Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 844 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNE

Tất cả những ai khẳng định rằng họ bất hạnh bởi vì họ trông đợi qua nhiều ở cuộc đời đều sai lầm. Tôi chưa từng trông đợi bất kỳ điều gì ở cuộc đời, tôi không mong đợi mình hạnh phúc, giàu có hay xuất sắc. Ấy thế nhưng ngày hôm nay, tôi cảm thấy một nỗi thất vọng mà tôi không thực sự đủ khả năng để miêu tả nổi. Nỗi thất vọng ấy không để ta định nghĩa nó, nó vượt lên trên tất cả những gì ngôn từ có thể diễn đạt. Có lẽ là vì nó lớn hơn cả tôi. Có lẽ chính tôi đang ở bên trong nỗi thất vọng ấy, chứ không phải là ngược lại.

Như thể nó là một ngôi nhà còn tôi thì bị giam cầm trong đó.

Một trong những cách giải thích, tất nhiên, đó là tôi không còn có thể tin tưởng vào cơ thể của tôi nữa. Trí tuệ và trí nhớ của tôi đang tự hủy hoại, tự vỡ thành từng mảnh và biến đổi thành những mẩu vụn nhỏ xíu không thể hiểu nổi mà cũng không thể gom góp lại để tạo thành một thể thống nhất hoàn chỉnh nữa.

Tôi ngắm nghía hộp thuốc đặt bên cạnh bồn rửa bát, những viên thuốc nhỏ màu trắng và vàng trong những ô được gọi tên theo các ngày trong tuần. Tôi tự hỏi liệu tất cả những thứ thuốc mà tôi từng nốc vào người có bất kỳ tác dụng gì không. Lần cuối cùng tôi gặp một bác sĩ, ông ta bảo tôi rằng người ta không thể dự đoán chính xác quá trình diễn tiến của một căn bệnh. Quá trình đó có thể diễn ra nhanh hoặc chậm, mất nhiều tháng hoặc nhiều năm trước khi tôi chìm vào quên lãng và mù mịt. Những viên thuốc có thể có tác dụng hoặc không - không ai có thể nói rõ điều đó - nhưng vì tôi đã phát bệnh ở một độ tuổi tương đối sớm, chỉ mới năm mươi chín tuổi, nên có thể tốc độ phát triển của nó sẽ rất chớp nhoáng.

Khi bác sĩ thông báo với tôi điều đó, tôi đã cất cuốn sổ có ghi sẵn những câu tôi cần hỏi. Tôi không còn muốn nghe gì nữa. Đôi khi, thà không biết lại tốt hơn.

Tôi lấy thức ăn cho chó từ trong ngăn tủ và lập tức nhận ra những tiếng bước chân đang từ phòng ngủ tiến lại gần. Và nó ở đó, bên cạnh chân tôi, quan sát tôi bằng đôi mắt to đen, cái đầu khẽ vươn về phía trước còn ánh mắt thì ân cần, nài nỉ. Mày muốn tạo nhìn mày thật rõ , tôi tự nhủ. Để làm gì chứ? Tao đã từng quên cho mày ăn chăng?

Tôi ý thức được rằng đúng vậy, hẳn là tôi đã quên cho Frida ăn. Lúc nào tôi cũng quên một số thứ, thậm chí còn không nhận ra điều đó. Tôi đưa mắt nhìn quanh căn bếp tiện nghi. Những ngăn tủ dán đầy những tờ ghi nhớ màu vàng. Owe ghét những mẩu giấy này. Có thể anh ghét căn bệnh của tôi, và thứ nó đã biến tôi trở thành, nhưng tôi ngờ rằng chủ yếu là anh căm thù thứ mà nó đã biến anh trở thành. Nó có nguy cơ phá hủy hình ảnh mà anh tự xây dựng về chính mình và công trình của cuộc đời anh: ngôi nhà hoàn hảo, người vợ xinh đẹp thông minh, những bữa tối với bạn bè kéo dài đến khuya. Anh đã khiến tôi hiểu rằng anh thà không mời bất kỳ ai đến nhà với căn bếp trong tình trạng này, và trong thâm tâm, tôi biết rằng anh xấu hổ. Bởi vì điều này thật đáng xấu hổ. Mất kiểm soát chính mình theo cách này là một điều đáng xấu hổ.

Tôi bước vào phòng khách, lướt ánh mắt trên cuộc sống ngăn nắp của chính mình: những chiếc gối tựa êm ái không thể cưỡng nổi, những giá nến cổ được chế tác từ xương cá voi và giá sách chật kín từ sàn đến tận trần nhà. Những chiếc mặt nạ và những bức tượng đến từ khắp nơi trên thế giới chen chúc giữa những cuốn sách - những tác phẩm chứng thực cho một chuyến du hành chưa bao giờ được thực hiện: This Cold Heaven: Seven Seasons in Groenland [3] , Inuit Art [4] và Esquimo Essays [5] - Tales From the Top of the Earth [6] .

Owe không đam mê vùng đất Groenland và người Esquimo như tôi. Anh không hiểu tại sao Bắc Cực, cái lục địa không hề mến khách cũng chẳng hề có nền văn hóa ấy, lại có thể có nét gì thú vị đến thế. Ở đó, ta không thể chơi golf, ta ăn những thứ ghê tởm (nguyên văn lời của Owe) và phải chi ra cả một gia tài để đến đó.

Tôi tin rằng tôi đã đánh mất hy vọng một ngày nào đó được nhìn thấy Groenland. Bởi vì tôi không biết liệu tôi có dám một thân một mình thực hiện một chuyến đi như thế hay không. Không phải bây giờ, vào thời điểm mà căn bệnh đang rình rập tôi ở mọi góc phố, đe dọa nuốt chửng tôi, giống như biển từng nuốt chửng Sedna trong truyền thuyết.

Nàng Sedna xinh đẹp nhưng hợm hĩnh người Esquimo đã trốn khỏi ngôi nhà của cha để đi theo một con chim biển, mong trở thành vợ của nó. Con chim đã hứa hẹn với nàng rằng nó sẽ đưa nàng đến một xứ sở tuyệt diệu: nàng sẽ không bao giờ bị đói, căn lều của hai vợ chồng sẽ được dựng bằng những tấm da đẹp nhất, và nàng sẽ được nằm trên những tấm da gấu vô cùng êm ái. Ấy thế nhưng, khi đến nơi, cô gái trẻ thấy căn lều được ghép bằng những tấm da cá cũ kỹ và thông thống gió lạnh lùa vào, nàng phải ngủ trên những tấm da hải mã cứng quèo và người ta chỉ cho nàng ăn những miếng cá thừa.

Mùa xuân đến, cha nàng tới thăm con gái và thấy nàng vừa tuyệt vọng vừa mệt nhoài nơi xứ sở của lũ chim biển. Ông bèn giết chết con rể rồi cùng Sedna quay trở về trên chiếc thuyền nhỏ của mình.

Nhưng lũ chim đã trả thù. Chúng gây ra một trận bão dữ dội và người cha buộc phải hiến con gái mình cho biển để xoa dịu lũ chim. Ông ném nàng khỏi thuyền để nàng rơi xuống vùng nước lạnh giá, và vì nàng không chịu buông tay khỏi mép thuyền, ông chặt đứt từng ngón tay nàng. Những ngón tay rơi xuống biển và biến thành cá voi cùng hải cẩu. Cuối cùng, Sedna cũng chìm xuống, và nàng trở thành nữ hoàng - nữ thần biển cả.

Huyền thoại cổ xưa về Sedna đã cảnh báo những người Esquimo trẻ tuổi về sự nguy hiểm của thói hợm hĩnh và không chịu vâng lời cha, đương nhiên là thế, nhưng nó còn đề cập đến tính chất cứng nhắc của các yếu tố. Tất cả những gì chúng ta không thể kiểm soát, nhưng lại phải tuân thủ để không bị nhấn chìm.

Về phần mình, mặc dù tôi luôn có đồ ăn và một cái giường ấm áp để ngủ hằng đêm, căn bệnh vẫn ở đó, bất chấp tất cả, sẵn sàng ngấu nghiến tôi. Sẵn sàng biến tôi thành nữ hoàng của nó trong cuộc sinh tồn đang chờ đợi tôi, cuộc sinh tồn trống rỗng và không có bất cứ kỷ niệm nào.

Owe nghĩ rằng chúng tôi không nên kể về bệnh tật của tôi với bạn bè. Chưa nên. Anh nhắc đi nhắc lại điều đó đến mức tôi khó chịu, nhưng lần nào anh cũng nói thêm rằng anh sẽ luôn ở bên tôi, rằng anh sẽ chăm sóc tôi. Đó là điều anh vẫn luôn làm, nhưng tôi giữ nó cho riêng mình: Owe vẫn luôn quan tâm đến tôi. Kể từ cái ngày chúng tôi gặp nhau, khi tôi mười chín tuổi còn anh hai mươi chín. Anh đến đón tôi trên đường cao tốc khi xe của tôi gặp sự cố, thanh toán các hóa đơn của tôi, đưa tôi khỏi những bữa tiệc quá chén. Thậm chí có những khi anh cẩn thận kéo tôi ra khỏi giường của một gã khác khi tôi tìm cách phản kháng một cách nghiêm túc bằng việc lừa dối anh. Anh vẫn luôn tỏ ra thấu hiểu. Thấu hiểu và ưa chỉ trích. Anh đưa cho tôi những viên thuốc giúp tôi dịu lại, giải thích với tôi rằng anh biết tôi đau đớn, nhưng vấn đề sẽ không biến mất chỉ vì tôi lao mình vào vòng tay của một đồng nghiệp hoặc một gã tôi chỉ quen biết sơ sơ, rằng tôi không hiểu điều gì là tốt với tôi, nhưng dù sao anh vẫn yêu tôi.

Toàn bộ sự ân cần dính dớp ấy rốt cuộc đã bóp nghẹt tôi. Như thể tôi không thể nào thở nổi khi có mặt anh, như thể anh chiếm quá nhiều chỗ và không để cho tôi có đủ khí ô xy. Và khi tôi cố gắng nói chuyện đó với anh, anh trả lời rằng nếu tôi không non nớt và vô trách nhiệm như thế, hẳn anh đã không buộc phải hành động như anh đã làm. Chính tôi đã biến anh thành người như bây giờ.

Tóm lại, đó là lỗi của tôi. Đang như thế và sẽ mãi như thế.

Có thể có một phần sự thật trong những gì anh đã nói. Nhưng không phải tất cả đều đúng. Nhu cầu kiểm soát của anh cao đến mức bệnh hoạn và thấm đẫm toàn bộ cuộc sống của tôi: tôi ăn gì, tôi gặp gỡ những ai, thậm chí cả tôi đang nghĩ gì.

Mười năm trước, suýt nữa thì tôi đã rời bỏ anh. Nếu mọi chuyện không bị đảo lộn vào ngày hôm đó, hẳn là tôi đã không còn sống với Owe nữa. Nhưng ta không thể suy nghĩ như thế. Nếu không ta sẽ phát điên. Có biết bao điều trong cuộc đời không diễn ra đúng như dự kiến, và đó không phải là một cái cớ để nỗi đắng cay chiến thắng chúng ta. Thế nên tôi đấu tranh chống lại nỗi thất vọng giống như đó là những loài cỏ dại, tôi không để nó ăn sâu bén rễ trong tôi. Tôi tìm cách giữ lại tất cả những điều tích cực: công việc của tôi, những nghiên cứu được tôi dành cả cuộc đời để thực hiện kể từ mười năm nay, những người bạn đã trở thành gia đình tôi bởi vì tôi không có con.

Tôi đặt cái bát vào chỗ của nó trên mặt sàn và quan sát Frida ngốn món pa tê của nó. Tôi tự hỏi liệu rốt cuộc, phải chăng lũ chó lại có cuộc sống tốt đẹp hơn. Sau đó, tôi thu dọn đồ đạc, đi tìm cuốn sổ ghi chép của mình và viết: Quán cà phê Ikea, 14 giờ, giúp Gunilla chọn đồ gỗ. Một ghi nhớ rất đơn giản, phòng khi tôi quên không biết mình phải đi đâu. Tôi còn chưa đến mức ấy. Tôi vẫn còn nhớ mình phải đi đâu và vẫn lái được xe. Nhưng tôi sợ cái ngày tôi sẽ phải nhờ đến sự trợ giúp của Owe.

Nhiệt độ đã xuống sâu dưới không độ trong dịp cuối tuần, tôi liền chui người vào chiếc áo khoác phao và xỏ chân vào đôi giày bốt lót lông. Tôi khóa cả hai ổ khóa (không, tôi không quên đâu) và đi đến bên chiếc xe đỗ ở phố Skeppargatan, ở phần đồi thoai thoải dẫn lên phố Strandvägen. Chiếc xe phủ một lớp tuyết dày chừng mười xăng ti mét, và tôi phải mất một lúc lâu mới loại bỏ được phần tuyết trên kính chắn gió cùng hai bên cửa, đủ để có thể lái xe.

Bầu trời nặng nề, âm u đè nặng lên vịnh Nybroviken và mặt nước khẽ xao động trông gần như đen kịt. Theo như dự báo thời tiết, tuyết sẽ còn rơi nữa. Tôi quyết định lên đường càng sớm càng tốt, khởi động chiếc xe rồi lái về phía Bắc. Tôi phải quay về muộn nhất là vào lúc mười bảy giờ, bởi vì Owe và tôi sẽ đi dự buổi hòa nhạc Giáng Sinh ở nhà thờ Hedvig Eleonora.

Owe say mê văn hóa. Âm nhạc, sân khấu và sách vở không phải chỉ là những thứ giết thời gian; chúng đóng vai trò nền tảng cho tất cả các cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với bạn bè. Người nào không theo kịp dòng chảy văn hóa sẽ nhanh chóng bị kéo xuống vị thế khán giả bị động trong các bữa tối cũng như các cuộc tụ tập khác.

Owe thậm chí còn quyết định các chủ đề trò chuyện, lại thêm một bằng chứng cho thấy nhu cầu kiểm soát mọi thứ của anh. Đôi khi, tôi bỗng có một mong muốn không thể kìm nén là được nói về những chuyện chẳng liên quan gì. Những chủ đề nhẹ nhàng và hời hợt sẽ khiến tôi bị Owe gõ vào ngón tay sau khi khách khứa đã ra về. Nói rằng tôi đã có một lần chăm sóc da mặt tuyệt vời bằng các loại tinh chất dầu, có thể bàn về quần áo, đồ trang sức hoặc những kỳ nghỉ dưới ánh mặt trời. Hoặc giả, là một chủ đề không thể ngờ: nói rằng tôi đã đọc thích cuốn Năm mươi sắc thái của Grey , với vẻ nghiêm túc vờ vịt.

Trong lúc lái xe về phía Barkany, tôi thầm liệt kê những lý do khiến tôi ghét Owe:

Hợm hĩnh.

Ích kỷ.

Chỉ yêu bản thân.

Ưa thống trị.

Hôi hám.

Gunilla đã ngồi vào một bàn ở quán cà phê. Cô đã khoác chiếc áo choàng ngắn bằng lông thú vào lưng ghế tựa và có vẻ như đang ngắm nghía bộ móng tay. Mái tóc vàng cắt ngang vai kiểu Venice rủ xuống hoàn hảo, còn chiếc áo len chui đầu cổ đổ thì ôm sát thân hình thanh thoát của cô.

Có nhiều lý do giải thích cho mối ác cảm mà Owe dành cho Gunilla. Một mặt, cô là một trong số những người hời hợt mà anh vô cùng coi thường, một phụ nữ trang điểm, sơn móng tay và mua những quần áo hàng hiệu. Mặt khác, cô cười quá to và quá lâu mỗi khi đến nhà chúng tôi, và thường là chế độ ăn uống của cô rất đáng chỉ trích. Nhưng trên tất cả: cô đã bỏ chồng sau hai mươi lăm năm chung sống. Chẳng vì lý do gì. Chỉ bởi vì cô đã chán ngán. Chẳng ai lại làm như thế cả. Ít nhất là trong thế giới của Owe.

Không làm thế, nếu ta là một phụ nữ.

Cái ôm cô dành cho tôi thật dài, thật ấm và thơm mùi nước hoa đắt tiền.

- Cậu ngồi đi, tớ sẽ tìm thứ gì đó cho chúng ta.

Tôi gật đầu rồi buông mình xuống chiếc ghế đối diện. Tôi khó nhọc cởi chiếc áo choàng dày rồi đưa mắt nhìn xung quanh. Thật khó tin khi nhìn số người chen chúc nhau trong quán cà phê Ikea. Mùi len ẩm và mùi safran trộn lẫn với mùi mồ hôi và mùi đồ ăn từ bếp bốc ra. Đó đây, những tiếng cười và những mẩu trò chuyện từ các bàn lân cận vang đến tại tôi.

Gunilla quay lại, mang theo một cái khay màu đỏ đựng những chiếc bánh ngọt tròn safran cùng hai cái cốc. Mùi thơm của gia vị không thể át hết mùi của chúng.

- Vang nóng sao? Không có cồn chứ?

Cô phá lên cười độ lượng, nghiêng đầu sang một bên.

- Không, tớ nghĩ chúng ta có thể vui vẻ một chút. Để ăn mừng căn hộ tớ vừa mua.

- Nhưng tớ lái xe đấy.

- Ôi dào, chỉ một ly nhỏ thôi mà. Và chúng ta sẽ ở lại đây một lúc lâu cơ mà, phải không?

Tôi lắc đầu.

- Cậu làm tớ buồn cười quá. Ăn mừng căn hộ cậu mới mua? Ở Ikea sao?

- Sao lại không chứ?

- Có thứ gì thê thảm hơn là chạm cốc ở Ikea không?

Gunilla nhấm nháp món đồ uống nóng một cách ầm ĩ, rồi đưa mắt quét một lượt trong phòng, quan sát những người ngồi ở các bàn xung quanh chúng tôi. Đôi mắt nhạt màu của cô dừng lại ở một cặp vợ chồng cao tuổi. Ông chồng và bà vợ mỗi người ăn một phần thịt viên, suất dành cho trẻ em.

- Tớ nghĩ là còn có thứ tệ hơn đấy. Cậu thế nào rồi?

Gunilla là người duy nhất biết chuyện - ngoại trừ Owe. Thực ra, tôi đã kể về căn bệnh với cô rất lâu trước khi thông báo cho chồng tôi. Điều đó có thể có nghĩa là tôi gần gũi với cô hơn là với chính chồng mình. Tôi hình dung là thực tế đúng như vậy.

- Tớ ổn.

- Bác sĩ nói gì?

- À thì, chẳng có gì mới cả.

Cô gật đầu, và sắc mặt trở nên nghiêm trang. Cô cầm tay tôi rồi khẽ siết. Tôi cảm thấy sức nóng từ thân hình cô dồn sang cơ thể tôi.

- Cậu sẽ không ngần ngại mà yêu cầu tớ nếu cậu cần giúp đỡ, đúng không?

- Tớ không muốn ai giúp đỡ tớ cả.

- Đúng là thế.

Sắc mặt cô nghiêm trang đến mức tôi phá lên cười.

- Thế còn cậu, các mối tình sao rồi?

Gunilla mỉm cười và vươn người như một con mèo. Cô đặt cái cốc xuống bàn, nghiêng người về phía trước và thì thầm, như thể đang tiết lộ với tôi một bí mật.

- Tuyệt vời. Chúng tớ vô cùng… ham muốn lẫn nhau. Chúng tớ rất phấn khích , như cách người ta thường nói. Có được phép như thế ở tuổi chúng ta không?

- Giá mà cậu biết tớ sẵn lòng trả bao nhiêu để được phấn khích đôi chút!

Owe và tôi không còn làm tình nữa, nhưng tôi không muốn kể chuyện ấy với Gunilla. Không phải vì sợ cô sẽ phán xét tôi, mà bởi vì tôi thấy sống với một người mà ta không ham muốn là một chuyện vô cùng thê thảm. Chỉ có những kẻ yếu đuối mới ở lại trong những mối quan hệ trục trặc. Và tôi không muốn là người yếu đuối - kể cả trước mặt Gunilla.

Giữa bầu không khí ồn ào, tôi nghe thấy điện thoại di động của mình đổ chuông. Tôi vớ lấy nó rồi liếc mắt nhìn vào màn hình. Tôi không nhận ra số điện thoại đang hiển thị.

- Nghe máy đi, Gunilla khuyến khích tôi. Tớ phải đi vệ sinh một chút.

Tôi bắt máy trong lúc Gunilla đứng dậy và chậm rãi đi về phía phòng vệ sinh. Cô bị đau dây thần kinh tọa, và tôi nghĩ rằng cô đau nhiều hơn mức cô muốn thừa nhận.

Người đàn ông ở đầu dây đằng kia có một chất giọng êm ái và du dương. Anh ta tự giới thiệu mình là Manfred Olsson và giải thích rằng anh ta là điều tra viên ở bộ phận cảnh sát hình sự. Đã lâu tôi không nghe nói đến cảnh sát hình sự. Tôi đã ngừng làm việc cho họ từ năm, sáu năm trước. Tôi đã quyết định sẽ tập trung vào những nghiên cứu của riêng tôi và không nhận việc tư vấn cho cảnh sát nữa. Thực ra, chính Owe đã quyết định như vậy thay cho tôi. Anh thấy rằng tôi làm việc quá nhiều, anh nói rằng điều đó có thể khiến tôi trở nên cáu kỉnh và hay gắt gỏng.

Ngoài ra, chúng tôi không cần tiền.

- Tôi và chị, chúng ta từng liên hệ với nhau, chừng mười năm trước. Nhưng có lẽ chị không còn nhớ.

Quả đúng thế. Manfred Olsson, cái tên ấy không gợi lên trong tôi ấn tượng gì, nhưng việc tôi nhớ hay không nhớ là điều cuối cùng tôi muốn nói với anh ta, thế nên tôi thà giữ im lặng.

- Đó là cuộc điều tra về một vụ giết người ở đây, tại Stockholm này, chính xác là ở Södermalm. Một người đàn ông trẻ tuổi đã bị chặt đầu. Cái đầu…

- Tôi nhớ ra rồi, tôi nói. Thủ phạm vẫn đang tự do, đúng không?

Dù có bị suy giảm trí nhớ hay không, thì ký ức về cái đầu của nạn nhân, cái đầu được dựng trên mặt đất, vẫn khắc sâu trong tâm trí tôi. Có thể là vì mức độ tàn bạo của vụ án, có thể là vì chúng tôi đã làm việc hùng hục như trâu để tìm ra thủ phạm. Khi họ gọi cho tôi, cuộc điều tra đã kéo dài được vài tháng. Hồi ấy, đội cảnh sát hình sự không có bộ phận phân tích tội phạm, thế nên tôi được mời làm cố vấn để giúp các nhân viên điều tra xác định đặc điểm tâm lý của kẻ sát nhân. Tôi được đào tạo chuyên môn trong ngành khoa học hành vi, nhưng theo năm tháng, các nghiên cứu của tôi chủ yếu tập trung vào sơ đồ giải thích cho các tội ác tàn bạo. Tôi hợp tác với cảnh sát một cách ngẫu nhiên, và sau đó làm việc với họ đều đặn trong nhiều năm liền.

- Chính xác. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Và hôm nay, chúng tôi đang gặp một vụ giết người tương tự. Nói thật với chị, phương thức hành động thậm chí còn rất giống với vụ trước. Tôi tự hỏi liệu chúng ta có thể gặp nhau để uống một cốc cà phê không. Tôi nhớ rằng chị đã có những ý tưởng rất thú vị.

Gunilla đã quay trở lại. Cô ngồi xuống trước mặt tôi rồi uống một hơi cạn cốc rượu.

Tôi không còn làm việc cho cảnh sát nữa.

- Tôi biết. Đây không phải một vụ tư vấn. Tôi chỉ muốn biết chị nghĩ gì về vụ này. Chỉ trong thời gian uống một cốc cà phê thôi. Nếu chị có thời gian rảnh, tất nhiên.

Khi tôi về nhà, Owe đang đứng ở phòng ngoài, như thể anh đang chờ tôi. Mái tóc muối tiêu bị tàn phá của anh được vuốt sang một bên, nhằm che giấu cái đầu hói. Cái bụng anh khiến lớp vải áo sơ mi căng ra, khuôn mặt anh đỏ au và làn da bóng lên vì mồ hôi, cứ như là anh vừa chạy bộ về. Anh cố ý đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay - một món đồ đắt tiền nhưng không lố lăng mà gửi đến những người xung quanh anh những dấu hiệu tích cực.

- Chưa đến mười giờ, tôi nói.

Owe quay người không nói gì và đi về phía phòng ngủ. Một lát nữa thôi, anh sẽ quay ra, trên người mặc thêm chiếc áo gi lê. Tôi đặt cái túi Ikea đựng những ngọn nến và khăn giấy xuống rồi chào Frida, con vật đang mừng rỡ để thu hút sự chú ý của tôi. Tôi sục tay vào bộ lông đen xoăn tít của nó, có cảm giác như đang sờ vào một con cừu.

Owe xuất hiện trở lại trong phòng ngoài, trên người mặc chiếc áo gi lê màu xanh mù tạt. Chiếc xấu nhất trong bộ sưu tập của anh. Anh khoác áo choàng, xỏ chân vào đôi giày ống và bắt gặp ánh mắt tôi.

- Chúng ta phải đi thôi, sắp muộn mất rồi.

Phố Kaptensgatan không được dọn tuyết, và tôi cố gắng tránh để tuyết chui vào giày bằng cách bước lên những dấu chân đã có sẵn, nhưng vô ích. Trời tối đen và chúng tôi tiến về phía phố Artillerigatan.

- Đội cảnh sát hình sự đã gọi cho em, tôi nói.

- Thế à, Owe đáp lại bằng giọng trung tính, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.

Owe là như thế. Gần giống một cái nồi hơi. Anh không để lọt ra bất cứ thứ gì cho đến khi áp suất đạt đến điểm đứt gãy. Vào thời điểm đó, anh sẽ nổ tung.

- Họ muốn gặp em.

- Thế à.

Chúng tôi tiếp tục đi ngược về phía nhà thờ, đi qua trước cửa nhà hàng của bảo tàng quân đội, nơi chúng tôi từng đến để ăn trưa.

- Có vẻ như đã xảy ra một vụ án mạng, khiến họ liên tưởng đến một vụ điều tra mà em đã tham gia mười năm trước.

- Thôi đi Hanne, mẹ kiếp! Hãy bảo anh rằng đó chỉ là một câu nói đùa đi!

Tôi tỏ vẻ ngây thơ.

- Có vấn đề gì vậy?

Anh dừng lại mà không nhìn tôi. Anh thà nhìn chăm chăm vào nhà thờ sáng rực đang sừng sững giữa vùng tuyết đằng trước chúng tôi. Gác chuông nhà thờ xuyên thẳng lên bầu trời tối đen, vươn đến tận cõi vô cùng. Tôi thấy Owe siết chặt hai nắm tay, và biết anh phật ý đến mức nào. Thật lạ lùng, điều đó khiến tôi thích thú, khiến cả người tôi ngập tràn một niềm vui nguyên sơ và tinh quái. Như thể tôi là một thiếu nữ rốt cuộc cũng khiến ông bố luôn tự chủ phải mất kiên nhẫn.

Anh xoay người về phía tôi, đặt một bàn tay lên cánh tay tôi và có điều gì đó trong cái cử chỉ tinh tế ấy - nó thể hiện cùng lúc cả sự khoan dung lẫn quyền sở hữu - khiến tôi nổi giận.

- Sao thế, Owe? Có chuyện gì vậy?

- Em thực sự tin rằng đó là việc đáng làm à?

Anh đã hạ giọng, và tôi biết rằng anh đang đấu tranh để tự kiểm soát chính mình. Owe ghê sợ việc mất tự chủ, gần như ngang với việc sợ tôi nổi khùng.

- Việc gì không phải là chuyện đáng làm?

- Chấp nhận làm việc, trong… tình trạng của em ư?

- Tình trạng của em? Nghe cứ như em đang mang bầu ấy.

- Giá chỉ thế thôi thì còn tốt!

- Ai nói là em sẽ làm việc cho họ?

- Chết tiệt! Em biết thừa là khi họ gọi cho em thì mọi chuyện sẽ kết thúc thế nào mà.

- Thế ai nói là em không thể làm việc được?

Anh hất cằm lên và nhìn tôi từ trên xuống, cái cách nhìn mà tôi rất ghét, rồi hít một hơi thật sâu.

- Anh , anh xin nói với em điều đó. Em không đủ khỏe để nhận những công việc mới, và vì là người gần gũi với em nhất, anh có quyền đưa ra ý kiến của mình.

Và, đúng vào khoảnh khắc đó, tôi biết rằng tôi phải tìm ra một câu trả lời thuyết phục: có thể chỉ đơn giản là tát cho anh một cái, hoặc ít nhất cũng là bỏ ngang buổi hòa nhạc Giáng Sinh này, quay người và về nhà với Frida. Nhưng thay vì làm thế, tôi chỉ im lặng và chúng tôi tiếp tục đi trong lặng lẽ, trong bóng tối, đến tận nhà thờ.

« Lùi
Tiến »