Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2478 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 21 ☆

Đã hơn 4 giờ chiều. Họ quyết định một lần nữa tách ra hai hướng.

Berish đã đưa chó Hitch về bằng tàu điện với dự định tìm kiếm trong kho dữ liệu xem có gì trùng khớp với chi tiết tạp chí khiêu dâm bị hung thủ cắt hình, và hành vi đó tái diễn ở những vụ án khác hay không.

Việc nuôi dưỡng ảo tưởng bằng trò tiêu khiển như thế khá là điển hình nơi những kẻ biến thái. Thường thì nó cho biết hành vi mà chúng sẽ áp dụng cho các nạn nhân của mình. Mila tự hỏi bà Rose đã phải chịu những màn tra tấn khủng khiếp nào trước khi lìa đời.

Cô đang lái chiếc xe công vụ của người đồng nghiệp cũ quay lại quán bar trên bến cảng để nói chuyện với Laura. Chiếc va li của mẹ cô gái nằm trên băng ghế sau.

Lúc cô bước vào quán, Laura đang lau quầy rượu. Cô gái lập tức nhận ra món đồ.

Hai người lại ngồi vào cái ô đã ngồi trước đó. Ngoài những điếu thuốc, Laura còn mang thêm chai rượu. Cô gái rót cho mình một ly.

- Lẽ ra tôi phải biết chuyện này. - Laura nói sau ngụm rượu đầu tiên. - Mẹ tôi quá ngu ngơ.

- Chúng ta vẫn chưa có gì chắc chắn. - Mila khẳng định, dù cô đã hết hy vọng.

Laura dường như đã buông xuôi.

- Cô có thực sự nghĩ rằng mẹ tôi vẫn còn sống không?

Không, Mila không tin chuyện đó. Nhưng cô đến đây không phải để an ủi cô gái.

- Người bạn trai bí ẩn mà mẹ cô đã nhắc đến trong email chắc chắn không phải tên là Tom, nhưng rõ ràng hắn rất ranh ma. Nếu hắn đã ép mẹ cô viết email đó để đánh lừa cảnh sát, tức là hắn cũng biết rằng, nhờ mưu mẹo đó, việc trình báo của cô sẽ không bao giờ được chuyển cho Ban tìm kiếm người mất tích.

- Có vẻ như rốt cuộc mẹ tôi cũng tìm được cho mình một người đàn ông có đầu óc. - Laura bình phẩm với giọng chua chát.

- Hắn đã thuyết phục mẹ cô soạn va li.

- Để làm gì?

Để tiếp tục kiểm soát tình hình , Mila tự nhủ. Nếu các nạn nhân hoảng lên, sẽ rất khó để khống chế họ. Nhiều kẻ cưỡng hiếp nạn nhân cho phép con mồi mặc lại quần áo chỉ với mục đích duy nhất là khiến họ nghĩ rằng chúng sẽ để họ đi. Sự dối trá đó có tác dụng trấn an họ trước khi hung thủ xuống tay giết hại.

- Chúng tôi còn chưa biết. - Mila đáp. - Nhưng tôi muốn cho cô xem cái này. Tôi cần cô tập trung chú ý.

- Tôi đồng ý.

Mila đứng dậy và đặt va li lên bàn. Cô mở nó ra, cho thấy những gì chứa bên trong. Berish đã đem cái búa đi sau khi cho nó vào một túi nylon đựng vật chứng mà họ mang theo. Do vậy trong va li lúc này chỉ còn quần áo và các vật dụng cá nhân.

- Cô vui lòng lục xem trong va li và nói cho tôi biết liệu có thứ gì bị thiếu hay không.

- Làm sao mà được?

- Tôi nghĩ cô hiểu khá rõ những thói quen của bà Rose, nên cô có thể cho tôi biết liệu nó có thiếu một món trang phục hoặc đồ vật bất ly thân nào đó đối với bà ấy.

Mila đặt niềm tin vào nghịch lý con lừa của Burinan: rất có thể hung thủ đã lấy đi một “vật lưu niệm” để có thể sống lại khoảnh khắc gây án, bất chấp nguy cơ bị phát hiện.

Cô gái rụt rè thọc tay vào va li. Rõ ràng hành động này khiến cô đau lòng, nhưng Mila không thể giúp gì được. Laura lần lượt lấy ra từng món trang phục và các vật dụng, rồi đặt chúng xuống bàn, tựa như một kiểu kiểm kê.

- Thiếu mất lọ nước hoa. - Laura tuyên bố sau khi xong việc. - Mẹ tôi luôn mang nó theo.

Mila nhớ lại bộ sưu tập những cái lọ pha lê màu xanh nằm trên một chiếc kệ trong căn hộ của bà Rose.

- Cô chắc chứ?

- Chắc như đinh đóng cột. Nó là vật dụng thiết yếu đối với mẹ tôi. Bà luôn nói: “Khi mẹ đi ra ngoài đường hay bước vào một căn phòng, tất cả mọi người phải để ý đến mẹ”. Hơn nữa, - cô nói thêm sau khi suy nghĩ một chút, - mẹ tôi thậm chí còn để một lọ trong phòng tắm riêng của quán bar. Tôi sẽ đi lấy cho chị xem.

Mila thấy đó là điều không cần thiết, nhưng Laura đã bỏ đi trước khi cô kịp ngăn lại.

Cô gái quay lại với khuôn mặt giàn giụa nước mắt và lọ nước hoa trong tay.

- Tôi không thể... tôi không thể nào... - cô nói giữa những tiếng nấc.

Mila những muốn nói rằng cô rất lấy làm tiếc, rằng cô đứng về phía Laura, nhưng không tài nào nói ra được.

- Không ai bắt cô phải kìm lòng. - Cuối cùng Mila chỉ nói được như thế. - Tất cả chúng ta đều có quyền được cảm thấy đau đớn.

Cô ước gì điều đó là sự thật, ít ra với bản thân cô.

Không còn gì để nói, Mila bắt đầu xếp lại các món đồ vào trong va li trước khi ra về. Điều đó cho phép cô lờ đi những giọt nước mắt của cô gái trẻ.

Đúng lúc đó, một tiếng động khiến cô giật bắn người. Mila quay lại và nhận ra Laura, trong cơn cuồng loạn, đã đánh rơi lọ nước hoa xuống đất.

- Tôi xin lỗi... - Cô gái nói. - Tôi không muốn...

Những mảnh thủy tinh màu xanh bắn tung tóe khắp nơi. Mila định nói gì đó, nhưng khi ngửi thấy mùi nước hoa, cô sững người.

Huệ chuông và hoa nhài.

Phải, ai đó đã lấy đi một món đồ lưu niệm và xem nó như chiến lợi phẩm của cuộc chinh phạt mà mình vừa thực hiện. Kẻ đó biết rõ mọi mánh khóe để làm cho một người biến mất mà không gây nghi ngờ. Lẽ ra công việc của hắn phải là tìm kiếm người mất tích.

« Lùi
Tiến »