Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Lượt đọc: 1750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 179
hai loài quái vật khó mà tách rời (2)

❊ ❊ ❊

Quá nhiều quái vật hố đen đã bị triệu hồi đến.

Giờ đây, khi không còn bị Trùng Ôm Đầu điều khiển, chúng không còn xem Nguyên Chanh là mục tiêu hàng đầu nữa.

Sau khi chạy một quãng xa, tất cả đều cảm thấy đói, thức ăn bày sẵn trước mắt lại được cắt sẵn, tại sao không ăn trước đã?

Một con quái vật bắt đầu tiệc buffet, rồi những con khác không thể cưỡng lại được, lần lượt cúi đầu ăn ngấu nghiến, mỗi con chọn phần thức ăn mình thích, ăn rất vui vẻ.

Tuy nhiên, số lượng quái vật hố đen ở đây quá nhiều.

Sau khi đám quái vật này ăn xong, những con khác từ xa vẫn còn tiếp tục kéo đến.

Trùng Ôm Đầu đã chết, không còn ai triệu tập chúng nữa.

Nhưng vì chúng đã đến đây, tại sao lại không ăn trước khi đi chứ?

Ban đầu chỉ là tranh giành thức ăn, nhưng dần dần, những con quái vật bắt đầu lao vào đánh nhau, giống như những con Cự Quái Bốn Mắt to lớn, chúng vừa đi vừa ăn, đụng gì ăn nấy.

Nguyên Chanh đã lăn lộn không biết bao nhiêu vòng trong đống xác quái vật, người bẩn đến mức chính cô cũng không chịu nổi.

Nhưng cô không thể bỏ lỡ chiến lợi phẩm mà cô đã nhắm sẵn từ trước khi chạm đất – những đôi cánh của Quái Xương Bốn Cánh.

Cô cẩn thận lôi ra vài đôi cánh từ đống xác, món đồ quý giá cô đã "dán mắt" từ lâu.

Đống xác quái vật quá dày đặc, cô không thể lấy chúng ngay bây giờ.

Vậy nên cô đành nhét tạm chúng vào chiếc ba lô trong trò chơi, đợi khi nào đến nơi an toàn mới lấy ra bỏ vào hộp lưu trữ.

Nhân lúc đám quái vật hố đen vừa bắt đầu bữa tiệc, Nguyên Chanh triệu hồi Huyễn Linh, tạo ra hình ảnh một con quái vật nhỏ cỡ trung, giúp cô dễ dàng lẻn qua đám xác quái vật.

Cô cũng triệu hồi Quy Đồ để xác định hướng đi, rồi nhanh chóng di chuyển về phía tổ của loài Trùng Gặm Hố Đen.

Khi đến giữa đống xác, bước chân của cô khựng lại.

Có vẻ cô đã phát hiện ra mảnh xác của Trùng Ôm Đầu.

Không chắc lắm, bởi vì đống xác quái vật đang lẫn với loài Quái Điểu Mỏ Nhọn Tàng Hình, mặc dù loài Quái Điểu này đã chết, nhưng hiệu quả của Nước Hiện Hình vẫn còn trên các mảnh xác, khiến chúng nổi bật lên.

Nguyên Chanh không chần chừ, cô vượt qua đống xác mềm cứng lẫn lộn, cảm giác dưới chân thật kỳ lạ, rồi chạy đến nhặt các mảnh xác của Trùng Ôm Đầu.

Mang được bao nhiêu hay bấy nhiêu, về nhà có thể ghép lại, biết đâu sẽ lắp ráp được phần lớn cơ thể, nghiên cứu sâu hơn về loài quái vật hố đen có trí tuệ này.

Dù sao... có lẽ cũng không đến lượt cô phải ghép đâu, đã có rất nhiều nhà nghiên cứu thông minh lo chuyện này rồi.

Với tư tưởng "thà nhặt nhầm còn hơn bỏ sót", Nguyên Chanh nhét từng đống xác quái vật vào ba lô trò chơi.

Hộp lưu trữ thì không tiện bằng ba lô trò chơi, nhưng dù sao cô cũng nghĩ, đến nơi an toàn rồi sẽ sắp xếp lại sau.

Sau khi chất đầy hai, ba đống xác mà cô nghĩ là của Trùng Ôm Đầu, cô vô tình phát hiện ra một vật quen thuộc.

Cô chộp ngay viên đá đó, lăn mình né tránh một con quái vật hố đen đang há to cái miệng lao tới.

Không quan tâm liệu còn xác của Trùng Ôm Đầu sót lại không, cô tiếp tục vượt qua đám xác thịt với cơ thể dính đầy thịt vụn, vừa tránh né, vừa hạ sát những con quái vật khác, mở một lối thoát giữa bầy quái vật đông đúc.

Khi nhét Viên Đá Sinh Mệnh vào ba lô trò chơi, hàng loạt suy nghĩ ùa vào tâm trí cô.

Cô hoàn toàn không thể ngờ rằng, từ trong đống xác của quái vật hố đen lại có thể tìm thấy một Viên Đá Sinh Mệnh.

Loại vật liệu cần thiết để xây dựng tổ ấp trứng – vật phẩm mà cô không nghĩ sẽ xuất hiện ở nơi này.

Càng nghĩ càng thấy kỳ quái vật, một cảm giác vừa kinh khủng vừa hài hước xen lẫn trong lòng.

Thêm vào đó, trong hệ thống trò chơi, nhiệm vụ chính của Nguyên Chanh là xây dựng mười tổ ấp trứng ma vật sơ cấp.

Cô đã thu thập đủ mười Viên Đá Sinh Mệnh và cứ nghĩ rằng đó đã là tất cả.

Nhưng không ngờ rằng lại còn thêm viên thứ mười một.

Liệu điều này có nghĩa là nhiệm vụ "xây mười tổ ấp sơ cấp" vẫn còn phần sau?

Không rõ, cô không thể suy nghĩ sâu thêm lúc này.

Cô chỉ có thể biết được câu trả lời khi cô thu thập đủ Tinh Tinh Thảo và hoàn thành nhiệm vụ chính.

Đám quái vật hố đen bị Trùng Ôm Đầu triệu tập đến chẳng khác nào một trận quái vật triều cỡ vừa.

Nhưng khi Trùng Ôm Đầu chết, đám quái vật vô trí này cũng mất đi mục tiêu.

Thay vì tiếp tục săn đuổi, chúng lao vào tranh giành xác thịt và mở màn một trận hỗn chiến lớn.

Nơi này không phải Lam Tinh, không có "món ăn ngon" như con người để tất cả quái vật cùng nhắm tới.

Nguyên Chanh đang che kín người bằng xác quái vật và thịt vụn, thoắt cái biến thành một quái vật không quá to, không quá nhỏ.

Trong trận hỗn chiến của đám quái vật hố đen, cô chẳng khác nào một bóng ma không đáng để để ý tới.

Tuy nhiên, cách ẩn nấp này thật sự khiến người ta ghê tởm, nó đòi hỏi một ý chí mạnh mẽ.

Nếu không bị dồn vào đường cùng, Nguyên Chanh chắc chắn không bao giờ muốn thử lại.

Giữa trận hỗn chiến bùng binh "mày đánh tao, tao múc nó, rồi nó quay lại trộn gỏi tao", Nguyên Chanh vẫn bình tĩnh băng qua, một mình tiến về phía trước.

Cứ kẻ nào đánh cô, cô giết nó.

Cô bỏ lại xác chúng cho đám quái vật hố đen xâu xé rồi tiếp tục chạy.

Mặc dù di chuyển trong đám quái vật, nhưng miễn là không bị vây công, cô vẫn có thể vòng qua những con quái vật lớn mà cô không muốn chọc vào.

Những con quái vật hố đen còn lại, khi tách ra đánh riêng lẻ, Nguyên Chanh chẳng hề e ngại chút nào.

Lúc phải chạy trốn thì bay nhanh hết cỡ, nào là Đôi Cánh Gió, nào là Phi Ảnh Mã liên tục được triệu hồi.

Nhưng đến khi quay lại thì cô mới thấy đường đi quá dài.

Chẳng còn cách nào khác.

Trên không trung, đám quái vật bay cũng đang tham gia trận hỗn chiến.

Thỉnh thoảng lại có những con thua trận, bị thương hoặc chết rơi xuống.

May mà cô né kịp, nếu không có lẽ đã bị một con quái vật bay đè bẹp rồi.

Số lượng quái vật bay không nhiều như quái vật đi bộ.

Nếu cô bay lên, cô sẽ không thể trộn lẫn vào đám quái vật khác như dưới mặt đất.

Quá dễ bị phát hiện.

Dù có giả trang thành quái vật bay, cô vẫn quá lộ liễu.

Với trải nghiệm bị hàng loạt quái vật rượt đuổi trước đó, cô thật sự không muốn nếm mùi vị ấy thêm lần nữa trong khoảng thời gian ngắn.

Nếu bị đuổi thêm lần nữa, cô sẽ lỡ mất cơ hội tiếp cận tổ của Trùng Gặm Hố Đen, điều này thật quá lãng phí thời gian.

Huống hồ, một trận chiến lớn kéo dài như vậy, cộng thêm việc cô phải liên tục bay, nguồn ma năng trong cơ thể Nguyên Chanh gần như cạn kiệt.

Nếu tiếp tục bị truy đuổi, không đợi đến lúc cô giết được Trùng Ôm Đầu, có lẽ cô sẽ bị chính nó xé xác trước.

Ít ra cô cũng đủ thông minh để không tự biến mình thành bữa ăn cho đám quái vật hố đen.

Vì vậy, dù có chậm hơn một chút, nhưng cô vẫn quyết định đi bằng đường bộ.

Nguyên Chanh vừa lẩn tránh vừa phải chú ý đến những con quái vật khổng lồ xung quanh.

Chỉ cần phát hiện chúng có ý định tấn công mình, cô lập tức bay lên cao mà không nghĩ đến chuyện tốn thời gian hay lãng phí ma năng.

Những con quái vật này có thể giết cô trong một đòn, cô không dám mạo hiểm.

Tầng sâu bên trong trận hỗn chiến của đám quái vật hố đen vẫn còn diễn ra.

Nhưng ở rìa ngoài, tình hình đã đỡ hơn một chút.

Những con quái vật đến sau chưa kịp đụng độ Nguyên Chanh nên ít bị ảnh hưởng bởi Trùng Ôm Đầu.

Khi nó chết, một phần quái vật đã tự động tản ra, số khác vẫn còn đang đánh nhau hoặc rời khỏi.

Tại đây, Nguyên Chanh đổi sang ảo ảnh loài Trùng Bách Túc, di chuyển bám sát mặt đất với tốc độ nhanh chóng.

Không còn Trùng Ôm Đầu, tạm thời Nguyên Chanh vẫn chưa gặp phải con quái vật hố đen nào có thể nhìn thấu ảo ảnh của cô.

Cô đi đường một mạch, xuyên qua khu vực quái vật từng tụ tập mà không gặp một con quái vật hố đen nào.

Lúc này, cô mới ngộ ra, có lẽ những con quái vật ở gần đó đã bị Trùng Ôm Đầu gọi đi vây bắt cô hết rồi.

Những con chạy nhanh, có khi bây giờ đã nằm trong bụng những quái vật hố đen khác mà chờ được tiêu hóa rồi.

Lần này, Nguyên Chanh thuận lợi tiến về phía trước mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, băng qua khu rừng khô cằn và cuối cùng đến được bên ngoài tổ của Trùng Gặm Hố Đen.

Ngôn Tình, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống, Tương Lai
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »