Một giờ sau, Tiêu Dao đã đến vị trí mà cảnh sát Trần gửi qua định vị.
Đúng như lời cảnh sát Trần nói, nơi này là một khu làng trong phố quy mô lớn.
Những dãy nhà cấp bốn san sát nhau tựa như không có điểm dừng, đường xá vừa hẹp vừa xuống cấp. Trên trục đường chính có đỗ một vài chiếc xe, nhưng đều là những chiếc sedan cũ kỹ cùng xe tải nhỏ.
Bên đường người đi lại rất đông, có người chở hàng, có người bán đồ ăn vặt, còn có những cụ già ngồi dưới gốc cây đánh cờ.
Đợi khoảng mười phút, Tiêu Dao nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát chạy vào.
Két~
Chiếc xe dừng ổn định bên đường, rất nhanh từ trên xe bước xuống một người đàn ông mặc cảnh phục cùng một cặp vợ chồng với hốc mắt đỏ hoe.
"Là cảnh sát Trần phải không?" Tiêu Dao vẫy tay gọi.
"Tiên sinh Tiêu Dao~"
Cảnh sát Trần lịch sự đưa tay ra. Anh ta cũng từng hợp tác với không ít sinh viên triệu hoán sư, nên khi thấy vẻ ngoài trẻ tuổi của Tiêu Dao cũng không cảm thấy kỳ lạ.
"Cảnh sát Trần, cứ gọi tôi là Tiêu Dao là được rồi." Tiêu Dao mỉm cười nói.
Triệu hoán sư này khá là dễ gần~
Cảnh sát Trần cười đáp lại: "Vậy tôi xin mạn phép gọi cậu là Tiêu Dao nhé."
"Tiêu Dao, đây là cha mẹ của đứa trẻ, ông Lý và bà Vương."
"Tiên sinh Tiêu Dao, xin hãy cứu lấy con tôi~"
Bà Vương giống như người sắp chết đuối, nắm chặt lấy cánh tay Tiêu Dao, trong lúc nói chuyện nước mắt không ngừng rơi xuống.
Tiêu Dao nhẹ nhàng vỗ tay bà, nói: "Bà yên tâm, tôi sẽ giúp bà tìm thấy đứa trẻ. Quần áo của cháu mà bà mang theo đâu rồi?"
"Mang đây, mang đây ạ." Ông Lý vội vàng đưa quần áo cho Tiêu Dao.
Ông sợ mùi trên quần áo sẽ tan mất nên đã cẩn thận dùng một túi kín để bọc lại.
Tiêu Dao nhận lấy quần áo, sau đó một luồng sáng trắng lóe lên, Tiểu Khắc xuất hiện bên cạnh anh.
Xoẹt~
Nhìn thấy Tiểu Khắc xuất hiện, những người đang vây xem xung quanh vội vàng lùi lại vài bước.
Lúc này cảnh sát Trần nhìn về phía người dân nói: "Mọi người đừng căng thẳng, chúng tôi đang làm nhiệm vụ."
Vì tin tưởng người mặc cảnh phục nên những người dân xung quanh cũng bớt lo lắng hơn một chút.
"Tiểu Khắc, tìm nó đi~"
Tiêu Dao đưa quần áo cho Tiểu Khắc. Tiểu Khắc ngửi ngửi rồi chậm rãi bước về một hướng.
Cảnh sát Trần và cặp vợ chồng thấy vậy, vội vàng đi theo.
Đi được một đoạn đường lớn, Tiểu Khắc đột nhiên dừng bước, gầm nhẹ hai tiếng về phía một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ.
"Kẻ bắt cóc đứa trẻ chính là chiếc xe này~" Tiêu Dao nói.
"Chiếc xe này sao?" Cảnh sát Trần vội lấy điện thoại ra, chụp lại toàn bộ chiếc xe bao gồm cả biển số.
Biển số xe không giống với những gì anh thấy trên camera giám sát, chắc hẳn chúng đã thay biển giả.
Sau đó anh nhìn xung quanh một lượt, thở dài: "Khu này quản lý quá lỏng lẻo, đến đèn đường còn không có, chứ đừng nói là camera giám sát."
Nơi như thế này là nơi dễ ẩn giấu những thứ dơ bẩn nhất, từ trước đến nay vẫn luôn là bài toán khó đối với cảnh sát.
Điều đau đầu là dù phía cảnh sát đã phản ánh nhiều lần nhưng vấn đề này vẫn chưa được giải quyết, dường như có một thế lực nào đó đang cản trở việc cải tạo khu nhà này.
"Tiếp tục đi thôi~" Tiêu Dao nói.
Ngay sau đó Tiểu Khắc rẽ vào một con hẻm nhỏ, mọi người vội vàng đuổi theo.
Đi được mười mấy phút, Tiểu Khắc truyền tin vào tâm trí Tiêu Dao: (Phía trước tới nơi rồi~)
Tiêu Dao quay người nhắc nhở những người phía sau: "Đứa trẻ đang ở ngay phía trước~"
"Thật sao?" Bà Vương túm chặt lấy tay áo Tiêu Dao, vô cùng kích động nói.
Tiêu Dao gật đầu: "Không sai, nhưng tiếp theo mọi người cần phải cẩn thận hơn, đừng phát ra bất kỳ tiếng động nào để tránh đánh rắn động cỏ."
"Hiểu rồi, hiểu rồi." Ông Lý gật đầu lia lịa.
Mấy người thận trọng đi theo Tiểu Khắc, rất nhanh đã mò tới trước một ngôi nhà nhỏ.
Đây là một căn nhà độc lập có sân vườn, tuy kết cấu đã rất cũ kỹ, gạch đỏ lộ ra ngoài, nhưng so với những căn nhà cấp bốn xung quanh thì vẫn trông bề thế hơn nhiều.
Tiêu Dao vẫy tay ra hiệu cho mọi người lùi lại, sau đó bước lên một bước, dùng sức đạp mạnh vào cửa.
Ầm~
Cánh cửa bị đạp văng ra.
Trong phòng, một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt đột ngột mở mắt, lao nhanh ra ngoài.
Khi thấy cảnh sát Trần mặc cảnh phục đứng ở cửa cùng với Tiểu Khắc, đồng tử gã co rút dữ dội, vội vàng triệu hồi chiến thú của mình.
"Tên chiến thú"Nhện Lưỡi Dao
"Cấp bậc chiến thú"Hắc Thiết cấp 5
"Kỹ năng chiến thú"Nhện Nhẫn
Trong sân lập tức xuất hiện một con nhện cao bằng nửa người, tám cái chân nhện như lưỡi dao sắc bén lóe lên hàn quang, mấy con mắt lộ ra sát ý đáng sợ.
Hắc Thiết cấp 5? Tiêu Dao nhíu mày, anh không ngờ vụ án bắt cóc trẻ em lại có thể dính líu đến triệu hoán sư.
Bịch bịch bịch...
Cảnh sát Trần và những người khác bị vẻ ngoài hung dữ của Nhện Lưỡi Dao dọa cho lùi lại mấy bước, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
"Mọi người lùi lại đi." Tiêu Dao nói.
"Tiêu Dao, cậu nhất định phải cẩn thận đấy~" Giọng cảnh sát Trần mang theo một chút run rẩy.
Anh cũng không ngờ vụ án bắt cóc lại có sự tham gia của triệu hoán sư.
Liệu chàng trai trẻ này có đánh bại được đối thủ không? Đúng rồi, cậu ấy là triệu hoán sư Thanh Đồng cấp 4, đối phương chỉ triệu hồi một con chiến thú, chắc là không vấn đề gì đâu.
"Tiểu Khắc, phế con chiến thú đó đi, đừng đánh chết vội." Tiêu Dao ra lệnh.
Anh cảm thấy việc này có triệu hoán sư tham gia rất đáng ngờ, nên vẫn cần thận trọng hành sự.
Gào ư~
Tiểu Khắc gật đầu.
"Đao Phong, giết bọn chúng cho tao!" Gã mặt sẹo gầm lên.
Việc mình làm tuyệt đối không được để cảnh sát phát hiện, những người này đều phải chết.
Rít~
Nhện Lưỡi Dao phát ra tiếng kêu chói tai, chân sau đạp mạnh, hai chân trước nâng lên, như đao chém bổ xuống Tiểu Khắc.
Khóe miệng Tiểu Khắc nhếch lên vẻ khinh bỉ, bốn chân dùng lực, vèo một cái đã biến mất trước mắt gã mặt sẹo.
Cái gì?
Cơ thể gã mặt sẹo cứng đờ, gã chỉ thấy một bóng đen không ngừng chớp nhoáng xung quanh Nhện Lưỡi Dao.
Phập phập...
Tiếng động liên tiếp vang lên, tám cái chân nhện đều bị chặt đứt, Nhện Lưỡi Dao như đống đồ chơi lắp ghép bị vỡ, đổ ập xuống đất.
Chỗ chân nhện không ngừng chảy ra thứ dịch mủ màu xanh lục, Nhện Lưỡi Dao đau đớn kêu gào thảm thiết, âm thanh chói tai khiến cảnh sát Trần và hai người kia vội vàng bịt tai lại.
Đúng lúc này, trước mắt gã mặt sẹo tối sầm lại.
Ngay khi gã đang hoảng loạn, Tiêu Dao đã âm thầm tiếp cận, sau đó hạ vai lao tới, đâm sầm vào ngực gã.
Bộp~
Gã mặt sẹo bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường.
Rắc rắc...
Bức tường rung chuyển dữ dội, bụi trắng rơi lả tả.
Gã mặt sẹo không còn sức lực ngồi bệt xuống đất, phun ra một ngụm máu lớn.
Gã cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình như đã lệch vị trí, ngay cả việc nhấc ngón tay cũng vô cùng khó khăn.
Tiêu Dao thấy gã không thể cử động, liền đi thẳng vào trong nhà.
Gã mặt sẹo há hốc mồm, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và tuyệt vọng.
Đẩy cửa ra, cơ thể Tiêu Dao cứng đờ.
Anh nhìn thấy trong phòng, sát vách tường là hai hàng trẻ em đang ngồi, mỗi đứa trẻ đều bị băng dính bịt miệng, trói tay chân và dùng dây thừng cố định vào mặt đất. Chúng ngước mắt nhìn anh, đôi mắt nào cũng vô hồn, không chút sức sống.
Trong đó không ít đứa trẻ mặt mũi bầm dập, da thịt lộ ra ngoài cũng đầy những vết tím tái.
Có một cậu bé thê thảm nhất, ngón út bên phải được băng bó bằng gạc, trên gạc còn thấm đẫm máu tươi.
Ngón tay nhỏ bé của cậu bé vậy mà bị cắt đứt một cách tàn nhẫn!
Đồ súc sinh!
Tiêu Dao nắm chặt tay, một luồng giận dữ xông thẳng lên não, trong mắt lóe lên sát ý nồng đậm.
"Tiểu Khắc, giết con nhện đó đi!" Tiêu Dao lạnh lùng nói.
Vốn dĩ để phục vụ điều tra sau này, anh đã nghĩ đến việc giữ lại mạng sống cho cả người lẫn thú, nhưng giờ xem ra, giữ lại mạng cho tên cặn bã này là đủ rồi. Nếu vì con chiến thú chết mà khiến hắn trở thành kẻ ngốc hay người thực vật, thì đó là do hắn đáng đời.
Gào~
Tiểu Khắc cắm một móng vuốt vào đầu Nhện Lưỡi Dao.
Nhện Lưỡi Dao còn chẳng kịp kêu lên một tiếng đã mất mạng.
Điểm kinh nghiệm +2
Á á á á á~
Nhện Lưỡi Dao vừa chết, gã mặt sẹo lập tức gào thét thảm thiết.
Tiêu Dao lạnh lùng nhìn hắn, sau đó vẫy tay ra hiệu cho cảnh sát Trần và những người khác.
Cảnh sát Trần thận trọng bước qua xác Nhện Lưỡi Dao, còn bà Vương thì hoàn toàn không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác, lao thẳng vào trong nhà, miệng gào lớn:
"Tiểu Tuấn, Tiểu Tuấn!"
Cảnh sát Trần theo sát phía sau, bước vào trong phòng.
Khi nhìn thấy hai hàng trẻ em dưới chân tường, cơ thể anh đột nhiên cứng đờ, lẩm bẩm:
"Xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!"