Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Hai tuần trước.

Tôi lục lọi trong hộp dụng cụ mà không biết mình đang tìm gì. Tôi quyết định lấy cái búa và cái đục. Nhiệt độ xuống gần mức không. Tôi khoác chiếc áo choàng dày lên người, xỏ chân vào đôi giày mùa đông, ra khỏi căn hộ và đến đại lộ Valhallavägen để tìm một chiếc taxi.

Mặc dù đã đội mũ len và xỏ găng tay, tôi vẫn lạnh cóng. Chỉ có vài người dắt chó đi dạo với dáng vẻ khó coi trong áo choàng lông hoặc áo phao đang đi lại trong phố. Nếu có thể, tôi đã đặt trước một chiếc taxi - nhưng tôi không muốn để lại dấu vết.

Sau chừng mười phút, tôi nhìn thấy một xe không chở khách, liền ra hiệu để nó dừng lại. Cửa kính dính đầy những tinh thể băng nhỏ. Tôi nói một địa chỉ cách nhà Jesper vài khu nhà. Thận trọng vẫn tốt hơn. Tài xế, Jorge, rõ ràng là rất hay chuyện, nhưng tôi chỉ trả lời nhát gừng các câu hỏi của anh ta, thầm hy vọng anh ta hiểu thông điệp, và đúng là như thế. Rốt cuộc trong xe cũng im lặng. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ, và đài trên xe đang phát một bản nhạc cổ điển.

Làm sao có thể thế được? Làm sao ta có thể sống một cuộc đời kép trong suốt nhiều tháng, nhiều năm? Làm sao Jesper có thể đi chơi với tôi đồng thời vẫn đi lại với một phụ nữ khác? Đó là một trò chơi chăng? Một môn thể thao, mà mục tiêu là đánh lừa những người xung quanh - hoặc tôi - càng lâu càng tốt? Anh ta thực sự muốn làm hại tôi? Phá hủy đời tôi?

Tôi vẫn không có câu trả lời, nhưng những câu hỏi thì mỗi lúc một nhiều thêm.

Vả lại, ai nói được rằng tôi là người duy nhất? Có thể nhiều cô gái đã bị lừa. Tôi để má áp vào lớp kính lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Tôi cố gắng hình dung những phụ nữ khác ngoài tôi, đơn độc trong căn hộ của họ ở Stockholm, nhưng không hình dung nổi. Tôi không thể cũng không muốn tin. Làm sao anh ta có đủ thời gian?

Chiếc taxi dừng lại đằng trước một căn biệt thự bằng gỗ đỏ. Tôi lấy ví ra, trả tiền mặt rồi xuống xe, bước vào cái lạnh. Jorge biến mất trong bóng tối, và khung cảnh tĩnh mịch trở lại. Tôi nghe đằng xa có tiếng chó sủa.

Tôi bắt đầu đi ngược con phố. Được chừng vài mét, tôi giẫm vào một vũng nước. Một màng băng mỏng vỡ ra, kèm một tiếng rắc nhỏ. Cả bên phải lẫn bên trái tôi, sừng sững những căn biệt thự đồ sộ, phần lớn hẳn đã được xây dựng hồi đầu thế kỷ hai mươi. Những ô cửa sổ sáng đèn, và tôi tự nhủ rằng trong mỗi ngôi nhà kia đều đang có một gia đình sinh sống, với một lịch sử riêng biệt. Tôi chợt nghĩ rằng những người sống trong những tòa nhà to đẹp kia hẳn phải hạnh phúc lắm, nhưng đương nhiên chỉ có ngốc mới nghĩ thế. Bởi vì tiền bạc và quyền lực đâu phải là thứ đảm bảo cho hạnh phúc, đúng không?

Con phố nhỏ bên cạnh hẹp đến nỗi tôi suýt thì bỏ lỡ nó. Ở đây, các ngôi nhà mới hơn, có lẽ là xây dựng vào thập niên 1950, và có kích thước khiêm tốn hơn. Lá cây dồn thành đống trên các vỉa hè, tạo thành một vùng hỗn độn vô cùng trơn trượt. Bên trên các mái nhà, ở bên phải, vầng trăng đêm rằm treo lửng lơ, tròn vạnh, vàng óng và sáng rõ, giống như một trái chín.

Tôi nhận ra ngôi nhà ngay lập tức. Những gốc cây đen sì mọc ra từ phần đất ở nơi từng đặt ga ra, và mùi khét thoang thoảng chứng minh cho sự kiện đã xảy ra. Một dải băng xanh và trắng ghi “Cảnh sát” bao quanh công trình đổ nát, giống như một sợi dây buộc quấn quanh một gói quà lớn. Nó khẽ rung rinh theo gió. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Ít ra, tôi cũng đã ảnh hưởng đến cuộc đời anh ta, tôi đã chạm tới anh ta, cho dù không theo cách thức dự định.

Chính anh đã muốn thế , tôi tự nhủ. Mọi việc đã có thể khác đi.

Ngoại trừ mấy ô kính trên cánh cửa ra vào có ánh đèn thấp thoáng, căn nhà dựng trên sườn đồi rậm rạp chìm trong vùng tối mờ mờ. Tôi lưỡng lự mất gần một giây trước khi giơ tay đẩy cánh cổng. Những cây hoa mùa hè tàn úa và cứng đờ vì lạnh chạy dọc hai bên lối đi nhỏ rải sỏi. Một thảm cỏ trải rộng ra hai bên. Vài cây thông và bách xù xuất hiện, phá vỡ cảnh đơn điệu của khu vườn trông chẳng khác gì một vách đá trơ trụi. Chắc hẳn làm vườn không phải là đam mê của Jesper. Nhưng xét cho cùng, tôi biết gì về các đam mê của anh ta? Xét cho cùng, tôi chẳng biết anh ta là ai cả.

Chiếc chuông cửa bằng đồng thau lạnh băng bên dưới ngón tay tôi. Trong một thoáng, tôi có cảm giác một điều gì đó có tầm quan trọng đặc biệt đang diễn ra, như thể, nếu nhấn vào cái nút ấy, tôi sẽ đưa ra một quyết định không thể đảo ngược. Tôi xua đuổi ngay cái ý nghĩ phi lý ấy. Toàn bộ những chuyện này đã bắt đầu từ lâu rồi. Sự hiện diện của tôi ở đây hôm nay là kết quả hợp lô gich của những gì Jesper đã bắt tôi phải chịu đựng.

Nhưng có lẽ đó chính xác là điều anh ta đang tìm kiếm mà?

Ý nghĩ ấy ám ảnh tôi, và tôi vận hết khả năng để nó không đồng hành với tôi đến tận cái kết cục không thể tránh khỏi này. Tôi thà ấn chuông còn hơn. Ngay lập tức, tôi nghe có tiếng rì rầm khó chịu bên trong nhà. Tim tôi đập như muốn vỡ lồng ngực, dạ dày tôi thắt lại. Tôi không biết sẽ làm gì nếu anh ta ra mở cửa và chúng tôi mặt đối mặt nhau. Lẽ ra tôi nên chuẩn bị kỹ càng hơn, ghi chép lại, bởi vì tôi không chắc là mình có thể nhớ hết những điều quan trọng cần nói với anh ta.

Tôi đứng đờ một lát trên bậc thềm, ngón tay đặt trên chuông cửa, ngắm nghía làn hơi tôi thở ra biến thành những đụn mây nhỏ màu trắng bị gió thổi bạt đi, nhưng chẳng có gì xảy ra hết. Tôi nhấn thêm lần nữa. Tiếng chuông vang lên, khoan thẳng vào bầu không khí tĩnh mịch.

Tôi nhìn quanh.

Ở bên kia phố, một ngôi nhà chìm trong bóng tối. Xa hơn một chút, về phía vịnh biển, những ngôi nhà khác có cửa sổ sáng đèn, và khói tỏa ra từ ống khói, nhưng tất cả đều yên ắng. Không một khách bộ hành, không một chiếc xe.

Vài phút sau, tôi bước xuống các bậc thang bằng đá và đi dọc mặt tiền trát vữa nhám màu trắng, đi vòng quanh nhà rồi đứng trước hông của ngôi nhà. Có hai cửa dẫn xuống tầng hầm. Tôi ngồi xuống và ghé mắt nhìn vào bên trong. Đèn tắt, nhưng một luồng sáng nhợt nhạt rọi qua một cánh cửa để mở trong căn phòng cách đó một chút. Một lát sau, những đường nét của một chiếc máy giặt hiện rõ trong vùng sáng lờ mờ. Tôi tiếp tục đi vòng quanh nhà, xem xét tất cả các ô cửa sổ. Có vẻ bên trong căn biệt thự không có người. Tôi nghĩ đến các rủi ro, cân nhắc thiệt hơn. Rất có thể có chuông báo động, nhưng tôi sẽ nghe thấy nếu nó kêu, không phải sao? Ngoài ra, tôi không nhìn thấy tờ bướm hay nhãn dán nào cảnh báo lũ trộm cả.

Quay trở lại cửa xuống tầng hầm, tôi nhận thấy vị trí này rất khuất nẻo. Đầu hồi nhà bị một ụ đất mọc đầy thông lởm chởm che kín. Giữa đám cành lá, vầng trăng rằm tỏa sáng. Ánh sáng của nó đủ để tôi nhìn rõ. Tôi lại áp mặt vào lớp kính lần nữa. Chiếc máy giặt được đặt một cách tạm bợ, ngay bên dưới cửa sổ. Hẳn là sẽ thuận lợi thôi. Tôi nhẹ nhàng rút cái đục và cây búa ra khỏi túi. Nhưng người ta làm thế nào để đột nhập vào một ngôi nhà bằng cách bẻ khóa nhỉ? Tôi không có chút ý niệm nào về việc này. Với sự hỗ trợ của hai thứ dụng cụ, tôi đập hú họa vào khung cửa, hòng làm thủng nó.

Mất công vô ích. Tôi chỉ đục được những vết xấu xí trên mặt gỗ. Tôi lau mồ hôi túa ra trên trán, giơ búa lên rồi có chút ngập ngừng đập vào giữa ô kính. Những mảnh kính xoay tròn rồi rơi xuống sàn tầng hầm. Tôi lại giơ búa lên, đập xuống lần nữa, lần nữa cho đến khi loại bỏ hết kính trên khung gỗ. Rồi tôi cúi người, nín thở và dỏng tai lên. Tôi chờ nghe thấy tiếng bước chân lại gần hoặc những tiếng nói giận dữ.

Chẳng có gì hết.

Xung quanh vẫn yên ả và tĩnh mịch như trước. Vầng trăng tròn phản chiếu trong những mảnh kính vỡ rải rác trên mặt đất, như thể bầu trời đã bị vỡ thành ngàn mảnh và đổ sụp dưới chân tôi.

Tôi quỳ xuống bên cửa sổ rồi dò xét căn phòng tối. Tôi chỉ việc chui vào và thả mình xuống chiếc máy giặt. Sau khi lưỡng lự một lát, tôi cất búa và đục vào túi rồi ném túi xuống hầm. Nó đáp đất cùng với một âm thanh trầm đục. Rồi tôi lách người qua lỗ thủng, ngồi vào bậu cửa sổ và trượt vào bên trong.

Việc đó dễ dàng hơn tôi tưởng rất nhiều. Bây giờ, khi đã ở đây, trong tầng hầm nhà Jesper, tôi thấy tiếc vì mình không đến sớm hơn. Phảng phất mùi bột giặt pha trộn với mùi ẩm mốc. Một cái tủ sấy được kê đằng trước máy giặt, và một đống quần áo bẩn nằm trong một góc.

Không được nên thơ cho lắm.

Khi mở cánh cửa, tôi nhận thấy bàn tay tôi chảy máu. Hẳn là tôi đã bị đứt tay khi chui qua cửa sổ mà không biết. Máu không nhỏ giọt mà chảy ròng ròng, và giữa ngón cái với ngón trỏ, tôi nhìn thấy một vết đứt sâu.

Tôi lại gần cái tủ bên cạnh máy giặt, mở ra và nhìn thấy một cái giỏ. Có vẻ nó đựng đầy đồ lót. Tôi chọn một cái bằng vải trắng. Chỉ khi quấn nó quanh ngón tay bị thương, tôi mới hiểu ra đó là thứ gì: một cái quần lót. Thật ghê tởm, nhưng cũng chẳng sao. Tôi đã sẵn sàng để thám hiểm phần còn lại của ngôi nhà.

Phải nói rằng tôi khá ngạc nhiên: bên trong ngôi nhà có vẻ cũ kỹ. Những bức tường trắng đã chớm hư hỏng, còn sàn gỗ thì trầy xước. Thỉnh thoảng lại thiếu một mảnh. Ngược lại, đồ nội thất thì đúng là phong cách của Jesper: thiết kế Đan Mạch thanh thoát, những cây đèn mà tôi từng nhìn thấy trong các tạp chí trang trí nội thất. Những bề mặt mạ crom và sơn mài phản chiếu ánh trăng. Những bức ảnh đen trắng khổ lớn chụp các loài động vật và những phụ nữ khỏa thân trong ánh ngược sáng tô điểm cho các bức tường. Tim tôi khẽ nhói lên. Nơi đây đã có thể là nhà của chúng tôi.

Đột nhiên, những cơn nức nở vẫn ẩn nấp trong đáy sâu cổ họng tôi từ lúc tôi bước vào ngôi nhà này ồ ạt dội lên. Tôi đổ sụp xuống một chiếc ghế xô pha bằng da màu đen rồi để mặc cho nước mắt tuôn trào. Ánh trăng dịu dàng chảy trên sàn nhà. Căn phòng nồng mùi khói thuốc lá ẩm ướt. Xét cho cùng, có lẽ việc tôi đến đây không phải là một ý hay. Ở đây, trong ngôi nhà của Jesper, tất cả trở nên quá đỗi rõ ràng. Sự phản bội của anh ta dường như tàn nhẫn hơn, và lại càng khó hiểu hơn nữa.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Một bức ảnh đặt trên một ngăn giá sách: Jesper nằm giữa đám phụ nữ trên bãi biển. Những cô gái, mặc bikini, đều mảnh mai và xinh đẹp, với những bộ ngực nhỏ nhắn rắn chắc - chẳng giống gì với đôi bầu vú của tôi. Một cô nàng tóc nâu xinh đẹp nằm cạnh Jesper. Quá sát. Sát đến nỗi tôi hiểu rằng cô ta phải là thứ gì đó hơn cả một người bạn.

Tôi quay mặt đi. Dạ dày tôi lại vừa thắt lại.

Cô nàng tóc nâu xinh đẹp ấy, cô ta có biết rằng anh ta lừa dối cô ta không? Hoặc giả, cô ta cũng sống với ảo tưởng mình là người duy nhất? Tôi có nên cho cô ta biết sự thật hay không? Đột nhiên, tôi tự nhủ rằng có lẽ cô ta cũng biết về sự tồn tại của tôi, rằng Jesper đã bỏ tôi vì cô ta, thay vì lừa dối cả hai chúng tôi. Có thể cô ta biết mình đang làm gì khi cặp đôi với Jesper. Thậm chí có thể cô ta đã cố tình loại bỏ tôi, bằng một cuộc tranh giành.

Một phụ nữ khác.

Điều đó cũng có thể giải thích cho việc Jesper đột ngột biến mất mà không đưa ra lời giải thích nào. Đúng, chắc chắn là thế: cô nàng tóc nâu xinh đẹp kia đã cướp Jesper của tôi, và, cho dù có biết đến sự tồn tại của tôi hay không, thì cũng là vì cô ta mà tôi đã mất anh. Tôi bỗng cảm thấy giận dữ với cô ta. Tôi giơ tay gạt bức ảnh, khiến nó lật nhào và rơi xuống đất. Tiếng kính vỡ vang khắp căn phòng khi tôi bước ra khỏi đó mà không quay đầu lại.

Trong bếp, tất cả đều mới tinh và bóng loáng. Những chiếc tủ màu đen không có tay nắm, và phải mất một lúc tôi mới hiểu rằng phải ấn nhẹ vào cánh cửa để chúng mở ra. Đồ sứ cũng màu đen và những chiếc ly uống rượu vang thanh thoát được xếp cạnh đống đĩa đủ loại. Hai chiếc khay đen được tô điểm bằng những con voi nhỏ màu trắng được dựng sát tường, đằng sau vòi nước mạ crom khiến ta nghĩ đến một cái vòi tắm.

Tôi đưa lòng bàn tay vuốt lên mặt bàn bếp bằng inox. Không một vụn bánh. Không một hạt bụi. Thứ duy nhất phân biệt căn bếp này với một phòng giải phẫu pháp y, đó là cái bàn ăn có màu đen nhám cùng bức tranh treo trên tường. Bức tranh hẳn là vẽ một người tuyết, nhưng tôi không chắc lắm, bởi nét vẽ khá vụng về. Chỉ có những ông bố bà mẹ mới thích cái thể loại tranh vẽ nguệch ngoạc này. Bên trên người tuyết, mấy chữ “Tặng Jesper” được viết bằng những chữ cái màu xanh xiêu vẹo.

Đương nhiên rồi! Tất cả đã sáng tỏ! Người phụ nữ tóc nâu có một đứa con, nhưng Jesper không phải là cha của nó. Hẳn là họ đã gặp nhau sau đó, khi Jesper và tôi đang ở cùng nhau. Sau đó, anh ta bỏ tôi vì cô ta.

Vì họ.

Đằng sau một trong những cánh cửa bóng loáng là một cái tủ lạnh. Tôi xem xét bên trong: sữa, nước ép trái cây, trứng và một chai rượu vang uống dở, cái nút chỉ được nhét vào một nửa. Chẳng có gì kích thích cho lắm. Tận dưới cùng có một cái hộp nhựa đựng phần còn lại của một bữa ăn. Tôi khẽ lấy nó ra và mở nắp. Thịt viên và mì ống với một chút tương cà chua khô lại trong một góc. để Tôi đặt chiếc hộp lên bàn, quay lại tủ lạnh để lấy rượu vang, cái chai bên cạnh cái hộp đồ thừa và suy nghĩ một lát. Đằng trước cửa sổ, gần một dây thường xuân đang ngả vàng buộc vào một cái cọc, tôi nhìn thấy một chiếc loa nhỏ cùng một cái iPod. Tôi bật nó lên, xem lướt danh sách nhạc, chọn ngẫu nhiên một bài rồi ấn nút “Play”. Rồi tôi ngồi vào bàn ăn.

Frank Sinatra nghêu ngao những ca khúc Giáng sinh trong lúc tôi ăn thịt viên lạnh và uống rượu vang Chardonnay của Jesper. Khi Happy Season bắt đầu, tôi cảm thấy cơn thịnh nộ dâng lên trong lòng. Tôi chưa từng nhìn thấy, một cách rõ ràng đến thế này, là cuộc sống huy hoàng và viên mãn của anh ta khác biệt với cuộc sinh tồn gần như của một tu sĩ trong căn hộ nhỏ của tôi tới mức nào. Như thế này là không đúng, phải có người khiến anh ta hiểu ra điều đó. Và cái người ấy chỉ có thể là tôi.

Giường của anh ta tiện nghi, sang trọng và rất rộng. Tôi nằm thử, và quả thực, tôi có thể duỗi dài theo cả chiều dọc lẫn chiều ngang giường. Mùi xà phòng hoặc mùi nước hoa thoang thoảng tỏa ra từ đống chăn gối. Trên chiếc bàn đầu giường có một cuốn tiểu thuyết trinh thám khổ bỏ túi và vài cuốn tạp chí kinh tế. Tôi khẽ khàng mở ngăn kéo. Bên trong có một bộ sạc điện thoại di động, một hũ dưỡng môi và một tuýp dầu bôi trơn.

Tôi lại cảm thấy dạ dày quặn lên lần nữa. Bụng tôi thắt lại, và cái cục nghẹn quen thuộc chặn ngang cổ. Tôi đã đến quá gần sự thật, và lúc này tôi đang trả giá cho sự tò mò của bản thân. Biết chuyện khiến tôi đau đớn hơn tôi tưởng. Đúng là tôi đã tìm hiểu xem Jesper sống ở đâu và tại sao anh ta lại biệt tăm biệt tích. Nhưng tôi không muốn nhìn thấy bức ảnh anh ta chụp cùng với người phụ nữ tóc nâu, ngửi mùi chăn gối và lục lọi trong đống quần áo bẩn của họ.

Nước mắt tích tụ bên trong mí mắt tôi, và tôi cho phép chúng chảy ra. Tôi vùi đầu vào chiếc gối lông ngỗng và òa khóc thật to. Tôi để mặc bản thân trôi theo nỗi tuyệt vọng vẫn chất chứa trong tôi suốt bấy lâu nay.

Khi tôi tỉnh giấc, trời đã sáng. Thoạt tiên, tôi không biết mình đang ở đâu, rồi tôi nhìn thấy bàn tay mình. Chiếc quần lót trắng quấn quanh vết thương của tôi hầu như đẫm máu, giờ đã khô lại.

Tôi ngồi dậy, khẽ gỡ dải băng ứng biến đó ra. Ít nhất, tay tôi cũng không chảy máu nữa. Tôi giấu chiếc quần lót bẩn ra sau đầu giường, trong lòng có chút ghê tởm nhưng cũng thoáng u buồn vì nó nhắc tôi nhớ đến đứa con mà tôi đã để mất.

Khi rời khỏi giường, tôi thấy thân thể nặng như chì. Tôi có cảm giác nó không chịu vâng lời tôi khi tôi đi đến bên cửa sổ. Mấy giờ rồi nhỉ? Tôi đã ngủ bao lâu? Tôi không biết, nhưng bên ngoài trời đã sáng và khắp nơi là một màu trắng đến lóa mắt. Một lớp tuyết mỏng, rất mỏng, đậu trên mặt đất và cây cối. Đằng xa, tôi nhìn thấy một chiếc xe hơi đang tiến lại gần.

Tôi đờ người một lát trước khi hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Chiếc xe, bây giờ chỉ còn cách ngôi nhà chừng hai chục mét, là một chiếc SUV màu đen - là xe của Jesper. Cơn hoảng hốt xâm chiếm tôi, tôi nhìn quanh phòng, vớ lấy cái túi và chiếc áo choàng của tôi rồi chạy xuống cầu thang, về phía tầng hầm. Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian. Một phút? Ba mươi giây? Không quay nhìn ra đằng sau, tôi ném chiếc túi qua lỗ hổng và trèo lên chiếc máy giặt để ra ngoài. Có lẽ đó là cảm giác của tâm trí, nhưng đúng lúc đứng thẳng dậy, tôi có cảm giác vừa nghe thấy tiếng cánh cửa ra vào đóng sập lại.

Tôi xoay gót rồi lao vào khoảng trống giữa bụi thông và những ngôi nhà, về phía vịnh biển. Chẳng bao lâu, tôi nhìn thấy một căn nhà gỗ đơn độc nằm cheo leo trên một ụ đất nhỏ, từ đó có thể nhìn thấy toàn bộ căn biệt thự của Jesper. Tôi nhìn qua những ô kính cáu bẩn. Trong vườn, bàn ghế chất chồng lên nhau. Một cái bếp nướng ngoài trời gãy chân bị vứt trong một góc. Một chiếc ghế xô pha cũ sờn ngự chình ình giữa phòng. Tôi quay lại và nhìn thấy ngôi nhà hẳn là gắn với cái nhà kho này. Có vẻ ngôi nhà bị bỏ hoang. Cửa sổ tầng trệt được đóng kín bằng mấy tấm ván gỗ dán, và bên dưới lớp tuyết mỏng, tôi đoán thấy đường viền của một ống máng đã rơi khỏi mặt tiền và đậu giữa đám cỏ cao.

Tôi rời xa căn biệt thự của Jesper với cảm giác mình vừa có một phát hiện quan trọng.

Tôi nhận được những hóa đơn mới. Tôi ngồi vào bàn bếp và nhìn chằm chằm vào đống giấy tờ đã gần như cao gấp đôi chỉ trong vài ngày. Tôi không biết phải làm gì. Tôi không còn đồ trang sức, cũng chẳng còn vật gì có giá trị để bán. Bức tranh treo bên trên giường tôi và vì một lý do nào đó mà quý giá đến thế đã biến mất. Tôi nghĩ đến những cầu thủ bóng đá vẽ bằng màu phấn theo một phong cách ngây thơ đứng xung quanh quả bóng. Nếu thông tin mà người ta cung cấp cho tôi khi tôi thừa kế nó là chính xác, thì bức tranh có giá ít nhất là 300 000 krona. Nhưng lúc này, điều đó chẳng còn quan trọng nữa, bởi vì chính Jesper đã lấy nó. Vả lại, lẽ ra tôi phải tìm nó trong nhà anh ta, khi tôi ở đó, thay vì nhồi nhét món mì thịt viên để khỏa lấp nỗi thiếu vắng tình cảm rồi khóc lóc và ngủ thiếp đi trên giường của anh ta.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết đang rơi và sắp đến Giáng sinh. Đây sẽ là Giáng sinh đầu tiên vắng mẹ tôi, và tôi không biết mình sẽ ăn mừng ngày lễ này ở đâu. Xét cho cùng, đó cũng không phải là một ngày lễ quan trọng đối với tôi. Một bữa tối với pizza và đĩa DVD cũng ổn chẳng kém gì một bữa tối truyền thống. Mà có lẽ còn tốt hơn, bởi lẽ Giáng sinh có khả năng là nảy sinh trong tôi một nỗi lo âu ngấm ngầm, nhưng hoàn toàn cảm nhận được. Tôi tin rằng từ khi còn nhỏ tôi đã cảm thấy nỗi lo âu ấy, nhưng khi đó nó có những nguyên nhân khác: tôi phải thích thú với những món quà để không làm cha mẹ tôi tổn thương, và nhất là, phải trở thành người vô hình sau bữa ăn đêm trong nhà Karl-Bertil Jonsson, nơi mà như thường lệ, rượu sẽ khiến họ trở nên ầm ĩ và đồng bóng.

Tôi cân nhắc mớ hóa đơn trong tay, suy nghĩ một lát rồi lại cất chúng vào hộp. Nắp hộp đóng lại kèm theo một tiếng cọt kẹt, nghe như tiếng nức nở.

Tôi vào phòng tắm, cầm lược chải mái tóc dài và tự nhủ tôi không nhận ra người phụ nữ đang nhìn tôi chằm chằm trong gương kia. Cô ta có vẻ già hơn tôi. Cau có. Dễ tổn thương, hơi hèn hạ. Giống như nữ nhân vật chính trong một bộ phim cổ trang u ám cần được cứu vớt và bảo vệ. Điều đó khiến tôi giận sôi lên: nếu trên đời này có một thứ mà tôi không muốn, thì đó chính là trông có vẻ mong manh! Tôi nhắm mắt và nhớ lại cái cảm giác mạnh mẽ, kiểm soát mà vụ cháy ga ra đã mang lại cho tôi. Tôi lập tức hiểu rằng tôi phải phấn chấn, mạnh mẽ trở lại, phải tập trung và táo bạo. Tôi phải thay đổi, trong nội tâm, nhưng có lẽ cả ngoại hình nữa.

Có một chiếc kéo nhỏ bên dưới tấm gương. Nó đã cũ, cong queo và cùn đến nỗi móng tay oằn đi khi ta cố dùng nó. Thế nhưng tôi vẫn nhặt chiếc kéo rồi đưa lên ngang tầm tai trái. Tôi nắm lấy mái tóc rồi bắt đầu tỉa. Tóc tôi rơi lả tả xuống sàn, giống như những bông tuyết bên ngoài cửa sổ. Tôi tiếp tục cắt, hết lọn này đến lọn khác. Sàn nhà tắm dần dà phủ kín tóc, và người phụ nữ trong gương mỗi lúc một biến đổi trước mắt tôi.

Thoạt tiên, tôi thất vọng: với kiểu tóc ngắn ngang cằm này, trông tôi giống như một nữ giáo viên tiểu học già nua hoặc một nữ thủ thư thời xưa. Phải ngắn hơn nữa. Tôi cẩn thận thao tác chiếc kéo nhỏ xung quanh đầu. Khi xong xuôi, ngón cái và ngón trỏ của tôi bỏng rát, nhưng tôi cảm thấy thỏa mãn.

Rốt cuộc tôi cũng trở thành một người khác.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »