Mưa lại bắt đầu trút xuống dai dẳng dữ dội. Không giống những người gặp trên đường, Marcus và Clemente chậm rãi băng qua những con lộ trong khu bệnh viện đại học đồ sộ. Gemelli là bệnh viện lớn nhất của thành phố.
“Cảnh sát đang canh giữ cổng chính,” Clemente thông báo. “Và chúng ta phải tránh camera giám sát.”
Cậu ngoặt sang trái, ra khỏi con hẻm và dẫn Marcus tới chỗ một tòa nhà màu trắng. Dưới mái che là một đống can nước giặt và xe đẩy chất đầy ga giường bẩn. Một chiếc cầu thang sắt dẫn tới lối vào phòng dịch vụ. Cửa mở và không khó để lẻn vào khu chứa đồ giặt là. Sau khi tự dùng thang tải hàng để lên tầng trệt, họ tới chỗ một hành lang hẹp bị chặn bởi cửa an toàn. Trước khi vào bên trong họ phải mặc áo khử trùng, đeo khẩu trang và đi bao trùm giày lấy từ một chiếc xe chở hàng. Rồi Clemente đưa cho Marcus một chiếc thẻ từ. Đeo nó ở cổ sẽ chẳng có ai hỏi han. Họ dùng thẻ để mở khóa điện tử và cuối cùng đã vào được bên trong.
Trước mặt họ là một hành lang dài các bức tường màu xanh da trời. Sặc mùi cồn và nước lau sàn.
Không giống các khoa khác, khu vật lý trị liệu tăng cường chìm trong yên lặng. Không có bác sĩ, y tá đi đi lại lại, nhân viên ở đây di chuyển qua các hành lang không hối hả cũng chẳng gây ra tiếng động nào. Tiếng ồn duy nhất có thể cảm nhận được là âm thanh ù ù của những thiết bị y tế đang duy trì sự sống cho bệnh nhân.
Dẫu vậy, trong cái không gian thanh bình ấy là cuộc đối đầu khốc liệt giữa sự sống và cái chết. Khi một trong hai chiến binh gục ngã, chẳng có huyên náo hay la hét. Chuông báo động cũng không kêu, để thông báo việc đó chỉ có một nút màu đỏ bật sáng trong phòng kiểm tra, đơn giản cho biết những chức năng sống đã hoàn toàn ngừng hoạt động.
Ở những khoa khác, mục đích cứu mạng người yêu cầu một cuộc chiến không ngừng nghỉ với thời gian. Ở đây thì ngược lại, thời gian trôi qua theo một cách khác. Nó kéo dài tưởng chừng như thiếu vắng. Chẳng phải vô tình, trong tiếng lóng của bệnh viện, để nhanh gọn người ta thường gọi tất cả bằng tên viết tắt, chỗ đó là UOC thay cho Unità Operativa Complessa*. Nhưng đối với nhân viên ở đó, nó lại được gọi là Biên giới.
“Một vài người chọn vượt qua nó. Số khác thì quay trở lại,” Clemente nói, sau khi giải thích cho Marcus lý do của tên gọi đó.
Họ đứng trước tấm kính ngăn cách hành lang với một trong những phòng hồi sức cấp cứu. Trong phòng có sáu giường bệnh.
Chỉ một giường có người.
Một người đàn ông tầm năm mươi tuổi được nối ống thở. Nhìn ông ta, Marcus thầm nghĩ về chính mình, về thời điểm bạn anh đã tìm thấy anh trên một chiếc giường tương tự như thế trong lúc anh đang chống chọi bên bờ ranh giới của sự sống.
Anh đã chọn ở lại.
Clemente chỉ vào bên trong tấm kính: “Đêm hôm trước một xe cứu thương đã đến cấp cứu tại một biệt thự ngoài thành phố sau khi nhận được báo động đỏ về một trường hợp đột quỵ. Người đàn ông gọi cấp cứu cất giữ trong nhà một số đồ vật như một cái chun buộc tóc, một vòng tay san hô, một chiếc giày màu hồng và một chiếc giày patin bốn bánh, chúng thuộc về những nạn nhân của một tên giết người hàng loạt mà từ trước đến nay vẫn chưa xác định được danh tính. Hắn tên là Jeremiah Smith.”
Jeremiah, một cái tên thanh bình, đó là suy nghĩ đầu tiên của Marcus. Nó không phù hợp với một tên giết người hàng loạt.
Clemente rút từ túi trong áo mưa một tập tài liệu được gấp lại, trên đó in mỗi mã số: c.g.97-95-6.
“Bốn nạn nhân trong vòng sáu năm. Bị cứa cổ. Tất cả đều là phụ nữ, tuổi khoảng mười bảy và mười tám.”
Trong khi Clemente liệt kê những thông tin khô khan và vô danh, Marcus tập trung vào khuôn mặt người đàn ông. Anh không thể để mình bị lừa gạt. Cơ thể đó chỉ là một sự ngụy tạo, một cách trốn tránh để không bị theo dõi.
“Bác sĩ nói là hôn mê,” Clemente gần như đoán được suy nghĩ của anh. “Dẫu vậy hắn ta đã ngay lập tức được đội trực cấp cứu đặt nội khí quản và được cứu sống. À quên...”
“Gì cơ?”
“Số phận thật trêu ngươi, cùng với nam y tá ,có cả chị gái của nạn nhân đầu tiên. Cô ấy hai mươi bảy tuổi và là một bác sĩ.”
Marcus tỏ vẻ ngạc nhiên. “Và cô ấy biết người mình cứu sống là ai chứ?”
“Chính cô ấy là người thông báo trong ngôi nhà có chiếc giày patin của cô em song sinh đã bị giết cách đây sáu năm. Tuy vậy, đó không phải là sự can thiệp thường ngày dù là vì một lý do khác...”
Clemente lấy từ tập tài liệu ra một tấm ảnh và đưa cho Marcus xem. Nó chụp phần ngực của người đàn ông, trên đó nổi bật dòng chữ Giết tao đi.
“Hắn ta quanh quẩn, trà trộn vào mọi người với hình xăm đó.”
“Nó là biểu tượng cho bản chất kép của hắn,” Marcus nhận định. “Như thể nó nói cho chúng ta biết rằng, xét cho cùng, chỉ cần ít công sức để vượt qua vẻ bề ngoài, vì thông thường chúng ta chỉ dừng ở lớp đầu tiên, lớp quần áo, để đánh giá một con người. Khi sự thật được viết trên da thịt, ai cũng có thể tiếp cận, bị che giấu nhưng lại rất gần. Nhưng chẳng ai thấy nó. Với Jeremiah Smith cũng vậy. Người trên đường lướt qua hắn không thể hình dung được mối nguy hiểm, chẳng ai có thể nhìn thấy bản chất thực sự mà hắn vốn có.”
“Và dòng chữ đó cũng chứa đựng một sự thách thức. Giết tao đi, nếu mi có thể.”
Marcus quay về phía Clemente: “Nhưng thách thức bây giờ là gì đây?”
“Lara.”
“Ai nói với chúng ta là cô ấy còn sống?”
“Hắn cho những nạn nhân khác sống ít nhất một tháng trước khi để chúng ta tìm thấy họ.”
“Làm sao chúng ta biết được chính hắn đã bắt cóc cô ấy?”
“Đường. Cả những cô gái kia cũng đã bị bỏ thuốc mê. Hắn bắt họ với cùng một cách thức: Vào ban ngày, hắn tiếp cận họ, lấy cái cớ mời họ uống nước. Trong đồ uống thường có GHB, thường được biết đến với cái tên Rufis – thuốc xâm hại tình dục. Đó là một loại thuốc có tác dụng thôi miên làm giảm cả khả năng nhận thức và mong muốn. Cảnh sát khoa học hình sự đã phát hiện ra dấu vết trong một chiếc cốc nhựa bỏ lại tại nơi Jeremiah gặp gỡ nạn nhân đầu tiên, rồi trong một chai nước được tìm thấy ở vụ bắt cóc thứ ba. Bởi vậy nó là một dấu hiệu, một kiểu đặc trưng phong cách.”
“Thuốc xâm hại tình dục,” Marcus nhắc lại. “Vậy động cơ là tình dục?”
Clemente lắc đầu. “Không có xâm hại gì hết, không có dấu hiệu tra tấn trên người nạn nhân. Hắn trói họ, để họ sống và một tháng sau thì cắt cổ họ.”
“Nhưng hắn đã đưa Lara ra khỏi nhà,” Marcus kết luận. “Lý giải thế nào?”
“Một vài tên sát nhân hàng loạt từng bước hoàn thiện cách thức hành động khi trí tưởng tượng thích thú những trò tàn ác nuôi dưỡng bản năng của chúng phát triển. Thi thoảng chúng thêm thắt một chi tiết, cái gì đó làm tăng thêm sự khoái lạc của chúng. Theo thời gian, giết người trở thành một công việc và chúng có xu hướng muốn cải thiện bản thân.”
Lời giải thích của Clemente có vẻ hợp lý, nhưng Marcus không hoàn toàn bị thuyết phục. Anh quyết định tạm thời bỏ qua chi tiết đó. “Kể cho tôi về biệt thự của Jeremiah Smith.”
“Cảnh sát vẫn còn đang khám xét nên giờ chúng ta không thể tới đó. Nhưng, theo tôi nhận định, hắn không mang nạn nhân tới đó. Hắn có một chỗ khác. Nếu khám phá ra, chúng ta sẽ tìm thấy Lara.”
“Nhưng cảnh sát không đi tìm cô ấy.”
“Có thể trong ngôi nhà đó có thứ gì đó sẽ gợi cho họ nghĩ tới cô ấy.”
“Chúng ta không nên chỉ họ đi đúng đường sao?”
“Không.”
“Tại sao không?” Marcus hoài nghi.
Clemente cố tỏ ra quyết đoán: “Chúng ta không hành động như vậy.”
“Cơ hội được cứu sống của Lara có thể sẽ cao hơn.”
“Cảnh sát có thể sẽ cản trở anh, trái lại anh phải được tự do hành động.”
“Tự do hành động là sao?” Marcus phản đối. “Tôi không biết bắt đầu từ đâu!”
Clemente đứng lù lù trước mặt anh, nhìn xoáy vào mắt anh. “Tôi biết anh không tin là có thể, anh thấy tất cả việc này mới mẻ. Nhưng đây không phải là lần đầu tiên anh làm. Trước đây anh rất giỏi trong công việc của mình, và anh cũng sẽ vẫn là như vậy. Tôi chắc chắn với anh rằng nếu có ai có thể tìm thấy cô gái thì người đó chính là anh. Anh hiểu điều này càng sớm bao nhiêu thì càng tốt cho chúng ta bấy nhiêu. Vì tôi có linh cảm rằng Lara không còn nhiều thời gian nữa.”
Marcus nhìn qua vai của Clemente. Gã bệnh nhân được nối với ống thở, đang ở bên bờ của biên giới cuối cùng. Hình phản chiếu gương mặt của anh trên tấm kính chồng lên hình ảnh đó trong một ảo ảnh thị giác. Anh chuyển ánh nhìn, bực bội. Không phải cái nhìn của tên quái vật làm anh khó chịu, anh không chịu nổi những tấm gương: anh vẫn chưa nhận ra chính mình. “Chuyện gì sẽ đến với tôi nếu tôi thất bại?”
“Ra là chuyện này, anh lo lắng cho chính bản thân mình.”
“Tôi không còn biết tôi là ai, Clemente.”
“Anh sẽ sớm khám phá ra thôi, bạn của tôi.” Cậu ta đặt tập tài liệu của vụ án vào tay anh. “Chúng tôi tin tưởng anh. Nhưng từ giờ phút này, anh chỉ còn lại một mình.”
← Đơn vị vận hành phức tạp.