“Tất cả chúng ta đều có một thế thân trong thế giới thực,” Pascal đã không sai khi nói như vậy.
Mila phóng xe hết tốc lực về trụ sở. Trong lúc đó, cô dần hiểu ra ý nghĩa của điều mà người đàn ông đội mũ trùm đầu đã nói. Chúng ta đâu cần một bản thể khác trong một cái thế giới ảo chết tiệt? Chúng ta đã sống cuộc đời hai mặt sẵn rồi, ngay cả khi không có Internet. Bởi lẽ một phần trong chúng ta - phần sâu kín và bị che giấu nhiều nhất - có đời sống riêng của nó. Cùng với nó, chúng ta ngầm căm thù, ao ước điều tồi tệ xảy ra với người khác, thao túng và dối trá. Chúng ta sử dụng nó để giành ưu thế trước những người yếu hơn. Chúng ta nuôi dưỡng nó bằng những sự đồi bại kinh khủng nhất, cho phép nó làm mọi điều nó muốn với chúng ta. Và cuối cùng, chúng ta đổ lỗi cho nó vì con người mà chúng ta trở thành.
Simon Berish chính là một đồ đệ của Enigma. Simon Berish là kẻ giết người.
Có thể như vậy sao? Phải, hoàn toàn có thể.
Kẻ nhắc tuồng có quyền năng thay đổi con người, biến những cá nhân vô tội thành tên sát nhân đồi bại.
Berish đã ép Rose Ortis viết email để vô hiệu hóa mọi trình báo về vụ mất tích của bà. Mila tự hỏi ý đồ giết chết bà ta của Berish đã chín muồi từ bao giờ.
Rose là một nạn nhân hoàn hảo - vừa ngây thơ lại vừa khờ khạo. Cô không tài nào xóa được khỏi tâm trí hình ảnh gương mặt tươi cười của bà trong tấm ảnh đăng trên mạng xã hội, với trảng cỏ trên núi và đàn ngựa phía sau.
Chính cô cũng đã bị Berish lừa. Nghĩ lại những giờ vừa qua, cô nhẩm đếm những lần bị gạt, chẳng hạn như khi cô đề nghị để cho Hitch đánh hơi mùi nước hoa của bà Rose.
“Chúng ta có vết máu, đúng không nào? Tại sao ta không dùng nó?” Berish đã nói như thế, và cô đã nhượng bộ.
Vết máu. Berish là người phân tích buồng tắm của căn hộ khi cô phát hiện vết máu trên cái khăn mặt. Cô tin chắc anh ta đã dùng luminol để phát hiện những dấu vết còn sót lại sau quá trình tẩy rửa hiện trường.
Ngoài ra, chính anh ta cũng mang cái búa đi sau khi họ tìm thấy nó trong chiếc va li giấu sau bức tường. Có lẽ lúc này Berish đã phi tang nó xong. Cùng với quyển tạp chí khiêu dâm, cô dám cá như vậy.
Nếu không có hành động bột phát của Laura, có lẽ cô sẽ không bao giờ phát hiện ra. Cô thầm cảm ơn định mệnh, cũng giống như lúc nó cho phép cô ngửi thấy mùi nước hoa trong xe và trên áo sơ mi của Berish.
Tất cả chúng ta đều có một thế thân trong thế giới thực. Có lẽ Simon Berish cũng đã học cách trở thành một con người khác tại Nơi khác .
Có phải chính anh ta đã khắc các con số lên bức tường gạch, hay một kẻ đồng phạm khác? Nhất định cô phải làm rõ điều này.
Mila đến nơi sau khi vượt một loạt đèn đỏ. Cô lái chiếc xe công vụ thẳng xuống tầng hầm, hy vọng không bị ai hỏi han. Một lần nữa cô sử dụng cửa hậu để đi vào bộ phận ít bị kiểm soát nhất của tòa nhà. Cô cũng mang theo khẩu súng của mình. Nếu bị bắt gặp mang vũ khí trái phép vào tòa nhà của chính quyền, cô sẽ bị tổng vào tù mà không cần xét xử. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác, đành phải mạo hiểm thôi.
Trong khi đi về phía Minh Phủ, Mila ngẫm nghĩ trong đầu những điều sắp nói với kẻ mà cô đã chia sẻ nhiều năm làm việc và kết bạn cùng. Người duy nhất cô cho phép tiếp cận mình.
Berish đang ngồi trước màn hình máy tính trong sảnh những bước chân thất lạc, với chó Hitch dưới chân.
- Không tìm được gì với cả cây búa lẫn quyển tạp chí khiêu dâm. - Berish thông báo. - Nhưng anh đã lấy được một quyển tạp chí nguyên vẹn để đối chiếu những phần đã bị cắt mất.
Các vật chứng vẫn còn đang nằm trên bàn. Có lẽ Mila đã đến vừa kịp lúc, hoặc Berish quá tự tin với tính toán của mình và chưa vội phi tang chúng.
Đối chiếu những phần bị cắt mất trong quyển tạp chí khiêu dâm , cô lặp lại trong đầu. Lươn lẹo giỏi ghê .
- Anh đang nghĩ tới một chuyện khác. - Berish nói tiếp. - Vụ “tay quỷ” ấy: không ai có khả năng xóa sạch mọi dấu vân tay trong một căn hộ. Đó là điều gần như bất khả thi.
Anh rành chuyện đó quá mà , Mila nghĩ bụng.
- Chúng ta đã bỏ sót một chi tiết nào đó. Theo anh, câu trả lời nằm trong quyển tạp chí này. Còn em thì sao? Cuộc nói chuyện với cô gái có suôn sẻ không?
Mila cố gắng không để lộ gì trong lúc quan sát đồng nghiệp cũ.
- Suôn sẻ cả. - Cô đáp gọn lỏn.
Đoạn cô tiến lại gần Berish, sẵn sàng rút súng.
- Anh muốn tự nói ra hay tôi phải chơi trò đoán mò?
Cô dừng lại khi còn cách Berish khoảng hai mét và nhìn thẳng vào mắt đồng nghiệp cũ.
- Simon này, chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian chừng một năm chúng ta không gặp nhau?
Berish ngồi im trên ghế, sững sờ.
- Tại sao? Sao lại phải có chuyện gì xảy ra?
- Có gì đó đã thay đổi. Anh đã thay đổi.
- Mila, em bị sao vậy?
- Alice đâu? Bây giờ anh có thể nói ra với tôi được rồi đó.
Berish nhìn cô như thể đang tự hỏi lời buộc tội này từ đâu ra. Đồ đạo đức giả!
Đồng nghiệp cũ của cô điềm tĩnh tháo cặp kính đọc sách và đặt xuống bàn.
- Mila, anh không hiểu em đang định nói gì. Em có thể giải thích cho anh nghe được không?
Cô rút khẩu súng trong túi áo ra, nhưng không chĩa vào Berish. Cô chỉ thả lỏng cánh tay bên hông, đủ để cho người đối diện thấy được sự nghiêm túc của mình
- Ở quán bar đã xảy ra chuyện gì à? Tại sao em không cho anh biết? Anh có thể giải thích mà.
- Nói cho tôi biết Alice đang ở đâu. Hoặc cho tôi liên lạc với bọn chúng.
- Ai cơ?
- Đám đồ đệ của Enigma, những người chơi khác, anh thích gọi chúng thế nào tùy anh, nhưng anh phải nói cho tôi biết chúng là ai.
- Rõ ràng em đang không ở trong trạng thái bình thường. Berish lắc đầu và đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
- Nhìn tôi đây này! - Mila ra lệnh.
Berish nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực.
- Em đang nghĩ anh là ai vậy?
- Tôi cũng không biết nữa. - Mila đáp và giương súng lên.
Berish đưa một tay lên bịt miệng, mắt long lanh.
- Thông số tọa độ còn thiếu. - Mila nói. - Tôi muốn có kinh độ....Lần này, anh sẽ cùng tôi vào trong trò chơi và dẫn tôi tới chỗ Alice.
Cô phải quay lại Nơi khác trước khi thế giới đó tự hủy hoàn toàn vì một con virus. Cô e rằng mình còn rất ít thời gian.
Súng vẫn giương lên, cô tiến đến chỗ trước đây từng là bàn làm việc của mình, mở ngăn kéo trên cùng và lấy ra một cặp còng, rồi ném cho Berish để tay đặc vụ tự còng tay mình.
- Em nhầm rồi, anh không có thông số đó.
- Tôi không muốn nghe những lời dối trá của anh nữa.
Berish luồn còng vào cổ tay trái và bóp lại, trước khi thình lình lao vào cô. Mila lẽ ra đã nổ súng, nhưng cô không làm thế vì vẫn còn nhìn thấy nơi con người này một anh bạn cũ, một người mà cô từng rất gắn bó. Khoảnh khắc do dự khiến Mila trả giá đắt. Cô bị đẩy ngã xuống sàn và bị tước mất vũ khí.
Hitch sủa dữ dội. Âm thanh đó vang vọng khắp gian phòng. Hàng nghìn ánh nhìn từ trong những tấm ảnh cùng hướng vào cảnh tượng. Hàng nghìn đôi mắt và gương mặt tươi cười.
- Đồ khốn! - Mila gào lên từ dưới sàn gạch.
Berish không nói tiếng nào. Tay đặc vụ đứng yên trước mắt cô với khẩu súng trong tay, mặt trơ ra.
Ngay khi cô tưởng mình sẽ bị bắn, Mila bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ đằng sau:
- Đứng yên! - Delacroix ra lệnh từ trên ngưỡng cửa, trong tay cầm một khẩu súng bán tự động. - Bỏ vũ khí xuống!
Cô được dẫn vào một căn phòng không có cửa sổ. Bauer cũng bước vào. Họ cùng đợi Joanna Shutton.
- Anh ta sẽ ra sao? - Mila hỏi.
- Hiện tại, anh ta bị tạm giữ vì điều tra trái phép. - Delacroix đáp.
- Tức là tôi cũng vậy.
Không ai đáp.
- Vậy hãy để tôi nói chuyện với anh ta. - Cô đề xuất.
Cô muốn Berish phải phun ra những gì anh ta biết về vụ bắt cóc Alice.
- Cô nghĩ việc ép một chuyên gia thẩm vấn nhận tội đơn giản lắm sao? - Delacroix lắc đầu. - Cô thật ngây thơ.
- Các anh sẽ buộc anh ta tội giết Rose Ortis à? - Mila hỏi để thăm dò xem họ đã nắm được tình hình đến đâu.
- Chuyện đó phụ thuộc vào cô. - Bauer khẳng định.
Mila có cảm giác anh ta chỉ lừa phỉnh, thật ra họ đã biết hết và chẳng cần gì ở cô.
- Các anh theo dõi chúng tôi từ lúc nào?
Bauer bật cười rinh rích.
Chúng tôi cũng để mất dấu hai người vài ba lần, nhưng việc theo dõi đã bắt đầu từ hôm cô từ trụ sở quay về ngôi nhà bên hồ.
- Vậy là các người đã biết chuyện xảy ra với con gái tôi. Ai đã bắt cóc nó? Tại sao các người không can thiệp để ngăn cản bọn chúng - Mila nổi đóa.
- Chúng tôi chỉ giám sát cô từ xa. - Delacroix can thiệp. - Chúng tôi không thể tiên liệu được chuyện xảy ra và ngăn chặn nó.
- Nhưng các người muốn gì ở tôi? Các người cần gì ở tôi?
- Người chúng tôi quan tâm không phải là cô. - Thẩm phán lên tiếng trong lúc bước vào phòng cùng với Corradini. - Mà là một người đàn ông.
Joanna Shutton vẫn thanh lịch như thường lệ. Chân váy màu kem, áo sơ mi lụa trắng, giày Louboutin họa tiết da báo và vòng cổ ngọc trai. Tay cố vấn sau lưng chị ta xách một chiếc va li nhỏ màu đen. Ông ta đặt nó lên bàn rồi mở ra, nhưng phần nắp của nó che khuất tầm nhìn khiến Mila không quan sát được những thứ bên trong.
Thẩm phán lấy từ trong va li ra một tấm hình rồi đẩy tới trước mặt Mila.
Pascal.
Tấm hình được chụp bằng ống kính tele ghi lại thời điểm họ đang đứng ở đài quan sát bên hồ, trong lần gặp đầu tiên. Người đàn ông đội mũ trùm đầu che kín mặt đang giơ tay đầu hàng trước nòng súng của Mila.
- Các người muốn tôi nói gì đây? - Mila hỏi, cô biết mình đang ở vị thế cao hơn họ.
- Tất tần tật. - Joanna Shutton đáp. - Chúng tôi biết về hắn đồng thời với cô. Nhưng người này quá thành thạo trong việc cắt đuôi chúng tôi ngày hôm đó, cũng như ở lần thứ hai, lúc cô cùng hắn bỏ trốn khỏi ngôi nhà của Norman Luth sau khi đã giết chết Timmy Jackson, biệt danh Lisca.
Rõ ràng ông bạn bịt mặt giỏi hơn cô trong việc qua mặt cảnh sát.
- Hắn là ai? Mối quan hệ giữa cô và hắn là như thế nào? Cô có từng nhìn thấy khuôn mặt hắn chưa? - Bauer hỏi dồn.
- Tôi không biết. Ông ta đã giúp tôi. Thật ra tôi chưa từng quan sát được gương mặt của ông ta. - Mila không ngần ngại đáp luôn và nhìn tay đặc vụ với ánh mắt thách thức. Tại sao các người lại quan tâm người đàn ông này đến vậy?
- Bởi vì ngoài việc che kín mặt, hắn còn mang găng tay cao su để không lưu lại dấu tay, và chỉ lái những chiếc xe có tuổi đời ít nhất hai chục năm. - Joanna Shutton đáp. - Nhưng trên hết, bởi vì chúng tôi chưa bao giờ ghi nhận hắn. Hắn chưa từng bị quay phim bởi hệ thống camera an ninh trong thành phố.
- Điều này có làm cô nhớ đến ai không, Vasquez? - Bauer hỏi với giọng mỉa mai.
- Enigma.
Nếu họ đã nhìn thấy bàn phấn của Pascal với đủ các món trang điểm, tóc giả và bộ sưu tập đồ cải trang, có lẽ họ đã hiểu ra câu trả lời cho thắc mắc của họ thật sự rất sơ đẳng.
Kỹ năng cải trang và kỷ luật.
Corradini bấu tay vào bàn.
- Sáng hôm đó, bên hồ nước, cuộc đối thoại giữa cô và hắn đã được thu âm nhờ micro định hướng. Chúng tôi đã nghe được hết những gì hai người trao đổi với nhau.
Mila cố gắng nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên của cô và Pascal. Ông ta chỉ bóng gió nhắc đến trò chơi, và nói chi tiết hơn khi họ đã ở một nơi an toàn.
- Tốt hơn cô nên cho chúng tôi biết mọi chuyện. - Joanna Shutton đe dọa. - Sau đó chúng tôi sẽ xem xem liệu phiên bản của cô có khớp với các thông tin chúng tôi có hay không.
Đến lúc này thì Mila nhận ra Thẩm phán và những người còn lại biết ít hơn những gì họ tỏ vẻ. Nói cho cùng, họ đâu thể bám theo cô đến tận Nơi khác .
- Nếu tôi từ chối hợp tác thì sao?
Corradini lấy ra một tấm ảnh khác và đặt lên trên hình chụp Pascal bên hồ. Đó là ảnh bán thân đã cũ chụp cha Roy giả mạo trong một lần bị bắt.
- Tên hắn là Marcel Turquoise. Hắn là một hacker chuyên hoạt động trên các trang web trao đổi dành cho bọn ấu dâm, và thường xuyên vào tù ra khám. Chúng tôi biết cô đã giết hắn còn Berish phi tang cái xác. Chúng tôi có thể khép cô vào tội giết người.
- Vậy tại sao các người chưa làm điều đó?
- Vì cú điện thoại. - Joanna Shutton đáp ngay, trước khi nhìn sang phía Bauer và Delacroix.
- Chắc cô còn nhớ, Enigma đã bị phát hiện nhờ một cú điện thoại nặc danh. - Delacroix tiếp lời.
Ai đó đã báo với cảnh sát rằng chiếc xe họ đang tìm, một chiếc bán tải màu xanh lá cây, đang đậu ở khu lò mổ cũ, bên trong một nhà kho bỏ hoang. Các cảnh sát được cử đến hiện trường đã tìm thấy vết máu trong xe. Sau đó, đội cảnh khuyển đã đánh hơi được sự hiện diện của một người trong tòa nhà. Cuối cùng, một cuộc đột kích đã dẫn đến việc bắt giữ gã đàn ông xăm trổ cùng với món hung khí gây ra vụ thảm sát tại trang trại Anderson.
Mila đã hiểu họ muốn đi đến đâu.
- Các người đã so sánh giọng nói trong điện thoại với băng ghi âm cuộc đối thoại của chúng tôi bên hồ và rút ra kết luận rằng chính người đàn ông bịt mặt đã gọi điện thoại.
- Đúng vậy. - Delacroix xác nhận.
- Liên quan gì đến tôi? Tại sao chuyện này khiến tôi phải hợp tác?
Joanna Shutton ra hiệu cho Corradini để ông ta lấy từ trong chiếc va li nhỏ ra con át chủ bài mình đã chuẩn bị.
Một chiếc máy ghi âm nhỏ.
Corradini bật máy. Sau vài tiết loẹt xoẹt và hai hồi chuông điện thoại, giọng nói của một tổng đài viên vang lên.
“Đường dây nóng của cảnh sát xin nghe.
- Tôi gọi vì kẻ mà các vị đang truy lùng: tôi biết hắn đang ở đâu.”
Chất giọng này quả thực rất giống giọng của Pascal.
“- Vui lòng cho biết địa chỉ, chúng tôi sẽ cử người tới đó kiểm tra.
- Hãy tìm ở khu lò mổ cũ, trong một nhà kho bỏ không. Các anh sẽ thấy một chiếc Passat màu xanh lá cây, cùng với hắn. Các anh ghi lại hết chưa?
- Rồi, thưa ông. Tôi đã ghi nhận... Ông có thể cho tôi biết tên được không?
- Không. Nhưng cẩn thận đấy: hắn là một kẻ nhắc tuồng.”
Đoạn băng ghi âm kết thúc.
- Các người đã biết. - Cô bàng hoàng thốt lên. - Các người đã biết đây là một kẻ nhắc tuồng chết tiệt...
- Phải. - Joanna Shutton xác nhận.
- Vậy ra, khi chị đến tận nhà tìm tôi, chị đã nói dối. Tấm ảnh chị cho tôi xem cũng là đồ giả, Enigma không hề xăm tên tôi lên người.
Lẽ ra cô phải nhẹ nhõm, vì chi tiết đó đã làm cô lo ngại từ đầu. Nhưng lúc này cô không thể thôi quay cuồng với ý nghĩ rằng mình đã bị Thẩm phán thao túng để lôi vào cuộc điều tra, vì cô là người duy nhất từng đối đầu với một kẻ nhắc tuồng.
- Nếu tôi không làm thế, cô sẽ không đời nào chấp nhận tham gia. - Thẩm phán nói thẳng.
Mila sững người. Tất cả đều ăn khớp. Enigma đã không chọn cô. Trên thực tế, hắn thậm chí không biết cô là con mụ nào khi cô đến gặp hắn ở Cái Hố. Việc hắn cho cô tọa độ đầu tiên để truy cập vào trò chơi chẳng có nghĩa lý gì. Cô hay một cảnh sát khác cũng vậy thôi. Kẻ nhắc tuồng muốn tiếp tục trận chiến tại Nơi khác , lãnh thổ của hắn. Những kẻ săn lùng và cố gắng giết hại cô, chỉ đơn giản là đang chơi một trò chơi.
Nhưng một câu hỏi vẫn chưa có lời giải: tại sao Alice lại bị bắt cóc?
Dù sao đi nữa, tất cả là lỗi của Shutton.
Mila điên cuồng lao vào Thẩm phán. Delacroix chỉ kịp vòng tay qua eo giữ cô lại.
- Đồ khốn kiếp! - Cô hét lên.
Joanna Shutton không hề nao núng.
- Con gái của cô đang gặp nguy hiểm và chúng tôi sẽ giúp cô tìm lại con bé. Nhưng cô sẽ phải cho chúng tôi biết mọi thứ.
Mila đá loạn xạ vào không khí và không ngừng sỉ vả Thẩm phán. Đúng lúc đó điện thoại của Corradini đổ chuông. Ông ta nghe máy, trước khi chuyển cho sếp. Thẩm phán áp điện thoại vào tai. Mila có thể thấy gương mặt chị ta biến sắc.
Vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt Joanna Shutton.
Cố gắng không để lộ điều gì, chị ta gác máy rồi ra lệnh cho Bauer và Delacroix:
- Hãy bảo đảm cô ta chịu hợp tác.
Nói đoạn chị ta nhanh chóng rời phòng.
Mila được đưa trở lại Minh Phủ. Cô không hiểu lý do của động thái này, nhưng trong lúc đi ngang qua các phòng ban, cô chứng kiến một sự nhộn nhịp thấy rõ. Chuông điện thoại réo vang khắp nơi, các cảnh sát hối hả tới lui. Nhiều người trong số họ mặc áo chống đạn để chuẩn bị ra hiện trường.
- Có chuyện gì vậy? - Cô thắc mắc.
- Không liên quan đến cô. - Bauer đáp với giọng điệu khinh khinh thường lệ.
Thế nhưng, rõ ràng đã xảy ra một chuyện gì đó, rất quan trọng, dù Mila hoàn toàn không biết nó là gì.
Khi bước vào sảnh những bước chân thất lạc, cô trông thấy Hitch. Nó đang rầu rĩ nằm dưới gầm bàn của Berish. Con chó hếch mõm lên nhìn Mila như thể muốn hỏi thăm thông tin của chủ nhân. Tự dưng cô cảm thấy áy náy ghê gớm.
- Ở yên đây. - Delacroix ra lệnh cho cô. - Chúng tôi sẽ sớm quay lại tìm cô.
Hai tay đặc vụ bước ra ngoài và đóng cửa phòng lại sau lưng. Còn lại một mình, Mila không biết làm gì hơn là đi vào phòng tắm và rửa mặt.
Cô nhìn mình trong tấm gương phía trên bồn rửa. Bây giờ là tối thứ Hai và vụ việc chỉ mới diễn ra được chín mươi sáu tiếng đồng hồ kể từ khi Shutton bước vào ngôi nhà bên hồ của cô. Tuy nhiên, nét mặt của cô nặng trĩu như thể chuyện đó đã xảy ra từ nhiều tháng trước. Đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi một cách phi lý rằng mình đã quên Alice. Như thể một con virus đang hoạt động trong trí nhớ của cô, có khả năng phá hủy mọi thứ, hệt như những gì đang xảy ra tại Nơi khác . Cô cố gắng bắt mình phải suy nghĩ thành tiếng.
“Có một cái hang sóc trong thân cây,” con gái cô đã thông báo như thế khi từ ngoài vườn quay về sau chuyến tìm kiếm mèo Finz, không lâu trước khi cuộc sống của hai mẹ con bị đảo lộn vì cuộc viếng thăm của Thẩm phán.
Lúc đó cô đâu có hình dung rằng, thay vì một con mèo, cô sẽ phải đi tìm chính con gái mình.
Cô mang một bát nước ra cho Hitch rồi mở cửa ngăn kéo bàn làm việc của Berish để tìm thịt sấy khô. Cô biết anh luôn trữ sẵn đồ ăn cho chú chó của mình. Sau khi tìm thấy, cô cho Hitch ăn một chút và xoa đầu nó.
- Đừng có trách tao nhé.
Nhưng có lẽ bản thân Hitch cũng đang cảm thấy có lỗi. Xét cho cùng, nó đã góp phần làm chủ nhân bị bắt khi phát hiện được chiếc va li của Rose Ortis phía sau bức tường gạch.
Tất cả chúng ta đều có lỗi. Cả mình cũng vậy, Mila nghĩ thầm. Vì đã để bị đánh lừa.
Cô nhớ lại những gì Berish đã nói về mạng Internet và tình trạng bạo lực vô nghĩa không được kiểm soát trên đó. Cô tự hỏi anh ta đã đi xuống vực thẳm từ khi nào. Có phải anh ta đã gặp Enigma tại Nơi khác ? Có phải kẻ nhắc tuồng đã thuyết phục anh ta giết hại người vô tội?
Ánh mắt cô hướng xuống mặt bàn.
Delacroix và Bauer đã mang cái búa dính máu và óc đi khỏi. Nhưng họ bỏ lại quyển tạp chí khiêu dâm. Chắc họ không nghĩ nó có liên quan với vụ án.
Mila ngồi xuống và lật xem quyển tạp chí. Cô tìm những tấm ảnh có phần khuôn mặt bị cắt xẻo. Mắt, mũi, miệng, tai... Loại biến thái gì thế này? Đây có phải là cách Berish tra tấn phụ nữ trong trí tưởng tượng bệnh hoạn của anh ta hay không? Anh ta có làm như vậy với Rose không?
Nụ cười hồn nhiên của người phụ nữ năm mươi sáu tuổi trong bức ảnh chụp cùng đàn ngựa gặm cỏ trên núi vụt hiện lên trong đầu cô. Thi thể của bà đang ở đâu? Một ngày nào đó, có lẽ là một nghìn năm sau thời điểm hiện tại, có người sẽ đào đất ở một nơi vắng vẻ và tìm thấy hài cốt của một nạn nhân vô danh, người bị đập bằng búa đến chết trước khi bị phá hủy khuôn mặt một cách dã man. Hoặc có thể điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Mila cảm thấy mình cần một ly cà phê. Cô đóng tạp chí dành cho người lớn lại vì không muốn nghĩ về nó nữa. Ngay bên dưới, cô thấy có một quyển y hệt, và nhớ ra Berish đã muốn đối chiếu để tìm ra những phần hình ảnh còn thiếu.
Lại một trò đánh lạc hướng khác chăng?
Cô mở quyển tạp chí nguyên lành ra và bắt gặp người phụ nữ trong tư thế tục tĩu đã bị cắt mất đôi mắt trong quyển kia.
Mila lấy một cây kéo trong ống cắm bút. Trước khi sử dụng nó, cô tự hỏi liệu việc mình sắp làm có ý nghĩa gì không.
Có chứ , cô nhủ thầm.
Cô cắt hình ảnh đó, trước khi tiếp tục. Lần này là cái mũi của một ngôi sao phim người lớn. Kế đó là đôi tai của một cô gái thứ ba. Tổng cộng Mila thu được khoảng một chục bộ phận.
Cô không biết mình phải làm gì với chúng. Hay đúng hơn, cô biết nhưng sợ phải thừa nhận. Cô lấy một tờ giấy trắng, đặt lên đó các mảnh ghép và bắt đầu chơi trò ghép hình. Khi cô hoàn tất, một khuôn mặt phụ nữ hiện ra.
Hình ảnh đó khiến bụng dạ Mila thắt lại.
Rose đang tươi cười với cô trong một tấm ảnh chưa từng được chụp.
Ai đó đã kỳ công ghép từng bộ phận trên khuôn mặt của bà ta, trước khi dán lên một khung cảnh thiên nhiên. Chuyện đó không khó, nếu dùng một phần mềm chỉnh ảnh tốt.
Tất cả những tài khoản mạng xã hội kia đều đã được làm giả một cách khéo léo.
Chính vì thế nên trong căn hộ của bà ta chẳng hề có dấu vân tay nào, Mila nhớ lại.
Quyển tạp chí khiêu dâm chính là lời giải của bài toán, và nó đã được bày ra ngay trước mắt cô.
Người phụ nữ này chưa từng tồn tại.
Điều đó dẫn đến hai giả thiết: Berish vô tội, và cô gái tự nhận mình là con gái của bà Rose chính là tay chân của Enigma.