Lời tiên tri của Pascal đang trở thành hiện thực.
Dù cánh cửa của Minh Phủ đã bị khóa trái, Mila có một chiếc chìa khóa dự phòng giấu trong một cái cốc màu sặc sỡ đặt trên bàn làm việc cũ của mình. Cô dùng nó để trốn thoát. Hitch nhìn cô trong giây lát với đôi mắt ươn ướt, và cô nhận ra mình không thể bỏ nó lại một mình. Cô bèn dắt con chó theo.
Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, họ thấy mình rơi vào một cảnh tượng náo loạn đang bao trùm trụ sở.
Các cảnh sát bối rối vì họ không thể có mặt đồng thời tại khắp các khu vực của thành phố. Qua những gì họ trao đổi với nhau, dường như bọn tội phạm đã đột ngột chui ra khỏi bóng tối mà chúng ẩn mình trong suốt khoảng thời gian qua, để nhấn chìm các đường phố trong máu và lửa.
Mila nhận ra cô đang chứng kiến kết cục thê thảm của “phương pháp Shutton. Pascal đã có lý khi cho rằng sớm muộn rồi cái ác sẽ ra khỏi Nơi khác và chiếm lĩnh thế giới thực.
Cô băng qua tòa nhà cùng với con chó mà không bị ai để ý. Cô không biết Berish đang bị giam ở đâu, dù sao thì cô cũng không có thời gian để giải thoát cho anh, và chuyện đó quá rủi ro. Cô sẽ nghĩ cách giải cứu Berish sau. Cô nợ anh một lời xin lỗi.
Người và chó đi thang máy xuống tầng hầm thứ hai. Kế hoạch của Mila là rời khỏi trụ sở qua lối trường bắn đa giác. Thường thì có khá nhiều sĩ quan cảnh sát đến đây để tập bắn, nhưng do tình hình hiện tại, trường bắn vắng tanh vắng ngắt.
Sau khi đã ra ngoài, Mila tìm một chiếc xe hơi. Cô nhanh chóng phát hiện thứ mà mình có thể “mượn đỡ”: một chiếc Volvo màu củ dền có từ những năm tám mươi, một món đồ cổ thực sự. Nó thuộc về một kiến trúc sư hoặc một kỹ sư, vì Mila thấy trong xe có vài ống đựng bản vẽ và nhiều mẫu vật liệu xây dựng.
Cô lái xe qua khu phố vắng với con Hitch nằm ngủ trên băng ghế sau. Tiếng còi hụ vang lên inh ỏi. Khi đến một ngã tư, cô đếm được sáu chiếc xe cảnh sát đang lao hết tốc lực ngay trước mặt mình.
Mila bật đài. Phát thanh viên thông báo về một quả bom vừa phát nổ tại một trung tâm thương mại mở cửa thâu đêm, một vụ nổ súng đang diễn ra tại một sàn nhảy tại trung tâm thành phố, và một vụ cướp có vũ khí ở cửa hàng nữ trang của một khách sạn lớn.
Sau đó, cô được biết thêm một chi tiết cơ bản: những vụ việc xảy ra đồng thời kia không phải ngẫu nhiên, tất cả đều được bắt đầu trong lúc cô bị nhốt tại trụ sở cảnh sát. Một điều gì đó mách bảo cô rằng các đồ đệ của Enigma muốn dụ cô ra ngoài để có thể bắt đầu cuộc săn đuổi.
Bọn chúng không cần phải chờ thêm: cô đang đi thẳng đến nơi chúng đã đợi sẵn.
Tại khu vực cảng sông, gió mạnh thổi các đám mây màu cam tụ lại trên bầu trời, tựa như lũ âm binh thoát ra từ địa ngục. Mila đỗ xe trước một gara ở đầu bến. Cô nói với Hitch rằng mình sẽ sớm quay lại, rồi viết một tờ giấy nhỏ và kẹp vào cần gạt nước trên kính chắn gió: khi người ta đến cẩu chiếc xe đi cùng con chó, họ cũng sẽ tìm thấy các thông tin cần thiết để liên hệ với đặc vụ Simon Berish.
Mila đi dọc theo bến cảng. Không có ai xuất hiện. Vào thời điểm 2 giờ sáng hiện tại, chuyện này có thể được coi là bình thường. Nhưng không phải đêm nay , cô tự nhủ. Vì vậy, tốt hơn hết cô nên thận trọng và tiếp cận quán bar của Laura Ortis từ một hướng khác.
Laura đã rất giỏi trong việc đóng vai một đứa con gái canh cánh lo cho người mẹ vô trách nhiệm. Vụ ném lọ nước hoa xuống sàn là một màn diễn xuất đỉnh cao. Berish đã bị vô hiệu hóa. Kế hoạch không dựa trên sự xảo quyệt, mà dựa vào tình cảm: nó khai thác sự thân thiết giữa Berish và cô. Đồng đảng của kẻ nhắc tuồng biết cô chắc chắn sẽ để ý tới thứ đã tiết lộ sự hiện diện của một người phụ nữ khác trong cuộc đời anh. Nhưng nếu chỉ trong một thời gian ngắn chúng đã nắm được một chi tiết riêng tư như mùi nước hoa của bạn gái Berish, thì bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.
Thế nhưng, vì một lý do không thể giải thích được, Mila tin rằng chúng sẽ không sát hại cô trong thế giới thực. Cái chết của cô sẽ diễn ra tại Nơi khác .
Lúc đến quán bar, cô ngạc nhiên nhận ra nó đã tắt đèn. Mùi cồn khá gắt. Cô lò dò bước trong bóng tối lờ mờ và cảm thấy những mảnh thủy tinh kêu lạo xạo dưới đế giày. Những kẻ đến đây trước cô đã đập vỡ đống chai rượu bày trên kệ. Mila nhìn quanh: đồ đạc trong quán cũng đã bị phá phách.
Tại khu vực được ngăn ô, trên chiếc bàn duy nhất còn lành lặn, có một bì thư màu trắng. Từ xa cô đã trông thấy viên Nước mắt Thiên thần được đặt trên đó. Cô đoán nội dung thư sẽ là phần thưởng dành cho cô vì đã giải được vụ bí ẩn của Rose Ortis.
Kinh độ còn thiếu, để cô có thể quay lại Nơi khác .
Bất chấp mối lo bị phục kích, Mila tiến đến chỗ chiếc bàn. Mùi cồn nồng nặc lẽ ra phải khiến cô cảnh giác. Nhưng cô chỉ nhận ra nguy hiểm khi đầu gối vấp phải một thứ gì đó rất mảnh. Một tiếng tách vang lên, cô cụp mắt xuống và trông thấy sợi dây cước nhanh chóng bị thu về bởi một thiết bị cuộn dây gắn trên cái cần câu đặt sát bức tường bên trái, đầu kia của nó được buộc vào chiếc bật lửa Zippo của Laura Ortis gắn dưới chân một cái ghế. Ngọn lửa cồn phừng lên.
Cô đã rơi vào một cái bẫy lửa.
Mila cố gắng đá văng cái ghế ra xa, nhưng đã quá muộn: những lưỡi lửa đã vươn dài trên mặt sàn loang loáng thứ chất lỏng dễ cháy.
Một bức tường lửa vươn cao trước mặt Mila. Cô có thể thoát thân bằng cách quay ngược ra theo lối cũ, nhưng để tới được chiếc bàn kia thì cô phải lao mình vào hỏa ngục này.
Cô nguyền rủa Enigma trong lòng, nhưng không còn thời gian để đắn đo nữa. Giậm chân lấy đà, cô hít một hơi sâu rồi lao qua đám cháy. Những lưỡi lửa nóng rực quấn lấy đôi chân cô, ngấu nghiến lớp vải quần và một phần áo khoác. Hai bàn tay che trước mặt để bảo vệ khỏi hơi nóng, cô buộc phải dừng lại khi mới chạy được hai mét. Cô lấy hơi và cố gắng thử vận may lần nữa, nhưng cũng chỉ dấn thêm được vài bước.
Mila nhìn thẳng trước mặt: vũ điệu trêu ngươi của những lưỡi lửa đang tiến đến chỗ lá thư nhanh hơn cô, và bắt đầu bén vào lớp giấy. Phần lý trí trong cô bảo rằng đã quá trễ, nhưng bản năng làm mẹ không ngờ tới đã thúc đẩy cô tiến lên. Cho đến lúc này, cô vẫn tưởng mình cảm thấy có lỗi với Alice vì không yêu thương con bé, nhưng hóa ra lý do là một thứ khác: không ai đánh đổi mạng sống của mình cho người khác nếu không thực sự yêu thương người ấy.
Bất chấp tất cả, cô buộc lòng phải bỏ cuộc, vì lá thư đã cháy thành tro.
Mila lui lại giữa đám khói mù mịt khiến cô ngạt thở. Để ra ngoài, cô đạp mạnh vào cửa quán, và tiếng chuông gió bị hài vang lên thay cho một lời tiễn biệt.
Khi đã ở bên ngoài, cô khuỵu xuống, hai tay chống vào lớp nhựa đường. Cô ho sặc sụa đến mức suýt nôn mửa, sợ rằng mình sẽ ngất đi. Thế rồi, một cách chậm rãi, cô bắt đầu lấy lại được hơi thở.
Mila ngoái nhìn phía sau khi đã đủ sức để làm điều đó. Cô thua thật rồi. Mọi thứ đã chấm dứt. Trò chơi đã kết thúc . Không còn cách nào quay trở lại Nơi khác được nữa.