1. Phải học lái chiếc xe của bà.
2. Tại sao bà mệt?
3. Hai qui tắc nên nhớ.
4. Nghỉ cách nào?
- Cách nằm.
- Nhìn trời, nước.
- Chỗ nghỉ.
- Sự yên lặng.
- Chơi với trẻ.
5. Mỗi tuần nên nghỉ một ngày.
6. Mỗi cử động bà nên làm khi mỏi mệt.
1. Phải học lái chiếc xe của bà.
Nếu áp dụng dúng những qui tắc trong các chương trên, bà làm việc tất có hiệu quả hơn, các người giúp việc bà cũng đắc lực hơn, do đó bà sẽ tiết kiệm được thời giờ, sức lực và sẽ bớt mệt.
Các sách gia chánh và dục nhi chỉ thêm cho bà nhiều cách làm việc nhà sao cho đỡ mệt như: nên may quần áo bằng thứ hàng không nhàu để giảm số đồ phải ủi mỗi tuần, nên ủi đồ trên một cái bàn cho đỡ khòm lưng, nên cho trẻ bú có giờ, tập cho chúng ngủ một mình và lần lần bỏ bữa đêm của chúng đi, ....
Nhưng đã theo đúng những lời khuyên ấy mà bà vẫn còn thường thấy mỏi mệt thì là tại bà không biết “lái chiếc xe hơi của bà” như Karin Roon; tác gia cuốn “The new way to relax”20 đã nói.
Chúng ta khi sắm một chiếc xe hơi về, phải học lái nó cả tháng và xem xét kỹ những bộ phận nó để biết sửa chữa qua loa. Khi dùng, ta thường phải lau chùi nó; hễ có bộ phận nào hơi hư hỏng là ta thay liền. Tóm lại, ta săn sóc nó rất kỹ lưỡng.
Cơ thể ta là một bộ máy tế nhị gấp 1000 lần máy xe hơi mà trừ một số ít người được học y khoa thì không ai tập cách “lái” và sửa chữa nó hết. Có lúc ta đổ dầu không đủ nó chạy, nhưng lắm khi ta lại đổ nhiều quá; sức nó chạy được nhanh hay chậm, ta không biết; nó chạy được bao lâu phải cho nghỉ, ta cũng không hay, bộ phận nào hư, ta không rõ. Như thế thì trách chi ta chẳng thường đau lưng, chân tay rã rời, nhức đầu, mất ngủ, sáng dậy thì đắng miệng và uể oải.
Muốn cho khỏi mệt, bà phải theo vệ sinh và biết cách nghỉ ngơi. Thuật nghỉ ngơi cũng quan trọng không kém thuật làm việc, mà từ trước tới nay chưa có cuốn nào dạy nó, thực là một điều thiếu sót lớn.
2. Tại sao bà mệt?
Mệt là thấy sức làm việc giảm đi. Tại sao chúng ta mệt? Tại thớ thịt và gân của ta co lại hoặc căng thẳng lâu. Bà có thấy một con mèo mệt bao giờ không? Không. Vì thân thể nó lúc nào cũng mềm như sợi bún. Các võ sĩ Nhựt khuyên môn đệ như cây liễu chứ không nên như cây tùng, chính do lẽ đó. Khoanh tay trước ngực, gác chân chữ ngũ, mím môi, nghiến răng, cắn móng tay, gặm đầu cây viết, búng tay, cau mày... đều là những cử động vô ích làm cho bà mau mệt và mau già.
Có ba thứ mệt:
- Mệt về tinh thần: các nhà bác học đã phân tích máu của một người làm việc bằng tinh thần luôn 7, 8 giờ và thấy sau khi làm việc, máu không có chất dơ. Họ lại cho một nhóm học sinh suốt một ngày làm những toán nhân, chia rắc rối và thấy rằng buổi chiều những học sinh đó cũng làm nhanh và ít lỗi như buổi sáng.
Vậy nêu bà làm việc tinh thần mà mệt thì không phải tại công việc mà tại cách làm việc của bà: chẳng hạn bà ngồi ghế thấp quá, cao quá, hoặc bà phải khòm lưng, nghiêng mình hoặc bà ở trong phòng thiếu ánh sáng, thiếu không khí.
- Mệt do tình cảm: Hồi tản cư tôi ở một miền thường bị máy bay tới thả bom. Một người bà con của tôi mỗi lần nghe tiếng máy bay tù và ở xa thì tự nhiên thấy mệt, hơi thở hổn hển, chân tay rã rời. Người ấy mệt vì sợ.
Ai cũng kinh nghiệm rằng chẳng những sự sợ hãi làm cho ta mệt, mà sự giận dữ, lo lắng, buồn bực cũng vậy, vì những tình cảm ấy làm cho thớ thịt cùng những dây thần kinh của ta co lại hoặc căng thẳng quá.
Muốn ngừa sự mệt do tình cảm, xin bà đọc cuốn “Quẳng gánh lo đi và vui sống” của Laura Archera Huxley21
- Mệt về thể chất: Chỉ người nào làm việc nhiều bằng tay chân mới thật là mệt, theo cái nghĩa của tiếng mệt: thấy sự làm việc giảm đi.
Phân tích máu của người đó sau khi làm việc, ta sẽ thấy máu có nhiều chất dơ.
Nhưng người ấy nghỉ ngơi một lúc thì hết mệt ngay. Sự mệt đó nếu vừa vừa, sẽ làm cho ta ăn ngon, ngủ say, chứ không hại như sự mệt do tình cảm.
3. Hai qui tắc nên nhớ.
Muốn làm việc được bền mà không mệt, bà nên nhớ hai qui tắc sau đây:
a) Phải cử động hợp với tiết điệu riêng của bà. Tiết điệu là cái nhịp nhanh hay chậm, dài hay ngắn. Một nhịp sóng nhô lên hay hạ xuống, mỗi lần như vậy tiến được một chút: đó là tiết điệu của sóng. Trái tim đập rồi ngừng, thời gian ngừng lâu bằng hai thời gian đập, đó là tiết điệu của tim. Sau ba tháng xuân đến 3 tháng hạ, rồi thu, đông; hết bốn mùa lại trở lại xuân: đó là tiết điệu của bốn mùa.
Nhìn một người giã gạo hoặc đập sắt, ta cũng thấy họ làm việc theo một tiết điệu: họ đưa cái chày hoặc cái búa lên khỏi đầu, ngừng một chút rồi đập xuống mạnh, ngừng một chút lâu hơn rồi lại đưa lên.
Tiết điệu có ba nguyên tố: tốc độ (nhanh hay chậm), thời gian (lâu hay mau), cường độ (mạnh hay yếu).
Đã có người thí nghiệm rằng muốn cho vừa mau vừa ít mệt:
- đầu phải cử động mỗi phút 20 lần.
- bàn tay mặt khi đưa đi đưa lại độ 10 phân thì phải làm 120 lần mỗi phút, nhưng nếu đưa đi đưa lại 20 phân thì mỗi phút chỉ nên làm 60 lần thôi.
Vật càng lớn thì cử động càng chậm:
- loài bò co duỗi bắp thịt của nó mỗi phút 70 lần
- loài mèo mỗi phút 160 lần
- loài chuột nhắt mỗi phút 350 lần.
- loài ruồi đập cánh mỗi phút tới 20.000 lần.
Người cũng vậy, càng mập càng chậm và mỗi người có một tiết điệu riêng.
Không ai biết rõ được tiết điệu của ta bằng ta, nên chính bà phải tìm lấy tiết điệu của bà để theo nó cho ít mệt. Và hiểu như vậy rồi, bà cũng đừng nên bắt con cháu hoặc người ở làm sai tiết điệu của họ, trừ những trường hợp đặc biệt. Họ chậm chạp thì đừng giao cho họ một việc gì gấp, họ nóng nảy thì đừng cậy họ làm những việc tỉ mỉ... tất nhiên cũng có nhiều người lười, nhưng chịu để ý, bà sẽ phân biệt được người nào chậm chạp, đau yếu hoặc biếng nhác.
b) Phải nghỉ trước khi mệt.
Chắc bà chưa quên rằng Taylor cho một bọn thợ kiểm soát các viên đạn cứ làm một giờ 15 phút thì được nghỉ 10 phút mà kết quả lại gấp đôi khi họ phải làm hoài, không được nghỉ tay.
Quân đội Mỹ cũng đã thí nghiệm và thấy rằng nếu cho một bọn lính mang nặng và đi đường trường cứ 1 giờ được nghỉ 10 phút thì họ được bền sức hơn và đi tới chiều không thấy mệt.
Vậy muốn tiết kiệm thì giờ, xin bà nhớ đừng đợi mệt rồi mới nghỉ.
4. Nghỉ cách nào?
Nghỉ bao lâu? 5-10 phút hoặc nửa giờ tuỳ lúc.
a) Cách nằm
Nghỉ cách nào? Nên nằm trên một bộ ngựa, duỗi các bắp thịt, nhắm mắt, thở đều đều. Có sách khuyên nên kê bộ ván cho chân cao đầu thấp, để máu dồn về tim gan phổi... Nhưng điều quan trọng nhất là đừng suy nghĩ gì cả; nếu không thể được như vậy thì nên đọc những sách dễ hiểu và vui hoặc ngắm trời, sông, biển...
b) Nhìn trời, nước
Một trong những cái thú nhất của đời tôi là được ngồi trên một bãi cát mịn và nhìn những lớp sóng nhấp nhô trước mặt và những cánh buồm trôi ở chân trời. Tôi để dục vọng của tôi lắng xuống, cho tâm hồn thoát hình hài, phiêu diêu trên biển cả, trong tiếng gió, tiếng sóng, mắt tuy trông mà không thấy, tai tuy nghe mà không nhận, thân thể lâng lâng như muốn mọc cánh. Những lúc đó tôi được hoàn toàn nghỉ ngơi.
Không có sóng biển thì nhìn dòng kinh chảy qua trước nhà, đám mây lơ lửng trên không hoặc cành lá rung rung trên ngọn xoài, ngọn sao, bà cũng được hưởng những phút thú như vậy.
c) Chỗ nghỉ
Người ta nghiệm rằng:
- Ánh sáng chói quá làm cho ta mau mệt. Những tội nhân gan dạ tới đâu, chịu được mọi cách tra tấn, cũng phải thú tội, không chịu nổi cực hình sau này là bị một ngọn đèn điện cực mạnh rọi hoài vào mặt đến nỗi nước mắt chảy ra ròng ròng và dù nhắm kín mắt lại thì vẫn còn thấy chói như giữa trưa nhìn mặt trời vậy.
- Ở gần những xưởng máy chạy rầm rầm suốt ngày, đinh tai nhức óc, những người thần kinh yếu có thể hoá điên.
- Nếu nhiệt độ của không khí cao quá, ta thấy bải hoải cả tứ chi; nhiệt độ chỉ tăng lên từ 18 đến 36 độ, sức làm việc của ta cũng đã giảm đi một nửa rồi.
- Màu đỏ rực làm cho ta hăng hái nhưng cũng mau mệt, trái lại, màu xanh lá cây và màu thanh thiên nhạt là màu mát và dịu mắt nhất.
Vậy khi nghỉ ngơi, bà nên lựa phòng khoảng khoát mát mẻ, đừng sáng quá, thứ nhất là đừng ồn ào. Vả nếu, tường sơn màu xanh nhạt thì càng tốt. Nên nghỉ vào những giờ trẻ đi học và cũng nên tập cho trẻ ưa sự yên lặng, đừng suốt ngày vặn máy thâu thanh, làm khó chịu cả tới người hàng xóm.
d) Sự yên lặng
Văn minh bây giờ ào ạt quá. Ở châu thành đêm cũng như ngày, không có phút nào chúng ta được hưởng sự tĩnh mịch. Tôi nhớ một lần đi kinh lý tỉnh Bà Rịa. Tới giữa một khu rừng, xe hơi chúng tôi ngừng lại. Khi tiếng máy xe vừa tắt, chúng tôi bước xuống đất, thì ai nấy đều ngạc nhiên, đứng yên một lúc, vẻ mặt tươi tỉnh hẳn lên. Chúng tôi có cảm tương như lạc vào một thế giới khác: chung quanh không có một tiếng động, sự yên lặng thực hoàn toàn, đến nỗi tôi có ý nghĩ rằng chỉ những người đương lành mà bỗng hoá điếc đặc mới có được cảm giác của tôi lúc ấy. Khi nói chúng tôi không nhận được âm thanh của chúng tôi nữa; nó trong hơn, vang hơn, thiệt lạ lùng.
Chúng tôi ngồi trên cỏ tới nửa giờ để nghe sự tĩnh mịch của rừng thẳm, tâm hồn nhẹ nhàng như khi mới tắm xong. Từ đó tôi mới hiểu rằng, không có gì làm cho chúng ta nghỉ ngơi bằng sự tĩnh mịch.
e) Chơi với trẻ
Một cách nghỉ ngơi nữa là chơi với trẻ. Tập ngây thơ như chúng, vui cái vui của chúng, nhìn mắt long lanh má phúng phính, nụ cười hồn nhiên của chúng, chẳng những bà sẽ hết mệt mà còn trẻ lại được nhiều năm.
5. Mỗi tuần nên nghỉ một ngày.
Trong chương trình mỗi ngày, bà nên bỏ ra vài lúc để nghỉ ngơi như vậy, dù bận đến đâu thì bận. Nghỉ tức là làm việc đấy. Vì có nghỉ thì làm việc mới đắc lực. Mỗi tuần cũng nên nghỉ một ngày hoặc nửa ngày.
Nhiều bà nội trợ phàn nàn làm vần vật suốt năm mà những ngày lễ và chủ nhật lại bận hơn những ngày thường. Như vậy là tại các bà ấy không biết tổ chức.
Bà là chủ nhà và muốn sắp đặt thời giờ của bà ra sao, tuỳ ý. Chẳng hạn chiều thứ bảy, bà có thể nấu trước ít món ăn rồi hôm sau giao những món dễ nấu cho người ở, bảo mua thêm vài món ở tiệm, cậy một người bà con tin cẩn săn sóc các em nhỏ, thế là bà có thể rảnh rang cả một ngày chủ nhật, để cùng với ông nhà về vùng quê dạo mát hoặc câu cá.
Nếu bà đã tính toán kỹ mà vẫn không làm hết việc, không lúc nào rảnh tay thì tôi tưởng bà nên bỏ bớt vài việc không quan trọng mấy và giản dị hoá đời sống đi: quần áo, trước may lấy thì bây giờ đưa cho thợ; mỗi bữa, trước ăn bốn món thì nay rút lại còn hai...
Bà nên nhớ: sự nghỉ ngơi không phải là một xa xỉ phẩm, mà là một sự cần thiết. Trái tim sở dĩ mỗi ngày đập được 100.000 lần là nhờ cứ đập rồi nghỉ tính ra mỗi ngày nó nghỉ tới 15 giờ lận! Tôi cho những kẻ làm việc từ 8 giờ sáng đến 12 giờ khuya chỉ để làm giàu là ngu muội điên rồ vì chắc chắn họ sẽ mau chết và không bao giờ được hưởng cảnh giàu có của họ.
6. Mỗi cử động bà nên làm khi mỏi mệt.
Khi bà thấy một vài bộ phận nào mỏi mệt, rã rời thì nên làm vài cử động cho mau hết mỏi rồi hãy nghỉ ngơi.
Bà Karin Roon là một nhà đấm bóp chuyên môn ở Mỹ. Xin bà nhớ môn đấm bóp ở các nước văn minh không bị khinh rẻ như món “tẩm quất” ở bên mình đâu mà là một nghệ thuật và một khoa học giúp ta trị được bệnh, sống lâu và trẻ. Muốn học môn ấy, phải biết rõ cơ thể và các chứng bệnh, nghĩa là phải có một sức học tương đương với một vị bác sĩ.
Bà Karin Roon viết một cuốh sách nhan đề là “The new way to relax” chỉ những cách nghỉ ngơi, ngồi đứng, làm việc, đấm bóp... sao cho không thấy mỏi và mau hết mệt. Cuốn đó xuất bản tháng tư năm 1951, chỉ 5 tháng sau đã tái bản; đủ biết giá trị và ích lợi của nó ra sao.
Vì sách dày quá - trên 250 trang chữ nhỏ - không thể nào tóm tắt cho đầy đủ, nên tôi chỉ xin giới thiệu với bà ít cử động sau này mà bà có thể làm mỗi ngày.
1. Khi nào thấy mệt, bà nên ngáp. Dù không muốn ngáp, cũng cứ ngáp, tất nhiên là đừng ngáp trước mặt người lạ, nhưng phải ngáp thật sự. Đừng đẩy cái hàm dưới xuống, mà phải làm cho rớt xuống kia, nghĩa là bà phải há miệng thiệt rộng, cho xệ hàm dưới xuống, khi nào nghe thấy “rắc” mới thôi. Theo bà Karin Roon thì ngáp như vậy giúp cho máu chạy điều hòa trong đầu và có thể trị được chứng mất ngủ.
Khi ngáp rồi nhắm mắt lại, mấy ngón tay trỏ đưa lên mi mắt và vuốt vuốt hai bên cạnh mũi. Mỗi ngày nên làm như vậy thường.
2. Khi thấy mỏi đầu, thì nên đứng ngay người rồi vận động những bắp thịt ở cổ (chứ không phải ở lưng) để quay đầu từ phải qua trái, từ sau ra trước.
3. Khi nào lưng mỏi thì chụm chân; đầu, lưng chân và tay đều sát một bức tường.
4. Bà Karin Roon cũng cho phép thở là rất quan trọng, nhưng bà nói khi mệt, không nên hít vào rất chậm, nín cho thật lâu rồi thở ra từ từ, như các bác sĩ thường khuyên. Cách đó tập cho phổi nở chứ không giúp ta bớt mệt mà còn làm ta mệt thêm. Bà khuyên ta nên thở theo tiết điệu riêng của ta.
Muốn biết tiết điệu đó ra sao thì khi nào lên giường sắp ngủ bà để ý đến hơi thở của bà, và sẽ thấy ba giai đoạn sau này:
- Bà hít vô trong một khoáng là mấy giây đó.
- Rồi thở ra liền trong một khoảng là mấy giây.
- Nghỉ một chút trước khi lại hít vô.
Chính thời gian thứ ba quan trọng nhất, và giúp bà nghỉ ngơi, bớt gắt gỏng.
Vậy khi nghỉ bà cứ thở đều rồi tập lần lần - mà đừng gắng sức - kéo dài thời gian thứ ba đó càng lâu càng tốt. Xin bà nhớ kỹ: đừng gắng sức, vì gắng sức thì mệt, không phải là nghỉ.
5. Khi mới nằm xuống nghỉ, bà nên chụm chân, hơi co đầu gối lại một chút, nằm nghiêng bên trái tay trái duỗi và đưa lên khỏi đầu, sát với bộ ngựa, đặt bàn tay mặt lên vai mặt rồi đưa cùi chỏ bên mặt lên khỏi đầu, đưa thật mạnh cho dãn những bắp thịt ở lưng. Lúc đó, chắc bà muốn ngáp; xin bà cứ ngáp. Rồi bà nằm nghiêng qua bên mặt, duỗi tay mặt, còn tay trái cũng làm như trên.
6. Khi nào cánh tay mỏi, bà nên đứng thẳng người hai bàn chân cách nhau chừng một gang, đưa hai cánh tay lên ngang vai rồi từ từ hạ xuống. Khi đưa tay lên thì hít vô, khi hạ tay xuống thì thở ra.
7. Khi mỏi vai. Đứng thẳng người, những ngón tay đặt lên vai. Trong lúc đó, hít vô từ từ. Rồi đưa mạnh cách tay trái lên thật cao, cánh tay mặt vẫn ngang vai. Hít thêm vài cái nữa thật mau và ngắn như hít một bông hoa. Sau cùng thở ra rồi làm lại như vậy với cánh tay mặt.
8. Duỗi hai cánh tay ra phía trước mặt, ngang ngực, để lưng hai bàn tay chạm nhau, ngón tay cái đưa xuống phía dưới. Vừa hít vô vừa quay cả hai cánh tay lên trên đầu, ra sau lưng rồi hạ xuống. Sau cùng thở ra.
9. Khi nào mỏi chân thì nên ngồi trên mặt cái ghế cao, chân hơi giạng rồi đánh đong đưa hai chân từ trước ra sau; hoặc có thể đứng thẳng người, đầu hơi ngả ra sau rồi nhún nhún hai chân.
10. Cử động ích lợi nhất theo bà Karin Roon là cử động sau này: đứng thẳng người, hai bàn chân cách nhau độ 10-15 phân, đưa hai bàn tay thẳng lên trên không rồi khom lưng cúi xuống, đầu “rớt” xuống như đầu con mèo khi ta đỡ bụng nó mà nâng nó lên cao. Trong lúc đó, thở ra từ từ. Cúi được càng thấp càng hay, rồi lại đánh đong đưa hai cánh tay để ngửng đầu lên; lúc đó hít vô từ từ. Đó là một lối xả hơi rất hiệu nghiệm.
Bà nên làm những cử động trên mỗi khi mói mệt và mỗi buổi sáng, khi mới thức dậy.
Sau cùng, xin bà nhớ bỏ “mốt” đi giày cao gót đi vì nó làm cho bà mau già đấy.
Bà Karin Roon là người Mỹ mà ghét - phải nói là oán mới đúng - “mốt” ấy và cho nó cũng dã man như tục bó chân của người Trung Quốc vì xương bàn chân của một người đi giầy cao gót lâu năm cũng bị biến hình như xương chân của những người bó chân. “Mốt” đó làm cho phụ nữ mau mệt, đau chân và có ảnh hưởng cả tới những bộ phận khác trong cơ thể.
TÓM TẮT
Mệt là thấy sức làm việc giảm đi.Sở dĩ ta mệt là vì những bắp thịt và gân co lại hoặc căng thẳng quá lâu.
Công việc tinh thần không làm cho ta mệt, chỉ những công việc tay chân mới sinh ra mệt.
Muốn làm việc được bền mà không mệt phải:
- Cử động hợp với tiết điệu riêng của bà.
- Trong khi làm việc những bắp thịt nào không cần cử động thì để nó duỗi ra.
- Nghỉ trước khi mệt. Có thể nằm trong một phòng thoáng khí, tĩnh mịch đừng sáng quá; hoặc nhìn mây, nước, hoặc chơi với trẻ.
Mỗi khi mệt, nên làm vài cử động mà bà Karin Roon đã chỉ.
Mỗi tuần nên thu xếp để được nghỉ một ngày hoặc nửa ngày.
KẾT
1. Làm việc gì cũng có qui tắc.2. Tóm tắt những qui tắc trong sách.
3. Tuy biết qui tắc, nhưng vẫn phải suy nghĩ.
4. Thói quen có lợi mà có hại. Cần tập bỏ thói quen.
Chắc bà hơi chán vì phải nhớ nhiều qui tắc quá?
Chúng tôi nghĩ làm bất kỳ công việc gì mà không có qui tắc thì cũng hoang mang, hỗn độn, dễ thất bại.
Nói ngay như một việc rất thường là nấu cơm, tuy bà có thể dùng nhiều thứ gạo, nhiều thứ nồi, nhiều thứ lửa (lửa than, lửa củi, lửa rơm...) nhưng vẫn phải theo những qui tắc nhất định, là làm sao cho:
- Cơm không được khô, hoặc nhão.
- Trên dưới chín đều.
- Xử thế cũng cần có qui tắc. Chẳng hạn lúc này, khắp nơi có cuộc tuyển cử hội đồng hương thôn và thành phố. Cử tri phải định rõ những qui tắc để lựa người thay mặt cho mình.
Qui tắc của tôi là chọn người có tinh thần xã hội, có dĩ vãng trong sạch, hăng hái phụng sự quốc dân. Nếu không có những qui tắc ấy, hôm nay nghe ứng cử viên này đưa ra một chương trình bùi tai, tôi có thiện cảm với ông ta, ngày mai đọc một tờ báo thấy người ta chỉ trích ông, tôi thay đổi ý kiến, trở lại đả đảo con người tôi đã hoan nghênh, như vậy tôi sẽ là cái chong chóng và không bao giờ lựa được người xứng đáng.
Vậy qui tắc quan trọng - có nó như có kim chỉ nam khi tìm đường - nên tôi xin nhắc lại những qui tắc chính trong cuốn này:
- Trước hết, bả phải yêu công việc nhà và chịu khó suy nghĩ. Có hai điều kiện đó thì mới hăng hái làm việc và mới tìm được cách cải thiện phương pháp làm việc.
- Khi đã định làm một việc rồi, phải dự tính bao nhiêu tiền, việc nào làm trước, việc nào làm sau, cần những dụng cụ gì, dự trữ những thứ gì.
- Lại phải sắp đặt sao cho mỗi việc làm vào một thời gian nhất định và đừng có lúc nào thiếu việc làm (trừ những lúc nghi ngơi thì không kể).
Khi làm, phải :
- Có đồ dùng hợp với người và việc.
- Chia công việc sao cho hợp với thị hiếu và khả năng của mỗi người.
- Hợp lực với bạn bè, hàng xóm cho nhẹ việc, hoặc tiết kiệm được thời giờ, tiền bạc.
Muốn sửa đổi một phương pháp làm việc phải:
- Phân tích những cử động trong phương pháp cũ, tìm những cử động nào vô ích hoặc mệt nhọc mà bỏ đi.
- Kiếm phương pháp mới.
- Thí nghiệm phương pháp mới xem có thật là hoàn thiện hơn phương pháp cũ không.
- Khéo dẫn dụ người giúp việc ta cho họ tự ý bỏ phương pháp của họ mà theo phương pháp của ta.
- Nên giản dị hoá cách sống cho đời được thảnh thơi một chút.
Khi giao việc cho người ở, nên:
- Lựa người hợp với việc và huấn luyện người đó, nếu cần.
- Cho họ có sáng kiến, tập lãnh trách nhiệm, nhưng cũng phải khéo léo kiểm soát công việc của họ.
- Săn sóc tới đời sống của người ở, làm cho họ mến ta và giúp việc ta. Tiền bạc không đủ để mua lòng người khác.
- Cho họ những điều kiện thuận tiện để làm việc.
Muốn cho khỏi mệt:
- Nên cử động hợp với tiết điệu riêng của bà.
- Cho những bắp thịt nào không cần cử động được duỗi ra.
- Nghỉ ngơi trước, khi mệt.
- Mỗi khi mệt và mỗi buổi sáng làm những cử động mà bà Karin Roon đã chỉ.
- Mỗi tuần nên thu xếp cho được một ngày hoặc nửa ngày rảnh.
Sách báo để tham khảo
1. L'organisation familiale22H. L. Rumpf
Editions Drouin, Paris
2. Mamans avec moins de fatigue
Marie France
Editions Fleurus, Paris
3. Mamans avec le sourire
//
//
4. Mamans avec énergie
//
//
5. Mamans avec ten dresse
//
//
6. Treize à la douzaine
E. F. Gilbreth
Editions Pierre Horay Paris
7. Six filles à marier
//
//
8. The 1-23 of Home-Making
Marion Hurs
The World's
9. The new way to relax
Karin Roon
Work England
10. Why be tired
M. Beynon Ray
//
11. Le taylorisxe chez soi
Ch. Frederick
//
12. Tổ chức công việc theo khoa học
Nguyễn Hiến Lê
Sài Gòn
13. Đắc nhân tâm
Dale Carnegie
14. Thuật dụng người
H. N. Casson
//
15. Tạp chí Marie france
16. Tạp chí Mon chez moi