Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Hai tháng trước

- Vậy sao, cậu ốm à?

Olga có vẻ thờ ơ thực sự. Nhạc nền mà tôi nghe thấy là cái danh sách phát thảm hại, và đột nhiên tôi cảm thấy được giải thoát khi không phải đi làm hôm nay.

- Không có gì nghiêm trọng đâu. Chắc là tớ đã ăn phải thứ gì đó không hợp. Chắc là ngày mai tớ sẽ đi làm. Cậu có thể báo cho Björne được không?

Im lặng.

- Được.

Tôi hình dung cô đang đứng trước mặt tôi, điện thoại kẹp giữa vai và cằm trong lúc cô tập trung chú ý vào những cái móng tay, ngắm nghía lần lượt từng cái một trong luồng ánh sáng để phát hiện ra vết xước nhỏ nhất, đồng thời kiểm tra xem các vảy vàng lấp lánh có còn nguyên trong lớp sơn hay không.

- Vậy ngày mai chúng ta gặp nhau, tôi nói, nhưng cô đã gác máy. Tôi thử gọi lại cho Jesper, mặc dù biết rằng anh sẽ không trả lời. Chủ yếu là tôi muốn nghe thấy giọng nói của anh trên hộp thư trả lời tự động, nhưng lại không gặp được lời nhắn ghi âm ấy. Thay vào đó, một giọng nói giải thích với tôi rằng thuê bao đã bị ngắt theo yêu cầu của khách hàng.

Tôi quyết định thử một cách khác: gọi đến trụ sở công ty. Tôi tìm rồi bấm số điện thoại bằng những ngón tay run rẩy. Nữ nhân viên trực tổng đài chuyển cuộc gọi ngay khi tôi yêu cầu nói chuyện với Jesper Orre, tôi cảm thấy có chút ngạc nhiên. Chẳng lẽ liên lạc với tổng giám đốc công ty lại dễ dàng đến thế sao? Vậy ra bất kỳ ai cũng có thể gọi đến quầy lễ tân và gặp được anh ở đầu dây đằng kia?

Nhưng đương nhiên là người bắt máy không phải Jesper. Một phụ nữ có chất giọng không thể xác định tự giới thiệu mình là trợ lý và hỏi cô ta có thể làm gì cho tôi. Tôi giải thích là tôi đang tìm cách liên lạc với Jesper và rằng đây là một việc cá nhân. Cô ta hỏi tên tôi để anh có thể gọi lại cho tôi. Tôi lưỡng lự. Chẳng phải chính vì lý do này mà Jesper đã năn nỉ tôi đừng gọi điện thoại đến văn phòng của anh đó sao? Để đám thư ký và nhân viên trực tổng đài không biết được tên tôi?

Tôi hỏi liệu cô ta có thể chuyển điện thoại cho anh không, và cô ta trả lời rằng anh đang họp.

- Thế anh ấy vẫn khỏe chứ?

Cô ta im lặng một lát.

- Cô hỏi thế là có ý gì vậy?

Tôi đoán thấy có chút đề phòng trong giọng nói của cô ta.

- Chỉ là anh ấy đã hứa sẽ gọi cho tôi… đã nhiều ngày nay và bởi vì tôi không thể liên lạc với anh ấy, tôi sợ đã xảy ra chuyện gì đó.

- Ông ấy rất khỏe. Nếu cô cho tôi biết tên và số điện thoại của cô, tôi sẽ bảo ông ấy gọi lại ngay khi họp xong, cô ta trả lời bằng một giọng dễ mến và chuyên nghiệp có thể được dùng trong bất cứ quảng cáo xà phòng nào.

Tôi hỏi cô ta liệu tôi có thể gọi lại sau được không, và cô ta trả lời là không vấn đề gì, rồi tôi gác máy và vẫn ngồi yên bên bàn bếp. Chiếc đồng hồ treo bên trên bàn kêu tích tắc ầm ĩ đến nỗi tôi có cảm giác chiếc kim đó nằm bên trong hộp sọ của tôi.

Tại sao Jesper lại biến mất? Phải chăng nỗi nghi ngờ trong anh đã thắng thế? Phải chăng anh hối tiếc việc đính hôn? Hay anh chỉ là một bệnh nhân tâm thần thích thú khi thấy tôi đau khổ?

Liệu có thể có một cách giải thích khác không? Có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó khiến anh phải lùi bước: một ai đó trong gia đình vừa qua đời, hay một khủng hoảng trong công việc? Tất nhiên là có thể như thế, nhưng chẳng có chuyện gì nghiêm trọng đến mức không thể gọi một cuộc điện thoại hay gửi một tin nhắn.

Ba tuần trước. Lúc ấy chúng tôi đang nằm dài trên sàn phòng khách nhà tôi. Ráng chiều nâu đỏ lọt qua khe cửa chớp, vẽ thành một tấm lưới mỏng manh của những vùng sáng tối trên thân hình chúng tôi. Cửa sổ mở hé và những tấm rèm khẽ phồng lên trong làn gió mát thổi nhẹ.

Jesper hút thuốc. Anh không hay hút, chỉ sau khi chúng tôi đã uống vài ly vang, thỉnh thoảng sau khi chúng tôi làm tình xong. Bàn tay to lớn của anh đặt trên bụng tôi, mắt anh nhìn chăm chăm lên trần nhà.

- Chuyện đó xảy ra thế nào?

- Bà bị ốm rồi chết.

Jesper rít một hơi thuốc dài.

- Ừ, anh hiểu. Nhưng bà chết vì bệnh gì?

- Vì bị viêm tụy. Hình như là vì bà uống quá nhiều.

- Tội nghiệp!

- Vừa tội nghiệp lại vừa không. Thỉnh thoảng em tự nhủ rằng mẹ em chỉ có thể tự trách chính mình. Uống rượu là lỗi của bà.

- Anh không nói về mẹ em, mà nói về em.

- Về em ư?

Anh phá lên cười và lắc đầu, như thể tôi vừa nói ra điều gì đó thật nực cười.

- Đúng thế, em đấy.

- Em thì chẳng có vấn đề gì cả.

Anh im lặng một lát. Đằng xa có một chiếc xe cứu thương chạy qua. Trong bếp, chiếc tủ lạnh thốt ra một tiếng thở dài rồi bắt đầu kêu o o.

- Anh rất tiếc vì đã không thể đi cùng em đến lễ tang, vài phút sau anh nói tiếp, như thể anh vừa cân nhắc xong câu chữ.

- Em sẽ một mình vượt qua được chuyện này.

- Không ai nên dự lễ tang mẹ một mình.

Tôi không trả lời. Biết nói gì cơ chứ? Anh nói đúng. Chúng tôi ở bên nhau đã nhiều tháng nay, và càng lúc càng khó che giấu mối quan hệ giữa chúng tôi, hiển nhiên là thế.

- Chúng ta cứ tiếp tục thế này mãi sao?

Anh ấn đầu mẩu thuốc lá vào chiếc ly uống rượu vang đặt bên cạnh rồi nhìn thẳng vào mặt tôi. Anh tựa người lên một bên khuỷu tay, dịu dàng hôn tôi. Một nụ hôn có vị của khói thuốc lá và rượu vang đỏ. Tôi xoay đầu, và hẳn là anh diễn giải cử chỉ ấy của tôi như một cách để phản đối tình cảnh của chúng tôi hơn là hơi thở của anh.

- Tất nhiên là không.

- Vậy thì trong bao lâu nữa?

Anh lại nằm ngửa, buông một tiếng thở dài, bực bội thấy rõ.

- Chúng ta đã nói chuyện này hàng ngàn lần rồi. Em biết rằng cánh báo chí sẽ không để anh yên mà. Hôm qua, hai phóng viên đã dùng cụm từ “chế độ nô lệ hiện đại” để miêu tả điều kiện làm việc của những người cộng tác với anh. Nếu giới truyền thông biết được mối quan hệ giữa chúng ta… Em thừa biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy. Anh sẽ bị sa thải. Anh phải chờ cho cơn bão này lắng xuống đã.

- Thế chính xác thì khi nào nó sẽ lắng xuống?

- Anh xin em, Emma… Làm sao mà anh biết được chứ, mẹ kiếp? Chắc hẳn là khi đám linh cẩu ấy tìm ra một chủ đề thú vị khác. Với lại, có lẽ em nên tìm một công việc khác. Nếu em không phải là nhân viên trong công ty, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Anh cúi người về phía trước, kéo chiếc chăn rồi phủ lên người chúng tôi.

- Lạnh rồi đấy, anh nói. Em có muốn anh đóng cửa sổ lại không?

- Chuyện này thật khủng khiếp. Mọi người đều tự hỏi em đi chơi với ai, mà em thì chẳng thể nói gì. Nói thật, em thấy khá… trẻ con.

Anh quay mặt về phía tôi. Biểu cảm trên mặt anh đã dịu lại, và dường như một nụ cười đang lấp ló ở khóe môi anh.

- Trẻ con ư?

- Vâng, em cứ như một đứa bé gái. Với một người tình bí mật và tất cả những chuyện khác.

Anh phá lên cười, hôn vào cổ tôi rồi lướt xuống phía bụng.

- Anh là người tình bí mật của em sao?

- Hẳn là thế rồi.

- Còn em, em là gì? Thịt tươi chăng?

Tôi cười gằn. Lưỡi anh lướt trên ngực tôi, luồn vào rốn tôi, xoay tròn như thể anh đang thưởng thức một thứ đồ ăn vô hình trên thân thể tôi. Anh tiếp tục đi xuống phía dưới, lưỡi anh chạy trên phần đùi trong của tôi. Tôi cứng người, khó chịu và ý thức quá rõ rệt về thân thể của chính mình. Tất cả những khoang những hốc, những mùi vị, những âm thanh. Hẳn anh cũng cảm thấy tôi đang co rúm người lại, bởi vì anh ngẩng đầu lên chừng vài xăng ti mét và nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Thả lỏng người đi, Emma. Em phải học cách thả lỏng bản thân.

Anh luôn nhắc đi nhắc lại rằng tôi phải thả lỏng - và không chỉ trên giường. Tôi làm hết khả năng của mình, nhưng có điều gì đó trong cách hành xử của anh thôi thúc tôi giữ thái độ cảnh giác. Có điều gì đó trong toàn bộ mối quan hệ của chúng tôi. Nó quá đẹp để có thể là thực, ta có thể nói như thế. Tôi và Jesper Orre. Nữ nhân viên bán hàng không một xu dính túi gặp một người đàn ông lớn tuổi hơn, giàu có, sự nghiệp xán lạn.

Anh nhìn thấy điều gì ở tôi? Tại sao anh lại chọn cách bắt đầu mối quan hệ với một nữ nhân viên kém anh đến hai mươi tuổi?

Tuy nhiên, có lẽ anh nói đúng. Tất cả những băn khoăn vừa rồi đều bắt nguồn từ việc tôi thiếu tự tin vào bản thân. Tại sao tôi không thể khiến anh quan tâm? Tại sao mối quan hệ của chúng tôi lại khiến tôi khó chấp nhận đến thế? Tại sao tôi lại khó tin vào tình yêu của chúng tôi đến thế?

- Thả lỏng đi, Emma, anh nhắc lại. Anh ham muốn em, và em xứng đáng được yêu. Làm sao anh có thể khiến em hiểu được điều đó nhỉ? Anh phải làm gì để em tin anh đây?

Tối đó, chúng tôi ngủ luôn trên sàn nhà.

Khi tôi thức giấc, trời đã vào đêm, và lưng tôi đau ê ẩm. Tôi quờ quạng, đưa tay sang bên cạnh, rờ trên tấm thảm, nhưng Jesper không ở đó. Tôi chậm rãi trở dậy. Toàn thân cứng đờ và nặng nề, tôi lê bước chân vào tận phòng ngủ. Sàn nhà lạnh lẽo, và cửa sổ vẫn mở hé.

Khi ấy, tôi nhìn thấy anh.

Anh đứng bất động trong bóng tối, đôi mắt nhìn sững vào bức tranh của Ragnar Sandberg treo bên trên giường tôi. Mái tóc anh rối bù và rủ xuống trán, như thể anh chỉ vừa thức dậy. Trên vai anh choàng tấm vải trải giường.

- Anh nghĩ là anh yêu em, Emma ạ, anh lẩm bẩm.

Ngồi trên giường, tôi ra sức điều khiển chiếc máy vi tính, nhưng hẳn là có vấn đề gì đó trong kết nối mạng. Sau một hồi lâu, tôi nhận ra: chắc là chuyện này liên quan đến toàn bộ mớ hóa đơn chưa thanh toán kia. Lúc này, tôi nhận ra là cả tivi lẫn mạng Internet đều không hoạt động, và tất cả đều là lỗi của Jesper.

Tôi quyết định xuống quán cà phê trên đại lộ Karlavägen, ở đó tôi có thể kết nối vào mạng Internet. Cơn buồn nôn trong tôi đã dịu đi đôi chút, và lần đầu tiên trong ngày, tôi thấy hơi đói. Trong lúc xỏ chân vào chiếc quần jean, tôi cảm thấy có thứ gì đó trong một bên túi quần. Một tấm danh thiếp. Tôi lật xem mặt sau, và nhớ đến tay phóng viên đã đến cửa hàng. Sau vài phút lưỡng lự, tôi ra phòng bếp, mở chiếc hộp đựng bánh mì rồi đặt tấm danh thiếp lên trên mớ hóa đơn.

Tôi ngồi vào một góc quán, với một cốc cà phê sữa đã uống hết một nửa. Cách tôi một chút, có một thanh niên với chiếc Mac trên đầu gối. Ở một bàn khác, hai phụ nữ đang thì thầm trò chuyện, như thể họ đang nói về một bí mật quốc gia. Căn phòng u ám, gần như tối tăm. Qua cửa sổ, tôi nhìn thấy cơn mưa mùa thu đang đổ xuống. Những cái cây trên lối đi chính giữa ngả sang sắc vàng, cam và nâu như đang sắp bùng cháy. Thỉnh thoảng, một chiếc lá đơn độc lìa cành và khẽ đậu lên mặt thảm cỏ.

Tôi đọc lướt những bài báo viết về Jesper. Người ta gọi anh lần lượt là “vua thời trang” và “chủ nô”. Rồi tôi bắt gặp một đề mục trong một thời báo kinh tế: “Jesper Orre thực sự là ai?” Tôi đọc bài báo.

Jesper xuất thân từ quận Bromma, ở phía Tây Stockholm, và cha mẹ anh làm giáo viên. Anh từng học kinh tế ở Uppsala, nhưng được hai năm thì bỏ học. Sau đó, theo như lời giải thích của phóng viên, thì có nhiều điểm nghi vấn. Những giai đoạn dài mà anh ta không thể mô tả một cách “thỏa đáng”. Những năm tháng tạo thành những cái hố vừa sâu vừa khó hiểu trong lý lịch của Jesper.

Tôi tiếp tục đọc. Tác giả bài báo thích thú liệt kê những mối quan hệ của Jesper và khẳng định rằng anh giao du với đám tội phạm. Hai trong số bạn thân của anh từng bị kết án tội phạm tài chính, một người khác phạm tội tàng trữ ma túy. Tôi chưa từng nghe nói đến họ. Jesper không kể với tôi những chuyện như thế.

Lúc này, tôi tìm kiếm các hình ảnh.

Jesper mặc com lê. Jesper trong trang phục thể thao. Jesper mặc smoking. Jesper mặc sơ mi, tay áo xắn cao, đứng trên một cái bục, đang chỉ vào các con số trên một màn hình.

Một bức ảnh khác: chụp cận mặt Jesper. Một nụ cười thấp thoáng ở khóe môi anh, nhưng một nếp nhăn sâu hằn trên trán anh, và tôi biết rằng anh đang thấy khó xử. Anh không thích bị chụp ảnh; chúng tôi đã nói về chuyện này nhiều lần, anh ghét nhìn thấy chính mình trên báo và tivi.

Tôi tìm thấy những hình ảnh khác nữa: Jesper khoác tay một phụ nữ tóc vàng. Cô ngửa người ra phía sau và cười rạng rỡ. Chiếc váy của cô khoét cổ rất sâu. Còn Jesper, trông anh có vẻ mệt mỏi. Phần dưới áo sơ mi của anh nhàu nát, cúc cổ không cài. Trên một bên chân anh có thứ gì đó giống như một vết bẩn lớn, như thể ai đó đã đánh đổ một ly vang lên quần anh. Tôi tiếp tục tìm kiếm. Tôi tìm thấy những bức ảnh khác chụp Jesper và nhiều phụ nữ mỗi lần lại là một người khác. Tôi không nhìn thấy bất cứ người nào ở bên cạnh anh hai lần.

Tôi nhắm mắt và thả người ngồi tựa vào lưng ghế, ép mình phải thật bình tĩnh. Có những dấu hiệu báo trước nào trong những lần gặp mới đây giữa anh và tôi không? Có điều gì đó cho thấy anh đang chán nản không? Tôi không nghĩ ra bất cứ điều gì. Mọi thứ đều giống như thường lệ. Anh vẫn dịu dàng như mọi ngày. Chúng tôi gặp nhau, ăn uống, làm tình. Cười đùa suốt nhiều giờ trên chiếc giường hẹp của tôi. Nói về tương lai, về những việc chúng tôi sẽ làm khi được thực sự ở bên nhau.

Khi chúng tôi không còn phải che giấu nữa.

Bỗng nhiên, tôi nhớ đến một trong những cuộc gặp gần đây. Chúng tôi đang ở nhà anh, trong căn hộ của anh trên phố Kapellgränd. Tôi đang nằm nghiêng trên giường, quay mặt vào tường, thì anh từ phòng tắm đi ra, một chiếc khăn tắm quấn quanh hông, ngồi xuống bên cạnh tôi và vuốt tóc tôi.

- Em có yêu anh không?

Câu hỏi thật ngớ ngẩn. Lần đầu tiên anh hỏi tôi câu ấy. Chúng tôi không có thói quen sử dụng từ “yêu”, có lẽ vì nó mang tính cam kết, quá quan trọng, gần như đáng sợ.

- Có, tôi trả lời.

- Anh hiểu rằng việc này hẳn sẽ khó khăn với em… khi phải che giấu quan hệ của chúng ta.

Anh lên giường, nép sát vào người tôi vào ôm tôi từ phía sau. Tôi cảm thấy hơi nóng tỏa ra từ thân hình vẫn còn ẩm ướt của anh, ngửi thấy mùi xà phòng và mùi nước hoa của anh. Tôi nhắm mắt lại.

- Hãy hứa với anh là em sẽ đủ sức chờ anh. Rằng em sẽ không chán nản.

- Em hứa.

- Hãy hứa với anh là em sẽ không tìm kiếm một người khác.

- Anh thật ngốc quá! Anh biết thừa là chẳng có người nào khác mà.

Anh ôm tôi chặt hơn.

- Thế còn trước anh thì sao?

Câu hỏi của anh khiến tôi bối rối.

- Ý anh muốn nói gì vậy? Trước anh là thế nào?

- Trước khi chúng ta gặp nhau ấy. Em từng có ai không?

Trước Jesper.

Tôi nghĩ đến cuộc sống của tôi trước khi gặp Jesper: những buổi tối cô độc dài dằng dặc, chỉ có con mèo và chiếc tivi làm bạn, những ngày dài bất tận trong cửa hàng, những món ăn chế biến sẵn cho một người mua ở cửa hàng Sabis. Tuyệt đối chẳng có gì để kể lại. Chẳng có gì đáng hổ thẹn hay phải che giấu.

- Hẳn là em phải có ai đó trước anh chứ?

Thoạt tiên, tôi không trả lời. Quả thực là đã từng có người nào đó trước anh, nhưng tôi không muốn nói về chuyện đó.

- Vâng, tất nhiên.

- Ai vậy?

- Anh biết mà, cái gã em từng kể với anh đấy. Ốc Vít.

- Giáo viên nghề mộc của em phải không?

Tôi gật đầu và nhắm mắt lại. Vào khoảnh khắc ấy, tất cả ùa về trong tôi, bất chấp biết bao năm tháng đã qua. Hành lang dài trần trụi và lạnh lẽo, tiếng lanh canh của những bộ đồ ăn trong căng tin, mùi mạt cưa khét lẹt trong phòng thực hành. Tôi, nằm dài trên một bàn thợ. Ốc Vít đứng đằng trước tôi, mặc chiếc áo sơ mi bằng vải flanen, chiếc quần jean tụt xuống đến tận đầu gối. Vẻ mặt đầy quyết đoán khi ông ta chọc thủng một đường vào thân thể tôi.

Tôi phát điên vì ông ta. Và ở nhà, tình cảnh chẳng khác gì một mớ hỗn độn. Tôi rất dễ tổn thương. Tôi không bao giờ hiểu nổi tôi mong manh đến thế nào vào thời kỳ ấy. Ông ta đã lợi dụng điều đó. Hồi ấy tôi mới là một đứa trẻ mười lăm tuổi đang trôi dạt, và ông ta đã quyến rũ tôi.

- Cứ nghĩ đến chuyện ấy là anh lại phát điên, Jesper thì thầm.

- Anh thôi đi! Chuyện xảy ra đã cả thế kỷ rồi.

- Em với ông ta ngủ với nhau trong xưởng.

- Đúng thế, nhưng…

Đột nhiên, vòng tay của anh có vẻ quá mạnh đối với tôi, khiến tôi gần như đau đớn và khó thở.

- Buông em ra. Anh làm em đau đấy!

- Em có thích thế không?

- Sao cơ?

- Ngủ với ông ta trong đám mạt cưa ấy? Em có phấn khích không?

Jesper siết chặt tôi như một gọng kìm. Điện thoại di động của anh chợt đổ chuông, và vòng ôm của anh lỏng ra một lát, nhưng tôi vẫn nằm bất động, như đã bị tê liệt, không thể nào nhúc nhích.

- Em thích như thế, phải không? Anh thì thầm.

Tôi không trả lời.

Tôi rời quán cà phê và đi bộ về nhà dưới màn mưa. Gió đã nổi và lá cây không còn chậm rãi đậu xuống mặt đất nữa, chúng nhảy múa theo nhịp điệu của những cơn gió thốc trước khi rơi xuống thảm cỏ trên lối đi. Tại sao Jesper lại ghen với quá khứ của tôi đến thế? Mặc dù tôi gần như không có mối quan hệ nào trước khi gặp anh, mặc dù chính tôi mới là người có lý do để tỏ ra chiếm hữu, nhưng anh lại là người trách móc tôi. Và tại sao anh lại phấn khích khi nói về Ốc Vít? Cứ như thể chủ đề trò chuyện đó kích thích anh vậy.

Tôi lại cảm thấy buồn nôn. Tôi không hiểu tại sao. Có biết bao điều mà tôi không hiểu nổi. Tôi đi xiên chéo qua quảng trường Karlaplan. Đài phun nước vắng hoe. Lá cây và rác rưởi chất thành đống. Tôi không nhìn thấy bất kỳ ai.

Khi bước vào căn hộ, tôi lập tức để ý thấy trong nhà có mùi khác hẳn. Mùi len ẩm trộn với mùi xà phòng phảng phất trong không khí, như thể có ai đó vừa chớp nhoáng ghé qua đây, rồi lại rời đi. Tôi băng ngang phòng khách, xem xét căn phòng đến từng chi tiết, nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác lạ. Tất cả đồ đạc vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Không có thứ gì biến mất. Lớp ván sàn gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt dưới chân tôi.

Tôi đi vào phòng ngủ, quan sát ô trống hình chữ nhật sáng màu bên trên giường tôi, ở vị trí từng treo bức tranh trước đây. Cứ như thể nó đang sáng lên, nó đang rung rinh. Dường như trong một thoáng nó tách khỏi lớp giấy dán tường màu vàng bẩn thỉu và di chuyển về phía tôi, như thể nó muốn nói với tôi điều gì đó. Trong bếp, tôi nghe thấy Sigge đang ăn khẩu phần hạt khô vô vị, món ăn duy nhất hằng ngày của nó.

Tất cả đều có vẻ bình thường. Điều duy nhất khiến tôi băn khoăn, lo lắng là mùi.

Ngày mai, tôi phải đến cửa hàng, tôi vừa tự nhủ vừa ngồi xuống giường. Dù có cảm thấy khỏe hay không, tôi cũng phải làm việc. Tôi đã nghỉ phép năm lần trong tháng này, và tôi biết là Björne sẽ moi ruột tôi nếu tôi nghỉ thêm nữa. Những ngày vắng mặt được đánh dấu bằng những dấu chấm nhỏ màu đỏ đầy giận dữ trên tờ lịch gắn trong phòng bếp. Tất cả nhân viên đều có thể nhìn thấy số ngày mà đồng nghiệp của họ ở nhà bởi vì bản thân những đồng nghiệp này hoặc con cái của những người ấy bị ốm - lại là một trong những biện pháp khiến các nghiệp đoàn phải xù lông nhím và thôi thúc các tờ báo đăng kín các trang của họ những bài viết về cách thức điều hành như một chủ nô của Jesper.

Tôi lướt tay lên bức tường. Lớp giấy dán hơi bẩn nhắc tôi nhớ đến một bức tường khác, một cuộc đời khác.

Một tối, nằm trên giường, tôi nhìn sững vào bức tường trước đây từng là màu trắng, nhưng lúc này đã ám một lớp dày cả khói thuốc lá, dầu mỡ và bụi. Với một vật nhọn, chẳng hạn cái tăm hay cành cây, ta có thể vạch thành những chữ cái hoặc hình vẽ trên bề mặt vàng xỉn cáu bẩn ấy.

Dù đã gắng hết sức, tôi vẫn không thể nào dỗ giấc ngủ - một phần là vì thứ ánh sáng xanh nhạt đêm mùa hè lọt qua cửa sổ và cố vạch một đường giữa hai mí mắt khép chặt của tôi, phần khác là do những giọng nói bực tức của cha mẹ tôi từ bếp vọng ra.

Họ đang cãi nhau.

Tôi không biết là vì lý do gì, nhưng có quan trọng gì đâu. Hầu như tối nào họ cũng cãi nhau. Có một mẹo là ngủ thiếp đi trước khi họ bắt đầu, như vậy ta có thể ngủ đến tận sáng hôm sau. Khi thức dậy, họ luôn dễ tính dù có hơi mệt mỏi, bởi vì vừa phải trải qua một đêm ngủ chập chờn.

Giọng cha mẹ tôi nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tôi nín thở. Vài giây sau, tôi nghe thấy một chất giọng trong trẻo, nghe như ai đó đang hát. Cái giọng ấy lên bổng, xuống trầm rồi biến thành một tiếng hét dài.

Mẹ tôi đang khóc.

Lúc nào người khóc cũng là mẹ tôi. Không bao giờ là cha tôi. Thậm chí tôi còn không biết liệu cha tôi có khóc được không. Có lẽ các ông bố thì không khóc chăng?

Tôi nghe thấy một âm thanh trầm đục, rồi ngay sau đó là một tiếng hét lanh lảnh, lần này thì tôi lo lắng thực sự. Phải chăng một trong hai người họ vừa bị ngã và bị thương? Tôi nhảy ra khỏi giường, cầm chiếc bình đựng cái kén sâu rồi đi ra phía cửa. Sàn nhà trải nhựa lino dưới chân tôi vừa lạnh vừa trơn. Ra đến hành lang, tôi chỉ còn nghe thấy những tiếng nức nở nghẹn ngào của mẹ tôi cùng tiếng tích tắc thờ ơ của chiếc đồng hồ trong bếp.

Cha tôi ngồi xổm trên sàn nhà, hai tay ôm mặt. Mẹ tôi ngồi trên một chiếc ghế tựa lưng đan, bà đang khóc. Tôi không biết tại sao, nhưng sự im lặng của cha tôi cùng tư thế của ông còn khiến tôi lo lắng hơn là những tiếng nức nở của mẹ tôi. Những người cha chỉ có quyền như vậy, ngồi sụp xuống, cam chịu, lặng lẽ, hai tay ôm mặt.

Rồi tôi thấy ông khẽ cử động. Một chuyển động rất nhỏ, nhích vài mi li met về phía tôi, như thể có một phép mầu nào đó đã giúp ông nhìn thấy tôi qua những kẽ ngón tay. Ông cất tiếng, giọng nghẹn ngào.

- Emma, con yêu, con đi ngủ đi. Con phải ngủ đi.

Mẹ tôi đứng bật dậy. Đôi mắt bà trưng ra cái biểu cảm hung dữ chỉ xuất hiện vào lúc đêm khuya, khi bà và cha tôi đã ở với nhau hồi lâu trong phòng bếp. Bà khiến tôi nghĩ đến một loài động vật. Một loài động vật hoang dã và bất hạnh bị giam cầm trong một cái lồng, và do đó, có thể rất, rất nguy hiểm.

- Con khốn này! Bà hét lên. Mày lại đứng đấy để rình rập chúng tao đấy, đồ mắc dịch!

Cha tôi đứng dậy. Ông chắn giữa mẹ tôi và tôi.

- Thôi đi, ông nói khẽ. Dù sao cũng không phải lỗi của con bé.

- Tao biết thừa là mày nghe trộm chúng tao! Thì sao? Mày gọi điện thoại cho bác Agneta để mách lẻo, phỏng?

- Không ạ, tôi trả lời, nhưng bà không nghe tôi nói.

Bà vịn tay vào bàn và bắt đầu tiến về phía tôi. Thân hình bà ì ạch đến khó hiểu, và bà xô đổ cái ghế trong lúc tìm cách đi qua trước mặt cha tôi.

- Để cho con bé yên đi, ông nói.

- Tao sẽ dạy cho mày một bài học, cho chừa cái thói do thám chúng tao…, mẹ tôi lầm bầm.

Bà xô cha tôi ra và vươn tay để túm lấy tôi, nhưng tôi nhanh hơn và nhảy sang một bên. Thay vì túm được tôi như bà muốn, mẹ tôi ngã sõng soài trên sàn nhà.

- Mẹ kiếp, bà vừa càu nhàu vừa đứng dậy.

Một vệt máu chảy từ một bên cánh mũi xuống miệng bà.

- Mày thấy mày đã gây ra chuyện gì chưa, hả Emma? Hả?

Bà chậm rãi đứng dậy…

- Nhưng con có…

Tôi không nhìn thấy cái tát giáng xuống, và lần này tôi không dám né đòn vì sợ mẹ tôi ngã lần nữa, và vệt máu kia sẽ biến thành một cái thác, thậm chí là một đại dương máu.

- Câm ngay!

Mẹ tôi khẽ loạng choạng, tóc bà xù lên giống như những khi bà vừa ngủ dậy. Cha tôi lại sụp xuống, hai tay ôm mặt, như thể ông không muốn phải chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Tôi những mong ông đứng dậy và bảo mẹ tôi thôi đi, và giải thích với bà rằng đó không thực sự là lỗi của tôi. Tôi những mong rằng lúc ấy đang là buổi sáng và cha mẹ tôi dễ tính và mệt mỏi trở lại, như thường lệ, và họ cho tiền tôi để đi mua bữa sáng bởi vì họ bị đau đầu. Tôi những mong được là một người khác, ở một nơi khác. Không phải Emma. Không phải ở đây. Không phải lúc này.

Mẹ tôi giằng chiếc bình đựng cái kén sâu ra khỏi tay tôi.

- Đưa cái bình quái quỷ này cho tao! Mày mang nó đi khắp nơi, chắc là nó phải quan trọng với mày lắm nhỉ. Quan trọng hơn cả mẹ ruột của mày, phải không?

Tôi không trả lời.

- Tao sẽ cho mày hiểu thứ gì mới là quan trọng!

Mẹ tôi loạng choạng đi đến bên cửa sổ phòng bếp, mở cánh cửa rồi ném chiếc bình ra ngoài. Chừng một giây sau, có lẽ thế, chúng tôi nghe thấy tiếng chiếc bình rơi xuống mặt đường phía dưới và vỡ tan.

- Không! Tôi hét lên. Không, không, không!

- Có đấy! mẹ tôi đáp lại. Có đấy . Tao, đích thân tao sẽ dạy cho mày biết điều gì là thực sự quan trọng. Chỉ là một cái bình chết tiệt thôi! Mày hiểu chưa? Một thứ chết chóc.

Tôi không nghe bà nói nữa, tôi đã chạy về phía cửa ra vào. Tôi mở cửa, lao xuống cầu thang rồi chạy ra sân. Những mảnh thủy tinh ánh lên lấp lánh như những ngôi sao trên mặt đường trải nhựa. Tôi đi từng bước thật cẩn thận, chân nọ đặt sau chân kia, để khỏi bị đứt chân. Rồi tôi quờ quạng tìm kiếm trên mặt đường lạnh và ẩm. Tôi chỉ tìm thấy vài chiếc lá khô.

- Đây này, Emma.

Tôi quay lại. Cha tôi đang ngồi xổm bên cạnh tôi, bàn tay xòe rộng. Trong lòng bàn tay ông, có vài nhánh cây đầy gai. Cái kén sâu vẫn bám chặt vào nhành cây lúc trước. Trong ánh trăng, trông nó gần như có ánh lân tinh.

- Đúng là một chuyện bệnh hoạn!

Olga lắc đầu, khiến đôi bông tai nặng trĩu kêu leng keng. Björne không xuất hiện, nhưng cả hai chúng tôi cùng biết rằng anh ta đang ở trong cửa hàng. Gần giống như giữa vùng đồng cỏ: ta biết là bầy mãnh thú đang lảng vảng quanh đó, nhưng không biết chúng ở đâu.

- Tớ phải làm gì?

Olga tiếp tục lắc lư cái đầu từ trái sang phải, như thể cô thấy tình huống này quá đỗi lạ lùng nên không thể phát ngôn bất cứ điều gì. Rồi cô kéo chiếc quần jean sờn rách vừa tụt xuống khỏi thắt lưng.

- Anh ta đính hôn với cậu rồi sau đó biến mất? Anh ta là ai? Bây giờ thì cậu có thể cho chúng tớ biết rồi chứ?

Đương nhiên là tôi có thể kể về Jesper với Olga, nhưng có điều gì đó ngăn tôi lại. Nếu tôi kể với cô, chẳng bao lâu mọi người đều sẽ biết chuyện. Và điều đó sẽ gây hại không chỉ cho Jesper mà cho cả tôi. Chẳng hạn, Björne sẽ nói gì nếu nghe được rằng người tình của tôi chính là tổng giám đốc?

- Là… không có ai cả. Chỉ là một người mà đôi khi người ta nói đến trên báo chí. Không quan trọng gì đâu. Nếu anh ta muốn cắt đứt với tớ, OK thôi, nhưng tớ muốn lấy lại tiền của tớ.

Olga không trả lời tôi. Cô đưa tay về phía một chiếc quần jean đang trượt khỏi chiếc bàn nhỏ kê trên mặt sàn. Cô chộp được nó đúng lúc nó sắp rơi xuống đất.

- Tiền nào? Cô thờ ơ hỏi lại - hẳn là tôi chưa từng kể với cô về vụ mượn tiền.

- Anh ta đã mượn của tớ 100.000 krona để trả lương cho công nhân.

- Cái gì? Cậu điên à? Cậu đã cho mượn 100.000 krona?

- Ừ. Thế thì sao?

Tôi nhún vai.

- Lại đây, Olga vừa nói vừa kéo tôi về phía phòng nghỉ.

Đột nhiên, Björne lù lù hiện ra trước mặt chúng tôi, vẻ mặt hằm hằm. Anh ta chống hai tay lên hông rồi tiến đến sát bên chúng tôi. Không ổn rồi. Tôi thấy anh ta đang cố để râu: một vệt màu hung đỏ phủ lên chiếc cằm nhọn trơn nhẵn của anh ta.

- Hai người định đi đâu đấy?

- Vào phòng nghỉ, Olga đáp lại cộc lốc, rồi mím chặt đôi môi tạo thành một vệt mảnh.

Đúng lúc ấy, Mahnoor từ phòng nghỉ bước ra. Cô cuộn mái tóc đen dài thành một cái búi đằng sau gáy.

- Cậu có thể trông quầy không? Olga vội hỏi cô.

- Tất nhiên.

Cô nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dò hỏi, nhưng có vẻ Björne đã thỏa mãn với câu trả lời. Anh ta quay gót rồi tiến về phía khu vực đồ nam. Olga kéo tôi về phía phòng nhân viên và ép tôi ngồi xuống một trong những chiếc ghế tựa màu trắng kê trong khu bếp.

- Gã khốn, tôi lầm bầm. Mà này, cậu có nghe chuyện hắn đã sa thải một cô nàng ở trung tâm thương mại Ringen không? Có vẻ như đứa con ba tuổi của cô ấy thường xuyên đau ốm, và cô ấy buộc phải nghỉ làm. Hình như cô ấy đã bị mười chấm đỏ mỗi tháng. Nhưng họ lại nói là không có đủ chỗ làm, để nghiệp đoàn không thể làm gì được.

Olga không nghe tôi nói. Cô lật giở mấy tờ tạp chí phụ nữ chất đống trên một cái giá để trong góc phòng.

- Thế cậu có tìm cách liên lạc với anh ta không, bạn trai của cậu ấy? Cô bình thản hỏi trong lúc nhấc một chồng tạp chí cao chừng chục xăng ti mét rồi đặt lên đầu gối.

- Tớ đã gọi điện thoại, gửi tin nhắn. Đủ cả. Anh ta không trả lời.

- Cậu có đến gặp anh ta không?

Tôi nhớ lại chuyến viếng thăm của tôi đến phố Kapellgränd: người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa, tiếng lách tách và tiếng xì xì rõ mồn một khi anh ta mở lon bia, những đồ đạc mà tôi không nhận ra.

Olga đã thôi lật giở mấy tờ tạp chí. Cô nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

- Tớ có đến nhà anh ấy, một tối…

- Rồi sao?

- Có một người khác trong căn hộ của anh ấy. Toàn bộ đồ đạc trong nhà đã biến mất.

Cô không nói gì mà tiếp tục chúi mũi vào đống tạp chí.

- Cậu làm gì đấy?

- Tớ tìm một thứ. Mà này, tại sao cậu lại cho anh ta mượn tiền?

- Bởi vì… tớ cũng không biết nữa. Tớ có tiền mặt ở nhà mà anh ấy lại cần tiền để trả lương cho công nhân.

- Cậu có 100.000 krona ở nhà cậu?

- Ừ.

- Tớ rất tiếc, nhưng chuyện thực sự nghiêm trọng đấy. Anh ta có thó của cậu thứ gì khác không?

- Không đâu, tôi nói, nhưng lập tức nghĩ đến bức tranh của Ragnar Sandberg treo bên trên giường tôi.

Jesper là người duy nhất biết về sự tồn tại của nó. Ngoại trừ mẹ tôi, tất nhiên, nhưng bà đã qua đời rồi.

- Đây rồi, Olga lẩm bẩm trong lúc lật giở một cuốn tạp chí có vẻ nhiều hình ảnh hơn là bài viết. Là trong cuốn này.

Cô chậm rãi lật từng trang, xem xét từng chủ đề, rồi dừng lại. Cô đặt tay lên một bài báo: “Bạn có đang sống với một kẻ tâm thần?”

- Bạn trai của cậu, hắn bị bệnh nhân cách, cô vừa khẳng định vừa chậm rãi lướt ngón tay trên các dòng chữ.

Ngón trỏ thanh mảnh của cô vuốt ve bài báo, như thể nó được viết bằng chữ nổi.

- Nó nói gì vậy?

Cô hắng giọng, gõ những ngón tay dài lên tờ tạp chí rồi đọc:

- Người bị bệnh nhân cách thoạt đầu rất quyến rũ, nhưng nhanh chóng thể hiện mình là người thích thao túng và ích kỷ. Do không có khả năng đồng cảm nên anh ta không thể nhận biết các tình cảm và nhu cầu của bạn. Anh ta không ngần ngại lừa dối và phản bội bạn. Anh ta lấy cắp và nói dối mà không hề cảm thấy hối hận hay tội lỗi.

Tôi ngẫm nghĩ. Đối với tôi, Jesper luôn nồng nhiệt, dịu dàng và nhạy cảm. Nhưng nếu anh thực sự bỏ tôi, nếu anh lấy cắp bức tranh của tôi, nếu anh không có dự định trả tiền lại cho tôi, thì có lẽ Olga nói đúng.

- Họ có nói là phải làm gì không?

Olga gật đầu, đôi môi cô mấp máy không phát ra âm thanh nào trong lúc cô đọc đoạn cuối cùng.

- Cậu phải tránh xa hắn càng xa càng tốt, bởi vì hắn không thể thay đổi. Người bị bệnh nhân cách không thể thay đổi được. Ở đây viết rõ ràng như thế.

Cô nghiêng người về phía tôi, đặt một tay lên cánh tay tôi, im lặng nhưng nhìn tôi bằng đôi mắt to trong trẻo đầy lo lắng. Tôi cảm thấy nước mắt trào lên, nhưng một lần nữa, có thứ gì đó mạnh hơn nỗi tuyệt vọng - mong muốn được biết rõ.

- Tớ không hiểu… Anh ấy giàu nứt đố đổ vách. Và anh ấy… nổi tiếng. Tại sao anh ấy lại mạo hiểm tất cả để lấy cắp của tớ 100.000 krona?

- Có lẽ tiền không phải là thứ anh ta quan tâm…

- Ý cậu muốn nói gì?

- Có thể anh ta muốn sỉ nhục cậu, đại loại thế. Khiến cậu tự cảm thấy mình như một thứ rác rưởi. Cậu hiểu không?

Tôi đứng trước tấm gương trong phòng tắm. Mái tóc dài nâu đỏ rủ xuống thành từng lọn ẩm ướt trên vai tôi. Bầu ngực tôi, đôi vú mà tôi ghê tởm, chưa bao giờ đồ sộ đến thế, chúng khiến tôi đau đớn khủng khiếp mỗi khi tôi cử động.

Tôi hơi cúi người về phía trước, lau chút hơi nước rồi ngắm nghía hình ảnh phản chiếu của bản thân. Những nốt tàn nhang lúc này trông càng rõ rệt, khi tôi không trang điểm, dưới ánh đèn nê ông lạnh lẽo. Tôi quấn người trong một chiếc khăn tắm màu xanh lá rồi bước ra hành lang. Trên mặt sàn, bên dưới cửa ra vào, có ba bức thư.

Bức thư đầu tiên là do ngân hàng của tôi gửi đến, bức thứ hai là của bộ phận hối nợ còn bức thứ ba không đề tên người gửi. Tôi nhặt chúng rồi để lên trên những bức thư khác, trong chiếc hộp đựng bánh, mà không mở ra. Tôi khó nhọc đậy nắp, vì cái hộp đã quá đầy.

Đương nhiên là tôi ý thức được rằng tình hình đã rất khó khăn - một ngày nào đó, tôi sẽ phải thanh toán mớ hóa đơn này. Nhưng tôi không biết phải làm sao. Tôi không có tiền ở ngân hàng, không có tài sản nào dưới dạng cổ phiếu hay trái phiếu mà tôi có thể bán đi. Không có người bạn nào có tiền để cho tôi mượn.

Và tôi cũng không còn người thân nào.

Jesper là người thân của tôi. Điều này có thể lạ lùng, nhưng anh là người gần gũi với tôi nhất.

Tôi nhớ đến buổi tối cuối cùng chúng tôi ở bên nhau. Anh và tôi đã tranh cãi kịch liệt. Vẫn là giai điệu nhàm tai ấy: tình cảnh này sẽ kéo dài bao lâu nữa? Tôi muốn đi chơi, đi xem phim, đi ăn ở nhà một hàng. Anh căng thẳng và cáu kỉnh, có vẻ anh đã phải trải qua ngày tồi tệ. Chúng tôi đi bộ dưới mưa và tôi nhớ rằng vào lúc đó, tôi đã tự nhủ rằng tôi chán lắm rồi.

Một màn mưa bụi giăng trên Stockholm, biến phố Götgatan thành một tấm gương màu đen bóng láng. Ánh phản chiếu của những bóng đèn đường và những ô kính cửa hàng lấp lánh như đá quý. Tôi có một chiếc ô, nhưng không cho Jesper che cùng. Anh không có vẻ gì là phiền lòng về chuyện đó. Anh bước đi bên cạnh tôi, khoa tay múa chân và nói bằng giọng bực tức:

- … dù sao cũng không phải lỗi của anh. Đúng không? Thêm nữa, suốt một tháng nay anh bảo em tìm một việc làm khác. Em đã tìm chưa? Chưa! Tại sao việc ấy với em lại khó khăn đến thế, mẹ kiếp? Tại sao lúc nào anh cũng phải là người đưa ra sáng kiến?

Chúng tôi rẽ vào phố Högbergsgatan. Ngôn ngữ hình thể của Jesper, toàn bộ con người anh toát ra nỗi bất bình. Cả tôi lẫn anh không ai nói lời nào cho tới khi đến trước cánh cổng tòa nhà trên phố Kapellgränd.

- Hãy cho em một thời điểm, tôi vừa nói vừa đặt tay lên tay nắm cửa bằng đồng thau lạnh băng. Em có cảm giác mình đang hẹn hò với một người đàn ông đã kết hôn. Em muốn một ngày cụ thể. Em muốn biết khi nào anh sẽ thừa nhận em.

Chúng tôi đi vào bên trong tòa nhà, Jesper lấy ra chùm chìa khóa, rồi sau một hồi loay hoay vụng về, anh cũng tìm thấy chìa khóa mở cánh cửa nhà.

- Thừa nhận em? Em đang nói cái quái gì vậy? Dù sao em cũng đâu phải một quốc gia châu Phi chết tiệt muốn được Liên Hiệp Quốc thừa nhận cơ chứ? Vả lại, anh chẳng có ai khác cả, em biết thừa chuyện đó còn gì. Vấn đề duy nhất là để xem khi nào anh và em có thể tiết lộ mối quan hệ giữa chúng ta.

Lối vào nhà chìm trong bóng tối, nhưng cả hai chúng tôi đều không có ý định bật đèn. Tôi hất mạnh chân để tháo bỏ đôi giày, rồi ném luôn chiếc áo vét vào một góc phòng.

- Thế anh định khi nào thì làm việc đó. Anh không ngừng trốn tránh. Anh nói dối và trốn tránh.

- Em điên thật rồi phải không? Anh chưa bao giờ nói dối em! Chưa bao giờ!

Lúc này thì anh hét lên. Anh ném chiếc áo choàng vào tường, nó đậu lên chiếc tủ buýp phê nhỏ, làm đổ một chiếc bình bằng đất nung mà mẹ anh chế tác vào thập niên bảy mươi. Nó rơi xuống sàn nhà vỡ tan.

- Có đấy. Anh nói dối em và anh khai thác em!

- Anh? Khai thác em? Sao em lại nói thế?

Đột nhiên, giọng anh có vẻ lạnh lùng, trịch thượng.

- Lúc nào anh cũng là người đặt điều kiện. Anh cho rằng anh có thể đến gặp em và lấy đi những gì anh muốn, bất cứ lúc nào anh muốn. Thân xác em, tình cảm của em. Anh cho rằng anh sở hữu chúng.

Lúc này, anh đứng bất động trong phòng, ánh mắt hướng ra phía cửa sổ. Ánh sáng từ tấm bảng hiệu bằng đèn nê ông trên tòa nhà đối diện vẽ thành những đường vân xanh và hồng trên mái tóc sẫm màu của anh. Những giọt nước mưa lấp lánh trên trán anh.

- Và thực ra không phải là như thế, đúng không? Anh chậm rãi tuyên bố, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Nhận xét của anh khiến tôi phân vân. Ngay lúc ấy, tôi không biết phải trả lời thế nào.

- Ý anh muốn nói gì? Rốt cuộc tôi cũng hỏi lại bằng một giọng yếu ớt đến nỗi chính tôi cũng phải khó khăn lắm mới nghe thấy.

Anh quay sang phía tôi. Lúc này, khuôn mặt anh có vẻ thản nhiên, với những đường vân ánh sáng như quang phổ. Giống hệt một cái vỏ ốc. Một vỏ ốc trống rỗng, hoàn toàn không cảm xúc.

- Anh muốn nói là em thuộc về anh, Emma ạ.

Anh tiến đến bên tôi, cho đến khi tôi và anh mặt đối mặt với nhau trong bóng tối. Xa xa, có tiếng còi hụ đang tiến lại gần. Ngoại trừ âm thanh ấy, không có một tiếng động nào khác. Anh kéo tôi sát vào anh, trong một vòng ôm kỳ lạ: một vòng ôm cứng nhắc, giả tạo, không hề ấm áp. Anh thể hiện là anh sở hữu mình , tôi nghĩ thầm. Đây không phải là tình yêu, mà là một thứ khác. Quyền lực, có lẽ thế.

- Xin lỗi em, anh thì thầm vào tai tôi. Tất nhiên là em nói đúng. Chúng ta không thể tiếp tục như thế này.

Anh buông tôi ra, rồi lục tìm trong túi.

- Anh yêu em, Emma ạ. Cho dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng muốn em ghi nhớ điều ấy. Em hứa với anh chứ?

Đột nhiên, tôi cảm thấy rất khó xử.

- Có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Anh tảng lờ câu hỏi của tôi.

- Em cầm đi. Cái này là dành cho em.

Anh xòe tay ra: thứ gì đó sáng lấp lánh đậu trong lòng bàn tay anh. Tôi chậm chạp đưa tay ra và chật vật nắm bàn tay lại quanh món đồ bé nhỏ lạnh lẽo bằng kim loại ấy.

Đó là một chiếc nhẫn.

Tôi ngắm nhìn nó trong ánh sáng. Đó là một chiếc nhẫn bằng vàng trắng có gắn một viên đá quý đồ sộ - một viên kim cương lớn nhẵn bóng. Nó ánh lên lấp lánh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra hết.

Cơn buồn nôn lại dâng lên trong tôi. Tôi ngồi xuống giường. Phòng ngủ của tôi có vẻ trống rỗng đến đáng ngạc nhiên khi không có bức tranh treo bên trên giường. Mọi thứ quay cuồng, tất cả đều có vẻ bất cân xứng. Ô cửa sổ dần dà biến thành một đường thẳng dài và mảnh. Trần nhà dốc xuống đầy nguy hiểm.

Có vẻ Sigge nhận thấy là tôi đang không ổn, bởi vì đột nhiên nó xuất hiện. Nó cọ cái thân hình nhỏ bé êm ái vào chân tôi, như một cách an ủi. Tôi úp mặt vào hai bàn tay, nhưng đôi bầu vú tôi đau đớn đến nỗi vừa cúi người về phía trước, tôi đã buộc phải đứng thẳng ngay lập tức.

Chính lúc ấy, thực tế đập vào mặt tôi.

Như thể tôi vừa lên đến đỉnh một ngọn núi rất cao nằm giữa một khu rừng sâu, sau khi đã đi bộ suốt nhiều ngày trong bóng tối lờ mờ, dưới những thân cây cao. Đột nhiên, ánh sáng bừng lên chói gắt, và tôi nhìn rõ mọi vật. Tôi có cảm giác vừa bị một cú đạp vào bụng, khiến hơi thở của tôi ngắt quãng.

Cơn kinh hoàng sục sôi trong tôi khi tôi lấy điện thoại di động ra, mở lịch rồi bắt đầu đếm ngày. Tôi đếm một lần, hai lần. Rồi ba lần. Tôi không thể lĩnh hội được sự việc này, nó quá đỗi kỳ lạ.

Thế nhưng, không còn cách giải thích nào khác.

Tôi đang mang thai.

« Lùi
Tiến »