Ta chỉ làm những việc không ai làm. Ai can ngăn ta, ta càng làm.
Giữa lúc Bắc quốc lăm le xâm phạm, thì ta lại dùng cận tướng là người phương Bắc. Quan trong triều lời ra tiếng vào, rồi anh em dòng tộc đàm tiếu.
Ngay cả Hoàng Phủ Tín cũng phải lên tiếng can ngăn ta. Hắn bảo: "Xin Đức ông cẩn trọng. Việc dùng mạt tướng sẽ là cớ để người ta vu cho Đức ông tư thông Bắc quốc”.
Ta mà sợ những lời vu hãm ư? Không, ta sẽ đạp lên chúng.
Việc Vân Đồn quá ư phức tạp, nếu không tin dùng một kẻ như Tín, liệu ta có thể lường hết được nguy cơ bốn mặt hay không? Nào lũ gian thương lậu thuế, nào phường đạo tặc ẩn thân, nào thám báo Nguyên và cả thám báo Chiêm Thành, nào bọn cướp bể... Bao nhiêu điều ta phải trông vào kiến văn và xét đoán của Tín.
Này hỡi những kẻ xúc xiểm kia, nếu các người có giỏi, cứ ra mà trấn thủ Vân Đồn. Để xem các ngươi có sống nổi qua tháng đầu được không?
Lũ chim trong lồng các ngươi, có khi nào hiểu nổi niềm kiêu hãnh của chim ưng khi sải cánh trên trời cao không?
Hùng ưng xé gió, việc gì phải chấp nhặt loài ri sẻ...