Trấn Nam vương Thoát Hoan ngả người trên nệm gấm và hỏi An Tư công chúa:
– Công chúa, nàng có muốn ta đưa nàng trở về Thăng Long không?
An Tư lơ đãng vuốt nhẹ tay lên mấy sợi dây đàn:
– Vương tử đừng bỡn cợt thiếp. Kẻ bị bỏ rơi này đâu có chốn nào mà về...
Thoát Hoan nhỏm lên:
– Không. Ta sẽ lấy lại Thăng Long và sẽ cai trị đất nước của nàng. Gã dằn giọng nhấn từng chữ:
– Cai trị. Và, cùng với nàng. Nàng sẽ đứng giữa Thăng Long, như một bà hoàng.
An Tư vẫn thờ ơ:
– Thiếp nghĩ vương tử nên cho thiên hạ rõ điều ấy, hơn là phải mượn một gã như Trần Ích Tắc làm giả quốc vương. Thoát Hoan bật cười:
– À, nàng nói em ruột của cha nàng đó hả? Cái kẻ có con mắt ở giữa trán ấy vẫn nghĩ hắn đang lợi dụng ta. Hắn vẫn nghĩ chỉ có hắn mới là kẻ khôn ngoan; hắn là kẻ bày ván cờ còn ta sẽ là quân sĩ xung sát đi mở đường cho ngai vua của hắn. Thật là mê muội. An Tư tủm tỉm:
– Vương tử cho là Ích Tắc không biết vương tử hiểu dã tâm của hắn ư?
Thoát Hoan nheo mắt nhìn An Tư với một vẻ khoái trá:
– Hắn? Biết ta? Cũng có lẽ... Đó là một con cáo đã già, nhiều mẹo vặt. Kẻ đó chẳng khác gì đám văn thần nhà Tống đã quen quỳ gối dưới chân phụ hoàng ta chứ không giống người bên nước nàng. Hắn giảo quyệt, luôn biết lo cho mạng sống của mình, luôn tính trước đào mấy cái hang để trốn thì đủ.
An Tư không đáp. Nàng cúi nhìn những que chuyền cuối cùng còn sót lại trên bàn. Chỉ còn hai que trong cỗ chuyền của Dã Tượng làm cho Tiểu Bội năm xưa giờ vẫn lưu lạc trên đất Nguyên. Hưng Đạo vương đã trao cho Đỗ Vĩ cỗ chuyền để anh đưa người truyền tin cầm theo làm tín vật. Những que chuyền kia đã mang theo những tin tức quý giá về tận tay Quốc công Tiết chế. Chỉ còn hai que, như một kỷ niệm về Đỗ Vĩ. Quanh An Tư giờ không còn người tin cẩn để mang một que chuyền nào về nữa. Nàng công chúa tài hoa mà bạc mệnh bất giác thở dài.
Thoát Hoan cao giọng:
– Ta đã hứa với nàng, và ta sẽ làm được. Trấn Nam vương này sẽ lấy trọn nước Nam để phụ hoàng tin vào tài năng của ta. Ta sẽ dựng lên giữa Thăng Long một cung điện xinh đẹp cho xứng với nàng. Ta sẽ tống khứ luôn cả gã giả quốc vương để lên ngôi báu nước Nam, với nàng là Hoàng hậu. Cả nước Nam sẽ rạp dưới chân nàng. Nàng cứ chờ xem.
Nói đoạn, gã nhỏm dậy bỏ đi. Vẻ nghênh ngạo và cuồng vọng tràn ngập trên gương mặt gã hoàng tử Nguyên triều đã một phen bại trận. An Tư vuốt mạnh ngón tay lên dây đàn cho đến khi ngón tay bị cứa đến ứa máu. Và nàng dùng những đầu ngón tay đau đớn ấy, đàn một khúc sầu bi. Khúc đàn ngập nỗi nhớ quê hương.
Áo Lỗ Xích không ưa việc Thoát Hoan đắm đuối với nàng công chúa Đại Việt một chút nào. Gã đã vài lần muốn xin Nguyên chúa Hốt Tất Liệt truyền Thoát Hoan tống khứ An Tư đi. Nhưng A Lý Hải Nha cản lại. Áo Lỗ Xích đành thôi. Dù sao chăng nữa, ở cái An Nam hành trung thư tỉnh do Hốt Tất Liệt lập ra này, A Lý Hải Nha vẫn là tả thừa tướng còn Áo Lỗ Xích chỉ là bình chương chính sự.
Việc lớn, phải do A Lý Hải Nha quyết.
Nhưng bây giờ, viên tướng lão luyện thân trải trăm trận A Lý Hải Nha đang nằm trên giường chờ chết. Thời gian và mưa nắng chiến trường đã bào mòn thân thể, biến một vị tướng lẫm liệt ngày nào thành ông già đáng thương nói không ra tiếng. Sơn lam chướng khí của Đại Việt cũng đã góp phần không nhỏ khiến ông ta ra nông nỗi này. A Lý Hải Nha thở dài nhìn Áo Lỗ Xích. Chắc chắn nếu ông ta chết đi, quyền hành ở An Nam hành trung thư tỉnh sẽ thuộc về Áo Lỗ Xích. Đây là một tướng giỏi, lại đang ở lúc chín chắn. Áo Lỗ Xích cầm binh xưa nay ít thua, chính nhờ ở độ chín chắn ấy. Người làm tướng phải cân trước tính sau, dừng thì vững như núi, tiến thì cuồn cuộn như sông - ấy là điều tốt. Nhưng chỉ tốt khi làm chánh tướng. Tài làm chánh tướng mà cho làm phó, thì hoặc nghênh ngang vượt mặt chủ tướng, hoặc rón rén cân đong không dám quyết. Áo Lỗ Xích dễ lâm vào thế thứ nhì. Nói gì thì nói, khi làm phó cho Thoát Hoan, A Lý Hải Nha vẫn có cách thuyết phục để gã vương tử ngạo mạn này nghe lời. Ấy là vì cả hai người, ngoài là bổn phận trên dưới nhưng trong còn nghĩa thầy trò. Áo Lỗ Xích không được như thế. A Lý Hải Nha mệt mỏi lúc lắc đầu tiếc rẻ. Thoát Hoan cũng là kẻ có tài, nhưng là tài của người giúp rập. Giá như Hốt Tất Liệt dùng một vương tử khác làm tướng, lấy Thoát Hoan làm tả phù, Áo Lỗ Xích làm hữu bật, việc chắc dễ thành hơn. Hoặc giả, lấy chính Áo Lỗ Xích làm tướng, Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp làm phó cũng tốt chẳng kém. Nhưng chiếu đã ban. Ô Mã Nhi, Diệc Hắc Mê Thất, A Lý Quỹ Thuận, Phàn Tiếp đều đã nhận hàm tham tri chính sự mà lo việc. Kế đánh An Nam đã định. Hốt Tất Liệt đã xuống lệnh truyền tháng Bảy mọi cánh quân đều phải tụ về Tĩnh Giang.
Không hiểu nổi ý của A Lý Hải Nha, Áo Lỗ Xích chỉ cố cầm tay viên tướng già mà an ủi:
– Lão tướng yên tâm, kẻ hèn này quyết phò trợ Trấn Nam vương dẹp yên Nam quốc.
A Lý Hải Nha ứa nước mắt. Có những việc muốn làm, đã không làm được nữa. Có những điều cần nói, đã không nói nổi nữa. Trong đoàn quân chinh Nam, sẽ không còn ông ta. A Lý Hải Nha mong sao, ông ta sẽ sống đến ngày đoàn quận ấy quay trở về và gã học trò yêu quý Thoát Hoan sẽ ném xuống mặt đất ngay cạnh nơi ông ta nằm ngọn đại kỳ của vua An Nam.
Mong ước, chỉ là mong ước! Cả A Lý Hải Nha và Áo Lỗ Xích đều không biết, chỉ một lúc sau, khi đang uống dở chén thuốc đầu tiên trong ngày, viên tướng già đã nấc lên hai lần rồi chết. Áo Lỗ Xích sững sờ cho truyền tin về Đại Đô tâu lên Hốt Tất Liệt rồi sai người đi báo Thoát Hoan.
Vừa đến, Thoát Hoan đã khóc rống và lao vào ôm lấy xác thầy. Dẫu biết rằng lần chinh phạt phương Nam, sẽ không có thầy đi cùng, nhưng gã vẫn mong được thầy dặn dò đôi chút. Giờ thì chỉ còn gã một mình đơn độc Nam chinh. Chưa khi nào Thoát Hoan thấy mình đơn độc như thế. Áo Lỗ Xích chỉ là một viên tướng được chọn làm phó. Vợ và hầu thiếp chỉ là lũ xinh đẹp để ngắm chơi. Anh em thì rình rập lẫn nhau, mơ mộng kế ngôi cao. Người con gái mà Thoát Hoan yêu thương nhất là An Tư thì lúc nào cũng dành cho gã ánh mắt lạnh lùng đến rợn người...
Áo Lỗ Xích gỡ tay Thoát Hoan ra:
– Xin vương tử nén cơn bị ai. Lão tướng chỉ mong mỏi chúng ta dựng cao ngọn cờ đại thắng ở giữa Thăng Long. Việc ấy, thần nguyện giúp vương tử hoàn thành.
Thoát Hoan thống người ngồi xuống chiếc ghế da cáo trắng vừa được kê bên cạnh nơi A Lý Hải Nha đang nằm. Ngoài kia, tiếng kèn của bài tang ca đã bắt đầu cất tiếng.
Cái chết của viên tướng già làm cho không ít người phải lo nghĩ.
Chẳng nhẽ một bậc dũng tướng đánh nam dẹp bắc lại cứ đơn giản như thế mà chết ư? Chỉ nấc lên hai lần là bỏ trần gian mà đi sau khi bao nhiêu chinh chiến không làm ông ta mảy may thương tổn?
Dĩ nhiên, người lo nghĩ đầu tiên là Nguyên chúa Hốt Tất Liệt. Ngay khi biết tin A Lý Hải Nha chết, Hốt Tất Liệt bất giác ngửa mặt trông lên. Trời cao thăm thẳm. Chả nhẽ trời cao lại làm khó ông ta dẫu ông ta mang thân phận con trời?
Dù đã dặn dò úy lạo Áo Lỗ Xích từ mấy tháng nay để chuẩn bị cho gã Đồng binh chương sự này sẵn sàng nhận lấy vai phó tướng cho Thoát Hoan, nhưng Hốt Tất Liệt vẫn chưa an tâm. Những lời phủ dụ ngọt ngào, đem cả đại tướng Mộc Hoa Lê [44] ra mà so sánh với Áo Lỗ Xích xem ra chưa đủ. Lần này, ông ta cho con trai cả của Áo Lỗ Xích là Thoát Hoan Bất Hoa tập tước Vạn hộ hầu. Tin tới doanh trướng Áo Lỗ Xích làm nức lòng kẻ đang háo hức lập công. Áo Lỗ Xích quỳ xuống, hướng về phía Đại Đô mà bái lạy. Y bảo tả hữu: "Bệ hạ đã giao cho ta phò tá vương tử làm việc lớn, các ngươi hãy mau cùng ta mà dốc sức, để rồi mai kia cùng hưởng vinh hoa”. Tả hữu reo lên mừng rỡ; dẫu thực bụng thì kẻ nào cũng nghĩ đến sơn lam chướng khí nước Nam mà run sợ, và nghĩ đến thân phận Toa Đô hay Lý Hằng mà hoảng hồn. Chỉ có điều, chẳng kẻ nào dám nói ra một câu, kẻo lại bị Áo Lỗ Xích lôi ra chặt đầu làm lệnh!
Người lo lắng thứ hai, không ai khác là vị "An Nam quốc vương” vừa nhận sắc phong Trần Ích Tắc. Ngồi bên cạnh hắn ta là "Phụ Nghĩa công” cũng mới được phong Trần Tú Hoãn. Hai bộ mặt nặng nề chảy dài đặt cạnh nhau như một bức tranh sầu muộn mà đám thợ săn vẫn thi thoảng khắc trên vách đá. A Lý Hải Nha rất đề cao việc phong tước cho đám vong quốc và thúc giục chúng gửi thư chiêu dụ các vương hầu Đại Việt. Áo Lỗ Xích thì không ưa chuyện đó. Trong khi A Lý Hải Nha muốn chiếm Đại Việt, dựng một triều đình bù nhìn thì Áo Lỗ Xích luôn cho rằng cần ngay lập tức biến Đại Việt thành châu quận, cử đại quan thiên triều coi quản. Đã thế, Áo Lỗ Xích rất ghét Trần Ích Tắc... Giờ việc đã đến nước này, Ích Tắc đành phải trông vào may rủi. Hắn sai con trai mang lễ hậu đến dâng cho Thoát Hoan Bất Hoa, đứa con lớn lên trong nhung lụa nay lại được tập tước Vạn hộ hầu của Áo Lỗ Xích.
Ngày ngày, Ích Tắc và Tú Hoãn ngồi chờ tin tức. Cuối cùng, tin vui cũng được báo. Thoát Hoan Bất Hoa nhận lễ, gửi gia thư tới Áo Lỗ Xích. Và, gã đồng binh chương sự đã mềm lòng nghe lời đứa con trai được cưng chiều từ tấm bé. Ích Tắc ưỡn bụng nhìn Tú Hoãn, nói oang oang:
– Giờ thì khanh hãy chờ ngày vua tôi chúng ta về lại Thăng Long. Lời ấy thật oai, nhưng nó chỉ được nói trong một căn phòng nhỏ ở giữa đất Trung Nguyên rộng lớn. Không một ai nghe thấy tiếng dõng dạc của tên "vua” giả ấy. Chỉ có tên "tôi thần” giả quỳ mọp xuống tung hô như một trò cười...