Mila lái xe lòng vòng cho đến 4 giờ sáng. Hitch vẫn nằm ngủ trên băng ghế sau. Cô thèm được như nó.
Từ nửa tiếng trước, một ý nghĩ đã hình thành trong đầu Mila và không chịu rời đi. Cô quyết định theo nó đến cùng.
Cái phong bì trong quán bar khiến cô nhớ tới một lá thư khác. Nó được gửi cho cô hằng năm để hối thúc người nhận ra một quyết định.
Mila dừng xe trước cổng bệnh viện và quan sát những ô cửa sổ sáng đèn của tòa nhà nằm giữa một khuôn viên cây xanh rộng lớn.
Nơi này cũng giống như một pháo đài, nơi những luật lệ của thế giới bên ngoài gần như, hay thậm chí không hề tồn tại. Một kiểu Nơi khác , nhưng trầm lắng hơn. Ở đây, thời gian tồn tại được tính bằng cách khác. Ngày và đêm, cũng giống như cuộc sống và cái chết, có ý nghĩa tương đương nhau.
Bên trong các bức tường, trên chiếc giường của một căn phòng ở tầng bốn, nằm chênh vênh giữa sự sống và cái chết từ mười năm nay, là bố của con gái cô.
Mila đã từng đến đây kể cả vào những giờ giấc trái khoáy như lúc này, thế nên khi cô xuất hiện tại sảnh lễ tân, người ta cho phép cô đi qua. Cũng vì đã biết cô làm công việc gì, các y tá không để ý lắm tới bộ quần áo cháy xém và diện mạo bơ phờ của cô. Mila rất muốn giải thích với họ rằng cô không còn nơi nào khác để đến.
Cô đi thang máy lên khu dành cho những bệnh nhân hôn mê.
Mọi thứ chìm trong một ánh sáng xanh tái, mờ nhạt, như thể thông báo rằng sự nghỉ ngơi thường trực tại đây không nên bị làm phiền. Những bức tường và sàn nhà được sơn màu xanh lá cây. Các nhân viên trực đêm di chuyển một cách ý tứ trong sự im lặng ngột ngạt.
Căn phòng mà Mila quan tâm nằm ở cuối hành lang. Nó có tầm nhìn tệ nhất vì mở ra một cái sân trong, nơi mặt trời không bao giờ chiếu đến. Dù sao thì đối với người đàn ông đang nằm giữa đống dây nhợ máy móc kia, chuyện đó chẳng thành vấn đề.
Chính Mila là người đã đưa bố của con gái mình tới đây, và đều đặn chuyển một khoản tiền kha khá hằng tháng để ông ta được duy trì sự sống. Năm nào cô cũng khước từ lời đề nghị chấm dứt sự chịu đựng của bệnh nhân do các bác sĩ đưa ra. Nhưng vì người thân duy nhất của ông ta là con gái cô, và Mila là người giám hộ của Alice cho tới tuổi trưởng thành, nên cô chính là người quyết định có rút dây hay không, cũng như thời điểm thực hiện chuyện đó. Cô không nghĩ mình sẽ làm vậy vì cô không tin vào án tử hình. Người đàn ông này xứng đáng bị chung thân.
“Chắc cô đang tự hỏi mình sẽ làm gì nếu có thể quay ngược thời gian”, Pascal đã nói như thế.
Và Mila nghĩ rằng, nếu có thể, cô sẽ không đưa Alice đến với thế giới này. Bởi lẽ mỗi khi nhìn con gái mình, cô lại thấy bố của nó - kẻ đã thao túng, lợi dụng và phản bội cô.
- Buổi sáng mà Alice mất tích, có một con hươu lớn trong căn bếp của tôi. - Mila bỗng cất tiếng dù không hiểu tại sao.
Cô cũng muốn nói với ông ta rằng một kẻ nhắc tuồng khác đã bước vào cuộc đời cô, tương tự như kẻ đã đưa họ đến với nhau. Người đàn ông đang nằm trên giường và cô là những người duy nhất hiểu được tính chất nghiêm trọng của tình hình. Bởi vì việc Enigma đang bị giam trong một nhà tù siêu an ninh không thay đổi được gì: hắn vẫn là một mối nguy hiểm.
Giá như Mila cho ông ta xem được tấm ảnh đã xóa hết hình xăm của hắn mà cô giữ trong túi, chắc có lẽ ông ta sẽ giải được bí ẩn nằm sau khuôn mặt của một người bình thường .
Bởi vì bản thân ông ta, trong quá khứ, cũng đã từng giống với một người tử tế.
Mila rất muốn tả cho ông ta nghe cảnh tượng trong quán bar của Nơi khác , trong đó cô thấy ông ta tỉnh táo, nhưng đã đổi khác và đang đẽo một cái xương người.
Cô muốn cho ông ta biết rằng con gái cô rất hay hỏi về bố. Mặc dù cô đã bảo nó là ông ta sẽ không bao giờ tỉnh lại, Alice vẫn cứ chờ. Có lẽ tôi phải rút dây thật , cô nhủ thầm. Để chấm dứt hẳn cái trò hề này .
Nhưng cũng như những lần khác, cô không đến đây để trò chuyện với ông ta với ảo tưởng rằng, cho dù đang ở đâu, ông ta vẫn nghe được lời cô nói. Cô đến đây là vì Pascal. Một lần nữa cô nhớ đến mẩu đối thoại của họ vào đêm cuối cùng, trong ngôi nhà cháy.
“Nếu một tai nạn nào đó khiến chúng ta không thể đi lại được nữa, chúng ta có thể làm được chuyện ấy tại Nơi khác . Những người thoát khỏi tình trạng hôn mê sẽ học lại cách sinh hoạt hoặc cách làm những việc thiết yếu. Lúc đầu Due được sử dụng như một trung tâm phục hồi chức năng để mang lại hy vọng cho các bệnh nhân.”
Lúc ấy, Mila đã bị phân tâm bởi ý nghĩ rằng Pascal chắc hẳn đã có một trải nghiệm kinh khủng trong quá khứ, và vẫn còn mang gánh nặng của nó cho đến hiện tại. Những gì ông ta nói chỉ hiện lên trong đầu cô sau này, khi cô cầm lái chiếc Volvo và không biết phải làm thế nào để quay lại Nơi khác khi không có tọa độ điểm đến.
Thỉnh thoảng, một ai đó sẽ tỉnh dậy sau cơn hôn mê. Do đó cần phải dạy dỗ để trả lại cho anh ta một cuộc sống bình thường, ít ra là một phần nào đó.
Mila quyết định kết thúc chuyến viếng thăm. Cô quay lưng với người đàn ông duy nhất trong đời mình và rời phòng. Cô đi thang máy xuống tầng trệt của bệnh viện.
Đúng như cô hình dung, có một cái kho cất máy tính cũ cùng các thiết bị phục hồi chức năng. Cô tìm thấy nhiều kính thực tế ảo và cần điều khiển, trong lòng khấp khởi hy vọng. Cô lấy một màn hình, một thùng máy và ráp lại thành chiếc máy tính hoàn chỉnh trong một góc kín đáo.
Khi bật máy tính lên, cô háo hức chờ xem biểu tượng của trò chơi có nằm trên màn hình chính hay không. Có. Nhưng cô chưa vội mừng, vì mới chỉ hoàn thành một phần công việc.
Mila mở chương trình, trên màn hình xuất hiện cổng thông tin với quả địa cầu và cửa sổ giờ đây đã rất quen thuộc với cô. Thông qua các tùy chọn của trò chơi, cô có thể tạo một thế thân rất giống với mình. Cô không biết liệu nó có thành công hay không, nhưng kế hoạch trong đầu cô có vẻ rất hợp lý.
Bây giờ đến phần khó khăn: nhập vĩ độ và kinh độ. Không có chỉ dẫn chính xác, cô phải chọn một cách ngẫu nhiên. Cô nhập tọa độ của nơi mà ai phải tìm cô chắc chắn sẽ tìm đến.
Minh Phủ.
Mila lục trong túi và lấy ra một viên Nước mắt Thiên thần của Lisca. Cô đặt nó vào lưỡi của mình, ý thức được rằng nếu có nguy hiểm nào đó xảy ra, chẳng hạn như bị một cái bóng siết cổ hoặc một con rắn quấn chặt, thì lần này Pascal sẽ không có mặt để cứu cô. Cô sẽ phải tự cứu mình. Hoặc chịu khuất phục, vì cô tin chắn đó là điều Enigma trù liệu sẵn cho những ai dám xâm nhập trái phép vào vương quốc bóng tối của hắn.
Một lần nữa cô nói thành tiếng:
- Tôi đã sẵn sàng.
Sau đó cô đeo kính thực tế ảo và rơi vào sự quên lãng của Nơi khác .
Cô được chào đón bằng một loạt tiếng nổ nhắc nhở rằng thế giới ảo này đang tan rã.
Tại sảnh những bước chân thất lạc, nụ cười trong những bức ảnh trên tường trông thật nham hiểm. Ánh mắt của những kẻ mất tích đầy thù hận và tàn nhẫn. Đàn ông, đàn bà và trẻ em dường như chất vấn cô trong câm lặng rằng tại sao cô lại ngừng tìm kiếm họ để trốn về ngôi nhà bên hồ cùng Alice.
Cô muốn giải thoát họ khỏi những hình ảnh lừa dối đó, trả họ cho bóng tối mà, vào một ngày nọ, đã nuốt chửng họ vĩnh viễn.
Kia là Beatrice, mất tích ở tuổi ba mươi bảy, khi đang mang thai đứa con thứ hai được sáu tháng. Michael, ông bố của gia đình, một ngày như mọi ngày đã lên đường đi làm, và được nhìn thấy lần cuối trong bộ com lê cà vạt chỉnh tề bởi hai phượt thủ, tại một con đường mòn dẫn lên núi. Larissa, mười hai tuổi, có người mẹ vẫn còn nhận được những cuộc điện thoại khác thường vào ban đêm, với đầu dây bên kia không vang lên âm thanh gì ngoài tiếng thở.
Mila chưa bao giờ gặp họ, nhưng dường như họ đã trở thành gia đình của cô.
Mỗi khi một tấm ảnh của người mất tích mới được chuyển đến Minh Phủ, cô lại lấy lưỡi lam cứa vào da thịt mình một vết thương nhỏ. Cơn đau giống như sự thiết lập một giao kèo, ghi lại dấu ấn trong ký ức.
Khi đang miên man với những dòng suy nghĩ, cô chợt nghe thấy tiếng sột soạt: có ai đó đang chuyển động trong phòng. Mila cố gắng quan sát, nhưng không bắt được dáng hình nào.
- Ai đó? - Cô hỏi.
- Cháu không thể nói tên. - Một giọng trẻ con đáp lại.
Pascal đã dặn cô tránh xa những hồn ma, nhưng Mila không còn thứ gì khác để bám víu.
- Tại sao cháu không muốn nói tên?
- Cháu không được phép nói chuyện với người lạ.
- Nhưng cháu đã từng nói chuyện với cô rồi đấy thôi? Và bây giờ cháu đang làm điều đó một lần nữa. - Cô nhấn mạnh sự mâu thuẫn. - Thế nên có lẽ cô không phải là người lạ... Có lẽ cháu biết cô là ai.
- Cô là mẹ bạn ấy.
Mila giật mình. Hồn ma này biết Alice sao?
- Con bé đang ở đâu? Nó có đang ở Nơi khác không? Cháu dẫn cô đến chỗ nó được không?
Hồn ma không đáp. Mila cũng không gặng hỏi.
- Con bé ổn chứ? - Cô nói khẽ.
- Bạn ấy an toàn.
Đúng lúc đó hình dáng cơ thể của hồn ma trở nên rõ nét. Đứa bé mười tuổi mặc áo thun đỏ xuất hiện trước mắt Mila. Nó có mái tóc vàng, ngắn và được chải kỹ. Và đôi mắt sáng màu.
Mila hiểu ra ngay lập tức.
- Cháu không phải là một thế thân, đúng không?
- Sao cô biết?
- Vì mỗi lần cô bước vào trò chơi, cháu đều có mặt.
- Cháu sống ở đây.
Một tiếng uỳnh khiến mọi thứ quanh họ rung chuyển. Mila hoảng hốt, nhưng đứa bé không hề mất bình tĩnh.
- Vì sao cháu giúp cô? - Mila hỏi, cô nhớ lại tất cả những lần đứa bé cảnh báo nguy hiểm với cô.
- Bởi vì cô không giống những người kia. Cô khác họ. Họ không được phép biết cháu sống ở đây. Vì thế cháu luôn ẩn mình.
Một tiếng ồn khác, một vụ rung chuyển khác.
- Trò chơi này bị sao vậy? - Mila hỏi.
- Mọi thứ sẽ sớm kết thúc.
- Cháu là người làm chuyện này à?
- Nhưng họ không biết.
Đúng như Mila đã nghĩ, hồn ma là con virus mà Pascal đã nhắc tới.
- Cháu dừng lại đi.
Đứa trẻ nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên.
- Tại sao? Cô cũng đâu có thích nơi này.
- Nếu cháu không dừng lại, cô sẽ không thể tìm thấy Alice.
Đứa trẻ nhún vai cho thấy nó không thể.
- Ít nhất cháu cũng cho cô biết còn bao nhiêu thời gian...
- Vẫn còn kịp. - Nó trấn an. - Nhưng cô phải mau chóng lên.
- Cô phải làm gì để kết thúc màn chơi?
Hồn ma không đáp.
- Cháu phải đi đây.
- Khoan, đợi đã. - Cô cố ngăn nó lại. - Cô còn một số thứ cần hỏi cháu.
- Rất vui khi được trò chuyện với cô. - Đứa trẻ đáp và bắt đầu tan biến.
- Khoan đã, cô xin cháu...
- Bạn ấy rất yêu cô và bạn ấy đang ở rất gần đây.
Những đường nét viền bên ngoài cơ thể nó mờ đi. Mila biết nó đang nhắc tới Alice.
- Gần như thế nào?
Hồn ma biến mất, bỏ lại một câu nói sau cùng:
- Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy.