Mấy đêm ngủ trong phủ Chiêu Quốc cũ, lòng Nhân Huệ vương không an. Dẫu cuối cùng, lính truyền tin mang mật thư báo bắt được Vũ Khắc và lính viễn thám cũng đem mật thư của Hoa Xuân Hùng báo tin diệt gọn đám thích khách bịt mặt thì ông vẫn chưa vững dạ. Thật ra, mối lo lớn nhất của Nhân Huệ vương lại là ông Thượng tướng Thái sư Trần Quang Khải. Kể từ hôm Trần Khánh Dư và hai vương Hưng Vũ, Hưng Nhượng mang vật chứng cùng gian tế lên phủ Chiêu Minh, Đức ông Thái sư liền truyền giam gian tế và cất vật chứng. Sau đó nửa đêm Đức ông truyền Nhân Huệ vương ẩn sang phủ Chiêu Quốc - vốn bỏ trống từ khi Trần Ích Tắc hàng Nguyên. Còn hai vương Hưng Vũ - Hưng Nhượng phải quay về Vạn Kiếp để thỉnh ý Đức ông Hưng Đạo. Tết đã cận ngày, vậy mà các vị vương gia không có một lúc nào ngơi nghỉ. Chỉ có Nhân Huệ vương như kẻ bị an trí ở phủ của gã phản vương Trần Ích Tắc.
Trần Khánh Dư thấy cuộc đời lại thêm một lần trớ trêu với ông. Ông rất ghét Trần Ích Tắc, và bây giờ lại ẩn vào phủ của gã. Phủ Chiêu Quốc là nơi duy nhất mà quân Nguyên không phá phách. Các phủ đệ khác, kể cả phủ Nhân Huệ, bị đốt phá tan hoang giờ mới đang dựng lại. Đến cung điện cũng còn bị giặc đốt tơi bời. Lúc này, ở trong phủ Chiêu Quốc là sung sướng nhất. Nhưng cũng vì thế mà tâm trạng Trần Khánh Dư cứ rối bời. Ông không hiểu ý tứ Trần Quang Khải ra sao mà lại để ông ẩn sang bên này rồi truyền tướng quân Phạm Ngũ Lão cử một đô Thánh Dực tới gác bên ngoài phủ. Còn bên trong, người được Thượng tướng Thái sư giao cho nhiệm vụ hầu Trần Khánh Dư chính là Hoàng Mãnh [8] , hổ tướng dũng thủ kinh thành, em nuôi của Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật. Hoàng Mãnh là anh em đồng nhũ với Trần Nhật Duật. Anh em đồng nhũ mà thân thiết có khi hơn ruột thịt. Thân tới mức, đám cưới Hoàng Mãnh và cô con gái của Trịnh Giốc Mật - tù trưởng Đà Giang, đích thân Chiêu Văn vương chỉ huy một cuộc cướp dâu hoàn hảo náo động châu Mai! Vì thế, tiếng là hầu; nhưng mà theo ý Trần Khánh Dư, chắc hẳn cái tay Hoàng Mãnh con rể tù trưởng Đà Giang này ở đây chỉ để canh chừng không cho ông vọng động. Giá như ngày trước rơi vào tình cảnh thế này, chắc ông đã nổi khùng lên mà phá phách cho hả. Nhưng năm tháng và binh lửa đã tôi luyện Trần Khánh Dư thành một con người chịu đựng thực tốt. Ông vẫn thanh thản bày rượu uống với Hoàng Mãnh. Rượu Đà Giang của Hoàng Mãnh nặng và thơm mùi lá, ngược hẳn với rượu Vân Đồn. Uống xong, Trần Khánh Dư lại nằm khểnh mà hát tràn mọi thứ làn điệu ông học được trên đời.
Thế rồi, khi ông đang hát thì đột nhiên có tiếng người nói:
– Hai vị này vui vẻ quá!
Trần Khánh Dư ngẩng lên thì đã thấy Hoàng Mãnh quỳ mọp xuống. Cả Thượng hoàng và Quan gia cùng Thái sư Trần Quang Khải vừa mới bước vào căn gác tràn hương rượu châu Mai. Xưa, đây là chốn ngâm thơ thưởng nguyệt của Trần Ích Tắc. Giờ Trần Khánh Dư "trưng dụng" để uống rượu với Hoàng Mãnh.
Ông tướng đánh biển lồm cồm bò dậy làm lễ với hai vua. Nhân Tông xoa tay:
– Chú Nhân Huệ không cần đa lễ.
Rồi nhà vua cho Hoàng Mãnh lui và truyền Điện tiền hiệu úy Hoàng Đỗ ra canh cửa. Bây giờ Trần Khánh Dư mới nhìn rõ viên tướng lấp ló bên ngoài chính là cậu đội trưởng lính viễn thám Hành trung doanh ngày trước. Xem ra anh chàng đã cao nhớn lên nhiều.
Thượng tướng Thái sư quay qua Nhân Huệ vương:
– Ta vừa mới tâu lên hai vua mấy chuyện vừa rồi. May mà anh Hưng Đạo và ngươi làm khéo nên không kinh động đến ai. Quả là chuyện tày trời...
Quản gia Vũ Khắc bị đưa về kinh đã khai tuốt tuồn tuột. Chính A Lý trá hàng Đại Việt để trà trộn vào mua chuộc Vũ Khắc. Chúng thực tinh quái vì kẻ này vốn xuất thân từ thái ấp Chí Linh, được Trần Khánh Dư tin cẩn. Chuyến này, chúng tính kế vu hãm hai vị trọng thần đại tướng của Đại Việt mưu phản để triệt bỏ trung lương cột trụ Đại Việt. Trò li gián này đã được người phương Bắc sử dụng với nhau và cũng đã thành công không ít. Chẳng đâu xa, Tống tướng Nhạc Phi đã bị vua giết chỉ vì kế li gián của người Kim. Giờ thì, chúng lại toan giở trò này với Đại Việt.
Nhân Tông không giấu được vẻ tức tối. Vị vua trẻ vẫn còn chưa nguôi cơn giận khi nghĩ lại sự phản bội của Trần Ích Tắc và Trần Kiện. Giờ lại đến một viên quản gia tưởng chừng mấy đời trung thành cũng rắp tâm theo giặc mưu cầu chút lợi danh. Nhà vua hỏi:
– Chú Nhân Huệ biết Vũ Khắc phản từ bao giờ mà kịp truyền Hoàng Chí Hiển mang tín phù về Vân Đồn dẹp loạn?
Nhân Huệ vương còn đang lúc lắc đầu cố gạt cơn say thì Chiêu Minh vương đã đỡ lời:
– Tâu Quan gia, khi giao cho Nhân Huệ quản Vân Đồn, Đức ông Hưng Đạo đã nói với thần: "Nhân Huệ ra Vân Đồn, vừa phải làm tướng lo chuyện công - thủ, vừa phải lo chuyện quan thuế của thương cảng, vừa phải lo phòng gian. Phi Nhân Huệ ra, không ai làm được ngần ấy việc, nhất là việc phòng gian”.
Thượng hoàng Thánh Tông chen vào:
– Xem tướng, cắt binh, đặt trấn không ai bằng anh Hưng Đạo. Dám tin người, dám dụng người, không ai bằng Chiêu Minh... Trần Quang Khải vội chắp tay:
– Thượng hoàng quá khen, thần đệ thực phải nhờ anh em giúp rập mới nên việc, lẽ nào lại không tin!
Thượng hoàng cười xòa:
– Giờ thì Quan gia truyền chỉ rồi cho Nhân Huệ còn về. Việc Vân Đồn đang đợi Nhân Huệ khu xử đấy!
Nhân Tông phán:
– Việc giặc dụng kế li gián đã rõ, công bắt giặc là của nhiều người, ngày sau trẫm sẽ theo công ban thưởng. Trước mắt, Nhân Huệ vương mau quay lại Vân Đồn cho an lòng binh lính. Trẫm truyền, Nhân Huệ vương phụng chiếu mang quà Tết của triều đình qua Vạn Kiếp rồi hẵng trở lại Vân Đồn. Nhân Huệ vương nhớ thưa cùng Trọng phụ cố giữ gìn sức khỏe.
Trần Quang Khải nói thêm:
– Phạm Ngũ Lão sắp về Vạn Kiếp. Vậy ta sẽ giao quân Thánh Dực hộ vệ Nhân Huệ cho thêm phần trọng thể. Nào, mau đi kẻo không kịp đón Tết ở Vân Đồn!
Trần Khánh Dư chắp tay bái tạ hai vua và Thái sư Chiêu Minh vương Quang Khải. Ông ngập ngừng toan nói thêm nhưng rồi lại thôi. Có lẽ, cũng không cần phải hỏi xem ý tứ Trần Quang Khải ra sao khi giấu ông ở phủ Chiêu Quốc mà không phải là nơi đền miếu nào đó. Đúng lúc đó, vừa khéo Trần Quang Khải cất lời tâu Thượng hoàng:
– Thần đệ mời Thượng hoàng và Quan gia qua đây gặp Nhân Huệ cũng là để nhìn cái phủ này lần cuối. Tết xong, nơi đây sẽ bị phá bỏ, lấy chỗ xây một ngôi chùa với tháp chuông thực cao. Thần đệ muốn nhờ phép Phật xóa đi cái tù hãm của đất này!
Thuyền của quân Thánh Dực lướt trên mặt sông Cái. Mấy ngày biến động đã ở cả phía sau nhưng Trần Khánh Dư vẫn chưa thôi trầm tư. Ông nghĩ mãi về vẻ mặt Thượng hoàng Thánh Tông khi nhấc từng thứ đồ bày biện trong phủ Chiêu Quốc lên ngắm nghía. Một chút gì nửa xót xa nửa thương hại hằn trên gương mặt vị Hoàng đế đã trải qua bao nhiêu thăng trầm biến cố. Trong số những người em của Thượng hoàng, Chiêu Quốc vương là kẻ đa tài nhất, độc đáo nhất. Ngựa phủ ông ta tuyệt giỏi, con hát phủ ông ta tuyệt hay, mà tân khách trong phủ ông ta cũng phải là những thi sĩ trứ danh hay là kiếm sĩ đại tài. Báu vật ở phủ Chiêu Quốc, đến trong nội cung cũng không sánh được. Những thứ quý báu, khi chạy về Nguyên hắn ta đã mang theo. Mấy món mà Thượng hoàng cầm xem chỉ là đồ lặt vặt bày chơi. Vài bức tượng của người Chàm. Chiếc nghiên mực bằng ngọc trắng. Ống đựng bút mã não. Một thân san hô đỏ như máu. Nhưng có lẽ vật làm Thượng hoàng tần ngần nhất là bài thơ Trần Ích Tắc đang viết dở theo lối "Sấu kim thư” do Huy Tông hoàng đế nhà Tống chế ra. Nét chữ thanh mảnh và vặn xoắn như những sợi vàng đầy vẻ lãng tử của vị vua đã có "công” phá tan nhà Bắc Tống. Tống Huy Tông giỏi thơ, giỏi vẽ, giỏi đàn, giỏi thư pháp, giỏi luận trà nhưng lại thực sự là một hôn quân. Ông ta trọng dụng gian thần và để cho quân Kim nhiều phen tàn phá Biện Kinh. Tống Huy Tông nhường ngôi cho con là Tống Khâm Tông rồi cả hai cha con bị quân Kim bắt được đem giam ở miền Bắc Mãn Châu xa xôi và chết rục ở đó trong đói rét. Vẻ như Trần Ích Tắc cũng muốn học đòi theo những tài hoa và cả những xa hoa của Tống Huy Tông. Cũng may mà vận nước còn bền, hai vua còn sáng, chứ nếu Trần Ích Tắc chiếm được ngôi đại bảo thì muôn dân ắt phải lầm than không biết bao giờ thoát nổi. Bất giác, Trần Khánh Dư ngả người ra sau và ngửa mặt nhìn trời. Ngày giáp Tết trời xầm xì và gió Bắc cuồn cuộn. Chưa có một cái Tết nào lại khiến cho lòng người bộn bề như Tết năm nay. Buồn, vui, nhớ, thương, ghét, giận... đang ào về cùng cái Tết dở dang. Trần Khánh Dư quên mất dòng suy nghĩ về câu chuyện trong phủ Chiêu Quốc. Lẽ ra, ông nên nghĩ tiếp về vẻ sững sờ của Quan gia khi nhìn thấy sự xót thương trên gương mặt Thượng hoàng. Nhà vua thực sự ngạc nhiên khi thấy vua cha vẫn còn đau đáu vì tên phản nghịch Ích Tắc, dẫu hắn suýt làm nát tan xã tắc và sẵn sàng bày gian kế để đẩy cả Hưng Đạo vương lẫn Chiêu Văn vương vào tội đại nghịch tiếp tay cho giặc. Trần Khánh Dư không biết rằng, Tết này là một cái Tết đầy trăn trở của Quan gia Nhân Tông.
○ ○ ○
Thái ấp Vạn Kiếp đang tưng bừng đón năm mới. Trần Khánh Dư truyền dẹp cờ im trống và bước chậm rãi trên con đường ngang qua khu nhà của gia nô. Tiếng lợn kêu, tiếng người hát, thỉnh thoảng một vài đứa trẻ hớn hở chạy quanh đuổi theo nhau. Đột nhiên Trần Khánh Dư chợt thấy nao nao. Bao nhiêu năm nay rồi, ông không đón Tết. Đối với một con người luôn nghĩ rằng mình phải chịu những bạc đãi của cuộc đời, năm mới hay năm cũ chỉ là những gì được ty Khâm thiên giám quy ước. Quân tướng và gia nô dưới quyền Trần Khánh Dư đã quen lệ, mỗi năm sát Tết là chủ của họ lại lặng lẽ biến mất đi đâu đó, gần hết tháng Giêng mới thấy trở về. Tết năm ngoái, nước có giặc, Nhân Huệ vương không bỏ được đi đâu nên quân lính mới có dịp lần đầu nghe chủ nhân chúc Tết. Thực ra họ cũng hiểu, trông thái độ chủ nhân hững hờ thế kia thì mấy câu chúc sáo mòn cũng thật là vô vị. Giờ, đi trong thái ấp Vạn Kiếp, lắng nghe tiếng bao người xôn xao chờ đón Tết, Trần Khánh Dư như chợt hiểu thêm về tấm lòng của vị vương đứng vai Trưởng họ Trần. Nhân Huệ vương đứng tần ngần trông một nồi bánh chưng muộn đang cuồn cuộn tỏa khói. Phạm Ngũ Lão từ này giờ vẫn lặng lẽ phía sau bỗng cất lời:
– Nhà này có lệ đun bánh chưng chiều 29 Tết. Tiểu tướng nghe đâu cha ông họ một lần đun bánh chưng muộn vì mải theo hầu Đức ông An Sinh [9] . Việc đó sau thành nếp nhà...
Trần Khánh Dư gật gù và bước tiếp. Phạm Ngũ Lão lại lên tiếng:
– Dạ, trình Đức ông, vương phụ của tiểu tướng kia thì phải.
Trần Khánh Dư nheo mắt nhìn. Từ phía xa, lẫn giữa những hàng cây đã thấy thấp thoáng bóng Đức ông Hưng Đạo cùng các vương tử tiến ra. Trần Khánh Dư giật mình. Ông suýt quên mất mình hôm nay là vai Khâm sai thừa mệnh vua mang quà tới ban cho vị tướng vừa đánh tan quân giặc. Nhân Huệ vương ngoái lại ra hiệu, lính Thánh Dực liền giương cao cờ, nổi trống. Biển Khâm sai được Phạm Ngũ Lão trịnh trọng trương ra. Đức ông Hưng Đạo vội vã cùng bốn vị vương tử rảo bước. Trần Khánh Dư tự trách mình, lẽ ra ông phải sai người vào trình Đức ông Hưng Đạo rằng hai vua ân tử Hưng Đạo vương tuổi cao không cần ra đón Khâm sai, nhận mệnh không cần lạy. Giờ thì không kịp nữa rồi. Hưng Đạo vương bước qua khỏi rặng cây liền cùng các vương tử sụp xuống cất tiếng tung hô. Trần Khánh Dư chạy tới. Ông vừa đỡ Trần Quốc Tuấn vừa phàn nàn:
– Vương huynh giữ lễ quá. Thánh chỉ truyền Vương huynh tuổi cao không cần lạy. Mà nào em có bao giờ được làm Khâm sai truyền chỉ nên không dự trước việc này.
Vị tướng soái tối cao nắm giữ cả sinh mệnh Đại Việt cười xòa:
– Vương đệ sai rồi. Lễ phải nghiêm thì mới bảo được con cháu. Bốn vị vương tử chắp tay vái Trần Khánh Dư rồi theo hầu cha và chú. Tự nhiên khi cất bước khoan thai cùng Trần Quốc Tuấn, Trần Khánh Dư chợt thấy những thứ lễ nghĩa vừa rồi thực là kệch cỡm. Tại sao anh em gặp nhau lại phải thủ lễ. Tại sao không thể tay bắt mặt mừng hớn hở hàn huyên chỉ vì một cái biển Khâm sai và mấy thứ cờ quạt trống chiêng? Trần Khánh Dư buột miệng:
– Anh Trưởng, nhiều lúc em chỉ muốn vứt bỏ quách mấy cái lễ nghĩa này cho nhẹ thân!
Trần Quốc Tuấn chậm bước. Ông quay sang nhìn thẳng vào mặt Trần Khánh Dư và thong thả trả lời:
– Ta thấy nhiều lúc em thật giống cha ta. Nghĩ kỹ thì anh Hưng Ninh [10] , ta, và cả... - Trần Quốc Tuấn hơi ngần ngừ rồi nói tiếp - cả kẻ Doãn [11] ; thảy đều không giống cha. Cái tính ưa phá bỏ luật lệ của cha ta chỉ thấy ở em... - Hưng Đạo vương bỏ lửng câu nói.
Trần Khánh Dư nói thật nhỏ:
– Sao anh Trưởng không nói nốt? Cả ở Quốc Tảng nữa phải không?
Hưng Đạo vương không trả lời. Ông kéo tay Trần Khánh Dư và trỏ cây mai trước sân hoa nở trắng:
– Em trông kìa, hoa mai nở đúng tiết xuân, thực là hợp... Thì đúng thật, hoa mai là cứ phải nở đúng xuân. Mai nở sớm thì lạc lõng giữa đông, mà nở muộn thì hao mòn vì tiết trời nóng nực. Trần Khánh Dư biết Đức ông Hưng Đạo không muốn tranh luận với mình. Đức ông chỉ nhắc, điều gì hay tới đâu cũng cần phải đúng lúc đúng chỗ. Vốn là cùng một vai nhưng tuổi tác hai người có phần chênh lệch. Kiến văn khác, suy nghĩ khác, cả những cách hành xử cũng thật khác nhau. Nhưng dẫu sao, Trần Khánh Dư luôn nể trọng vị vương trưởng họ Trần cả về tài, về đức và về cách dùng người.
○ ○ ○
Bữa chiều, Trần Quốc Tuấn đãi Trần Khánh Dư vài món thôn dã đồng quê. Rượu cũng là thứ rượu quê đựng trong bóng trâu. Ngồi hầu rượu cha và chú chỉ có Quốc Tảng. Trần Khánh Dư kể lại cho Trần Quốc Tuấn nghe diễn biến mọi chuyện xảy ra ở Vân Đồn và Thăng Long bằng giọng đều đều như ngái ngủ. Đức ông Hưng Đạo kiên nhẫn ngồi nghe từ đầu chí cuối rồi vuốt râu hỏi:
– Ông Phó Đô tướng thấy ông Thượng tướng Thái sư làm việc thế nào?
– Dạ, trình anh Trưởng, em thấy anh Chiêu Minh quyết việc thực kín đáo và quả đoán.
– Phải, đó là cách mà bậc rường cột quốc gia cần làm.
– Dạ, duy có một điều em không hiểu! - ngần ngừ một chút rồi Trần Khánh Dư nói tiếp - em vẫn nghĩ về cách khu xử với anh Tĩnh Quốc của hai vua và anh Thượng tướng...
Dường như câu hỏi của Trần Khánh Dư chạm đến chốn thầm kín trong lòng Trần Quốc Tuấn. Ông suy nghĩ rất lâu. Mới chỉ từ lúc tới Vạn Kiếp đến giờ, Trần Khánh Dư đã vài phen đẩy vị vương trưởng họ vào thế khó xử. Có những điều nên nói và có thể nói; lại có những điều thật khó nói khi ở vào vị thế của Trần Quốc Tuấn. Cả xã tắc đang trông vào ông khi giặc vẫn còn đương lăm le ngoài cõi. Nhưng việc trong nội tộc, xử không khéo lại thành ra hỏng mất khối đại thống của họ Đông A. Thực lòng, Trần Quốc Tuấn rất thương Tĩnh Quốc đại vương Trần Quốc Khang. Nếu theo lẽ, giờ thì Tĩnh Quốc đại vương phải ngồi ở một trong hai vai lớn: Trưởng họ Trần, hoặc hơn nhiều - ngồi ở ngôi đại bảo. Thái Tông biết Trần Quốc Khang không phải con mình, nên mới truyền ngôi cho Thượng hoàng Thánh Tông. Người nào trong họ cũng hiểu điều ấy, nhưng Trần Quốc Khang là người trong cuộc. Danh là con trưởng Thái Tông, nhưng không được kế ngôi. Thực cũng là con trưởng An Sinh vương, nhưng không được lập trưởng...
Nghĩ lâu mà chẳng nói cũng không tiện, Trần Quốc Tuấn hỏi lại Trần Khánh Dư:
– Vậy theo ông Phó Đô tướng, làm thế nào thì là phải lẽ nhất? Thế là Trần Khánh Dư lại bị dồn vào chỗ bí. Có những điều, kẻ phiêu bạt và bất cần như ông có thể nói văng mạng bên chiếu rượu. Nhưng trước vị vương đàn anh, nghiêm cẩn và đúng mực, thật khó mà nói được vài lời phạm thượng. Trần Khánh Dư cười giả lả, nâng chén rượu lên:
– Đệ mời anh Trưởng, đệ mà trả lời được chuyện này, chẳng hóa là đệ làm thay việc cho Đức ông Chiêu Minh à?
Hưng Đạo vương không nói thêm, ông quay ra hỏi Trần Khánh Dư về dân tình Vân Đồn. Trần Khánh Dư tỉ mẩn kể từng chuyện nhỏ. Không ở đâu tình hình lại phức tạp như ở Vân Đồn. Thám báo tìm cách đội lốt đủ thứ sắc dân. Một ông già bán bánh có thằng con nuôi ngày ngày lén lút đào hầm giấu binh khí toan làm loạn. Một nhà ngư dân vớt được cô gái đắm thuyền rồi nhận làm con dâu, hóa ra cô ta ngày nào cũng đi vẽ sơ đồ bố phòng trên đảo. Trần Quốc Tảng hỏi:
– Vậy chú phải có cách nào để phân biệt dân gốc và đám nhập cư chứ?
Trần Khánh Dư tủm tỉm cười:
– Trình anh Trưởng, đệ cũng đang sắp xử trí việc này. Làm ắt xong, lại còn được một mối lợi. Duy một điều...
Hưng Đạo vương tự tay cầm bầu rót thêm rượu vào chén cho Trần Khánh Dư rồi mới khoan thai hỏi:
– Chẳng lẽ vì điều khó nói mà em không làm ư? Trần Quốc Tảng tủm tỉm cười:
– Trình cha, trình chú, nếu được việc có lợi cho nước, sá gì một hai điều tiếng..
Trần Khánh Dư nâng chén rượu lên, ngửa cổ uống rồi cảm khái:
– Được anh Trưởng hiểu là đủ, Dư này sá gì cái tiếng "tham bỉ”. Mà..., đã thế lại còn được một món lợi nào có nhỏ đâu!
Hưng Đạo vương nhìn thật kỹ ông em và nói sang chuyện khác:
– Chú Nhân Huệ không biết giữ sức. Dạo này chú gầy đi nhiều hơn cả hồi trận mạc. Thượng hoàng mới hỏi ta về chú...
Trần Khánh Dư cười khà khà:
– Vậy là chắc lại muốn bắt thằng Dư này lấy vợ rồi. Xin lỗi anh Trưởng, em nhìn mâm rượu chỉ có cháu Tảng em đoán ngay mà!
Hai cha con Hưng Đạo vương, Hưng Nhượng vương cùng phá lên cười. Trần Khánh Dư là người thâm sâu nhưng lại có vẻ ngoài cực kỳ bậm trợn. Ông nổi tiếng là thích nói toẹt ra điều mà người đối thoại còn đang loay hoay chưa cất thành lời.
Trần Quốc Tảng nói:
– Cháu thấy chú cứ mải lo việc cho người mãi. Vậy để cháu xin tính giúp chú một đám.
Trần Khánh Dư trợn mắt:
– À, thằng này ghê nhỉ! Anh những là tính cả việc cho tôi nữa cơ đấy! Đám nào thế, có hời không, chú chỉ thích đám nào thực giàu!
Trần Quốc Tảng quả quyết:
– Giàu là cái chắc. Giàu chẳng kém Thạch Sùng chú ơi!
Trần Khánh Dư tủm tỉm:
– Chắc anh xui tôi lấy công chúa Cao Ly!
Trần Quốc Tảng cười ầm lên:
– Không, cháu đương muốn khuyên chú lấy bà góa nhà cự phú Lôi Thạch ở bên Đại Đô [12] . Thấy bảo bà ta đẹp lắm nhé!
Giá người khác đùa thế, chắc Nhân Huệ vương quở cho đến chết. Nhưng Quốc Tảng đùa thì Nhân Huệ vương lại phá ra cười và nâng lên uống liền ba chén. Câu chuyện bên mâm rượu đã thực vui cho đến lúc tàn. Trần Khánh Dư cáo xin về lo Tết cho Chí Linh và Vân Đồn. Trần Quốc Tuấn gọi người biện mấy thứ quà gửi cho lính ngoài Vân Đồn. Trần Quốc Tảng chắp tay thưa:
– Dạ, trình cha, mọi thứ đã cắt đặt xong từ nãy.
Trần Khánh Dư gật gù:
– Thái ấp của anh Trưởng thực là quy củ. Đệ không sao theo được. Giờ lại mất thằng quản gia, việc cứ là rối lên cho mà xem.
Tiễn Trần Khánh Dư có Đức ông Hưng Đạo cùng ba vương tử và Phạm Ngũ Lão. Bây giờ viên tướng Thánh Dực đã lấy lại đúng dáng vẻ một chàng rể mẫn cán lo Tết bên nhà vợ. Trần Khánh Dư quay ra hỏi Đức ông Hưng Đạo:
– Trình anh, cháu Quốc Tảng đâu rồi?
Hưng Vũ vương đỡ lời:
– Dạ, thưa chú, Quốc Tảng đang đợi chú ngoài cổng thái ấp. Nó sẽ tiễn chú về Chí Linh rồi xuống An Bang thay cháu ăn Tết với dân.
Trần Khánh Dư tiến nhanh một bước rồi quay lại vái chào Trần Quốc Tuấn:
– Anh Trưởng tuổi đã cao, xin đừng tiễn xa. Em xin phép lên ngựa để còn về cho kịp. Năm mới sắp về, chúc anh Trưởng tuổi càng cao sức càng khỏe cho họ Đông A và con dân Đại Việt nương nhờ.
Đức ông Hưng Đạo gật đầu:
– Ta chúc ông Phó Đô tướng đủ sức đạp sóng rẽ gió Vân Đồn. Cho ta gửi lời chúc đội lính canh đêm Giao thừa nhé. Em hãy thay ta uống với họ chén rượu mừng xuân. Nói là xã tắc trông mong vào họ...
Trần Quốc Tảng đợi Trần Khánh Dư phía ngoài xa. Hai vị vương nổi tiếng phiêu bạt giang hồ chạy ngựa song song trong làn mưa bụi. Đằng sau, đội lính kỵ thái ấp Vạn Kiếp cũng sóng ngựa hàng đôi. Vẫn còn thấy một hai đám tụ tập đốt đuốc quanh khung nhà đang kéo lên. Chắc ngôi nhà đó bị giặc phá và người chủ mãi tới hôm nay mới đủ lực dựng lại nhà. Thế là dân làng đổ xô đến làm giúp, vui như hội. Có tiếng lợn kêu eng éc. Phen này sắp có cỗ lớn đây!
Mưa bụi vẫn bay dày đặc. Trời càng ngày càng rét. Trần Khánh Dư ngoái nhìn những người lính vẫn im lặng phi ngựa phía sau. Giờ này, vợ con họ đang ngóng ở nhà. Nhưng họ còn phải làm việc quan. Họ sẽ cùng Trần Quốc Tảng tiễn ông về Chí Linh rồi lại tiếp tục theo Trần Quốc Tảng xuống An Bang ăn một cái Tết xa nhà. Trần Khánh Dư tự nhủ, về đến Chí Linh, ông sẽ thưởng cho họ một vò rượu thật to để mà ăn Tết ở An Bang. Chưa năm nào trong đời, Trần Khánh Dư cảm thấy việc chờ đón năm mới lại có cảm giác lạ như thế này...