Trần Khánh Dư

Lượt đọc: 2994 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XXIV

Trần Khánh Dư biết trong lòng viên tướng dưới quyền nhận mệnh mà đầy oán trách.

Nhưng ông không định dài dòng giải thích cho Phạm Chính hiểu. Hãy cứ để Phạm Chính ôm lòng phẫn hận mà đi.

Trương Văn Hổ làm tướng hải tặc nhiều năm, kẻ ấy sẽ nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình thôi. Dù giông gió có còn hay hết, họ Trương cũng sẽ buộc phải cân nhắc xem trong canh bạc này hắn đặt cược cả nghiệp làm tướng và có thể cả cuộc đời vào đâu: sông Mang hay mặt biển rộng mênh mông ngoài kia.

Nhưng dẫu hắn có chọn thế nào, Nhân Huệ vương cũng không thể để hắn thoát được. Hắn phải thua, thua trắng. Và Phạm Chính, với chiếc hộp mà Nhân Huệ vương giao cho sẽ là đòn độc tối hậu mà ông dành sẵn để chờ đón Trương Văn Hổ.

Nếu họ Trương dồn hết thuyền vào sông Mang, Phạm Chính cứ thế nhẩn nha vòng ra mà đánh tập hậu. Như vậy, Phạm Chính sẽ chặn đường rút của thuyền giặc để quân Vân Đồn tha hồ mà đốt giết và cướp lương. Chỉ có điều, đánh một trận dễ dàng như vậy hẳn là điều Phạm Chính không hề muốn.

Nếu họ Trương đi theo lối ngoài khơi, Phạm Chính phải đánh một trận quyết tử trên mặt bể với hải thuyền của giặc. Trận đánh như thế sẽ làm vừa lòng viên tướng họ Phạm, nhưng thực dạ thì Nhân Huệ vương không muốn nó xảy ra. Dẫu khi đó quân tâm của giặc đã rối loạn thì ta cũng sẽ phải tổn thất không ít mới phá được hết thuyền giặc.

Lại một năm sắp qua. Những ngày vừa rồi, khi đi kiểm tra tình hình bố phòng trên các đảo, Trần Khánh Dư có tiện thể ghé thăm vài nhà dân. Tết gần tới, nhưng không nhà nào còn tâm trạng nghĩ về năm mới. Nhà nào cũng dè sẻn lương thực để dành, phòng khi mang ra góp vào ủng hộ quân lương. Lòng người dân Đại Việt là như thế. Dẫu khi thường họ cũng bon chen tranh đoạt từng con cá hạt thóc mớ rau nhưng khi giặc đến là dồn tất cả cho việc nước.

Trần Khánh Dư không nghĩ nhiều về chuyện đó. Đối với ông, khi nước đã gặp nạn, đương nhiên mọi con dân đều phải dốc sức vì nước. Điều làm ông trăn trở nhất là trận đánh sắp tới, có biết bao nhiêu viên tướng, bao nhiêu người lính dưới quyền ông sẽ không còn trở về nữa. "Nhất tướng công thành vạn cốt khô” - phía sau thành công của một tướng là vạn người ngã xuống. Câu thơ của Tiến sĩ Tào Tùng thời nhà Đường như một ám ảnh suốt đời mỗi viên đại tướng. Câu thơ đúng tới mức nghiệt ngã, đúng đến tàn nhẫn.

Nhân Huệ vương xốc lại thanh kiếm bên hông và sải bước. Đỗ Niêm vẫn đang chực sẵn liền phất tay. Đội lính tinh nhuệ nhất Vân Đồn suốt năm qua lăn lộn cùng Đỗ Niêm nhất loạt hùng dũng bước theo. Trận đánh mà họ chờ đợi đã đến.

Mây trên trời cao hối hả thúc nhau mà bay.

○ ○ ○

Gió nam lặng rồi lại nổi lên cuồn cuộn. Trương Văn Hổ thở dài, thúc đội thuyền thứ hai đi tiếp vào lối sông Mang. Khi chiếc thuyền thứ ba mươi đã dần đi khuất thì Trương Văn Hổ bất chợt phải đối mặt với một cảnh tượng hùng vĩ mà có lẽ mỗi người chỉ được chứng kiến một lần trong đời. Mưa đổ ào ào xuống trên suốt dọc sông Mang. Màn mưa trắng mờ mịt như một tấm màn tang tóc phủ trùm xuống năm mươi con thuyền lương đã mất hút trên dòng sông với những đảo, những núi hiểm ác lô nhô đầy đe dọa. Nhưng nơi toàn bộ hai mươi chiếc thuyền cuối cùng của Trương Văn Hổ đang đậu thì không hề có một giọt mưa. Trò trớ trêu của trời biển nước Nam làm viên tướng gốc hải tặc rùng mình. Hắn không hỏi ý ai, vội vã truyền phát lệnh hai mươi chiếc thuyền sau cùng này nhất loạt xoay mũi tiến ra ngoài khơi.

Dẫu bốn phía gió dậy và thuyền tướng nghiêng ngả trên mặt sóng, Trương Văn Hổ vẫn không dám dừng lại. Hai chục thuyền líu ríu mà tiến trên biển vắng. Viên tướng hải tặc chợt thấy một cảm giác hoang vu ùa đến. Hắn thấy mình như đang đi lạc vào một mê hồn trận ẩn giấu dưới biển sâu chỉ chờ hắn sa vào là biến trận. Giờ mà quân Đại Việt từ các chỗ mai phục xông ra thì cực kỳ nguy hiểm. Trương Văn Hổ truyền quân tướng căng mắt ra nhìn bốn phía. Bất cứ động tĩnh gì xung quanh cũng phải đề phòng. Cung cứng chuẩn bị giương lên, giáo dài sẵn sàng đâm tới.

Năm chục thuyền lương kẹt cứng trong dòng sông Mang như một con trăn lớn mắc vào hẻm đá. Con trăn lớn nặng nề oằn oại trong cái khe chật hẹp vì đầu không tiến tiếp.

Ngay cả Hoàng Chí Hiển đã trải qua nhiều trận đánh cũng phải khiếp sợ sự kiên trì đến khủng khiếp của Phạm Thuần Dụng. Viên tướng trẻ nhất trong ba anh em họ Phạm nhẫn nại chờ từng tin hiệu cờ báo đoàn thuyền lương vào gần hết.

Trên sông Mang, đội thuyền quyết tử của Phạm Quý đã phá được ba chiếc thuyền đi đầu khiến chúng xoay ngang và bắt đầu bốc lửa dữ dội. Nhưng Phạm Quý thì vừa ngã xuống trong khi đang tả xung hữu đột vung đoản đao đấu với lũ giặc trên sàn thuyền.

Đã vài lần, Hoàng Chí Hiển cảm giác Phạm Thuần Dụng sẽ vung kiếm lệnh vì không thể chờ đợi thêm được nữa. Vậy mà anh ta vẫn đợi. Kể cả khi Phạm Quý gục xuống, Thuần Dụng vẫn nghiến răng lại, tay miết chặt trên vỏ kiếm. Bao nhiêu nhẫn nhịn khi quyết định thua trận An Bang dồn cả vào trận này. Trần Khánh Dư đã trao kiếm lệnh cho anh và dặn cương quyết đợi cho tới trên bốn chục thuyền sa vào nơi mai phục thì mới xuống lệnh đánh. Chừng như ông Phó Đô tướng nhất quyết không tha một mảy lương thảo nào của giặc. Và ông đã đặt trọn lòng tin vào Phạm Thuần Dụng. Trọng trách ấy, Thuần Dụng không thể nào phá hỏng.

Khi lưỡi kiếm trong tay viên tướng họ Phạm tuốt ra, ngọn cờ lệnh phất lên thì một tiếng reo dậy cả sông Mang. Phạm Thuần Dụng quay lại, đặt kiếm lệnh lên án, trịnh trọng vái một vái rồi nói với Thị Thảo: "Cho ta gửi lời chào Đức ông. Ta đi đây”. Hoàng Chí Hiển kinh hãi. Lời chào ấy, như một lời vĩnh biệt. Chỉ một thoáng, đã không thấy Phạm Thuần Dụng đâu nữa. Anh đã xuống núi để bước vào trận huyết chiến.

Hoàng Chí Hiển nâng kiếm cầm cung và chuẩn bị bước ra khỏi lều trận thì Thị Thảo đột nhiên cản lại:

– Xin Trung sứ dừng bước. Dân nữ vâng mệnh Đức ông ở đây, quyết không được để Trung sứ vào trận.

Nhìn vẻ mặt cương quyết và đôi mắt sáng rực cố giấu đi những giọt nước mắt trào ra, Hoàng Chí Hiển bất giác lùi lại. Như thế là, tất cả đều đã trong vòng tính toán của Trần Khánh Dư. Tưởng chừng như Nhân Huệ vương thích phiêu lưu và hành xử như một con bạc, nhưng thực ra ông lại hết sức cầu toàn. Ông có thể chấp nhận thua trận An Bang, nhưng trận này ông phải thắng. Và nhất quyết không được để Trung sứ chịu một vết thương dù là nhỏ nhất. Chiến thắng lần này, phải là một chiến thắng hạng nhất trong bản luận công của triều đình!...

Một trận mưa tên ào ạt bay ra từ những hòn đảo nhỏ ven sông Mang. Tất cả những chiến thuyền nhỏ của thủy quân Đại Việt lao khỏi chỗ ẩn, xé nát năm chục thuyền lương chen chúc, xô đẩy trong dòng sông chật hẹp.

Gió thổi cực mạnh, xô các thuyền lương vào nhau. Còn mưa thì đột nhiên tắt hẳn. Quân Nguyên trên thuyền quay cuồng vì bị sóng gió quăng quật tơi bời. Tên lửa mang nhựa thông và dầu trám bay tơi bời bắt đầu đốt lên những ngọn lửa trên sàn thuyền, trên cột buồm và các vọng lâu. Đã có những hầm lương bén lửa bốc cháy. Ngọn khói bốc lên ngùn ngụt bị gió xé nát ra, tung tỏa.

Nhưng, giờ thì chẳng còn ai ngắm được khói bị gió xé thế nào. Cả quân Đại Việt và quân Nguyên đã chính thức bước vào trận chiến. Những sợi chão buộc móc câu ba ngạnh vung lên. Gươm kiếm vung lên. Phạm Thuần Dụng tung hoành từ thuyền này sang thuyền khác, chém giặc như chém chuối. Hoảng hồn khiếp vía, lính trên các thuyền lương không sao chống đỡ nổi với lính Vân Đồn. Gần như tất cả đoàn thuyền giặc tan vỡ trong khoảnh khắc. Tan vỡ không gì cứu vãn nổi.

Trần Trọng Đạt kinh hồn nhìn đoàn thuyền lương phía sau lần lượt chìm dần xuống. Trong trận mưa tên độc, những tên lính Nguyên đáng thương cứ thế gục xuống. Rồi những mũi câu liêm vung lên giật cổ những kẻ chưa chết vì loạn tiễn. Thuyền lương nặng, va vào nhau tự vỡ, lại thêm lính đục thuyền góp sức nên rủ nhau chìm hàng loạt. Sông Mang cứ vắng dần. Con trăn lớn đã bị đập từ bốn phía và tử thương rồi... Trần Trọng Đạt biết rằng chưa đầy nửa canh giờ nữa thì nơi đây sẽ lại vắng lặng như chưa hề có một đoàn thuyền lương cực lớn kéo qua. Tất cả đã ngủ yên trong lòng biển.

Cũng đến giờ này, Trần Trọng Đạt mới nhớ lời can ngăn của con gái. Trần tiểu thư đã cố nói với viên An phủ sứ lời dặn của Hoàng Chí Hiển. Nhưng chiếc hổ phù và mộng công danh làm ông ta quên mất. Giờ thì quá muộn rồi. Cả ông ta và những chiếc thuyền này sẽ mãi mãi nằm lại chốn đây!

« Lùi
Tiến »