Trần Khánh Dư

Lượt đọc: 2976 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XII

Đêm dài thăm thẳm ở Mai Hiên. Thiên Thụy công chúa dậy sớm. Bà trưởng công chúa của Thánh Tông, cũng là dâu trưởng chi Vạn Kiếp ngóng ra sân. Trời chưa sáng.

○ ○ ○

Còn nhớ, sau khi mối tình trăng gió thoáng qua với Nhân Huệ vương bại lộ, Thiên Thụy xin với Đức ông Hưng Đạo và Thiên Thành công chúa [41] cho xuất gia. Trần Quốc Tuấn đăm đăm nhìn con dâu rồi bảo:

– Ta nghĩ, con nên về ở Mai Hiên.

Mai Hiên là thái ấp cũ của Đức ông An Sinh vương Trần Liễu, ông nội của Hưng Vũ vương Quốc Nghiễn. Đây là nơi chứng kiến những năm cuối đời trăn trở của vị vương tài hoa mà số phận long đong này. Xét về mọi mặt, An Sinh vương đều tài hoa hơn người em Trần Cảnh. Nhưng ngôi báu là của Trần Cảnh. Suốt đời, Trần Liễu không bao giờ yên lòng về sự trớ trêu đó. Trần Liễu đã khởi loạn chống lại ông chú Thái sư Trần Thủ Độ. Và nhờ có Thái Tông Trần Cảnh nên Trần Liễu mới được nhận hòa sau khi liên tục bại trận dưới tay ông chú.

Ngày Thiên Thụy về Mai Hiên, người quản gia thái ấp là mụ Bội xởi lởi ra đón. Đó là một người đàn bà hiền lành, với nụ cười như đã nhạt nhòa thời gian. Mấy năm Thiên Thụy ở đó, mụ Bội thầm lặng chăm nom cho cô chủ và chưa một lần nhỡ mồm nhắc đến câu chuyện éo le dù mụ biết rõ mười mươi. Thi thoảng, mụ Bội kể cho Thiên Thụy nghe chuyện xưa của thái ấp, chuyện nết ăn nết rượu của Đức ông An Sinh. Nhưng không khi nào mụ Bội kể một chuyện gì về Trần Quốc Tuấn cho Thiên Thụy nghe cả. Không một mảy may.

Thiên Thụy cũng không bao giờ hé răng hỏi những chuyện gì không nên hỏi. Khi bước chân về làm dâu chi Vạn Kiếp, bà đã thừa hiểu, mình là người mang trách nhiệm nối thêm một nhịp cầu hòa giải trong nội tộc họ Trần.

Mỗi năm, cứ sắp đến ngày giỗ An Sinh vương, mụ Bội lại lặng lẽ bày biện đúng những món hèm mà Đức ông hồi còn tại thế vẫn thích. Trước giỗ hai ba ngày, Đức ông Hưng Đạo sẽ về, ngủ lại ở thư phòng cũ của cha một đêm để sáng sau cúng sớm. Những ngày đó, Thiên Thụy thật sự lo lắng. Dù sao đi nữa, con dâu đã mắc tội thật khó mà dám đứng trước mặt cha chồng.

Cũng có lúc, Hưng Đạo vương đột ngột về Mai Hiên. Đức ông thường đi bộ thong thả trong sân, nhìn những cây mai được An Sinh vương trồng để đánh dấu những năm dài trăn trở. Thiên Thụy biết, những ngày đó, Chiêu Quốc vương Ích Tắc đang gièm với hai vua, nhất quyết phản đối việc trao binh quyền vào tay chi Trưởng. Thường những dịp ấy, Hưng Đạo vương về cùng vài người lính cận vệ. Nhưng có một lần, Hưng Vũ vương cũng theo về. Và Thiên Thụy bất ngờ giáp mặt Trần Quốc Nghiễn ở ngay lối vào thái ấp. Bà cúi đầu chào cha chồng và chồng rồi vội vã bước tránh sang. Hưng Vũ vương đứng chắn trước mặt vợ, nhìn thật lâu rồi thở dài: "Phu nhân gầy và xanh quá. Ta không yên lòng”. Thiên Thụy ngước lên và òa khóc. Đôi mắt Hưng Vũ vương nửa buồn nửa trách làm Thiên Thụy nhói lòng. Giá như Hưng Vũ vương nhiếc móc hay mắng quở thì bà sẽ cắn răng mà chịu. Phận bà, bà biết. Nhưng suốt mấy năm, Hưng Vũ vương đều yên lặng.

Thiên hạ không ít kẻ chê cười vị vương này là yếu đuối, cam phận. Riêng chuyện này thì Thiên Thụy hiểu. Chồng bà không phải không căm, không bực. Ai chẳng là người, chẳng biết đau biết hận. Nhưng Nhân Huệ vương là bậc đại tướng của nước. Giết Nhân Huệ vương thì chỉ khiến cho người phương Bắc reo mừng. Mà Trần Quốc Nghiễn càng không thể trút giận vào vợ. Dù thế nào, Thiên Thụy vẫn là trưởng công chúa của Thánh Tông. Làm tổn thương Thiên Thụy, nghĩa là làm hỏng sự hòa hoãn giữa chi Trưởng Vạn Kiếp và chi Thứ Tức Mặc. Việc đó, Quốc Nghiễn không thể làm. Mà có muốn cũng không ai cho làm.

Nhưng cái ánh mắt nửa buồn nửa trách kia là thật. Linh cảm đàn bà mách bảo Thiên Thụy điều ấy. Người chồng khô khan, chỉ mải làm theo lời cha, chăm chăm chú chú học hành và cố giữ lấy nếp nhà để ngày sau kế nhận vai Trưởng họ Trần, hóa ra đã phải cố gắng biết bao để che giấu những tình cảm trong lòng...

Đêm, đi ngang qua thư phòng cũ của An Sinh vương, Thiên Thụy vẫn thấy Hưng Đạo vương và Hưng Vũ vương không ngủ. Hưng Đạo vương vẫn đang giảng cho Hưng Vũ vương nghe về mối đại thống của họ Đông A. Thiên Thụy thấy Hưng Vũ vương chắp tay thưa: "Trình cha, con muốn xin đón vợ con về Vạn Kiếp. Thiên Thụy chịu dằn vặt thế đủ rồi. Mà cũng không nên để Thượng hoàng và Quan gia lo nghĩ nữa”. Hưng Đạo vương gật đầu: "Con biết nghĩ thế ta mừng”. Bên ngoài, Thiên Thụy tựa vào bụi cây mà nghẹn ngào đến lặng đi.

Đận ấy, Thiên Thụy lại theo cha chồng và chồng về Vạn Kiếp. Thiên Thành công chúa ra đón con dâu trưởng nửa mừng nửa tủi: "Con dâu ta trông mệt mỏi quá. Phải bồi bổ cho lại sức thôi con ạ”. Đức ông Hưng Đạo cũng gật đầu: "Phải chóng khỏe để mà chèo chống. Giặc sang, ta còn cần con góp sức lo việc cỏ việc lương. Làm dâu nhà tướng, khi nước có giặc là phải thế, con ạ”.

○ ○ ○

Bây giờ nghĩ lại, Thiên Thụy không thể nhớ hôm đó mình đã khóc và nói những gì nữa. Thế rồi giặc tràn sang, Thiên Thụy cùng các đội trưởng dân binh lo việc giấu lương thảo, cứu chữa lính ốm, lính bị thương. Long đong bao nhiêu tháng trời lẩn tránh trong rừng núi. Thiên Thụy và bé Tiểu Bội, cháu ngoại của mụ Bội, cũng là con nuôi của Trần Quốc Nghiễn phải chịu bao nhiêu cực khổ để tìm nơi ăn chốn ở cho lũ trẻ Vạn Kiếp, cả con cháu vương hầu lẫn lũ trẻ trong dân.

Trần Quốc Nghiễn nhận bé Tiểu Bội làm con nuôi là cách để đền đáp công ơn mụ Bội, người đã bao năm thầm lặng lo toan việc Mai Hiên và âm thầm chờ đến đúng ngày để truyền đạt lại lời dặn của An Sinh vương tới Trần Quốc Tuấn. Còn Thiên Thụy với Tiểu Bội, qua những ngày binh lửa, nghĩa mẹ con đã thực sự nên hình. Những đêm bà thức khuya không ngủ trông một đứa trẻ ốm, chỉ Tiểu Bội thức cùng. Những khi bà dẫn vài người đi đón lính bị thương hay đi tìm thuốc, chỉ Tiểu Bội ở nhà lo lắng. Và mỗi lúc bà về, cô bé luôn là người đầu tiên ra đón. Đứa con gái nuôi ấy, Thiên Thụy coi như một món quà mà Trời xanh ban tặng.

Nghĩ đến là thấy, Thiên Thụy thoáng giật mình khi một chiếc áo vừa choàng khê lên vai. Bà ngoảnh lại. Tiểu Bội đang tươi cười đứng ở đằng sau. Thiên Thụy kéo con gái nuôi lại và hỏi:

– Sao con ngủ ít thế? Còn nhỏ tuổi không nên ngủ ít...

Tiểu Bội dụi đầu vào vai Thiên Thụy:

– Con nói chuyện với bà cả đêm, con vui quá...

Mới thế, đã lại nghe rõ tiếng chân loẹt quẹt đi vào. Rồi mụ Bội lên tiếng lạy chào Thiên Thụy và trách cháu:

– Sao cô lại dậy sớm khiến phu nhân dậy theo thế?

Thiên Thụy bật cười. Ra là mụ Bội đã coi cháu gái mình là cô chủ, vì Tiểu Bội là con nuôi Hưng Vũ vương. Thiên Thụy bảo:

– Mụ đừng gọi thế. Dù có thế nào, con bé vẫn là cháu mụ cơ mà. Cũng đừng trách nó. Ta dậy sớm làm nó phải ra choàng áo cho ta đấy.

Mụ Bội móm mém cười. Nụ cười của người già khi nhìn cháu mình khôn lớn. Thiên Thụy càng thấy vui bởi biết mình đúng khi nhất quyết rủ Tiểu Bội về Mai Hiên trước. Đã lại sắp giỗ An Sinh vương. Thân là con dâu trưởng, Thiên Thụy phải về Mai Hiên lo cúng lễ với mụ Bội. Và, năm nay lễ trọng. Hình như Đức ông Hưng Đạo mời mấy vị vương gia về dự. Sẽ có Hưng Ninh vương, Tĩnh Quốc đại vương, Chiêu Văn vương và cả... Nhân Huệ vương nữa.

Dẫn theo Tiểu Bội bên mình, Thiên Thụy cũng dễ ăn dễ nói nếu phải giáp mặt "người xưa”. Hai chục năm đã qua, nhưng chuyện cũ vẫn cứ là nỗi niềm canh cánh.

Tiểu Bội kéo tay áo mẹ nuôi:

– Để con pha trà, mẹ dùng cho ấm nhé. Sáng vẫn còn lạnh đấy. Thiên Thụy khẽ gật đầu. Dẫu đã được Hưng Vũ vương nhận là con, mà công lao giúp nước đã được triều đình ban khen, được phủ Tông Chính ghi phụ là Bội Trân quận chúa. Nhưng Tiểu Bội vẫn cứ nguyên vẹn là cô bé ngoan ngoãn và tháo vát ngày xưa, không một chút ra vẻ gì kẻ đã bước chân vào chốn cao môn lệnh tộc. Tháng Tư, trời đã không còn rét, nhưng bưng chén trà cúc con gái nuôi pha, Thiên Thụy thấy thực ấm lòng. Thiên Thụy không có con. Hưng Vũ vương cũng chỉ có một con gái với người thiếp mà Thiên Thụy phải vật nài mãi ông mới cho đón về. Ấy là Quỳnh Trân quận chúa. Quỳnh Trân còn nhỏ thì mẹ đẻ đã mất, nên lại được Anh Nguyên quận chúa đón về nuôi. Bên cạnh Thiên Thụy giờ chỉ có Tiểu Bội là thân cận. Sau khi con nuôi được ban mỹ tự Bội Trân, Hưng Vũ vương và Thiên Thụy cũng muốn gọi con bằng tên mới, nhưng cô bé nằng nặc xin:

– Xin vương phụ và vương mẫu cứ gọi con là Tiểu Bội. Con vẫn muốn con là Tiểu Bội của ngày xưa.

Hưng Vũ vương đỡ Tiểu Bội lên và bảo:

– Con cứ gọi ta và mẹ con là cha và mẹ. Trong nhà không phải xưng tước vị. Ta cũng chỉ là một anh nông phu ở xó núi mà thôi. Việc này, cứ theo ý con mà làm!

Đám giỗ An Sinh vương nghiêm cẩn và lặng lẽ. Đức ông Hưng Đạo và bốn vương tử dâng lễ, dâng rượu cúng. Rồi Hưng Ninh vương, Tĩnh Quốc đại vương dâng lễ. Hai vị vương đều thực là con của An Sinh vương. Nhưng một người được Thái Tông nhận làm con nuôi. Một người vẫn mang danh là con Thái Tông. Hưng Ninh vương âm thầm chuyên chú với Thiền tông. Tĩnh Quốc đại vương "ngồi yên nơi Diễn Châu, cả năm mới có dịp về dâng nén hương lên lễ "cha thực”. Rồi đến Chiêu Văn vương và Nhân Huệ vương cùng vào dâng lễ. Năm nay, Chiêu Văn vương nhận mệnh hai vua và Thái sư Chiêu Minh vương mang lễ trọng về Mai Hiên tế An Sinh vương. Danh thì đúng là vậy. Nhưng sau khi Điện súy Phạm Ngũ Lão cùng Yết Kiêu, Dã Tượng, Nguyễn Địa Lô, Trương Hán Siêu cùng các gia tướng Vạn Kiếp vào lễ thì xem ra mọi chuyện đã khác. Trước thư phòng, Phạm Ngũ Lão tuốt gươm sáng lòa đứng trấn. Bên ngoài, Dã Tượng và Yết Kiêu đốc thúc quân gia nô Vạn Kiếp canh giữ mấy vòng. Hôm nay, Quốc công Tiết chế Hưng Đạo vương sẽ bàn việc quân với Chiêu Văn vương và Nhân Huệ vương. Theo lẽ thì Nhân Huệ vương là Phó Đô tướng quân phải tính trước. Nhưng chuyến này trên mình của Chiêu Văn vương là gồm cả mệnh của hai vua lẫn Thái sư đầu triều giao phó. Thượng hoàng và Thái sư đều bảo: "Em Chiêu Văn có chừng có mực, tùy theo ý của Quốc công mà bàn việc. Nay nội gián đã nhiều, nếu chúng ta khởi giá về Mai Hiên, e là khó che mắt chúng. Việc lớn, em dựa theo ý Quốc công rồi quyết. Việc quá lớn, không quyết nổi, cứ để Quốc công cân nhắc”. Lời dặn làm Trần Nhật Duật sững sờ. Đành rằng lần đuổi giặc vừa xong, công lao của Hưng Đạo vương là bậc nhất, nhưng trong những ngày bôn ba tránh giặc, vẫn có không ít lời bàn ra tán vào xôn xao cả hai chi về quyền hành của Đức ông. Trần Quang Khải nghiêm nghị nhìn em: "Em chớ cả nghĩ. Quốc công là bậc đại tướng, mọi kế sách đánh giữ, ngoài Quốc công, không ai quyết được”.

Chiêu Văn vương nhìn hai vị vương đàn anh. Hưng Đạo vương uy nghi ngồi, trầm mặc như ngọn núi thiêng Yên Tử. Nhân Huệ vương hơi khom xuống, nhưng dáng ngồi như con thuyền đè sóng vượt lên. Chiêu Văn vương lại nhìn qua cửa sổ ra sân. Ngoài xa xa, trên một cái lầu bát giác kết bằng trúc vàng óng, Hưng Ninh vương và Tĩnh Quốc đại vương đang khề khà nâng chén ngắm trời mây. Chiêu Văn vương bất giác thấy kính phục Trần Quốc Tuấn vô cùng. Hưng Đạo vương tâm phải vằng vặc tới chừng nào thì mới khiến hai vị vương Hưng Ninh và Tĩnh Quốc thanh thản ngồi kia nâng chén ngoài cuộc mà không chút chạnh lòng. Được như thế, thực khó lắm thay!

Hưng Đạo vương khẽ cười, hỏi:

– Em Sáu nghĩ gì mà băn khoăn thế?

Chiêu Văn vương giật mình, vội đáp:

– Bẩm Vương huynh, em đang nghĩ về mối đại thống của họ Đông A.

Nhân Huệ vương tóm lấy tay Chiêu Văn vương, bảo:

– Khá lắm, khá lắm. Việc giữ mối đại thống, em Chiêu Văn [42] phải cố mà góp sức.

Trần Quốc Tuấn nghiêm mặt lại:

– Hai vua và Thái sư dặn dò Vương đệ những gì?

Chiêu Văn vương khoanh tay nói:

– Trình hai vị Vương huynh, hai vua và Thái sư chỉ dặn một điều: kế đánh giữ xin Quốc công quyết ý. Triều đình và tông tộc nhất nhất một lòng trông theo ngọn cờ Tiết chế của Quốc công.

Nhân Huệ vương chen vào:

– Hay lắm, hay lắm! Trình Vương huynh, hai vua và Thượng tướng Thái sư đã nhất tâm, xin Vương huynh điều động. Chúng đệ dẫu nguy dẫu khó cũng quyết không từ.

Cuộc bàn việc quân kéo dài suốt qua giờ Mùi sang tận giờ Thân. Những người bàn việc thảy đều không ăn không uống. Cửa thư phòng đóng kín. Trong phòng, bốn vị vương tử đứng hầu bốn góc lặng im nghe cha và các chú bàn kế. Trước cửa, Điện súy Phạm Ngũ Lão đứng lâu như đã hóa thành một pho tượng. Còn ngoài lầu bát giác, Hưng Ninh vương và Tĩnh Quốc đại vương cứ gật gù trò chuyện, họ ngắm mãi trời mây tựa như hôm nay trời mây có gì lạ lắm. Thái ấp Mai Hiên thâm u như một điện cấm ở kinh thành.

Cuối cùng mọi việc đã xong. Nhưng Chiêu Văn vương cứ ngần ngừ muốn trình riêng với Hưng Đạo vương thêm điều gì đó. Trần Quốc Nghiễn cùng các em mời Trần Khánh Dư đi nghỉ. Trong thư phòng chỉ còn lại Trần Quốc Tuấn và Trần Nhật Duật. Quốc công cất lời:

– Em Sáu có điều gì băn khoăn? Lại việc trong họ Đông A ư? Trần Nhật Duật thưa:

– Trình anh, kể cũng là việc trong họ, nhưng phải tính là việc nước.

Những điều Trần Nhật Duật nghĩ suy suốt bao lâu mà không tìm ra lời đáp, giờ mang hết ra bộc bạch với vị vương trưởng họ Trần. Gần đây, ông bắt đầu nhận thấy rõ cung cách cầm quyền của Quan gia dần khác trước. Nhà vua ngày càng quyết đoán, nhất là trong việc dùng người. Ấy, kể là việc tốt. Nhưng Trần Nhật Duật nhận ra một điều, Quan gia có vẻ ít muốn dùng người chi Thứ, nhất là các vị vương hàng chú bác. Thậm chí, công việc Thái sư đầu triều của Trần Quang Khải dường như cũng bị giảm bớt không ít để chuyển cho Tá Thiên vương Đức Việp. Người duy nhất của chi Thứ hàng chú bác còn được Nhân Tông tin dùng lại chính là Trần Nhật Duật. Và Chiêu Văn vương đột nhiên cảm thấy khó nghĩ. Nhân Tông ưa hỏi ý ông, và trao việc cho ông như thể ông mới là Thái sư chứ không phải là Chiêu Minh vương Quang Khải. Thành thử, ông Hoàng Sáu cũng cứ thấy khó xử với ông Hoàng Ba.

Đức ông Hưng Đạo ngồi im lắng nghe hết mọi lời gan ruột của Chiêu Văn vương. Thực lòng, trong số các vị vương chi Thứ, Trần Quốc Tuấn quý nhất Trần Nhật Duật dù tuổi tác hai người cách khá xa. Ông quý mến ông Hoàng Sáu vì cái nết biết nghĩ cho người khác và luôn canh cánh vì đại cục chứ không sa đà vào tranh đoạt. Chính nhờ thế, ông Hoàng Sáu mới có thể thong dong vào trại Đà Giang mà chiêu hàng Trịnh Giốc Mật, một tay tù trưởng lừng tiếng đa nghi và hay trở mặt. Mà phải nói cho rõ, từ lúc theo lời Trần Nhật Duật về quy thuận triều đình, Giốc Mật đã nhất tâm dốc sức với nước nhà, khác hẳn trước đây. Ấy mới chứng thực được rằng Chiêu Văn vương quả đã lấy đức mà thu phục được lòng người.

Nói hết mọi nhời trong dạ, Chiêu Văn vương sực nhớ, liền nghiêng nậm rót thêm vào chén rượu đã cạn của Quốc công rồi cười gượng:

– Anh Trưởng đừng chê em cả nghĩ... Trần Quốc Tuấn lắc đầu:

– Không phải vương đệ cả nghĩ đâu. Những điều vương đệ trông ra, có nhẽ chẳng sai. Ấy chính là Quan gia đang bồi đắp những người giúp rập ngày sau. Kể thì nói là phạm thượng, nhưng Thượng hoàng đã già, ta đã già và em Hoàng Ba cũng đã qua những ngày ngập tràn nhiệt huyết. Đại Việt ngày sau là cậy ở Quan gia, ở em, ở Đức Việp. Nếu Quốc Tảng mà chuyên chú, nó sẽ là rường cột nước nhà. Nhưng nó luôn mơ hồ riêng trong một cõi!

Trần Nhật Duật hiểu rằng, Quốc công tránh nói tới chuyện các chi. Từ nhỏ tới khi lớn lên, Nhân Tông đã chứng kiến quá nhiều tranh cãi và mâu thuẫn giữa các chi khiến họ Đông A không ngừng chia rẽ. Mối đại thống chỉ là trong những lời hoa mỹ, còn chi nào chỉ lo vun vén cho chi đó. Có thể Quốc công đã dạy Quan gia, mà cũng có thể không cần dạy, chỉ cần coi những hành xử của Quốc công là mực thước, thì cũng đủ để Quan gia nhận ra rằng, cần nhanh chóng dẹp bỏ ngay những khoảng cách xa vời giữa các chi. Tự nhiên, Trần Nhật Duật bừng tỉnh. Chẳng phải trong lòng Chiêu Minh vương vẫn chưa dứt phân chia chi Trưởng - Thứ ư? Đó là điều Quan gia không thể không dẹp bỏ. Và, chẳng có cách nào khác, Quan gia đã rút bớt quyền chính trong tay Chiêu Minh vương để san cho Tá Thiên vương, và cho chính Chiêu Văn vương - bởi vì trong cả các vị vương hàng chú bác của chi Thứ, chỉ có mỗi Trần Nhật Duật là thực đã tự xóa bỏ ranh giới phân cách các chi ở trong lòng.

Trần Nhật Duật rất muốn nói vài lời mừng Quốc công vì nhà vua - học trò, cũng là rể quý của Quốc công - đang thực sự chín chắn. Nhưng có lẽ, điều ấy không nên nói. Quốc công chẳng thể tỏ ra vui khi thấy Quan gia thể hiện sự trưởng thành bằng cách cắt bớt quyền của Thái sư. Vì thế, niềm vui, hay những lời mừng sẽ mãi mãi nằm lại trong góc khuất của mỗi người trong cuộc. Trần Nhật Duật bỗng nghĩ vơ vẩn, những điều này sử quan sẽ không bao giờ chép cả. Không hiểu người đời sau, liệu có kẻ nào suy đoán ra mọi sự hay không. Thế rồi, ông lại tự giễu mình khéo lo chuyện bao đồng. Ông đứng dậy, mời Quốc công đi nghỉ. Dù sao, Quốc công tuổi cũng đã cao, không thể ngồi mãi được.

○ ○ ○

Tiệc rượu chiều cũng là tiệc chia tay. Ngoài cõi, giặc đã rục rịch động binh. Tin báo về vua Nguyên đã sắc cho Thượng thư tỉnh Áo Lỗ Xích, Ô Mã Nhi, Trương Văn Hổ điều năm chục vạn quân và lệnh cho hành tỉnh Hồ Quảng đóng ba trăm hải thuyền hẹn mấy tháng sau hội quân. Chúng đã dựng Trần Ích Tắc làm An Nam quốc vương và chuẩn bị tuyên bố đem quân đưa kẻ hèn hạ đó về nhận ngôi ở đất Việt. Việc này thì các vương đều đã biết. Có lẽ sau bữa rượu này, các vương khó mà có thể an ổn ngồi hưởng một buổi nhàn cùng uống rượu. Vì thế, Nhân Huệ vương uống nhiều, hát nhiều. Khi tiệc sắp tan, ông ôm vai Trần Quốc Khang và hát bài ca của đám lái thuyền bán than lên rừng xuống bể. Câu hát cứ rưng rưng. Để xóa đi cái buồn bã của câu hát, Hưng Ninh vương đập vào tay Nhân Huệ vương:

– Này chú Nhân Huệ, thằng bé họ Hoàng giỏi đấy.

Trần Khánh Dư gật đầu:

– Kể ra, em muốn nó theo giúp Phạm Điện súy [43] lo việc quân chứ không muốn nó theo Vương huynh tu đạo đâu.

Trần Quốc Tảng chen vào:

– Mong Đức ông Hưng Ninh tính cho cháu cái công tiến dẫn Hoàng Chí Hiển!

Trần Tung lắc lư đầu, nheo mắt nhìn:

– Ra là Hưng Nhượng sợ bị chú Nhân Huệ tranh công tiến dẫn à?

Trần Khánh Dư cướp lời:

– Không sao, không sao. Một người biết, một người khác tiến dẫn đều tốt cả. Nào người biết và người tiến dẫn mau cùng uống rượu thôi.

Tiếng cười ha hả lại vang lên trên chiếu rượu. Tiệc đến giờ Hợi mới tàn. Tất cả các vương đều vội vã lên ngựa quay về. Bát canh giải rượu của mụ Bội thật tài tình khiến bao nhiêu hơi rượu bay đâu hết. Trần Khánh Dư phóng ngựa như bay trên đường bảo Đỗ Niêm cùng Hoàng Phủ Tín:

– Các ngươi phải học bằng được cái phép giải rượu bí truyền của ấp Mai Hiên. Uống một bát canh xong mà lại thấy hết say, chỉ bừng bừng muốn ra đánh trận. Thế thì còn gì bằng nữa.

Hai viên cận tướng gật gù nhìn nhau chẳng biết nói gì. Họ cố giục ngựa đuổi theo ông Phó Đô tướng đang thúc con tuấn mã phi vùn vụt trong đêm đen không một bóng trăng. Đường về Vân Đồn còn xa.

Nơi thái ấp Mai Hiên, chỉ còn Thiên Thụy công chúa cùng mụ Bội và Tiểu Bội đốc thúc gia nhân dọn dẹp. Lại thêm một đêm dài thăm thẳm. Bắt đầu từ ngày mai, thái ấp sẽ chuẩn bị thu vén và cất giấu dần những đồ quí giá. Mùi chiến chinh đã kịp lan đến ấp Mai Hiền thanh bình mất rồi...

« Lùi
Tiến »