nào tôi trốn khỏi New York. Cả tôi, trong chừng mực nào đó, cũng thắc mắc tương tự. Tôi biết anh đang thắc mắc ai trả tiền cho chuyến bay của tôi. Martina ư? Không. Trời ạ, không, không phải là Martina đâu.

Airtrak vừa phọt chúng tôi ra ga hành khách lúc mười hai rưỡi đêm. Đích thực đấy là một cảnh của thế kỷ hai mươi, cả hành tinh hoảng loạn, các phóng viên ảnh, đám người với bảng ghi chép và bảng tên, nỗi thống khổ ồn ào của dân tị nạn. Thế hãng hàng không của toàn dân có cung cấp cho dân chúng của họ chuyến bay thay thế nào không? Chẳng hề. Tất cả những gì hãng cho chúng tôi là một phiếu nước ngọt và phiếu bánh mì. Mà dầu sao tôi cũng suýt ngất xỉu khi trông thấy xông qua cửa xoay nào phải ai khác, chính là Bruno Mập và Horris Tolchok chứ. Hay quá! Tới luôn đi, bắt tao đi, tôi thầm nghĩ. Nhưng tôi lại phóng vọt bỏ chạy, thụp người né Bruno, né Horris, né nỗi nhơ bẩn của đồng tiền, né cả nước Mỹ… Suốt đêm ấy tôi chui rúc trong toa lét hãng PakAir. Cứ vài giây tôi lại chán nản ợ lên một tiếng, và chờ cho cái răng ấy tống một cú vào mặt tôi. Có một tủ bán thuốc aspirin, trong toa lét ấy. Nhưng tôi lại không có tiền. Tôi chẳng có đồng nào. Nếu đêm ấy tôi có thể kết liễu đời mình thì tôi đã làm rồi. Nhưng tự sát, giống như aspirin, giống như mọi thứ khác, cũng cần phải có tiền trong khi tôi lại không có. Trừ phi anh thật sự gan lì, bằng không việc tự sát cũng khiến anh tốn vài đồng nữa. Tôi thử uống thuốc của Martina. Chẳng thể nuốt trôi. Mà không còn miếng rượu nào để giúp tôi uống cho đàng hoàng. Khoảng đến năm giờ sáng tôi đạt đến tình trạng cảm nhận mình như kẻ ngoài cuộc buồn bã thay cho cái răng khốn khổ của mình, suy cho cùng lúc ấy nó đang trải qua những cơn đau thống khổ hấp hối, chết trẻ và khốc liệt bởi chính tay mình, trước hạn kỳ của nó nhiều.

Tám giờ sáng tôi gọi một cuộc do người nhận trả tiền tới khách sạn Bartleby. Đấy là phần khó khăn nhất, phần thuyết phục cho con nhỏ trong khách sạn làm ngược lại với quy định của khách sạn mà nhận cuộc gọi của tôi. Selina Street đi taxi thẳng đến chỗ tôi, ôi vị nữ anh hùng ấy. Cô ta đón tôi tại bãi đáp của hãng British Albigensian (tại ga đến: tôi nghĩ ở đấy sẽ an toàn hơn) rồi đưa tôi đi ăn bữa lỡ tại khách sạn Welcome-In gần sân bay La Guardia. Chỉ cần nhìn qua mặt tôi một cái là cô ta biết tỏng mọi chuyện. Và chuyện đó làm cô ả hài lòng. Vừa đi vừa lắc lư cô ta dẫn đường tôi đi vào bóng khuất ý tứ của nhà hàng trong khách sạn. Tôi đi theo cô ta, theo cô ả mông ních đầy củ lặc đang vận chiếc váy mùa hè này. Tôi chẳng cảm thấy chút cay đắng nào. Ai chứ, tôi ấy à?

“Ngày hôm qua, chuyện với Martina,” tôi vừa nói vừa bỏ cọng cần tây, miếng bí đao và dưa hấu ra khỏi ly cocktail Bloody Mary đầu tiên của mình. “Đó là cái bẫy, phải không nào. Em đã gài bẫy anh.”

“Phải. Xin lỗi nhé,” cô ta nói.

“Như thế nào chứ?”

“Ồ đơn giản thôi mà.”

Vâng, đơn giản lắm. Martina và Ossie đã sắp xếp gặp mặt nhau vào lúc ba giờ rưỡi trong phòng khách sạn hạng sang của hắn. Chỉ để bàn công chuyện thôi. Sau đấy Selina bảo Ossie rằng Martina đã gọi đến hoãn cuộc gặp. Cô ta bảo Ossie đi gặp luật sư của hắn - rồi cô ta đi uống nước với tôi. Martina đến đúng giờ, như thường lệ. Martina luôn luôn đúng giờ. Tất cả chúng ta đều biết cái thói này của cô.

“Tại sao chứ?” Selina điển hình thôi, tôi tự nhủ. Màn dàn dựng tuy đơn giản nhưng diễn xuất thì tuyệt vời… Không, cũng chẳng tuyệt vời gì. Chỉ là những hành động cần thiết mà thôi. Chỉ là cảnh khiêu dâm. Tất cả những gì cô ta là làm phô cho tôi thấy phần cốt lõi mềm mại, đại lộ 8 của cô ta. Tôi làm nốt những chuyện còn lại.

“Anh biết không, lừa đảo phản bội người khác cũng có khi vui thật đấy,” cô ta vừa nói vừa châm điếu thuốc hiếm hoi. “Anh thì không nhận ra điều này vì anh không giỏi lừa đảo. Anh chẳng có tài cán gì. Khi anh nói dối, toàn là nhảm nhí. Ossie và em cười muốn vỡ bụng khi đẩy hai người đến với nhau. Gọn ơ. Điều ấy có nghĩa là chúng em có thể kiểm tra chéo mọi động thái của hai người. Nhưng Ossie phát hoảng khi nhìn ra chiều hướng diễn tiến của mọi việc. Cả hai chúng em đều phát hoảng.”

“Theo cách riêng của từng người các người.” Những cô phục vụ trong cái nơi tăm tối này đã bị buộc phải nhét mình vào mấy bộ phục trang nhà quê - yếm tạp dề, vớ viếc, lại toàn những thứ ấy. Rõ ràng việc khảo sát thị trường đã xác định rằng phục trang này là điểm kích thích nhục dục phổ biến nhất cho cánh đàn ông. Mấy cô ấy cũng luôn miệng nói mong ông ngon miệng chúc một ngày tốt lành không có chi. Người ta nghĩ đấy là nhược điểm tự nhiên của người Mỹ, một nét quyến rũ bẩm sinh. Người ta không hiểu sao? Đấy chỉ là quy định của khách sạn mà thôi. Bọn họ được đào tạo để nói như thế. Bọn họ được lập trình. Tất cả chỉ vì tiền. Chúa ơi tôi nóng lòng rời khỏi thế giới kim tiền này quá đi thôi.

“Và còn món tráng miệng thì sao, thưa ông, theo sau món bít tết ấy ạ?”

“Cảm ơn nhé, nhưng mà tôi…”

“Không có chi ạ.”

“Nhưng tôi nghĩ mình sẽ làm một ly brandy.”

“Từ từ đã nào,” Selina xen vào.

“Em có từng yêu tôi không? Để làm việc đấy, em hẳn phải có lúc nào đó yêu lấy tôi chút ít.”

“Không nhất thiết phải thế,” cô ta đáp. “Làm thế rất vui và em nghĩ là mình đâm ra nghiện trò ấy.” Nói rồi cô ta nhún vai tỏ vẻ không phải dửng dưng nhưng là tự nhạo báng, một kiểu chống chế. “Em chẳng muốn anh hạnh phúc với ai khác cả. Với cô ta lại càng không. Mà cô ta nhìn thấy gì ở anh mới được chứ?”

“Tôi không biết.”

“Em xin lỗi nhé. Nghe tàn nhẫn thật. Có thể nào cô ta làm anh hạnh phúc không?”

“Tôi không biết.”

Đoạn cô ta nói ra điều gì đấy mà tôi không thể mở miệng kể lại được, không phải là lúc này. Tôi đang chìm nhanh, vào những lời dối trá, lời thẳng thắn và vào bóng tối. Selina đặt một phòng và dẫn tôi lên đấy như một bà mẹ chăm con nhỏ. Chắc hẳn tôi đã cố làm cho cô ta tham gia cùng tôi một hành vi an ủi hay trả thù nào đấy - làm tình, đánh đập, khóc lóc hay cưỡng hiếp: tôi không nhớ là thứ nào, mà dường như có gì khác biệt đâu chứ. Tôi ngã xuống giường và hoàn toàn không làm được gì nữa ngay sau lần bị cự tuyệt thứ hai.

Và thế là tôi trở về nhà. Tôi thức dậy thì thấy một ngày rưỡi đã trôi qua trong đêm: tôi cũng thấy Selina đã thanh toán hóa đơn và để lại cho tôi tiền vé dự phòng cộng thêm ba mươi đô la tiền uống nước, thật giống như một cô gái điếm tốt bụng. Sức nóng ở phi trường JFK đã hạ. Tôi bay hãng Trans-American như bao người khác. Tôi đi trong một ống thép từ Kennedy sang Anh quốc, và rồi theo một ống khác từ Heathrow đến Queensway, leo lên mẩu ruột thừa uốn cong và bước thẩn thơ ra ngoài hơi thở mang mùi ăn thịt của London về sáng. Cầm hộp sữa và tờ báo trong tay, Martin Amis đang đứng chờ ngoài bậc thềm vào căn hộ của tôi.

Tôi đã về nhà. Tôi đã về tới nhà, nhưng tôi vẫn đang chạy trốn.

☆ ☆ ☆

“Tao chỉ nhìn qua là đoán ra thôi,” Alec Llewellyn bảo, vẻ vừa thỏa mãn vừa dè dặt. “Đây là thằng câm nhễ nhại mồ hôi đang ngồi đây này. Hắn đến vì hắn muốn tiền của hắn. Hắn cần tiền của hắn. Cũng hợp lý thôi. Tao chẳng có đồng nào, nhưng cũng hợp lý thôi. Rồi tao tự hỏi - tại sao hắn lại cần tiền của hắn chứ?”

Tôi húng hắng một thôi rồi mới bảo, “Quên chuyện tiền đi. Khi nào mày trả cũng được. Tao muốn nghe chuyện của mày kìa. Nói tao nghe chuyện của mày đi.”

“Ô thế mày muốn nghe chuyện của tao cơ à, đúng không đấy. Được thôi. Này nhìn đi. Tao đang ở đây, ở nhà này. Đã ba tuần rồi tao không uống ly nào. Chỉ làm một ly cocktail khi tao ra khỏi nhà tù Ville thôi - và chỉ có thế. Tao đang chống lại chín lệnh của tòa chỉ để có mặt ở đây. Nếu như tao chỉ mở nắp hộp rượu táo hay ở trong toa lét quá lâu, nếu tao không làm cho cô ta lên đỉnh chỉ một đêm thôi thì cô ta có thể gọi cho 999 và thế là tao phải quay lại cái nhà tù chó chết… mà đừng hiểu sai ý tao nhé, tao mừng quýnh lên vì được ở đây. Tao đang tìm việc làm, mà có ai lại không tìm việc làm cơ chứ? Nhưng chẳng còn việc gì cả. Ella đi làm còn tao coi sóc căn hộ. Tao có thể hút thuốc với chửi thề và chỉ có thế thôi. Tao giờ đây là một thằng chồng nội trợ khốn nạn. Mày sẽ thấy tao sắp đeo tạp dề vào để soạn đồ ăn trưa cho tụi nhỏ ngay thôi.”

Và hắn làm thế thật, khi nghe thấy tiếng Ella và bọn nhỏ trên cầu thang. Rồi thế là ùa vào, quang cảnh gia đình, đủ màu sắc và những điều phức tạp, làm thay đổi mọi thứ: Ella, mái tóc dài huyền thoại của cô ta giờ đã xén thành kiểu tóc ngắn um úp như con trai, như để nói cho anh biết rằng những ngày này mọi chuyện đã cam go đến thế nào, Mandolina bé bỏng, con gái nuôi của tôi, một con mèo mắt xanh và miệng lưỡi đáo để - và Andrew, đi theo sau chót. Trước đây Andrew từng gặp khó khăn. Giờ Andrew vẫn còn những khó khăn ấy, và sẽ luôn còn. Gương mặt già dặn mà lại như mới sinh của thằng bé như muốn bảo: tôi là người mới đến đây và tôi không rõ mình có thích ở đây hay không nữa. Không có ai làm rõ mọi chuyện cho tôi biết. Lẽ ra tôi phải được nói cho biết, phải được cảnh báo. Tôi muốn quay về. Có lẽ anh sẽ chấn chỉnh được chuyện này.

Tôi nhổm đứng dậy. Thường thì tôi sẽ đến hôn chào Ella và hai người trao nhau vài cái ôm ghì lẫn những lời thì thầm to nhỏ. An ủi qua lại. Dầu gì thì, tôi đã làm cô ta một cú trên cầu thang vài năm trước, cái lần mà Alec bất tỉnh nhân sự ấy. Alec có biết không nhỉ? Chắc là không đâu, bởi vì thậm chí Ella còn không biết nữa mà, giờ thì không biết nữa rồi. Mọi chuyện đã được viết lại nên điều ấy chưa bao giờ xảy ra. Thời gian thật nghiệt ngã. Thậm chí còn không cả hôn. Không mỉm cười, không nơ cài trên tóc, không ren rua nhún nhảy viền chân váy như trước đây nữa. Giờ cô ta mặc quần âu, loại quần dài.

“Ông trùm điện ảnh giờ sao rồi đây?” cô ta hỏi.

“Trung bình ổn.”

“Trông anh kinh quá.”

“Giỡn chơi hoài.”

“Chào bác John đi nào,” Alec lên tiếng, khi Mandolina khép nép đi về phía chúng tôi. Trong tay con bé là chiếc ô gãy.

“Chào bác, bác sửa cái này giùm con chứ? Nó còn mới mà,” con bé vừa nói vừa chìa cái vật đã tiêu đời ấy cho tôi. “Giờ cháu mười tuổi rồi đấy.”

Con gái bao giờ cũng biết mình là con gái, ngay từ lúc mới sinh, nhưng trẻ con dường như không biết chúng là trẻ con. Trẻ con chẳng biết gì về thời gian cả. Chúa ơi, tôi quá hoang tưởng về con nít, nhất là với những bé gái. Tôi cứ mãi nghĩ rằng bọn chúng sẽ nhìn tôi chằm chằm, rằng điều gì đó còn non trẻ trong chúng sẽ cảm nhận được nỗi buồn đau không xác định. Bọn chúng sẽ nhìn ra toàn bộ thời gian của tôi, toàn bộ thời tiết, tiền bạc và tính dâm loàn của tôi. Tôi luôn cho Mando tiền. Con bé luôn có những điều táo tợn để nói với người lớn. Tôi sẽ chẳng muốn con bé nói những điều ấy với tôi. Tôi nghĩ đấy là lý do vì sao tôi cho con bé tiền… Chiếc ô đồ chơi lủng lẳng trong tay tôi. Đấy là vật rẻ tiền và tôi biết nó chẳng bền được. Bản thân nó cũng biết nó được làm ra để mà hỏng. Người ta nói vạn vật luôn muốn trường tồn trong hình dạng của chúng. Ngay cả cát suốt đời vẫn cứ muốn làm cát. Chẳng muốn đổ bể. Nhưng tôi không biết nữa. Chiếc ô này trông khoan khoái nhẹ nhõm vì nó đã hỏng, đã đoạn tuyệt với thế giới đầy những điều được định nghĩa và được trở lại làm một cái que nhựa.

“Bác sẽ mua cho con cái ô mới,” tôi nói. “Nhưng giờ bác phải đi rồi.”

Alec tiễn tôi ra tới cầu thang. Phải, đấy là nơi chuyện đó xảy ra, ngay đầu cầu thang ấy.

“Này,” tôi bảo, “mày có thể cho tao mượn ít tiền được không? Không đâu - chỉ dăm ba đồng thôi. Tao để quên ví tiền ở nhà và tao chạy chiếc Fiasco xuống tận đây mà trong bình không còn giọt xăng nào.”

Alec biến đi một chốc. Tôi nghe thấy những tiếng nói chặn nhỏ lại sâu trong những nhịp bổng trầm của lời ra lệnh và buộc tội lẫn nhau. Tôi nghe thấy tiếng liến thoắng của bọn nhỏ dần chậm lại và ngừng hẳn. Mọi chuyện đều tồi tệ quá, tồi tệ đến ngạc nhiên. Tôi đã từng chịu đựng nhiều đỗi lâu, nhiều lượt du hành ì ạch, trong lần cạn kiệt thời gian mới đây nhất, nhưng chưa khi nào lê thê và ì ạch hơn lần này. Cánh cửa mở ra. Andrew đứng đó mắt mọng nước.

“Chuyện gì vậy?”

“Bác có quý cháu không?”

“Trời đất Andrew à! Ôi dĩ nhiên là có chứ. Bác…”

Lúc ấy Alec ra đứng sau lưng thằng bé và nhẹ nhàng che mặt thằng bé lại bằng bàn tay rộng. Thằng nhỏ chui trở vào trong căn hộ im tiếng. Bố nó nhún vai và đưa ra mấy tờ ba bảng.

“Cảm ơn nhé,” tôi nói. “Tao biết ơn lắm. Tao từng chơi Ella ngay đấy. Một lần. Tao xin lỗi.”

“Tao biết chứ. Andrew cũng biết - cũng phần nào. Tao đã chơi Selina rồi.”

“Thật à? Khi nào thế?”

“Bất cứ lúc nào. Nhiều lần. Mọi lúc. Chúa ơi, tao biết mà. Mày sắp hết đời rồi phải không nào.”

Chiếc Fiasco trút hơi thở cuối cùng trên phố Maida Vale. Nó chỉ ho sù sụ rồi rên xiết rồi kiệt quệ bò vào tới lề đường, như một vận động viên bơi lội đang chật vật. Tôi hy vọng đấy chỉ là do hết xăng nhưng dường như lý do còn cơ bản hơn thế. Vả lại, tôi vừa mới đổ ba bảng xăng vào bình rồi mà. Có lẽ cần số bị gãy. Có lẽ cái bộ ống xả bị bể. Có lẽ cái tay quay đầu to bị hỏng. Có lẽ cả cái xe khốn nạn đã hư hết rồi.

Tôi để chiếc xe lại đó bên vệ đường và tiếp tục cuốc bộ về hướng Nam.

☆ ☆ ☆

Ba giờ kém mười trong quán Shakespeare. Ba giờ kém mười trong căn nhà của loài bò sát, với hai cuộc đua đã thua mất rồi, hơi thở khô cháy đầy rượu bia uống lúc trưa và thức ăn do quán đãi từ giờ cho ăn. Tôi đang uống loại bia mạnh thường làm cho anh yếu đi. Thằng bạn to béo Paul Béo của tôi vừa chuồi cho tôi đồng mười bảng. Giờ tôi đang bỏ những xu cuối cùng của đồng mười bảng ấy vào trò Mê cung tiền, là cái máy đánh bạc léo nhéo kê cạnh cửa vào nhà vệ sinh nam có không khí mằn mặn ngây ngấy. Bọn kẻ cướp này làm mọi chuyện cho anh. Tự động quay số. Lắc tối đa. Tự động đảo. Anh chỉ việc đứng đó liên tiếp cho tiền vào.

Ba giờ kém mười trong quán Shakespeare. Paul Béo đang thu dọn ly cốc và gọi lớn Tới giờ rồi. Không thấy Vince Béo - đáng lẽ tôi đã có thể hài lòng nếu có bàn tay ông vỗ vai khích lệ. Tôi đẩy cửa đi vào căn hầm toàn gương trong phòng sau. Vron đang ở đó. Cô ta đang nằm dài trên sofa, uống sâm banh hồng. Một cuốn tạp chí bình thường đặt trong lòng chiếc áo khoác mặc ở nhà đầy khiêu gợi của cô ta… Căn phòng, như tôi nhận thấy, đã được lót thêm nệm và chải chuốt hơn, trong những tông màu ngọt lịm, màu hồng mâm xôi, màu nâu sô cô la và màu vàng chanh. Ngay cả những bức tường cũng làm cho răng tôi nhức nhối.

Tôi đứng lù lù ngay lối ra vào. Tôi hỏi, “Barry đâu rồi?”

“Dưới chỗ tay cá cược ấy.”

Giọng tôi khàn đặc nhưng cả giọng cô ta cũng vậy. Chỉ có hàm dưới là nhúc nhích. Nó nhúc nhích chầm chậm, như thể những bản lề được tra quá nhiều dầu, và có thể trượt đi. Cô ta ngồi thẳng dậy và nhìn tôi bằng ánh mắt khác.

“Cậu muốn tiền của cậu hả John?”

“Ông ta sẽ ở dưới đó bao lâu?”

“Lâu cả đời,” cô ta nói. Cô ta quay sang nhìn đồng hồ tua tủa nhọn. Cùi chỏ tay cô ta trượt đi khi cô ta lớn tiếng cười vô nghĩa. “Đến giờ diễn tập của tôi rồi đây.”

“Để làm gì?”

“Cho công việc huyền bí của tôi đấy mà John.”

“Cô diễn tập à?”

“Phải tập chứ John. Lẽ ra cậu nên đưa tôi vào cuốn video đó đấy John.”

Cô ta nhặt xống áo lên. Cô ta nâng ly, nuốt ba ngụm, bốn ngụm. Cô ta đi xiên xiên ra chỗ cầu thang. Cô ta tì cứng vào lan can, vào tay vịn, vào thanh chắn cầu thang. Cô ta cầm lấy tay tôi.

Đây là căn phòng nơi mẹ tôi từng ngủ. Đây là nơi bà mất. Trên giường, một chiếc giường khác, phủ lụa màu xanh lục gắt - chất lụa của đàn ông không phải là dòi bọ, trông ướt át, với những mảng chất lỏng đọng lại như cái vẻ lớp đá dăm nóng rát sệt lại thành bùn - Vron nằm ngập sâu người trong tấm áo bao bọc. Cô ta không nhìn vào tôi, không phải kiểu của Vron. Với vẻ lạnh lùng điều chỉnh cô ta đưa thân mình ra trước tấm gương tình yêu trên bức tường đối diện. Với tôi thì tấm kính méo mó chỉ cho tôi thấy được phần xam xám của những đám mây ngay xương sụn. Nhưng đối với Vron thì nó chỉ đóng khung lại cái nguyên liệu thô của cô ta.

“Tùy thuộc vào quyển sách đấy John,” cô ta bắt đầu. “Có vài quyển… mang tính người lớn nhiều hơn những cuốn khác John ạ. Lồ lộ hơn.” Mắt vẫn không nhìn vào mắt tôi, Vron ngồi dậy vừa gừ gừ rõ to vừa đưa tay gỡ tóc. Chiếc áo chùng xuống ngay phần vai: đưa cả hai tay làm một cử chỉ như là giải thích hay phơi bày gì đấy, cô ta kéo căng khe áo diềm xếp nếp. “Trong vài quyển sách ta trao nhiều hơn những cuốn khác. Và lại còn tùy thuộc vào việc ta có được bao nhiêu mà trao nữa, John à.” Đến đây cô ta quỳ xuống rướn lưng, và tôi có thể nhìn thấy toàn cảnh ngoạn mục của cô ta - đôi giày gót cao nhọn hoắc, đôi vớ lưới móc tròn, lưng quần ánh bạc, hai vun áo ngực. Rồi chiếc áo ngoài trượt xuống khỏi vai cô ta. “Có vài cuốn xê dịch theo thời gian đấy John. Nhưng ta cũng vẫn có thể mang tính nghệ thuật nữa.” Vron với hai tay ra sau lưng, cần cổ căng ra hằn phồng lên mạch máu. Rồi khi cô ta tự tay tháo móc - hai cánh của cô ta dâng lên đòi bay - khung áo mềm mại hăm hở rơi xuống và thậm chí còn trườn đi trên sàn nhà theo dòng chảy trơn mượt của riêng nó. Bằng những đầu móng tay đỏ tía cô ta xoa nhẹ hai vú như thể đang phủ lên chúng một lớp dầu mắc mỏ chẳng thấy đâu. “Nhưng trong những cuốn sách hay nhất ấy John, ta phải thể hiện nghệ thuật biết yêu lấy chính thân mình - cái tôi của cậu đấy John à!” Tôi lảo đảo về trước một hai bước nhưng không dễ dàng gì vì cảnh dâm ô làm cho không khí đặc quánh lại. Cảnh dâm ô làm cho không khí cứng ngắc như bê tông như cốt thép.

Vron nằm ngửa ra sau và sau một chút ngưng lặng xuất thần bàn tay cô ta lần xuống dưới cho đến khi những ngón tay bắt đầu lửng lơ trên đám cỏ sum suê giữa hai chân. “Người ta bảo ta không viết nên lời trong những cuốn sách đấy John. Thế là không phải. Ta viết ra lời lẽ chứ John. Tôi đã làm thế. Tôi biết.” Bàn tay đã trượt xuống dưới cạp thun bạc, sợi dây buộc cổ cuối cùng, lần giam hãm sau chót. Một lúc sau có tiếng tách tách mơ hồ vang lại, ẩm ướt và đều dặn, là tiếng kẹo cao su nhóp nhép. “Vron,” cô ta nói, giọng khác hẳn, Vron, trong vẻ uy nghi tối thượng. Chất thơ của thân thể Vron tạo ra cảnh mộng cho nhan sắc đúng nghĩa. Khoái cảm là triết lý của Vron. Vui sướng là đức tin của nàng. Yêu đương là nghệ thuật của nàng… “Vron.” Cô ta lật người lại. Cổ vươn ra để ngóc nhìn thẳng. Có một tấm gương khác: Vron có thể nhìn thấy những gì tôi đang thấy. Một con đàn bà đang quỳ hai tay hai chân, một bộ móng tay đang túm chặt lưng quần màu bạc, mà giật thít. “Ở đấy,” cô ta bảo. “Làm ngay đấy đi John. Phần còn lại là của Barry.”

☆ ☆ ☆

“Lạy Chúa tôi,” Martin thốt lên. “Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra cho anh thế này?”

Tôi phẩy tay bảo hắn ta cho qua.

“Anh đã đi gặp bác sĩ chưa? Nghe này. Tôi có chiếc lago ngoài kia. Tôi sẽ đưa anh đến khoa Chấn thương ở bệnh viện St Martin.”

“Không sao đâu mà,” tôi nói rồi dốc cạn ly. “Không có gì gãy cả đâu. Trông bề ngoài thì thấy tệ thế thôi.”

Trông kinh khủng thì có, tôi phải thú thật là vậy - trông như một cái bướu dữ dằn phì phọt. Và gương mặt tôi từ xương quai hàm lên đến hốc mắt cảm giác như bị đạp nát. Trong đấy bất cứ chuyện gì cũng có khả năng xảy ra. Tôi nghe thấy sụn kêu lạo xạo khi tôi ngoác miệng. Tôi nghe thấy các mô lèo xèo khi tôi quay đầu. Ngáp cũng là ý tưởng không hay. Ồ, rất không hay. Xương gò má sờ vào thì cứng căng lừa đảo đấy - trong lúc này thôi - nhưng lại có vẻ khác hẳn, khác về mặt cấu trúc. Tôi phải mất ít thời gian rồi vết thương này mới bình phục được đây. Phải, với lại vết thương khác nữa, một vết thương sâu hoắm.

“Tôi hiểu rồi,” hắn nói, “vậy là anh cứ cắn răng chịu đựng thôi chứ gì. Chuyện gì đã xảy ra thế?”

“Tôi ở trong một quán rượu,” tôi trả lời.

“Rồi gì xảy đến?”

“Tôi với gã kia bất đồng chút chuyện.”

“Rồi gì xảy đến.”

“Tôi không muốn nói về chuyện này. Anh không thể nói về chuyện gì khác được à?”

“… Được thôi. Thật ra tôi muốn quay trở lại câu hỏi về động cơ. Tôi thấy dường như đó là một ý tưởng được rút ra từ nghệ thuật, không phải từ cuộc đời, không phải từ cuộc sống thế kỷ hai mươi. Ngày nay động cơ đến từ bên trong trí não, chứ không phải từ bên ngoài. Hay nói cách khác, nó liên quan đến thần kinh. Với lại nhớ cho rằng có vài người, những kẻ điêu ngoa quý báu này, những kẻ dối trá hay ho này - họ như là những nghệ sĩ vậy, vài người trong số đó thường thế. Nào ta hãy nhìn vào một hiện tượng khác gần đây: tội ác vô cớ. Xin lỗi này. Anh có nghe tôi không đấy?”

“Có có.”

Chuyện xảy ra là như vầy.

Tôi đứng đu đưa bên chiếc giường màu xanh lục. Chuyện giữa tôi với Vron - xong xuôi trong chưa tới một phút - ồ, dễ quá mà: đấy là, đấy là phố bốn mươi giây. Trong phòng tràn ngập mùi nhựa nóng chảy, mùi nến cháy phì phì, mùi của lưu huỳnh hay thuốc nổ không khói. Trong khi đang vật lộn với cái quần thì tôi suýt chút té bẹp mặt vì một mẻ cơn buồn nôn đau khổ mới. Những cơn co giật của dâm ô, chúng tống sâu vào trong bụng anh. Chúng tóm lấy ngay vào phần cốt lõi của anh. Vron nằm sấp, mắt miệng đều mở nhưng trông như xác chết khiến tôi căng thẳng chờ nghe tiếng cô ta thở. Tiếng thở chầm chậm dâng lên ấy được một tiếng tách tách khe khẽ hùa vào, ẩm ướt và đều đều. Tôi quay lại. Barry Self đang đứng ngay cửa phòng ngủ. Lão ta đang nhai kẹo cao su. “Thế là tiền của mày tiêu tán hết rồi đấy nhé John,” lão ta nói cộc lốc, một ngón tay xỉa ra.

Tôi huých người đi qua lão ta và chạy xuống cầu thang. Tôi lao qua những cánh cửa bằng kiếng. Tôi biết chuyện chưa xong đâu, chưa đâu, giá nào cũng chưa.

Paul Béo tài ba đang đứng chờ trong quán bar không khách. Hắn ta đã sẵn sàng. Hắn đang cầm một chiếc vớ đen trong tay. Tôi biết thế nghĩa là gì. Hai chân tôi có cảm giác như được nhìn qua nước. Cánh cửa sau - liệu họ đã khóa rồi chăng? Mà thôi. Anh có thể chạy, nhưng không thể trốn được. Anh mà làm thế thì rồi sẽ bị đập te tua như con chó, vâng, một cú đá phát xít ra trò. Tôi chẳng còn sức đâu mà chạy. Tôi chẳng còn sức đâu mà đứng, nhưng tôi phải đứng.

“À,” Paul Béo giảng giải, “mày không thể bỏ đi được, phải không nào. Không thể bỏ đi khỏi chuyện đó được. Công bằng thôi mà, John. Ý tao là họ mới chỉ cưới nhau hôm thứ Ba vừa rồi.”

Bặm mỏng dính đôi môi tai tái, Paul Béo gật gù. Hắn đi đến bàn bi da. Những quả banh rơi xuống như bom và vội vã tụm lại thành đàn lăn về phía lỗ. Hắn đưa cho tôi xem hai trái trắng và đen trong tay mình.

“Thôi nào mày ơi,” tôi nói. “Bỏ qua đi. Chúa ạ, tao với mày như là anh em rồi còn gì.”

Anh không thường nghe thấy tiếng cười từ miệng Paul Béo - miệng hắn sinh ra không phải để cười - nhưng đấy chính là tiếng tôi nghe thấy. Hắn dừng lại. Suy tính. Hắn để cho mấy trái banh lăn ra mặt bàn xanh ngắt còn mình đi qua cánh cửa sập đến ngăn kéo đựng tiền cong cong. Một tiếng chuông leng keng. Hiệp một. Mà không. Hiệp mười lăm chứ. Hắn lấy ra hai ống tiền xu niêm từ ngân hàng. Hắn bỏ chúng vào chiếc vớ và lắc lắc cho chúng rơi xuống tận đáy.

“Cân nặng cũng tương đương,” hắn nói vẻ thích thú, “nhưng với mấy đồng xu thì lực giảm đi một ít. Hiểu tao nói gì không? Như thế sẽ chóng lành hơn.”

“Paul Béo, nghe này,” tôi bảo. “Tiền thôi. Lão ta sẽ trả mày bao nhiêu? Năm mươi bảng hay chừng đó thôi chứ gì. Tao sẽ trả mày một nghìn. Để tao thoát đi.”

Paul Béo cau mày. “Không, làm chuyện này tao được uống một ly thôi. Không tiền bạc gì cả. Đấy chỉ là những gì Barry nói ở tiệm Chuột Cảnh. Coi nào John. Thực tế chút đi.”

Hắn tiến về phía tôi. Có âm thanh tách tách vang lên - đều đều, nhưng lần này khô khốc.

“Ở đâu?” tôi hỏi.

“Trên mặt.”

“Mạnh cỡ nào?”

“Hết cỡ.”

“Bao nhiêu cái?”

“Chỉ một cái này thôi. Nhưng nó phải ăn chắc. Được chưa? Xin lỗi nhé John.”

Tôi đứng trụ lại, để việc tiếp theo xảy ra nhanh hơn, để việc tiếp theo sớm chấm dứt hơn. Từ bên trên kia tôi nghe được cơn run rẩy phẫn nộ hay sợ hãi - nhưng có lẽ đấy chỉ là tiếng cười, chỉ là tiếng cười. Tôi trông thấy cánh tay bắt đầu bạt tới. Trên không trung chiếc túi dài màu đen vẫn giữ lấy khoảng cách. Nó có thể bạt theo sau, khi cánh tay đã vươn ra tối đa - cú bạt thứ hai.

Một đỗi sau tôi nghe thấy tiếng các then cửa lách cách mở ra, và rồi Barry Self giúp tôi thoát ra khỏi những mây mù và lửa tóe. Tôi lại té xuống. Lão ta nhìn xuống tôi với vẻ khinh bỉ và hân hoan, vẻ khinh bỉ thì muôn đời vẫn ở đó nhưng vẻ hân hoan là điều mới lạ. Lão ta đã chờ đợi từ rất lâu rồi để có được nỗi hân hoan ấy. Những ba mươi lăm năm.

“Thôi nhé con trai già? Giờ thì tao với mày huề.”

“Ông đấy,” tôi thốt lên. “Mẹ kiếp ông là bố tôi cơ mà.”

“Tao không phải là bố mày,” lão ta đáp, rồi nói cho tôi biết ai mới là bố tôi. “Ôi John béo. Ôi thằng thậm đần. Thế mày chẳng biết hết ư, hả thằng con hoang?”

Buồn cười thật, giờ tôi cảm thấy khá hơn rồi. Không, thật đấy. Qua toàn bộ chuyện này tôi lại thấy khá hơn. Tôi thấy vững vàng và điềm đạm bình thản. Giờ thì tôi biết mình hoàn toàn có khả năng ứng phó với cuộc đời mình. Phải, mọi chuyện đang xán lạn. Thực tế là tương lai rất tươi sáng, khi giờ đây tôi đã quyết tự kết liễu mình. Tôi đã quyết định. Đã quyết. A, chuyện rất đơn giản. Quyết định mới là phần khó khăn, và cuộc đời đã quyết thay tôi. Tối nay. Tôi sẽ ra tay, tại đây trong căn hộ của mình. Tối nay, chỉ một mình tôi. Việc sau cuối.

“Cảm ơn lần nữa vì anh đã ghé qua,” tôi nói.

Martin cựa quậy. “Tôi nghĩ chắc mình phải đi thôi,” hắn bảo, “và để anh tự mình gặm nhấm.”

“Đừng, ở lại đi!… Làm ơn, ở lại chút đi. Chỉ vài tiếng thôi cũng được.”

Hắn thở dài, ngoẹo đầu sang một bên.

“Coi nào. Chỉ vài tiếng thôi mà. Tôi biết anh chẳng chịu ơn gì tôi cả. Ừ thì, tôi đã làm phiền anh. Nhưng tôi sẽ không đòi hỏi thêm lần nào khác đâu. Thôi nào, làm bạn tốt đi nào.”

Martin chán nản nhìn quanh phòng. Hắn nhìn đồng hồ đeo tay.

“Tôi vừa mới, tôi chỉ vừa mới đọc một cuốn sách về Freud. Lâu nay anh đã đọc gì rồi?”

“Thiên hạ đánh giá việc đọc sách quá cao thôi,” hắn nói. “Cũng như những người đàn bà của Shakespeare vậy. Nếu là anh thì tôi sẽ không muốn nghĩ đến chuyện làm phiền cái đầu bé xinh ấy của anh đâu… Gì thế kia? Một bộ ky hay gì thế?”

“Cái đó à? Vì Chúa, đấy là bộ cờ đấy ạ. Bằng mã não,” tôi đáp.

Hắn tiện tay lấy ra một quân cờ từ chiếc hộp bằng ngọc thạch. “Quân gì đây? Quân vua hay quân hậu thế?”

“Là quân tốt. Nó bị gì sao?”

“Anh hay chơi cờ không?”

“Có. Trước đây từng chơi nhiều. Anh có chơi cờ mà phải không? Anh chơi giỏi không?”

“Dĩ nhiên là giỏi rồi,” hắn đáp. “Thế ta làm một ván nhé? Sẽ giúp giết thời gian đấy.”

“Ừ được chứ,” tôi đáp, và đột nhiên cảm nhận được sức nóng phấn khởi. Là gì ấy nhỉ? Viễn cảnh được xá tội, được trả thù chăng? Tôi sẽ cho hắn biết tay, tôi tự nhủ, thằng oắt con tự mãn ấy, thằng sinh viên, thằng kiêng rượu, với tính bông đùa và bao bằng cấp ấy. Hắn đã ghi nhận tôi như là kẻ chẳng biết gì. Nhưng hắn không biết tôi là chuyên gia đánh cờ. Tôi sẽ chứng tỏ cho hắn thấy. “Được thôi,” tôi nói. “Chúng ta sẽ chơi ăn tiền.”

“Tiền à? Anh nghĩ cái này là gì thế hử, một ván phóng phi tiêu trong quán rượu Jack Đồ Tể à? Anh đâu thể nào chơi cờ vì tiền được.”

“Mười bảng. Nhân đôi khi thua. Chúng ta sẽ chơi ăn tiền.”

“… Nhưng anh đâu có đồng nào.”

“Ồ thế à? Bộ cờ này thôi cũng đã đáng giá 500 bảng rồi đấy. Trong nhà tôi còn có một chiếc áo khoác dài bằng dạ cashmere bèo lắm cũng phải 1.000. Với lại,” tôi nói, chĩa thẳng một ngón tay, “với lại, tôi còn có chiếc Fiasco. Này, chuyện quái gì mà buồn cười thế hử?”

“Không có gì. Tôi xin lỗi. Nghe này, có chắc là anh không muốn chơi một ván bài snap hay chơi ca rô là được rồi? Không à? Được thôi. Nhưng mà chơi nghiêm túc đấy nhé. Được chứ?”

“Ồ nghiêm túc chứ anh bạn. Rồi anh sẽ ngạc nhiên đến điên đấy. Nào, bắt đầu thôi.”

☆ ☆ ☆

Tôi lấy ra con súc sắc có đánh số từ bộ cờ tào cáo của mình. Tôi chỉnh lại chiếc đồng hồ hai mặt: một tiếng cho mỗi mặt. Amis chọn quân trắng.

“Ha!” tôi reo. Nước 1. P-QN3. Tôi hỏi anh. “Anh đã học nước này từ đâu thế. Trong sách nào à?”

Anh sẽ không bắt gặp tôi chơi đúng bài bản nhưng đến giờ thì hầu hết các nước khai cuộc đều đã được khắc nổi trên ngón nghề của tôi rồi. Tôi không nghĩ có kỳ thủ nào lại có thể thực sự làm tôi lúng túng khi chưa đến giữa trận: thế nhưng, chỉ mới đến nước thứ năm thôi, nhóc Martin đây đã đi chệch đường. Hắn cho quân mã đi một nước phá vây vô nghĩa, vênh váo bước quanh trung tâm bàn cờ trong khi tôi thọc hắn một cú bằng hàng phòng thủ đang tăng của mình. Có một nước đầu như thế, nhưng đấy là phòng thủ, chứ không phải là tấn công. Tên này nai tơ quá, tôi tự nhủ, và thế là tăng đôi tiền cược. Và hắn cạp tôi! Tôi nhìn trân trối xuống mặt súc sắc vừa mới được hắn nhân đôi… Cờ là nơi tư tưởng gặp nhau, là cú chấn động của các nền văn hóa cá nhân, và đâu đó trong ván cờ dường như luôn có một mảng ô nhục tràn đìa. Tôi cắn lại hắn. Hắn cào lấy tôi. Tôi đào xới hắn. Con súc sắc [47] giờ đã chỉ đến 32. Đến đây là chấm dứt.

“Lâu nay tôi vẫn nghĩ mãi đến chuyến phiêu lưu nho nhỏ của anh ở New York,” Martin bảo, khi hắn cho quân mã lui về hàng thứ hai. “Tôi nghĩ tôi đã lý giải được mọi chuyện. Anh có muốn nghe giả thuyết của tôi không nào?”

“Im mồm chút đi. Tôi đang phải tập trung này.”

Giờ tôi đang tiến rất xa trong triển khai thế cờ nhưng kết cấu hàng tốt của tôi trông cực kỳ tơi tả. Ván cờ im lặng tiếp diễn trong vài nước tiếp theo khi chúng tôi lo thủ ở phần sân bên mình, cả hai đều lẹ làng nhập thành, bằng quân vua và quân xe. Tôi đang tìm kiếm kế hoạch chi tiết, tìm kiếm cách thức và khuôn mẫu, thì hắn tung ra một loạt những đợt đâm thọc chán ngắt vào hàng tốt dâng cao của tôi. Phản công lại nước này thì không có khó khăn gì, nhưng tôi phải chuyển mũi tấn công của mình ra khỏi nước nhập thành thưa thớt của hắn, lùi khỏi trung tâm nữa, nơi này Martin đã bắt đầu hình thành vài thế nho nhỏ - lại quân mã, thêm quân tượng vuông vức đen thui hữu dụng… Ôi Chúa ôi, tôi thầm than, ván này đang dần hóa thành một trong những trò chơi ấy. Trong vòng ba nước tiếp tôi đã bị đẩy vào thế kẹt lì rối beng, những quân cờ của tôi chen chúc túm tụm, mất phương hướng, mục đích chồng chéo. Phải mất ít nhất là hai nhịp mới tìm ra đưọc chút tự do mà dường như tôi chẳng khi nào có được một nhịp để bỏ lỡ cả. Mỗi một bước đi của tôi là một bước sửa chữa mong manh, tinh chỉnh trong không gian đang ngày càng thu hẹp.

“Fielding Goodney,” Martin nói, “… mọi việc đều đi theo hướng hắn định liệu cho đến khi tôi bước vào cục diện. Tôi chính là quân phăng teo trong ván bài. Tôi không biết - không biết kế hoạch của hắn thực tế đến mức nào, nhưng hẳn là được vạch ra như thế này. Gấp đôi,” Martin vừa nói vừa di chuyển quân cờ. Quân tượng thứ hai của hắn phóng ra, kẹp quân mã của tôi vào quân hậu lúc này đã bị các thuộc hạ hoang tưởng của nó làm cho nghẹt thở. Ôi, đây thật là địa ngục, một giấc mơ kinh khủng về thế siết, về thế ghim và đòn đôi và xiên. Tôi nốc scotch và tìm kiếm nước thí. Có hai nước có thể đi được, mà mỗi nước lại kèm theo khả năng làm hỏng nặng thế cờ - đưa hai con tốt vào nước dọc, tạo thành một nước dọc để mở cho con xe trung tâm của nó tiến theo đường thẳng, mà như thế thì sẽ… Trời đất, tôi có thể thua ngay lập tức! Chuyện này thực sự là nghiêm trọng rồi đây, tôi tự nhủ, và đưa bàn tay lên xoa xoa bản mặt thương tổn của mình.

“Căn cứ vào những diễn viên ngôi sao mà hắn tuyển, căn cứ vào những chứng loạn thần kinh và chứng ảo giác của họ, thì kịch bản do Doris Arthur viết có mục đích để tuyệt đối không phối hợp được. Ngồi xem anh dỗ ngon dỗ ngọt bọn họ chịu cái kịch bản đó phải là một cảnh tượng thích thú. Nhưng anh đã xoay xở được. Anh thật ra không đến nỗi vô dụng như hắn tưởng. Anh có những điểm mạnh mà hắn không thể làm suy yếu được.”

“Nói tiếp đi,” tôi bảo. Đột nhiên tôi nhìn thấy ánh sáng và ngửi thấy không khí. Giá có thể nhích quân hậu lên hàng thứ ba thì tôi có thể che mặt cho quân mã và cho quân tượng chạy ra mà uy hiếp quân… phải rồi. Tất cả những gì tôi cần chỉ là một nhịp. Để cho tao yên nào, thằng con hoang. Mẹ kiếp, tránh xa thế cờ của tao ra trong một nước xem nào. Cứ nói tiếp đi. Liếc một cái vào đồng hồ đồng thời giả vờ tỏ vẻ thật dao động hay run rẩy sao đó rồi tôi đẩy quân hậu ra khỏi cung. Martin ngẫm nghĩ, đoạn hờ hững đẩy con tốt lên.

“Nói tiếp đi.”

“Mấy con nhỏ mà anh nói đã đeo đuổi anh lần sau cùng đó. Họ cũng được trả tiền để làm thôi. Hoặc là thế hoặc là bọn họ đang… đang diễn tập thử vai. Nhưng anh đã không ngu không xỉn như hắn vẫn mong. Anh đã cầm cự được. Cô bạn gái ấy của anh, cái cô có bằng cấp ấy. Có lẽ cô ấy cũng là một con phăng teo, giống như tôi vậy. Có lẽ cô ấy là con phăng teo thứ hai trong ván bài.”

Cuối cùng tôi cũng vững vàng trở lại với một thoáng phòng ngự phản công. Và, vâng, cũng khó mà mô tả cho lắm, nhưng tôi bỗng thấy đầu kia bàn cờ trở nên yếu kém hẳn. Có vẻ như tôi có được vài nhịp để đi - giống như là đang đóng vai Selina, với những quân trắng đang tạo thành những khuôn hình xinh xắn trên những ô cờ cách xa nhau. Chẳng còn, chẳng còn đâu thế chống đối nữa. Martin lười biếng tiếp tục đẩy những quân tốt bên cạnh quân hậu, hình như không nao núng bởi lực lượng ồ ạt mà tôi đang dồn vào sườn trái của hắn. Giờ hai quân tượng song hành của tôi đang phóng ra ánh đèn truy quét về phía quân vua của hắn, còn hai quân xe bụ bẫm của tôi đã sẵn sàng gí quân vua ấy vào trong một hàng dọc duy nhất. Cả thời gian nữa, cũng đang đứng về phía tôi.

“Ý niệm ban đầu của Fielding có lẽ là như thế này. Anh có nghiên cứu kỹ các giấy tờ không thế? Rõ ràng là không rồi. Bị gò bó trong kịch bản của Arthur, kịch bản này chẳng hơn gì một kiểu hóm hỉnh chia cắt nhân vật ra mà ám sát, các diễn viên sẽ nuốt lời với anh. Fielding sẽ cáo buộc họ vi phạm hợp đồng. Chẳng có gì nghiêm trọng. Điều khoản bồi thường thiệt hại. Xảy ra luôn ấy mà. Các ngôi sao luôn được bảo hiểm cho chuyện này cho nên thực sự không có ai thua thiệt gì cả, ngoại trừ John Self. Fielding cũng có bảo hiểm cho việc không hoàn thành hợp đồng nữa. Nhưng rồi anh phá hỏng mọi chuyện bằng việc đưa tôi vào.”

“Nhân đôi,” tôi nói. Tôi xoay con súc sắc từ 64 sang 16 - thủ thuật đặt cược giá cao thường thấy. “1.600 bảng. Đồng ý chứ?”

Hắn chẳng buồn quan tâm đâu, tôi nghĩ. Những nước đi của hắn là nước chờ thời - nhưng chờ thời gì mới được? Trên sân đấu quyền lực vuông vức này tôi đã có được mọi thứ theo tính toán của mình. Martin muốn chờ bao lâu tùy hắn: hắn sẽ són ra cả quần trước khi kịp nhận ra. Khi quân mã đã vào vị trí rồi thì tôi sẽ lao thẳng vào bẹn hàng phòng ngự nhà hắn. Phải, tôi và hai quân xe của mình, chúng tôi sẽ xé xác nơi ấy. Tôi không chỉ bắt gọn hắn. Tôi đã bắt đẹp hắn.

“Hắn quản lý tiền như thế nào, à, đấy lại là chuyện khác. Người ta hay nói câu gì ấy nhỉ? ‘Sự lanh lợi điên cuồng của mánh lừa đảo kép.’ Anh bảo trong phòng hắn có nhiều thiết bị vi tính. Rõ ràng là hắn hack vào hệ thống máy tính - anh biết đấy, một chuyên gia nghe lén, lướt phần mềm và mạch bộ nhớ của các ngân hàng lẫn tập đoàn. Hắn không thể tiếp tục như thế mãi được. Nhưng có thời điểm nào đó hắn cũng sờ được vào tiền. Hắn có thể kiếm ra tiền. Nhưng hắn không quan tâm đến tiền. Không quan tâm đến tiền với tư cách là tiền. Nhân đôi.”

Và gã này cũng có quan tâm đến tiền đâu. Tôi có đang bỏ sót điều gì không nhỉ? Tôi nhanh chóng điểm lại cách bố trí các quân cờ của hắn cùng lối tấn cống khả thi. Tuyệt đối không - không phát hiện ra thế cờ thí theo sách vở hay nước phối hợp sắc sảo nào, không có sự lỗi lạc nào. Sau này những con tốt bên cạnh quân hậu có lẽ sẽ làm tôi đau đầu đôi chút, nhưng mà… Sau này ư? Chúa ơi. Người ta bảo quân tốt là linh hồn của ván cờ. Điều này có thể lý giải vì sao tôi chưa khi nào để tâm đến chúng, dù sao cũng chẳng khi nào để tâm cho đến lúc cờ tàn, khi anh chẳng đặng đừng mà phải nghĩ đến linh hồn của mình ấy. Bốn thằng quân trắng đầu trọc ấy đang tiến về phía tôi như những kẻ xâm lăng ngoài vũ trụ trên màn hình nhiễu loạn. Những tường hào gãy đổ của quân đen chỉ biết đứng đấy, thở hào hển, khi một lần nữa lực lượng của tôi rơi vào tình thế đảo ngược.

“Điều thú vị là,” Martin đăm chiêu nói tiếp, “điều thú vị là Fielding không phủi tay bỏ trốn một lúc nào đó sớm hơn. Chắc là do hắn đã lún quá sâu vào các đề tài và hình thái của hắn, vào trong chính tác phẩm nghệ thuật của hắn. Những kẻ ảo tưởng, những nghệ sĩ dối trá, những tay phác thảo kịch bản - họ có chung một sự bất lực. Với lại dĩ nhiên còn có mặt ngầm trong tính cách của hắn. Tất cả những thứ ấy phải có vai trò của chúng. Tại sao hắn không để cho anh ra khỏi cửa khách sạn Carraway? Bởi vì hắn đã bị lậm. Lậm vào khía cạnh hư cấu, vào khía cạnh nghệ thuật. Hắn muốn đi đến cùng. Tất cả chúng ta đều muốn thế. Là một diễn viên thất bại, nên hắn muốn có sự báo thù của diễn viên. Hắn đã mang mọi thứ vào đời thực.”

Lúc này có đôi chút sục sôi bên mạn sườn khi những con tốt bắt đầu phô diễn thanh thế. Chuyện này ắt hẳn sẽ mang lại cho chúng tôi chút vị tàn sát bởi lẽ trận chém giết đẫm máu ở trung tâm, khi nó xảy đến, thì sẽ tuyền là giã nát và chiếm đoạt. Những quân tốt biến mất đã thổi thêm sức mạnh mới vào những quân cờ ngủ yên của hắn: tôi quan sát chúng tiến xuống, tóm lấy bất cứ tên nào tôi có thể tóm, rồi rên rỉ tất tưởi chụm lại hàng phòng thủ của mình. Những tên phái viên mình đầy thương tích cho tôi biết rằng chỉ một con tốt nữa thôi là tôi lâm vào thế bí, nhưng tôi lại có hai quân tốt đang bị đe dọa và con xe béo ị của hắn đang rình rập trên hàng thứ hai của tôi. Tôi chỉ mong giá mà sống sót được thôi, tôi thầm nghĩ, giá mà sống sót được thôi. Tôi không mong mình đánh thắng tay này. Nhưng tôi sẽ không để hắn đánh bại tôi - tôi sẽ không chấp nhận thêm một lần thua cuộc nào nữa.

“Anh có nhớ được không,” hắn hỏi, “anh có nhớ được Fielding đã nói gì, trong con hẻm, sau trận ẩu đả ấy? Hắn có nói gì đó. Anh có thể nhớ ra đó là gì không?”

“Không biết nữa. Mày - chó phi thân. Cái gì đó tương tự thế. Chẳng có nghĩa gì cả.”

“Liệu có thể nào đấy là đồ chó phi nhân không?… Thú vị thật. Sự chuyển dịch thuần túy. Ôi cái xe lago chết tiệt. Nói nghe này. Anh giỏi hơn tôi tưởng nhưng đây vẫn là món tiền kiếm dễ như bỡn. Nếu anh thắng, tôi sẽ trả tiền. Nếu ta huề, tôi sẽ trả tiền - tôi sẽ nhường anh ván này. Nếu tôi thắng - tôi sẽ chỉ lấy đi một thứ của anh thôi. Bất cứ thứ gì tôi muốn, nhưng chỉ một mà thôi.” Hắn chỉ tay vào con súc sắc. “Dù sao thì đến lúc này tiền chỉ còn như trò đùa mà thôi, hay chỉ là một biểu tượng. Tình dục, địa vị, dương vật. Tôi có bỏ sót gì không thế?”

Thằng khốn lươn lẹo, tôi rủa thầm. Ồ, tôi biết tỏng khi hắn ám chỉ đến cái xe nhỏ xíu cà tàng của hắn rồi nhé. Dứt khoát hắn đang muốn có chiếc Fiasco của tôi.

“Được không?”

“Được thôi.”

Và quả thật tôi đã sống sót, ít nhiều là vậy. Ừ thì, tôi đã thiệt khi trao đổi quân - đổi quân mã lấy quân xe - nhưng tôi lấy lại được quân tốt đã mất và nhón nhén tiến vào thế cờ tàn như con chó rông quay đầu về nhà - với thức ăn, với sự ấm cúng, với mái trú thân. Là theo lối này này. Quân vua, quân tốt và quân xe trắng: quân vua, quân tốt và quân mã đen. Các quân tốt đối đầu trên nước dọc của quân tượng kề cận quân hậu. Theo lý thuyết thì lẽ ra hắn đã có cơ hội thắng - nhưng tôi lại có một thứ khác: tôi có đồng hồ ủng hộ mình. Martin, nãy giờ hắn cứ nói suốt, và hắn nói trong thời gian đến lượt hắn phải di chuyển quân. Trên đồng hồ tôi còn lại mười chín phút, trong khi bên hắn chỉ còn chưa tới bảy… Các quân tốt của chúng tôi giáp lá cà với nhau, đi kèm bên là quân vua. Quân xe của hắn càn qua một đường rộng, khép chặt vào, rồi lại lùi ra. Quân mã của tôi giữ nguyên vị thế. Toàn là ùn tắc giao thông, là đường vòng, là đường cấm: mọi nước đi mang tính quyết định của hắn dường như chỉ làm cho hắn hở ra mũi tấn công quân vua - quân xe. Thời gian tích tắc trôi qua. Thậm chí tôi còn mạo hiểm dạt ra ngoài với quân mã của mình, đi giữa quân xe và quân tốt của hắn một cách vô thưởng vô phạt.

“Thật độc đáo,” hắn nói - và đưa quân vua đi một nước chờ thời.

Tôi tham lam nhìn vào bàn cờ. Quân xe hắn hớ hênh chờ bị ăn mất. Thí quân ăn quân, rồi những quân tốt bị khóa: vậy là hòa. Hết chuyện. Tôi nghĩ thậm chí mình đã phải chịu chút cương cứng nho nhỏ khi tôi rướn người tì vào bàn và nói, “Tôi hy vọng anh nói là làm đấy anh bạn, bởi vì anh sẽ không rút lại được đâu. Nhân đôi.”

“Nhân đôi.”

“Nhân đôi.”

“Nhân đôi.”

Tôi ngồi phịch ra ghế hoan hỉ nốc rượu. A, thật xa xỉ làm sao, trong bản mặt sưng vù này, trong căn hộ thuê mướn, thậm chí trong giới hạn tận cùng này. Tôi muốn Martin nhìn thấy kết cục xảy đến. Tôi sẽ dùng quân mã ăn lấy quân xe của hắn. Hắn sẽ đoạt lại - hoặc đầu hàng. Như thế sẽ chừa lại bộ tứ đối đầu nhau, quân vua của hắn bên trái quân tốt của tôi, quân vua của tôi bên phải quân tốt của hắn. Khi cầm lấy tấm séc của hắn trong tay rồi tôi sẽ xé vụn ra mà quẳng lại vào mặt hắn. “Tiền trả công cho mày đây này,” tôi sẽ nói, và chỉ tay ra cửa.

“64.000 bảng,” Martin bảo. “Tôi không nghĩ anh đủ sức theo đến đó. Nhưng tôi sẽ lấy thứ tôi muốn. Anh sẽ không nhớ nhung gì nó đâu. Anh thậm chí không biết mình có nó nữa kìa.”

“Anh đang theo đuổi thứ gì thế? Là chiếc Fiasco phải không nào.”

“Anh không hiểu rồi. Xe của anh chỉ là trò hề. Tôi nghĩ tôi đã đoán ra Fielding làm chuyện ấy như thế nào, nói về tiền ấy. Anh đã phải bỏ ra bao nhiêu cho toàn bộ trò ấy thế? Từ cá nhân anh đấy?”

“Tôi không biết nữa. Không nhiều lắm đâu. Hắn chi cho gần hết mọi thứ.”

“Lầm rồi. Rốt cuộc tôi đã hiểu ra. Và mới là đẹp làm sao. Anh đã ký rất nhiều tài liệu. Tôi đoán là anh toàn ký những hai lần. Một lần dưới Đồng ký kết, một lần dưới tên Self. Đấy là tên của anh. Công ty các anh thành lập không phải là Goodney & Self. Mà đó là Self & Self. Là Self. Các khách sạn, vé máy bay, mấy chiếc limousine, hóa đơn tiền lương, tiền thuê studio. Anh đang trả tất. Là anh. Là anh.”

Tôi nhún vai, tỉnh như không, và chỉ nói, “Chơi tiếp nào.”

Tôi ăn lấy quân xe của hắn. Hắn ăn lấy quân mã của tôi. Bốn quân còn lại đứng chết cứng trong tư thế nghiêm trang của chúng. Chúng tôi đứng dậy, vươn vai, đối diện nhau qua chiếc bàn vuông. Tôi chìa tay ra bắt và nói, “Hòa.”

“Không phải. Tôi e là anh thua rồi.”

“Coi nào, đâu có đi được nữa đâu.” Tôi ung dung khoa tay về phía bàn cờ. Và nhận ra hắn nói đúng. Nước đi duy nhất của tôi là nước của quân vua, và đấy là những nước đi tự sát. Hắn có thể tóm lấy, và giữ nguyên quân tốt của mình.

“Triệt buộc,” hắn bảo.

“Là nghĩa chó gì thế?”

“Nói cho đúng, đó là buộc phải di chuyển. Có nghĩa là bất cứ ai phải di chuyển thì kẻ đó thua chắc. Nếu lượt này là lượt tôi đi, anh sẽ thắng. Nhưng thực ra là đến phiên anh đi. Và anh thua.”

“Nói cách khác, chỉ là kẹt cứng thôi. Toàn là ăn may.”

“Không phải thế đâu,” hắn bảo. “Thế đối lập tự nó đã là thế triệt buộc mà trong đó mối quan hệ giữa hai quân vua mang một khuôn mẫu có quy tắc. Tuy nhiên, cũng có thứ gọi là thế đối lập không chính thống. Trong những thế tổng hợp anh có thể gọi chúng là những đề tài nghiên cứu cân bằng liên hợp. Anh thấy đấy, cái…”

Tôi bụp hai tay lên tai. Martin cứ nói tiếp, hư hư ảo ảo, nhừa nhựa, gương mặt bập bùng. Tôi không biết liệu giọng nói mới lạ này của tôi có vang mãi đi đâu không khi tôi bảo, “Tao là trò hề. Tao là thứ ấy! Đấy là mày. Đấy là mày.”

Tôi không nhìn thấy cú móc đầu tiên của mình vung ra - nhưng hắn thì có. Hắn thụp xuống hay né đi hay nhanh nhẹn đứng xa ra nên nắm đấm của tôi va vào móc chân đèn bên trên đầu hắn. Tôi nghiêng người sang tạt một cú trái tay thật dài, ngã xuống chiếc ghế thấp khiến lưng ghế nhọn thọc sâu vào xương sườn. Tôi loạng choạng đứng lên. Tôi phóng mình quanh căn phòng ấy như một con đười ươi to nậy trong chiếc chuồng nhỏ. Nhưng tôi không thể nào đánh trúng đích. Ôi Chúa ơi, hắn không có mặt tại đấy, hắn không có mặt ở đấy. Cú ra đòn cuối cùng của tôi lại bị chiếc sofa da tê giác dội lại, nó đá thẳng vào mặt tôi bằng gót giày thép vuông vức. Cơn sôi sục trong đầu tôi giờ bắt đầu bùng lên. Căn phòng chao đảo và xoắn xít thành đường hầm và gào thét bỏ chạy vào đêm đen.

Khi tôi tỉnh, Martin vẫn còn ở trong phòng, vẫn nói luyên thuyên.

Khi tôi tỉnh, Martin đã đi mất và chẳng nơi nào còn tiếng động gì nữa.

☆ ☆ ☆

Vừa chớm bình minh tôi bước ra phố một lần cuối cùng. Rồi tôi quay lại. Có gì để nói cơ chứ? Viên cảnh sát hắt hơi, tay kiểm soát giao thông bi thảm, người đưa thư da đen đầu hói mang giày chạy bộ. Và người ta, từng người từng người một, rời bỏ đêm đen đi vào ban ngày để làm việc thường nhật. Rồi tôi quay lại. Còn gì để nói nữa chứ? Còn gì để nói nữa chứ?

Tôi sắp thành hàng những chai scotch, mớ thuốc an thần của Martina cộng thêm bốn mươi viên nữa từ lọ đựng thuốc trong bếp nhà tôi. Tôi viết một mẩu thư tuyệt mệnh, lần này thì ngắn gọn. Mẩu thư ấy chỉ nói rằng, “Antonia yêu dấu, đừng đi vào phòng ngủ. Hãy về nhà và gọi cho cảnh sát. Anh xin lỗi về tiền của em. Anh xin lỗi vì cái mớ lộn xộn này.” Tôi vốc từng nắm thuốc mà nuốt xuống. Anh sẽ thấy ngạc nhiên là làm thế mới nhanh chóng làm sao. Thoạt tiên màn mù sương trong như tình yêu, quả thật, như tình yêu anh sẽ không bao giờ tìm thấy trên thế giới này, rồi tôi khóc và nói, “Ra tay đi. Lấy mạng tao đi. Ôi, nhanh lên nào - lấy mạng tao đi.” Nhưng rồi tôi cảm nhận được nỗi xấu hổ cuối cùng đang đến. Kệ. Cuộc đời tôi đã là một trò hề. Cái chết của tôi sẽ là chuyện nghiêm túc. Ấy hẳn là lý do vì sao tôi lại sợ… Đừng có giống như tôi nhé, các bạn. Chị em này, xin hãy tìm theo lối khác. Chẳng mấy chốc tôi và các người rồi sẽ không còn tồn tại nữa. Coi nào, chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận chút sợ hãi nào. Hãy đưa tay cho tôi. Bắt tay nào…

« Lùi
Tiến »