Tiếng gõ cửa vang lên "cộc cộc cộc".
Hứa Tinh Lượng đập cửa phòng ầm ầm: "Lý Ngu, đồ heo lười kia, mau dậy đi! Không dậy nhanh là tiết học đầu tiên muộn mất đấy."
"Đến ngay, đến ngay đây~"
Trong phòng truyền ra giọng nói đầy uể oải.
Lý Ngu mở cửa, đôi mắt còn chẳng buồn mở, ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
Tiêu Dao thấy Lý Ngu chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, lập tức cạn lời nói:
"Cho cậu ba phút, mau đi đánh răng rửa mặt đi."
"Biết rồi~ ba phút là đủ rồi."
Lý Ngu ngáp một cái, tăng nhanh tốc độ.
"Tôi thấy cậu đừng tên là Lý Ngu nữa, gọi là Cá Muối cho xong."
Hứa Tinh Lượng bực bội nói.
Lý Ngu vừa đánh răng vừa nói không rõ chữ:
"Làm Cá Muối cũng tốt mà, giấc mơ của tôi chính là làm một con cá muối đấy."
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cả ba người vội vã chạy đến nhà ăn, ăn sáng qua loa rồi tức tốc chạy tới phòng học.
Vừa bước vào tòa nhà dạy học, Tiêu Dao thấy ở góc tường có một máy bán hàng tự động, bèn nói:
"Tôi đi mua chai nước, hai cậu có uống gì không?"
"Cho tôi một chai nước."
"Tôi muốn uống cà phê~" Lý Ngu nói.
"Được~ hai cậu cứ đi chiếm chỗ trước đi."
Tiêu Dao đi về phía máy bán hàng, còn Lý Ngu và Hứa Tinh Lượng đi về phía lớp học.
Lúc này trong lớp đã có rất nhiều sinh viên, Lý Ngu đảo mắt nhìn quanh, đôi mắt bỗng sáng rực lên.
"Lượng Lượng, chúng ta qua bên kia ngồi đi."
Lý Ngu hất hàm về phía Bạch Linh Tiêu và Đào Yêu Yêu.
"Được thôi, được thôi."
Khóe miệng Hứa Tinh Lượng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Hai người đi thẳng về phía Bạch Linh Tiêu, ngồi xuống bên cạnh cô, cách nhau một chỗ trống.
"Chào cậu, bạn học Bạch Linh Tiêu~"
Sau khi ngồi xuống, Hứa Tinh Lượng chủ động chào hỏi trước.
Bạch Linh Tiêu nhận ra cậu ta là bạn của Tiêu Dao, mỉm cười gật đầu:
"Chào cậu~"
Đúng lúc này, Vạn Gia Bảo bước vào lớp, hắn nhìn quanh như đang tìm ai đó.
Khi thấy Lý Ngu đang ngồi ngay cạnh Bạch Linh Tiêu, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại.
Cộc cộc cộc.
Hắn bước tới bên cạnh Bạch Linh Tiêu, định ngồi vào chỗ trống giữa cô và Lý Ngu.
Ngay lúc đó, Lý Ngu mông dịch một cái, ngồi chễm chệ vào chỗ trống đó.
Vạn Gia Bảo thoáng hiện vẻ tức giận, giọng điệu hằn học nói: "Tôi muốn ngồi đây, cậu định làm gì?"
Lý Ngu vắt chéo chân, thong dong nói:
"Xin lỗi nhé, chỗ này có người rồi."
"Cậu..."
Vạn Gia Bảo nắm chặt tay, gân xanh trên trán nổi lên.
"Sao, muốn động thủ à?"
Lý Ngu ngồi thẳng người, chỉ vào má phải của mình nói:
"Đến đây, đánh vào đây này, không đánh thì cậu là cháu tôi."
Lúc này Hứa Tinh Lượng toàn thân căng cứng, chăm chú quan sát mọi cử động của Vạn Gia Bảo.
Nếu tên Vạn Gia Bảo này mà lên cơn dở hơi, bất chấp quy định nhà trường mà ra tay, thì cậu cũng không thể đứng nhìn bạn mình bị đánh.
Cuộc tranh chấp giữa Lý Ngu và Vạn Gia Bảo đã thu hút sự chú ý của rất nhiều sinh viên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía này với vẻ hóng hớt.
"Các cậu đang làm gì thế?"
Tiêu Dao ôm ba chai nước đi tới, khẽ nhíu mày hỏi.
"Tiêu Dao, chiếm chỗ cho cậu rồi này."
Lý Ngu dịch mông, nhường lại chỗ trống giữa cậu và Bạch Linh Tiêu.
Tiêu Dao liếc nhìn Vạn Gia Bảo, ngồi phịch xuống ghế.
"Các người..."
Lồng ngực Vạn Gia Bảo phập phồng, sắp sửa tức nổ phổi.
Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như thế này.
Nhưng phải nói là trận chiến hôm qua đã để lại bóng ma tâm lý, khiến hắn không dám buông lời đe dọa nữa.
Vạn Gia Bảo quét ánh mắt âm độc qua ba người Tiêu Dao, rồi tìm một chỗ trống khác ngồi xuống.
"Các người cứ đợi đấy, tôi sẽ không tha cho các người đâu."
Ngồi trên ghế, Vạn Gia Bảo chằm chằm nhìn Tiêu Dao, nắm tay siết chặt kêu răng rắc.
"Vạn Gia Bảo là kẻ rất hẹp hòi, các cậu đắc tội với hắn như vậy, cẩn thận hắn sẽ trả thù đấy."
Bạch Linh Tiêu nhìn nhóm Tiêu Dao, vẻ mặt lo lắng nói.
"Xì, tôi còn sợ hắn chắc~"
Lý Ngu khinh khỉnh đáp.
Tiêu Dao cũng điềm tĩnh nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ chú ý."
Dù bình thường cậu không muốn đắc tội với ai, nhưng nếu có kẻ tự tìm đến đòi bị dạy dỗ, cậu cũng chẳng ngại đắc tội.
Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, một tên Vạn Gia Bảo cỏn con chưa lọt vào mắt cậu.
"Tiêu Tiêu, đây là bạn cùng phòng của tôi, Lý Ngu, còn đây là bạn thân chí cốt Hứa Tinh Lượng, hai đứa tôi là bạn cùng lớp từ hồi cấp hai đến cấp ba đấy."
Tiêu Dao giới thiệu.
"Chào các cậu~"
Bạch Linh Tiêu khẽ mỉm cười.
Cô vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc về Lý Ngu, người thắng cuộc trên võ đài số 5 ngày hôm qua, thực lực quả thực không tệ.
Hứa Tinh Lượng thì cô cũng thoáng nhớ Tiêu Dao từng nhắc qua, học cùng nhau từ cấp hai, cấp ba cho đến đại học, hai người họ thật sự rất có duyên.
"Đây là bạn của tôi, Đào Yêu Yêu, cậu ấy cũng là con em trong trường Đại học Kinh Bắc, ở ngay sát vách nhà tôi."
"Chào bạn học Đào Yêu Yêu~"
Tiêu Dao lịch sự chào hỏi.
"Chào cậu~"
Đào Yêu Yêu có chút ngượng ngùng khẽ đáp, giọng nói trong trẻo như tiếng chim sơn ca.
"Bạn học Đào Yêu Yêu, có thể kết bạn WeChat không?"
Lý Ngu nghiêng đầu, cười hì hì nói.
Cậu ta còn chủ động mở mã QR của mình ra, đặt ngay trước mặt Đào Yêu Yêu.
Đào Yêu Yêu nào đã gặp kiểu người trực diện thế này bao giờ, hơn nữa cô vốn là người không biết từ chối người khác, nên do dự một chút rồi quét mã của Lý Ngu.
Ting~
Điện thoại vang lên, Lý Ngu nhanh chóng đồng ý lời mời kết bạn của Đào Yêu Yêu, không quên nói thêm:
"Tôi tên là Lý Ngu, Lý trong mộc tử, Ngu trong ngày Cá tháng Tư."
"Là cái Ngu trong ngu muội, Ngu trong đồ ngốc ấy."
Tiêu Dao liếc mắt nói.
"Cậu mới là đồ ngốc ấy~"
Lý Ngu huých cùi chỏ vào eo Tiêu Dao.
Cái tên cá muối này, rõ ràng là thấy người ta mặt mỏng nên mới trêu chọc~
Hứa Tinh Lượng ở bên cạnh đảo mắt khinh bỉ.
Cậu ta cứ tưởng Lý Ngu đề nghị ngồi cạnh Bạch Linh Tiêu là để tạo cơ hội cho Tiêu Dao.
Giờ nhìn lại, rất có thể là ý của người say không nằm ở rượu rồi~
"Tôi nghe bố tôi nói, cậu đã đạt đến Thanh Đồng cấp 4 rồi à?"
Bạch Linh Tiêu chống cằm, nhìn Tiêu Dao khẽ hỏi.
"Thanh... Thanh Đồng cấp 4~"
Lý Ngu ở bên cạnh cũng nghe thấy câu này, cơ thể cứng đờ, nhìn Tiêu Dao với vẻ không thể tin nổi.
Cậu ta vốn tưởng Tiêu Dao chỉ vừa mới đột phá cấp Thanh Đồng, trong khi bản thân cậu ta dù chưa tới cấp Thanh Đồng nhưng cũng đã chạm ngưỡng đột phá rồi.
Không ngờ Tiêu Dao đã lên tới Thanh Đồng cấp 4, chuyện này quá vô lý rồi~
Cậu rốt cuộc có phải là người không vậy~
Đào Yêu Yêu bên cạnh cũng há hốc miệng, kinh ngạc nhìn Tiêu Dao.
Thanh Đồng cấp 4, cậu ấy thực sự là sinh viên năm nhất sao?
Tiêu Dao không để ý đến biểu cảm của Lý Ngu và Đào Yêu Yêu, lúc này sự chú ý của cậu đều đặt cả vào Bạch Linh Tiêu.
"Đúng vậy, tốc độ này cũng tạm được mà~"
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo như ngọc của Bạch Linh Tiêu, khóe miệng Tiêu Dao vô thức cong lên một nụ cười.
"Hừ, cậu đúng là đồ biến thái~"
Bạch Linh Tiêu nhăn cái mũi nhỏ, phụng phịu nói.
Vốn dĩ cô nghĩ sau khi mình thăng cấp Thanh Đồng, khoảng cách với Tiêu Dao sẽ thu hẹp lại rất nhiều.
Không ngờ Tiêu Dao đã đạt đến Thanh Đồng cấp 4, khoảng cách giữa hai người lại một lần nữa bị kéo giãn ra.
Không thể so sánh với cậu ta được, chắc chắn cậu ta là người ngoài hành tinh rồi.
"Lượng Lượng, Tiêu Dao thức tỉnh từ năm nay à?"
Lý Ngu ghé sát tai Hứa Tinh Lượng thì thầm.
"Đúng rồi, bọn tôi thức tỉnh cùng lúc đấy."
"Vậy mà cậu ấy đã Thanh Đồng cấp 4 rồi, cậu biết à?"
"Tôi biết lâu rồi~"
Hứa Tinh Lượng nhún vai, "Từ hơn nửa tháng trước tôi đã biết rồi."
"Hơn nửa tháng trước!"
Lý Ngu trợn tròn mắt.
Hơn nửa tháng trước đã Thanh Đồng cấp 4 rồi?
Mẹ kiếp, thế này thì còn làm bạn với nhau được nữa không!
Phía sau họ, Vạn Gia Bảo nhìn cảnh Tiêu Dao và Bạch Linh Tiêu trò chuyện thân mật, ánh mắt càng thêm âm độc.