Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6 giờ 19 phút

Mưa ào ạt trút xuống Roma như một đám tang buồn thảm. Bóng tối lê thê phủ lên những tòa nhà trong trung tâm phố cổ, hàng dài những mặt tiền đẫm lệ trong câm lặng. Các con hẻm ngoằn ngoèo như những khúc ruột quanh quảng trường Navona vắng lặng. Nhưng cách tu viện Bramante chỉ vài bước, những vách kính của quán Cà phê Pace cổ kính đang phản chiếu trên mặt đường bóng loáng.

Bên trong quán là những chiếc ghế bọc vải nhung đỏ, bàn đá cẩm thạch vân xám, những bức tượng thời Tân Phục hưng và những vị khách thường lệ. Họ là những nghệ sĩ, chủ yếu là họa sĩ và nhạc sĩ đang bồn chồn vì buổi bình minh chưa trọn vẹn. Nhưng có cả những chủ cửa hiệu và tiệm đồ cổ đang chờ mở quầy hàng dọc khu phố, và một vài diễn viên sau đêm tập ở nhà hát ghé qua đây để uống một tách cappuccino trước khi đi ngủ. Tất cả đang kiếm tìm một chút an ủi cho cái buổi sáng tồi tệ đó, tất cả đang say sưa trò chuyện với nhau. Chẳng ai để ý đến hai kẻ lạ mặt vận đồ đen đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ đối diện lối vào.

“Chứng đau nửa đầu của anh sao rồi?” Người trẻ tuổi hơn hỏi.

Đang dùng đầu ngón tay nhặt nhạnh những hạt đường quanh một chiếc tách trống rỗng, người kia bỗng dừng lại, theo bản năng sờ tay lên vết sẹo bên thái dương trái.

“Thi thoảng nó làm tôi mất ngủ, nhưng tôi thấy đã khá hơn.”

“Anh vẫn thấy giấc mơ đó chứ?”

“Hàng đêm,” người đàn ông trả lời, nhướng đôi mắt mang màu xanh da trời u buồn và sâu thẳm.

“Sẽ qua thôi.”

“Phải, sẽ qua thôi.”

Sự im lặng diễn ra sau đó bị phá vỡ bởi tiếng hú liên tục từ chiếc máy pha cà phê espresso.

“Marcus, đã đến lúc rồi,” người trẻ tuổi hơn nói.

“Tôi vẫn chưa sẵn sàng.”

“Không thể đợi thêm nữa. Bề trên đang hỏi tôi về anh, họ lo lắng muốn biết anh làm đến đâu rồi.”

“Tôi đang tiến bộ mà, phải không?”

“Phải, đúng vậy. Anh tiến bộ qua từng ngày, và điều này làm tôi yên lòng, thật đấy. Nhưng vẫn phải chờ. Rất nhiều việc đang phụ thuộc vào anh.”

“Nhưng ai quan tâm đến tôi vậy? Tôi rất muốn gặp họ, nói chuyện với họ. Tôi biết mỗi cậu, Clemente.”

“Chúng ta đã nói chuyện đó rồi. Không thể được.”

“Vì sao?”

“Vì xưa nay vẫn thế.”

Marcus lại sờ lên vết sẹo như anh vẫn thường làm mỗi khi lo lắng.

Clemente rướn người về phía anh, buộc anh phải nhìn thẳng vào mắt cậu ta. “Đó là vì sự an toàn của anh.”

“Ý cậu là vì sự an toàn của họ.”

“Cũng phải, nếu anh muốn nghĩ như vậy.”

“Tôi có thể trở thành một vật cản đáng tiếc. Và điều đó không được phép xảy ra, đúng không?”

Câu nói mỉa mai của Marcus không làm Clemente tức giận. “Vấn đề của anh là gì vậy?”

“Tôi không tồn tại.”

Anh nói bằng giọng nghẹn ngào đau xót.

“Việc chỉ có tôi biết mặt anh giúp anh được tự do, anh không hiểu sao? Họ chỉ biết tên anh và mọi chuyện còn lại đều phó thác cho tôi. Như vậy không có giới hạn nào cho nhiệm vụ của anh. Nếu họ không biết anh là ai, họ cũng không thể gây trở ngại cho anh được.”

“Tại sao chứ?” Marcus cương quyết đáp trả.

“Vì thứ mà chúng ta đang săn lùng có thể làm tổn hại tới cả họ. Nếu tất cả những biện pháp khác thất bại, nếu những rào cản trở nên vô ích, vẫn phải còn ai đó để trông chừng. Anh chính là người bảo vệ cuối cùng của họ.”

Trong ánh mắt của Marcus lóe lên một tia đầy thách thức: “Cậu trả lời tôi câu hỏi này… Còn có những người khác nữa giống như tôi chứ?”

Im lặng trong giây lát, Clemente quả quyết: “Tôi không biết. Tôi không thể biết việc đó.”

“Đáng lẽ cậu nên bỏ lại tôi ở cái bệnh viện đó.”

“Anh không thể nói điều này, Marcus. Đừng làm tôi thất vọng.”

Marcus ngó ra ngoài, nhìn những khách bộ hành tranh thủ cơn bão tạm ngưng mới chui ra khỏi những chỗ trú ẩn may mắn để tiếp tục hành trình của mình. Anh vẫn còn rất nhiều thắc mắc muốn hỏi Clemente. Có những việc liên quan trực tiếp đến anh, có những việc anh không biết nữa. Người đàn ông trước mặt là mối liên hệ duy nhất của anh với thế giới. Thậm chí cậu ta – Clemente – là tất cả thế giới đối với anh. Marcus chẳng nói chuyện với ai bao giờ, anh không có bạn. Nhưng anh biết những việc mà anh không muốn biết. Những việc về con người và về điều tồi tệ mà con người có thể gây ra. Những việc kinh khủng đến mức làm lung lay mọi đức tin, làm vấy bẩn mãi mãi bất cứ trái tim nào. Anh nhìn mọi người xung quanh sống mà không biết tới cái gánh nặng nhận thức đó, anh ghen tị với họ. Clemente đã cứu vớt anh. Nhưng sự cứu vớt đó đồng nghĩa với lối vào một thế giới của bóng tối.

“Tại sao lại là tôi?” Anh hỏi và vẫn tiếp tục ngó lơ.

Clemente mỉm cười. “Những chú chó bị mù màu.” Đó là câu nói cậu ta thường dùng. “Thế nào, anh theo tôi chứ?”

Marcus quay lại phía người bạn duy nhất của mình. “Được, tôi theo cậu.”

Không nói thêm gì nữa, Clemente thọc tay vào chiếc áo mưa vắt trên lưng ghế. Cậu ta lấy ra một chiếc phong bì giấy, đặt lên bàn và đẩy về phía Marcus. Anh cầm lấy, cẩn trọng trong từng động tác, anh mở nó ra.

Bên trong có ba tấm ảnh.

Tấm ảnh thứ nhất là một nhóm thanh niên trong một bữa tiệc trên bãi biển. Ở tiền cảnh có hai cô gái mặc đồ bơi đang cụng chai bia trước một đống lửa. Trong bức ảnh thứ hai chỉ có một cô gái, tóc buộc túm và đeo kính cận. Cô ấy đang mỉm cười, tay chỉ về phía tòa nhà Văn minh Italia đang ở sau lưng, biểu tượng của trường phái Tân Cổ điển đang được trưng bày tại khu Triển lãm thế giới của Roma. Ở bức ảnh thứ ba, vẫn cô gái đó đang ôm một người đàn ông và một người phụ nữ, có lẽ là bố mẹ cô ta.

“Ai vậy?” Marcus hỏi.

“Cô ấy tên là Lara. Hai mươi ba tuổi. Học ở Roma nhưng từ nơi khác đến. Sinh viên khoa Kiến trúc, năm thứ tư.”

“Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy?”

“Vấn đề chính là ở đó: Không ai biết cả. Cô ấy đã mất tích được gần một tháng.”

Marcus chăm chú nhìn gương mặt của Lara, quên đi những âm thanh và mọi thứ ở xung quanh. Đây điển hình là một cô gái tỉnh lẻ cắm rễ trong thành phố lớn. Rất xinh xắn, đường nét thanh tú, không son phấn. Anh hình dung rằng cô gái này lúc nào cũng cột tóc vì không đủ tiền tới tiệm làm đầu. Có thể cô chỉ đến đó khi về nhà bố mẹ để tiết kiệm tiền. Trang phục cũng là một sự thỏa hiệp. Cô mặc quần jean và áo phông để không bị buộc chạy theo mốt. Trên gương mặt của cô, người ta có thể nhìn ra dấu hiệu của những buổi thức đêm học bài hay những bữa tối với cá ngừ đóng hộp, nguồn năng lượng cuối cùng của những sinh viên ngoại tỉnh khi họ đã tiêu hết ngân quỹ hàng tháng và đang trông chờ khoản trợ cấp mới từ bố mẹ. Lần đầu tiên xa nhà. Cuộc chiến thường nhật của cô với nỗi nhớ nhà được kìm nén bằng giấc mơ trở thành kiến trúc sư.

“Kể cho tôi đi.”

Clemente lấy ra một quyển sổ, đẩy tách cà phê sang một bên và bắt đầu đọc những ghi chép của mình. “Vào hôm mất tích, Lara ở cùng với một vài người bạn trong quán bar. Những người đi cùng nói rằng cô có vẻ bình thường. Họ buôn chuyện như mọi khi, rồi khoảng 21 giờ cô ấy nói mệt và muốn về nhà để đi ngủ. Hai trong số họ – một cặp đôi – đã cho Lara đi nhờ xe và đợi cho tới khi cô đóng cổng.”

“Cô ấy sống ở đâu?”

“Trong một tòa nhà cổ ở trung tâm.”

“Có bạn cùng nhà không?”

“Khoảng hai mươi. Chỗ đó thuộc sở hữu của một đơn vị trường đại học cho sinh viên thuê căn hộ. Nhà của Lara ở tầng trệt. Cho tới tháng Tám vừa rồi, cô ấy ở cùng một cô bạn, người này sau đó đã rời đi, cô ấy đang tìm một người ở cùng mới.”

“Chúng ta có manh mối đến đâu?”

“Lara có mặt ở nhà trong những giờ tiếp theo được tổng đài điện thoại trong vùng xác nhận. Họ đã ghi lại được hai cuộc điện thoại gọi từ máy của cô ấy: một cuộc vào lúc 21 giờ 20 phút và một cuộc vào lúc 22 giờ 12 phút. Cuộc đầu tiên là gọi cho mẹ, kéo dài mười phút, cuộc thứ hai cho cô bạn thân nhất. Vào lúc 22 giờ 19 phút thì điện thoại cô ấy bị tắt. Và nó không được bật lại nữa.”

Một cô phục vụ trẻ tiến lại bàn dọn tách cà phê. Cô ta có ý nán lại để họ gọi thêm đồ. Nhưng chẳng ai trong số hai người làm việc đó. Họ chỉ im lặng cho đến khi cô ta rời đi.

Marcus hỏi: “Khi nào họ trình báo mất tích”

“Tối hôm sau. Không thấy cô ấy ở khoa, những cô bạn đã gọi điện tìm cô ấy cả ngày nhưng chỉ thấy hộp thư tự động. Khoảng 20 giờ họ tới gõ cửa phòng cô ấy nhưng không thấy trả lời.”

“Cảnh sát nghĩ sao?”

“Trước hôm mất tích, Lara đã rút từ tài khoản bốn trăm euro để trả tiền thuê nhà. Nhưng quản lý tòa nhà chưa hề nhận được khoản tiền đó. Theo bà mẹ, trong tủ thiếu một cái ba lô và vài bộ quần áo. Không thấy tung tích gì của chiếc điện thoại. Vì vậy cảnh sát nghiêng về phương án cô ấy cố ý bỏ đi.”

“Tiện nhỉ.”

“Anh biết mọi chuyện sẽ như thế nào rồi còn gì. Nếu không có lý do cho tình huống xấu thì sau một thời gian họ sẽ ngừng tìm kiếm. Và họ chờ đợi.”

Có khi một cái xác lại xuất hiện, Marcus thầm nghĩ.

“Cô gái có một cuộc sống bình thường, phần lớn thời gian ở trường, thường đi chơi với cùng một nhóm bạn.”

“Không yêu đương, không người tán tỉnh?”

“Từ danh sách cuộc gọi trong diện thoại của cô ấy, không thấy có cuộc gọi nào ngoài nhóm người quen, và chẳng ai nói đến anh người yêu nào cả.”

“Internet thì sao?”

“Cô ấy vào mạng từ thư viện khoa hoặc từ một quán Internet gần ga. Chẳng có email nào khả nghi trong hòm thư của cô ấy.”

Đúng lúc đó, cửa kính của quán cà phê mở toang để nhường lối cho một vị khách mới. Một cơn gió ồ ạt thốc vào phòng. Tất cả ngoái lại với vẻ khó chịu, ngoại trừ Marcus vẫn đang trầm ngâm trong những suy tư của mình. “Lara về nhà như mọi tối. Cô ấy mệt, cũng thường thấy dạo gần đây. Liên lạc cuối cùng của cô ấy với thế giới là vào lúc 22 giờ 19 phút, khi điện thoại tắt máy rồi biến mất cùng cô ấy, và không được bật lại nữa. Từ lúc đó, chúng ta không biết gì nữa. Thiếu quần áo, tiền và một cái ba lô: vì thế mà cảnh sát cho là bỏ đi có chủ đích… Cô ấy đã ra khỏi nhà và mất tích. Có thể một mình, có thể với ai đó. Chẳng ai thấy cô ấy.” Marcus nhìn chằm chằm vào Clemente. “Tại sao chúng ta nên nghĩ rằng có chuyện xấu đã xảy ra với cô ấy? Tóm lại, vì sao lại là chúng ta?”

Ánh mắt của Clemente nói lên tất cả. Họ đã đến điểm then chốt. Những điều bất thường, xét cho cùng đây chính là thứ họ tìm kiếm. Những mảnh vụn li ti trong câu chuyện đời thường. Những khó khăn nho nhỏ trong chuỗi logic của cuộc điều tra thông thường của cảnh sát. Trong những khiếm khuyết vô nghĩa ấy bao giờ cũng ẩn chứa điều gì đó. Đi về phía một sự thật bị thờ ơ, khó có thể hình dung. Nhiệm vụ của họ bắt đầu từ đó.

“Lara chưa bao giờ ra khỏi nhà, Marcus. Cửa nhà cô ấy đã bị khóa ở bên trong.”

Clemente và Marcus đã tới nơi. Tòa nhà nằm trên phố Coronari, rất gần quảng trường Thánh Salvatore in Lauro với một nhà thờ nhỏ vào thế kỷ mười sáu. Họ chỉ mất có vài giây để đột nhập vào căn hộ ở tầng trệt. Không ai nhìn thấy họ.

Ngay khi đặt chân vào trong nhà Lara, Marcus bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Đầu tiên, anh quan sát ổ khóa bị phá. Để vào được căn hộ, cảnh sát đã phải phá cửa và họ đã không để ý đến chi tiết dây xích cài ở bên trong đã bị bật ra và giờ đang đung đưa trên khung cửa.

Căn hộ rộng tối đa sáu mươi mét vuông, chia làm hai tầng. Tầng một là không gian chung cho cả phòng khách và phòng bếp. Có một cái tủ tường với một chiếc bếp điện đặt trên kệ. Bên cạnh là một cái tủ lạnh rải rác những viên nam châm sắc màu và phía trên nhô lên một chậu hoa anh thảo giờ đã chết khô. Có một cái bàn với bốn cái ghế, ở giữa là một cái khay với tách và bộ đồ pha trà. Hai chiếc sofa kê ở góc trước một cái tivi. Trên tường sơn màu xanh lá không phải là những bức tranh hay poster thông thường mà là dự án những công trình xây dựng nổi tiếng ở mọi nơi trên thế giới. Có một cửa sổ – như tất cả những căn hộ khác – trông ra khoảng sân phía bên trong và có một lưới thép bảo vệ. Chẳng ai có thể ra hay vào bằng lối đó cả.

Marcus ghi nhớ mọi chi tiết bằng thị giác. Không nói không rằng, anh làm dấu thánh, động tác này ngay sau đó cũng được Clemente làm theo. Rồi anh bắt đầu đi xung quanh căn phòng. Không chỉ dừng lại ở việc quan sát, anh chạm vào các đồ vật, lướt qua chúng bằng lòng bàn tay, như thể đang có cảm nhận chút năng lượng còn sót lại, một tín hiệu radio, như thể chúng có khả năng giao cảm với anh, tiết lộ cho anh những gì chúng biết hoặc đã chứng kiến. Chẳng khác nào một bậc thầy dò tìm mạch nước ngầm đang lắng nghe tiếng gọi từ dưới lòng đất, Marcus dò xét sự im lặng sâu thẳm và vô tri vô giác của những đồ vật.

Clemente quan sát anh, cậu đứng tránh sang một bên để không làm anh phân tâm. Cậu không hề thấy anh nao núng, anh có vẻ đầy năng lượng và rất tập trung. Đây là một cuộc tập dượt quan trọng cho cả hai. Marcus sẽ tự chứng tỏ mình lại có khả năng làm công việc mà anh đã được huấn luyện. Clemente sẽ biết mình không sai lầm về năng lực phục hồi của anh ấy.

Cậu thấy anh di chuyển về phía trong cùng của căn hộ nơi có cánh cửa vào nhà vệ sinh nhỏ. Nhà vệ sinh ốp gạch men trắng, được chiếu sáng bởi một bóng đèn neon. Đế của bồn tắm đứng nằm giữa lavabo và bồn cầu. Có một máy giặt, một hốc để chổi và nước giặt. Phía sau cánh cửa có treo một quyển lịch.

Marcus quay trở lại và tiến thẳng tới phía bên trái của phòng khách, nơi có cầu thang dẫn lên gác. Anh lên đó một mình, bước ba bậc một, và tới một chiếu nghỉ khá hẹp đối diện với lối vào hai phòng ngủ.

Căn phòng đầu tiên đang chờ đợi người ở cùng mới. Ở đó có mỗi một tấm đệm trần, một chiếc ghế bành và một cái tủ ngăn kéo.

Căn phòng còn lại là của Lara.

Cánh chớp cửa sổ đang mở. Trong một góc phòng có kê chiếc bàn với máy tính và kệ chật cứng sách. Marcus tiến lại gần và khẽ lướt ngón tay vào gáy những tập sách về kiến trúc. Anh vuốt ve một tờ giấy thuộc dự án còn dang dở của một cây cầu. Anh cầm lấy một trong số những chiếc bút chì đang được cắm trong một cái cốc và đưa lên mũi ngửi, rồi lại làm như vậy với một mẩu tẩy để tận hưởng bí mật thú vị mà chỉ những đồ văn phòng phẩm mới có khả năng ẩn chứa.

Thứ mùi đó là một phần thế giới của Lara, nơi cô cảm thấy hạnh phúc. Vương quốc nhỏ của cô.

Anh mở cửa tủ quần áo và xê dịch những bộ trang phục đang treo trên móc, vài chiếc trong đó trống trơn. Ba đôi giày xếp theo hàng trên ngăn phía dưới. Hai trong số đó là giày thể thao, còn một đôi là giày cao gót dành riêng cho những dịp đặc biệt. Và vẫn còn chỗ cho một đôi thứ tư, đôi bị thiếu.

Giường ngủ rộng một mét hai. Một con gấu bông ló ra khỏi mấy cái gối. Nó hẳn là chứng nhân cho cuộc sống của Lara, kể từ khi cô còn bé. Nhưng giờ nó chỉ còn lại một mình.

Trên tủ đầu giường có khung ảnh của Lara với bố mẹ và một cái hộp thiếc đựng một chiếc nhẫn mặt sapphire nhỏ, một vòng tay san hô và một ít đồ mỹ ký. Marcus quan sát kỹ hơn tấm ảnh. Anh nhận ra nó: đó chính là tấm ảnh Clemente cho anh xem tại quán Cà phê Pace. Lara đeo một sợi dây chuyền bằng vàng có mặt thánh giá nhưng trong hộp nữ trang lại không có.

Clemente đứng chờ anh dưới chân cầu thang và không lâu sau đã nhìn thấy anh đi xuống. “Thế nào?”

Marcus dừng lại. “Có lẽ bọn chúng đã bắt cóc cô ấy.” Nhưng lúc thốt ra câu đó, anh thấy hoàn toàn chắc chắn.

“Sao anh lại khẳng định thế?”

“Quá ngăn nắp. Có vẻ bộ quần áo bị thiếu và chiếc điện thoại biến mất chỉ là một sự dàn xếp cố ý. Nhưng kẻ sắp xếp việc này lại quên mất chi tiết dây xích chốt cửa từ bên trong.”

“Nhưng làm thế nào anh...”

“Chúng ta sẽ rõ cả việc đó,” Marcus cắt lời Clemente. Rồi anh đi đi lại lại trong phòng, vận não suy nghĩ về việc đã xảy ra. Tâm trí anh quay cuồng. Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại trước mắt anh. “Lara có một vị khách.”

Clemente biết điều gì đang diễn ra. Marcus bắt đầu nhập vai. Đó là tài năng thiên bẩm của anh.

Nhìn thấy những gì mà kẻ đột nhập đã nhìn thấy.

“Hắn đã ở đây khi Lara không có nhà. Hắn đã ngồi trên sofa, thử cảm giác êm ái trên giường của cô ấy, lục lọi đồ đạc của cô ấy. Hắn đã xem những tấm ảnh, hắn đã ghi nhớ. Hắn đã chạm vào bàn chải đánh răng của cô ấy, hít hà những bộ quần áo để tìm kiếm mùi hương của cô ấy. Hắn đã uống từ chính cái cốc đang để trong bồn chờ được rửa.”

“Tôi không hiểu…”

“Hắn biết phải hành động thế nào. Hắn biết mọi thứ của Lara, giờ giấc, thói quen.”

“Nhưng ở đây không có điều gì làm người ta nghĩ đến một vụ bắt cóc. Không có dấu hiệu xô xát, chẳng ai trong khu nhà nghe thấy tiếng la hét hay cầu cứu. Sao anh lại nghĩ vậy?”

“Vì hắn bắt cô ấy khi cô ấy đang ngủ.”

Clemente đang định nói gì đó nhưng Marcus đã đi trước. “Giúp tôi tìm lọ đường.”

Dù không hiểu chính xác điều gì đang diễn ra trong đầu anh, Clemente vẫn quyết định làm theo. Trong một ngăn tủ bếp cậu tìm thấy một cái lọ có ghi chữ ĐƯỜNG, trong khi Marcus kiểm tra hũ đựng đường ở giữa bàn, gần bộ đồ pha trà.

Chúng đều trống rỗng.

Cả hai chăm chú rất lâu vào đồ vật trên tay. Giữa chúng phát ra một nguồn năng lượng tích cực. Không chỉ đơn giản là sự trùng hợp. Marcus không chỉ suy đoán. Anh có một khả năng suy luận có thể kiểm chứng mọi việc.

“Đường là nơi lý tưởng nhất để giấu thuốc mê. Nó làm giảm mùi và đảm bảo rằng nạn nhân sẽ sử dụng một cách bình thường.”

“Còn Lara thì luôn luôn mệt mỏi vào thời gian gần đây, bạn bè cô ấy nói vậy.” Clemente thì thầm. Chi tiết ấy đã thay đổi mọi thứ. Nhưng tạm thời, cậu chưa thể tiết lộ điều đó với Marcus.

“Nó diễn ra từ từ, không có gì phải vội,” Marcus tiếp tục. “Và điều này chứng tỏ rằng kẻ bắt cóc cô ấy đã ở đây trước đêm xảy ra chuyện. Không chỉ quần áo, điện thoại, hắn phi tang cả số đường chứa thuốc mê.”

“Nhưng hắn quên mất sợi xích chốt cửa,” Clemente bổ sung. Đó là chi tiết vô lý đã làm sụp đổ mọi giả thuyết. “Hắn từ đâu vào và trên hết là họ đã thoát ra cùng nhau bằng lối nào?”

Marcus lại ngó ra xung quanh. “Chúng ta đang ở đâu?” Rona là khu khảo cổ có người ở lớn nhất thế giới. Thành phố được phát triển theo nhiều lớp, chỉ cần đào ít mét là đã chạm tới dấu tích của những kỷ nguyên và nền văn minh trước đây. Marcus biết rõ rằng ngay cả trong những thứ hiện diện trên bề mặt, cuộc sống cũng chia tầng lớp theo tiến trình thời gian. Mỗi địa điểm lại chứa đựng rất nhiều câu chuyện và không chỉ dừng lại là một điểm đến. “Chỗ này là chỗ nào? Tôi không nói thời điểm này, mà từ đầu cơ. Cậu nói với tôi tòa nhà này có từ thế kỷ thứ mười tám.”

“Nó là một trong số những dinh thự của gia đình hầu tước Costaldi.”

“Phải rồi. Quý tộc thì ở những tầng trên, còn chỗ này là xưởng thủ công, kho chứa đồ và chuồng gia súc.” Marcus sờ lên vết sẹo trên thái dương trái. Anh không hiểu ký ức đó từ đâu tới. Sao anh lại biết được việc đó? Rất nhiều thông tin đã biến mất mãi mãi khỏi trí nhớ của anh. Một số khác lại đột ngột ùa về, mang theo cả câu hỏi không mấy dễ chịu về nguồn gốc của chúng. Trong con người anh có một chỗ dành cho một số việc có tồn tại nhưng lại bị che khuất. Thi thoảng chúng quay về trong trí nhớ, nhắc nhở anh về sự hiện diện của cái nơi đầy sương mù ấy và câu chuyện mà anh sẽ không bao giờ khám phá được.

“Anh có lý,” Clemente nói. “Tòa nhà này đã tồn tại như vậy trong rất nhiều năm. Nó đã được tặng lại cho trường khoảng mười năm trước và được cải tạo thành một chung cư.”

Marcus quỳ xuống sàn. Sàn nhà bằng gỗ tấm tự nhiên. Tiếng ván hẹp. Không, ở đây không ổn, anh tự nhủ. Không nao núng, anh đi thẳng về phía nhà vệ sinh, theo sau là Clemente.

Lấy ra một trong những cái xô ở chỗ cất chổi, anh mang vào phòng tắm và đổ nước đến một nửa. Rồi anh lùi lại một bước. Sau lưng anh, Clemente vẫn còn chưa hiểu.

Marcus nghiêng cái xô rồi đổ nước lên mặt sàn lát gạch. Một vũng nước loang rộng dưới chân họ. Họ đứng nhìn chăm chú và chờ đợi.

Vài giây sau, nước bắt đầu biến mất.

Cứ như thể một trò ảo thuật, y hệt cái trò làm cô gái biến mất trong một ngôi nhà bị khóa ở bên trong. Chỉ khác là lần này có lời giải thích.

Nước đã ngấm xuống đất.

Bọt khí nổi lên giữa các viên gạch, cho đến khi hiện rõ một hình vuông hoàn hảo. Mỗi cạnh chừng một mét.

Marcus nằm bò xuống sàn, dùng đầu ngón tay miết qua những viên gạch để lần tìm một khe hở. Có vẻ như anh đã tìm ra một chỗ. Anh đứng dậy đi tìm thứ gì đó để làm đòn bẩy. Anh lấy từ kệ một cái kéo kim loại. Nó đủ chắc để nậy lên một khoảng to bằng đúng một viên gạch vuông. Anh luồn tay vào khe hở và nâng viên gạch lên, anh phát hiện ra một đường hầm bằng đá.

“Đợi đã, để tôi giúp anh một tay,” Clemente nói.

Họ kéo cái nắp hầm sang một bên và nhìn thấy một cái thang cổ bằng đá travertine* dẫn xuống lòng đất khoảng đôi mét, trước khi tới chỗ một hành lang.

“Kẻ đột nhập đã đi qua lối này,” Marcus tuyên bố. “Ít nhất hai lần: khi hắn vào và lúc hắn đi ra cùng Lara.” Rồi anh lấy ra chiếc đèn pin luôn mang bên mình, bật lên và chiếu vào miệng hầm.

“Anh muốn xuống đó sao?”

Anh quay lại phía Clemente: “Sao vậy, tôi còn có lựa chọn ư?”

Cầm đèn pin bằng một tay, Marcus leo xuống cầu thang đá. Khi tới chân cầu thang, anh nhận ra mình đang ở trong một đường hầm chạy dưới ngôi nhà, và lạc lối giữa hai ngả đối ngược. Một đường hầm thực sự dưới lòng đất. Anh không biết nó dẫn tới đâu.

“Mọi chuyện ổn chứ?” Clemente, vẫn còn ở phía trên, cất tiếng hỏi.

“Ổn,” Marcus đáp cụt lủn. Có thể vào thế kỷ mười tám, đường hầm là lối thoát hiểm khi gặp nguy khốn. Anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc mạo hiểm bước vào một trong hai hướng. Anh chọn hướng có vẻ như đang phát ra âm thanh từa tựa của một cơn mưa rào. Anh đi được ít nhất năm mươi mét, trượt chân đôi lần do mặt đất lầy lội. Một vài con chuột cống băng qua gần mắt cá chân anh, sượt nhẹ thân thể nóng ấm và trơn tuồn tuột, trước khi bỏ chạy thần tốc về chỗ trú ẩn trong bóng tối. Anh nhận ra tiếng ầm ào của sông Tevere, nó đã dâng cao sau những cơn mưa dai dẳng vừa qua. Và mùi vị ngòn ngọt của dòng sông, tương tự như mùi của một con thú đang nỗ lực trong một cuộc đua mãnh liệt. Anh đi theo tiếng nước và chỉ ít lâu sau đã nhìn thấy một tấm lưới sắt dày cộp để lọt qua ánh sáng ban ngày màu xám. Anh không thể đi qua đó. Vậy là anh quay lại để thử hướng đối diện. Vừa mới cất bước, anh đã nhận ra có thứ gì đang lấp lánh trên mặt đất đầy bùn.

Anh cúi xuống và nhặt nó lên: một sợi dây chuyền vàng mặt thánh giá.

Anh nhớ là đã từng nhìn thấy nó trên cổ của Lara, trong tấm ảnh chụp cùng bố mẹ cô được đặt trên tủ đầu giường. Đó chính là bằng chứng xác nhận cho việc anh đã nhìn nhận đúng về mọi chuyện.

Clemente có lý. Đây chính là tài năng của anh.

Háo hức vì khám phá đó, Marcus không để ý cùng lúc đó cậu bạn đã tới chỗ mình. Anh chỉ nhận ra sự hiện diện của Clemente khi cậu ấy đứng ở bên cạnh.

Anh đưa cậu ta xem sợi dây chuyền. “Nhìn này.”

Clemente cầm nó trong tay và quan sát.

“Cô gái có thể vẫn còn sống,” Marcus nói, tràn trề năng lượng vì phát hiện vừa rồi. “Chúng ta đã có manh mối, vậy là có thể tìm ra kẻ bắt cóc là ai.” Nhưng anh nhận thấy cậu bạn không mấy nhiệt tình. Trái lại, cậu ta có vẻ lo lắng.

“Chúng tôi đã biết rồi. Tôi chỉ cần một sự xác nhận… Và rất tiếc là nó đã tới.”

“Cậu đang nói về cái gì cơ?.”

“Về thuốc mê có trong đường.”

Marcus không tài nào hiểu nổi, “Vậy thì đâu là vấn đề?”

Clemente nhìn anh chăm chú, nghiêm nghị. “Có lẽ đã đến lúc anh cần biết Jeremiah Smith.”

← Một loại đá tự nhiên, được hình thành chủ yếu ở vùng núi lửa, bề mặt có những bọt khí đặc trưng.

« Lùi
Tiến »