Hai tháng trước
- Sao rồi, mọi chuyện diễn ra thế nào?
Ánh mắt Olga tò mò, nhưng ân cần. Cô quan sát tôi bằng đôi mắt màu xám, trong lúc gấp những chiếc quần jean đặt trên chiếc bàn dài bên cạnh quầy thu ngân.
Đột nhiên, tôi không biết phải trả lời như thế nào. Một phần trong tôi muốn nói rằng mọi chuyện đều hoàn hảo cả, rằng chúng tôi đã ăn rất ngon miệng và có một đêm yêu đương say đắm. Phần còn lại muốn nói sự thật, nhưng lại không đủ sức làm việc đó.
- Anh ấy không đến.
- Không đến?
Olga đặt chiếc quần jean đang cầm trên tay xuống mà không gấp, và nhìn tôi chằm chằm với vẻ chăm chú hoàn toàn khác lạ.
- Không, anh ấy đã cho tớ leo cây. Và tớ không thể nào gọi được cho anh ấy. Tớ không biết đã xảy ra chuyện gì.
- Anh ta không gọi cho cậu sao?
- Không.
Bầu không khí im lặng bao trùm thật khó chịu. Tôi thấy rõ là Olga không thể nào làm chủ tình hình, cô không biết phải phản ứng thế nào.
- Thông thường, anh ta có gọi cho cậu khi đến muộn hoặc không thể đến không?
Tôi lưỡng lự một lát.
- Anh ấy không bao giờ đến muộn. Và anh ấy không bao giờ gặp trở ngại nào cả.
Đột nhiên, tôi cảm thấy trong cửa hàng thật bức bối ngột ngạt, mặc dù chúng tôi vừa mở cửa và mới có rất ít khách hàng. Thứ ánh sáng nhân tạo chói gắt khiến tôi lóa mắt, và tôi như vừa bị một cú đập mạnh vào sau đầu. Tôi cúi người về phía quầy hàng đang bày những chiếc quần jean, và cảm thấy nước mắt dâng lên nóng bỏng trên mi mắt.
- Thế lỡ như anh ấy gặp chuyện gì thì sao?
Giọng Olga hạ thấp, gần như một tiếng thì thầm. Giữa đôi lông mày tô rất đậm của cô xuất hiện một vết nhăn nhỏ. Tôi không thể trả lời, mà chỉ gật đầu tỏ ý đồng tình.
- Cậu đã thử gọi cho anh ấy chưa?
- Rồi, tớ vừa gọi cho anh ấy xong. Ngay trước khi mở cửa hàng. Cô không nói gì thêm, mà tiếp tục vừa gấp những chiếc quần jean vừa đưa mắt nhìn về phía lối vào cửa hàng.
- Hắn kìa, cô thì thầm mà không nhìn tôi.
Tôi vớ lấy một chiếc quần jean trong tầm tay và bắt đầu gấp, nhưng đã quá muộn.
- Các cô vẫn đang lề mề đấy à? Emma, nhận quầy thu ngân đi.
Björne vừa đến chỗ thợ làm đầu. Gã đã cắt ngắn mấy lọn tóc đen rủ xuống gáy. Gã chải hết tóc sang một bên, và phần mái dài che khuất một bên mắt. Vóc dáng gã, với đôi cẳng chân vòng kiềng, kết hợp với kiểu tóc và chiếc áo vét, khiến tôi nghĩ đến Lucky Luke. Một Lucky Luke ngạo mạn và già nua.
Tôi xoay lưng về phía gã rồi đi đến quầy thu ngân, không nói lời nào. Tôi lại nghĩ đến mẹ tôi. Mẹ tôi cùng các chị gái của bà và tất cả những gì không còn tồn tại nữa. Tôi tự nhủ rằng thật bất công biết bao khi những ký ức đẹp đẽ mong manh mà tôi đã đánh mất, giống như làn khói trong đám sương mù, bị thay thế bằng Björne cùng những chồng quần jean và quần lót.
Những tiếng cười, thành tiếng hoặc rúc rích, vang lên trong phòng khách căn hộ nhỏ trên đại lộ Värtavägen nơi bác Agneta sinh sống. Mùi cà phê mới pha phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi thuốc lá Gula Blend của mẹ tôi. Bác Christina, người vừa bỏ thuốc, vừa thở dài vừa than phiền rằng mẹ tôi không có tính đoàn kết. Tôi tự hỏi liệu bác có phật ý không, nhưng sau đó bác phá lên cười bằng cái giọng khàn khàn của bác, và tôi kết luận rằng đó là một câu nói đùa.
Tất cả các thứ Bảy đầu tháng, các bác lại tụ tập cho bữa trưa truyền thống của gia đình. Đó là một cuộc họp mặt ồn ào, đầy ắp năng lượng, và chỉ có mẹ tôi, các em gái của mẹ cùng tôi được phép tham dự.
Đột nhiên, mọi người hạ giọng, tôi chỉ còn nghe thấy một tiếng thì thầm đứt đoạn xen lẫn những tiếng cười khúc khích khe khẽ. Không cần lắng nghe, tôi cũng biết họ đang nói đến chuyện gì: bạn trai mới của bác Lena, người chồng ngây thơ của bác Christina hoặc cái lưng đau của mẹ tôi.
Mẹ tôi là người trẻ nhất trong số các chị em gái. Bà là con út, cô con gái hoang dại và không chịu học hành tử tế, nhưng lại được yêu chiều, và đã khiến ông bà ngoại tôi phẫn nộ khi có thai với cha tôi vào tuổi mười tám. Một tràng cười khác vang vọng trong căn phòng, một làn sóng vui vẻ và phấn khích nguyên sơ. Bác Agneta vừa thở phì phò vừa lắc đầu, tưởng như bác sắp phát ho đến nơi, rồi tôi nghe thấy tiếng đồ sứ va vào nhau lách cách.
Về phần mình, tôi ngồi xếp bằng trên thảm phòng ngủ, tay cầm chiếc bình đựng con sâu bướm. Mấy chiếc lá đã héo úa từ lâu, và mấy cái cành trơ trụi trông giống như một cuộn dây thép gai. Con sâu màu xanh lá dường như đã biến mất. Nhưng cha tôi giải thích cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra: bên trong cái kén nhỏ nhẵn bóng, một điều tuyệt diệu đang hình thành. Con sâu đang trải qua quá trình biến đổi, nếu kiên nhẫn và được Chúa giúp đỡ, tôi sẽ nhìn thấy một con vật hoàn toàn khác chui ra từ cái kén.
Điều đó khiến tôi có chút lo âu. Tôi kiên quyết muốn xem cái thời điểm con vật khác đó xuất hiện, nhưng lại không biết khi nào thì chuyện đó xảy ra. Chính vì thế, đi đâu tôi cũng mang cái bình đi theo. Phản xạ đầu tiên của tôi khi thức dậy và hành động cuối cùng của tôi trước khi đi ngủ là ngắm nghía cái kén thật chăm chú để xem nó có thay đổi gì không.
Tôi đã hỏi cha tôi tại sao con sâu lại buộc phải cuộn mình trong một cái tổ màu nâu xám, tại sao nó không thể cứ là một con sâu, nhưng cha tôi đã lắc đầu và mỉm cười buồn bã.
- Nó không được lựa chọn, con sói nhỏ của ba ạ. Nó phải biến đổi hoặc chết. Đó là quy luật của tự nhiên.
Tôi đã ngẫm nghĩ rất lâu về cụm từ ấy, cố gắng hình dung việc bắt buộc phải chọn lựa: “biến đổi hoặc chết”. Dù đã suy nghĩ rất lung, tôi vẫn không thể đặt mình vào tình huống đó.
Ngước mắt khỏi cái bình thủy tinh, tôi nhìn chăm chăm vào chiếc giường hẹp của bác Agneta. Đã lâu rồi bác không chung giường với ai, chính bác Lena đã thì thầm như thế với mẹ tôi trong lúc đi lên cầu thang. Người lớn luôn tưởng rằng trẻ con không nghe thấy, hoặc nếu chúng có nghe thấy, thì họ cũng nghĩ rằng chúng không hiểu. Niềm tin ấy đương nhiên là sai. Tôi phải buộc mình trưng ra vẻ mặt thờ ơ, không quan tâm của trẻ con mỗi lần phải nghe những bí mật của các bác gái.
Bên trên chiếc giường có treo bức tranh nhỏ vẽ các cầu thủ bóng đá. Tôi không hiểu nó có gì đặc biệt đến thế, tại sao các bác tôi lại nói về nó bằng giọng thì thầm, đầy phấn khích, trong lúc đứng quây xung quanh để vừa ngắm nghía nó vừa hút thuốc. Tôi không muốn nói với họ vì sợ làm họ đau lòng, nhưng bức tranh khá xấu. Các nhân vật không có đường nét rõ ràng, dường như hòa lẫn vào với hậu cảnh, và họa sĩ không hề thành công trong việc tạo ra một bức vẽ trung thành với thực tế. Ngay cả tôi cũng có thể vẽ đẹp hơn thế. Nhưng tôi không bao giờ nói điều đó với họ, bởi vì dù sao tôi cũng được giáo dục khá tốt.
- Cháu yêu, cháu đang làm gì trên sàn thế?
Bác Agneta vừa xuất hiện trên ngưỡng cửa. Bác ngồi xuống bên tôi. Đôi bắp chân to tướng của bác dường như thêm đồ sộ khi chỉ cách tôi vài chục xăng ti mét, và đôi tất tụt xuống khiến đôi bắp chân ấy càng kém phần đẹp mắt.
- Cháu không muốn ngồi vào ghế bành sao? Hoặc trên giường của bác?
Tôi lắc đầu thay cho câu trả lời, và bác Agneta lặng lẽ thở dài. - Thôi được rồi. Tùy cháu. Mà này, có thứ gì trong bình của cháu thế?
- Là một cái kén sâu ạ.
- Một cái gì-sâu ?
- Một cái kén sâu. Mà con sâu đã làm ra để có thể biến đổi.
- Thế cơ đấy! Vậy cái kén sâu ấy đâu?
Tôi chỉ cho bác. Bác cẩn thận cầm cái bình, giơ nó về phía ánh sáng, nheo mắt lại. Đôi mắt xanh hẹp của bác biến mất dưới đôi mí mắt nặng nề.
- Chỉ nhìn thấy thấp thoáng.
- Nó làm thế là có mục đích. Nếu không lũ chim sẽ ăn nó. Chúng rất thích sâu mà.
Bác nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc và gật đầu.
- Tất nhiên rồi. Bác chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.
Những lúc như thế này, khi ở gần, bác Agneta trông còn già hơn tuổi thực. Hai má bác xệ xuống tận cằm, còn bộ ngực thì nặng nề tựa vào hai đầu gối khi bác ngồi xổm.
- Trong tự nhiên, động vật này ăn thịt các động vật khác ngay khi chúng có cơ hội.
Bác Agneta vuốt tóc tôi bằng bàn tay đầy vết chai.
- Emma bé bỏng của bác, bác nói bằng giọng ngọt ngào như sôcôla.
Có vẻ như bác định hỏi tôi điều gì đó, như thể tôi có thể giải đáp cho những băn khoăn thầm kín của bác. Tôi nhận lại chiếc bình mà bác đưa cho rồi khẽ khàng đặt nó lên thảm.
- Mọi chuyện ở nhà thế nào, hả Emma?
Bác Agneta bỗng có vẻ lo lắng: trong giọng bác có chút gì đó mong manh mà tôi không nhận ra.
- Ý bác muốn nói gì ạ?
Bác ngừng lại một lát và quan sát căn phòng. Từ phòng bếp, chúng tôi nghe thấy những giọng nói thẽ thọt, chứ không phải tiếng cười, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy mọi người đang trò chuyện về chồng của một trong số họ. Cả mấy chị em gái đều đã lấy phải những ông chồng ngu ngốc hoặc độc ác: bác Agneta, vốn sống độc thân, rốt cuộc cũng không phải là kém may mắn.
- Mẹ và ba cháu có uống nhiều rượu vang và bia không, hả Emma?
Đó là một câu hỏi mà tôi không biết phải trả lời thế nào. Đương nhiên là tôi hiểu được nó, nhưng tôi không biết bác muốn nói gì bằng cụm từ uống nhiều. Nhiều là bao nhiêu? Đúng thế, lúc nào cũng có những lon bia trong bếp và trong phòng khách vào buổi sáng, như thế có phải là nhiều không? Có phải là quá không? Các ông bố bà mẹ khác uống bao nhiêu lon bia và chai rượu vang mỗi tối? Tôi không biết. Thế nên, tôi trả lời thành thực.
- Cháu không biết.
Bác Agneta lại thở dài lần nữa rồi khó nhọc đứng dậy, khiến hai đầu gối bác kêu lên răng rắc như thể chúng được làm bằng cành dương liễu khô chứ không phải bằng xương, bằng thịt, bằng gân và bằng máu.
- Lạy Chúa lòng lành, bác vừa nói vừa nén một tiếng ợ khẽ. Cháu không muốn ra ăn bánh ngọt với các bác sao, hả Emma?
- Để lát nữa ạ. Có thể cháu sẽ ăn.
Khi bác Agneta quay ra phòng bếp, những giọng nói nhỏ đi, trở thành một tiếng thì thầm. Thông thường, điều đó có nghĩa là họ đang đề cập đến một chủ đề thú vị. Thế nên, tôi cầm theo chiếc bình, bò ra hành lang và nằm dài ra sàn để nghe ngóng. Tôi chỉ bắt được những mẩu đối thoại ngắt quãng. Tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của bác Agneta.
- … một đứa trẻ khác biệt.
Rồi tôi nghe thấy mẹ tôi nói, lúc này bà đã lớn giọng hơn một chút.
- Khác biệt không nhất thiết có nghĩa là không tốt bằng.
Không bác gái nào đáp lại.
Đúng lúc tôi sắp sửa quay vào phòng ngủ của bác Agneta, có thứ gì đó bên trong chiếc bình khiến tôi chú ý. Cái kén vẫn treo lủng lẳng trên cành như trước, nhưng có thứ gì đó đã thay đổi. Như thể lớp vỏ của nó đã trở nên trong suốt hơn một chút, giống như thủy tinh có kẻ sọc hoặc một viên đá bị bẩn. Công cuộc biến đổi đã bắt đầu.
Người đàn ông đứng trước quầy đưa tay về phía tôi và nở một nụ cười rạng rỡ.
- Tôi là Anders Svensson, phóng viên.
Tôi lưỡng lự, bắt tay anh ta và khẽ nhoẻn miệng.
- Emma.
Anh ta có đôi mắt xanh lục nhạt và mái tóc vàng giống như nước tiểu của chó trên tuyết. Anh ta mặc chiếc áo lót lông kiểu nhà binh màu xanh lá bẩn thỉu, chiếc quần jean rách và trạc ba mươi tuổi.
- Tôi có thể giúp gì cho anh? Tôi hỏi khi thấy anh ta không buông tay tôi ra.
Anh ta tiếp tục mỉm cười.
- Tôi đang làm một phóng sự về điều kiện làm việc ở đây. Có vẻ như người ta cấm các cô nói chuyện với phóng viên. Có đúng thế không?
- Cấm ư? Không, tôi không rõ lắm…
- Và các cô không được quyền đi vệ sinh, anh ta tuyên bố khi thấy tôi có vẻ ngập ngừng.
Điều đó không hoàn toàn sai. Họ thắt chặt kỷ luật từ khi Jesper xuất hiện, giới truyền thông đã nhanh chóng nhận ra chuyện này. Nhưng tôi không thể nói về việc đó, nhất là khi tính đến mối quan hệ giữa tôi với anh.
- Tôi chẳng có gì để nói với anh cả.
Tôi cảm thấy hai má mình đỏ lựng lên.
- Chúng ta có thể gặp nhau ở bên ngoài nếu cô muốn, anh ta vừa nói vừa cúi người về phía trước để nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt. Cô có thể giữ kín danh tính, sẽ không ai biết chuyện đâu.
- Tôi không muốn.
Đột nhiên, tôi đoán thấy một bóng người đang tiến đến bên tôi.
- Cô ấy đã nói là không muốn nói chuyện với anh. Anh bị điếc hay sao thế?
Tay phóng viên mặc áo khoác lông màu xanh lá đứng thẳng người lên.
Lúc này, Björne đang đứng cạnh tôi. Tôi thấy là gã giận sôi. Hai nắm tay gã siết chặt, hai hàm răng co rút. Gã vuốt phần tóc mái vào tai bằng một cử chỉ chuyên nghiệp, hất cằm ra phía trước rồi chậm rãi tuyên bố:
- Đây là lần thứ hai anh đến quấy rầy nhân viên của tôi. Cút ngay khỏi đây, hoặc tôi sẽ gọi cảnh sát. Hiểu chưa?
- Tôi có quyền …
- Ồ, anh đã nghe thấy cô ấy nói gì chưa? Hay muốn tôi nhắc lại giúp? Cô ấy không muốn nói chuyện với anh!
Những giọt nước bọt li ti bắn ra từ miệng Björne khi gã rít lên mấy từ ấy.
- Cô đã phản ứng rất tốt, Emma ạ! Gã thốt lên trước khi biến mất trong văn phòng.
Tôi nhìn anh chàng phóng viên lần nữa. Nụ cười tươi rói của anh ta đã tắt ngấm. Khuôn mặt anh ta hoàn toàn không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Anh ta lục trong túi áo khoác rồi đặt thứ gì đó lên bàn. Đó là một tấm danh thiếp. Đôi mắt sáng của anh ta lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Hãy gọi cho tôi nếu cô đổi ý.
Rồi anh ta đi khỏi.
Tôi cúi người về phía trước, nhặt tấm danh thiếp lên, nhìn nó một lát rồi bỏ vào trong túi.
Jesper Orre. Đôi bàn tay to lớn nóng ấm của anh. Làn da mặt mềm mại, hơi có nếp nhăn của anh. Bộ râu lởm chởm màu muối tiêu phủ kín phần cằm nhô ra của anh. Cách anh nhìn tôi, nó khiến ta nghĩ đến cách một người đói khát ngắm nghía những thứ bánh đắt tiền trong tủ kính của một hàng bánh.
Anh muốn gì ở tôi. Tôi tự hỏi mình điều ấy. Tôi là một người hết sức tầm thường với một công việc vô vị và một cuộc sống riêng đơn điệu. Tại sao anh dành từng ấy thời gian bên cạnh tôi? Điều gì khiến anh có thể ở nhiều giờ trong vòng tay tôi và để bàn tay anh lướt dọc thân thể tôi, vuốt ve những vùng da thịt mà tôi chưa từng để ý đến trước đây?
Tôi nhớ đến cuộc gặp của tôi và anh tại nhà tôi, một hay hai tuần trước.
- Chúng ta giống nhau biết bao, Emma ạ, anh thì thầm. Thỉnh thoảng, anh cảm giác mình có thể đọc được suy nghĩ của em, em hiểu không?
Tôi không hiểu. Tôi không cảm thấy mình có thần giao cách cảm với anh, tôi không biết anh nghĩ gì. Tôi yêu anh, nhưng không hiểu anh muốn nói gì khi nhắc đến mối quan hệ giữa chúng tôi.
Nhưng tôi cẩn thận không thú nhận với anh điều đó.
- Anh thật may mắn biết bao, anh vừa thì thầm vừa nhích thân thể nặng nề của anh lên trên người tôi.
Rồi dùng hai đầu gối tách chân tôi ra, sáp lại gần tôi, thật sát.
- Anh là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.
Anh xâm nhập tôi khi tôi còn chưa kịp chuẩn bị. Anh hôn vào cổ tôi, ngón tay anh ve vuốt bầu vú tôi.
- Anh yêu em, Emma ạ. Anh chưa bao giờ gặp người nào như em. Tôi vẫn giữ im lặng, không muốn phá hỏng phép mầu lúc đó. Tôi những muốn được nghỉ ngơi trong cái cảm giác đó lâu hơn nữa. Vùng kín tôi nóng bỏng. Jesper không dịu dàng và điều đó không hề dễ chịu, nhưng dù sao cũng khá diệu kỳ.
Được yêu. Được khao khát. Giống như những chiếc bánh nhân phúc bồn tử bên trong tủ kính cửa hàng.
Anh bắt đầu chuyển động dữ dội hơn bên trong tôi. Anh siết cánh tay tôi chặt hơn, những giọt mồ hôi rơi trên má tôi giống như những giọt nước mắt. Anh rên rỉ như đang bị đau.
- Emma.
Tưởng như đó là một câu hỏi, hoặc giả là một sự khuyến khích.
- Vâng?
Anh dừng lại, hổn hển. Hôn tôi.
- Emma, em có thể làm bất cứ điều gì vì anh không?
- Có. Em sẽ làm bất cứ điều gì.
Tôi có làm bất cứ điều gì vì Jesper Orre không? Một câu hỏi tu từ. Anh chưa từng yêu cầu tôi làm bất cứ điều gì, trừ khi anh mượn tiền tôi để trả cho các công nhân của anh. Thậm chí chính tôi là người đã năn nỉ để cho anh mượn. Chính tôi muốn anh ở lại nhà tôi thay vì đi đến ngân hàng.
Anh đã hôn lên mí mắt tôi.
- Em yêu, em biết là anh muốn ở lại, nhưng anh đã hứa là sẽ trả lương cho công nhân hôm nay. Tiền mặt. Họ là người Ba Lan. Mà anh lại không có 100.000 krona tiền mặt ở đây. Thế nên rất đáng tiếc, anh phải đến ngân hàng.
Một bữa trưa - ăn - kèm - ngủ.
Một cách nói của Olga. Cô đã phá lên cười khi tôi nói với cô rằng tôi sẽ ăn trưa với bạn trai. Ở nhà tôi. Olga vẫn luôn thô lỗ.
Thẳng thắn. Khiêu khích. Cô nói những gì cô nghĩ và không lấy thể làm xấu hổ.
- Anh phải đi đây, Emma ạ.
- Em có thể cho anh mượn tiền.
- Em ư?
Anh có vẻ ngạc nhiên, nhưng không tỏ ra để tâm đến lời đề nghị của tôi. Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ rồi vừa nhìn ra ngoài vừa gãi gãi vùng giữa hai chân.
- Em có tiền ở nhà.
- Em có 100.000 krona ở nhà? Ở đây, trong căn hộ của em? Anh vừa hỏi vừa khoát tay chỉ vào căn phòng.
- Đúng thế, em có tiền trong tủ quần áo.
Tôi vừa cười khúc khích vừa trở dậy rồi chui người vào một chiếc áo thun - không phải tôi ngượng vì Jesper nhìn thấy tôi khỏa thân, mà chủ yếu là do thói quen. Tôi không thích để lộ bộ ngực trong ánh sáng ban ngày. Với bất kỳ ai.
Kể cả với Jesper.
Anh đi theo tôi đến tận chỗ đặt tủ, lặng lẽ nhìn tôi nhấc cái giỏ đựng khăn trải bàn xuống rồi khẽ khàng trải tấm khăn Giáng Sinh để lộ ra những xấp giấy bạc. “Cuối cùng thì Giáng Sinh vui vẻ đã đến”, trên đỉnh cây thập giá có thêu dòng chữ ấy.
- Em điên thật rồi sao? Em có 100.000 krona trong tủ quần áo?
- Vâng, thế thì sao?
- Tại sao em không gửi tiền vào ngân hàng, như một người bình thường?
- Sao lại thế?
- Nhà em có thể bị trộm! Chỉ có những bà già mới giấu tiền dưới nệm hoặc trong mớ ga giường.
Tôi nhắc lại với anh rằng quả đúng là tôi vừa được thừa kế căn hộ từ một trong số những bà già như thế. Anh cười phá lên và nhún vai.
- Được rồi. Anh sẽ trả lại em. Rất sớm thôi.
Rồi anh hôn vào cổ tôi, vòng tay ôm tôi từ đằng sau và chậm rãi lướt tay anh trên ngực tôi.
- Anh vẫn muốn ngủ với em, cô ả hư hỏng lắm tiền ạ.