Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2484 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 25 ☆

Bốn gram niacine để rời khỏi chuyến đi.

Mila đã lấy trộm nó trong kho thuốc của bệnh viện, nhưng một số tác động của Nước mắt Thiên thần vẫn còn tồn tại. Chẳng hạn như cảm giác lạnh run và chóng mặt, khiến cô không thể đi đứng một cách bình thường. Trước khi ra đi, cô phải hồi phục cái đã.

Sắp 6 giờ sáng rồi. Nơi này sẽ đầy người, nhưng cô quay trở vào trong góc trú ẩn mang theo vài chai nước. Trong lúc uống để bù nước, cô chợt nghĩ đến việc tìm kiếm trên Internet câu nói của hồn ma - cũng như của Pascal.

Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy.

Sự trùng hợp chắc chắn phải có một ý nghĩa nào đó. Mila tin rằng câu nói đã bị cắt ra khỏi ngữ cảnh của nó, có thể là một cuốn sách, một bài báo hoặc một dạng xuất bản khác. Và cô đã đúng: đó là khẩu hiệu của Viện khoa học thần kinh Rừng Đỏ.

Trang web của nó đã không được cập nhật từ nhiều năm nay. Thoạt nhìn, nó giống với một cơ quan công quyền trì trệ hơn là một doanh nghiệp tư nhân hiện đại.

Trên trang chủ xuất hiện một logo hình con mắt người cách điệu với hình ảnh bên trong là hai cái cây màu đỏ và một tòa nhà có từ thế kỷ trước. Trang web chứa chủ yếu là ảnh chụp, một số trong đó cho thấy tòa nhà trên thực tế nằm giữa cánh rừng sồi đường bệ. Trong những hình ảnh khác, có thể thấy bên trong tòa nhà là một sự pha trộn giữa dịch vụ y tế và phòng máy tính, với đội ngũ nhân viên khoác áo blu trắng đang qua lại.

Ngoài một vài chú thích ảnh ngắn gọn, trang web mô tả hoạt động của cơ sở một cách chung chung như sau:

Quỹ chúng tôi đảm trách việc nghiên cứu và đổi mới trong ngành khoa học thần kinh, với mục tiêu tạo ra một sự hiệp đồng hiệu quả giữa trí óc con người và trí tuệ nhân tạo, phổ biến những phát hiện trong những lĩnh vực này và chia sẻ những tiến bộ đạt được vì sức khỏe của nhân loại.

Mila ghi lại địa chỉ và quyết định đến xem tận nơi.

Gặp lại Hitch, cô thưởng cho sự kiên nhẫn chờ đợi của nó vài gói bim bim mua được từ máy bán hàng tự động đặt trong hành lang bệnh viện. Berish chưa bao giờ chiều nó đến thế, nhưng nó xứng đáng được thưởng. Cô cho con chó xuống xe để nó có thể đi vệ sinh trong khi cô tựa người vào chiếc Volvo, tu chai nước thứ bao nhiêu không biết.

Bình minh đã ló dạng. Mila cảm thấy cô đã ở rất gần một phát hiện quan trọng.

Cô leo lên xe và di chuyển cả một quãng đường dài để đến được nơi cần đến. Cô phải rời khỏi xa lộ, đánh xe lên một con đường núi khúc khuỷu, băng qua một vài ngôi làng rồi men theo một lối mòn ngoằn ngoèo chạy xuyên cánh rừng sồi.

Cuối cùng, sau hai giờ đồng hồ, cô trông thấy phía sau một ngọn đồi mặt tiền bằng đá nâu của tòa nhà trong các tấm ảnh được đăng tải trên mạng.

Cô đậu xe gần lối vào và cùng chó Hitch đi tới cổng chính. Thay vì mang tính vị lai, nơi này bàng bạc một phong cách của thời quá khứ. Những tấm áp phích mang màu sắc xưa cũ treo trang trí ở tiền sảnh thể hiện hình ảnh các kỹ sư và bác sĩ đang cùng nhau làm việc. Tuy vậy, trang phục và công nghệ mà họ đang sử dụng thuộc về một thời kỳ xa xưa và lạc hậu.

Nơi này hoang vắng đến kỳ lạ. Cuối cùng, cô trông thấy một nhân viên và hỏi thăm xem mình có thể tìm gặp người đứng đầu viện nghiên cứu ở đâu.

- Tiến sĩ Stormark đang ở trong văn phòng của ông ấy. - Người nhân viên trả lời và chỉ đường cho cô.

Mila đi theo một hành lang có vòm trần cao, khiến cho tiếng những bước chân của cô vang vọng khắp không gian. Khi đến trước văn phòng của vị tiến sĩ, cô gõ cửa. Một giọng nói ồm ồm mời cô bước vào. Mila mở cửa và thấy mình đứng trước một gian phòng u tối một cách kỳ lạ. Ngồi đằng sau chiếc bàn làm việc là một người đàn ông đang hút thuốc.

- Nó đang bật hay tắt? - Ông ta hỏi.

Mila chẳng hiểu gì cả.

- Đèn trần ấy.

- Đang tắt.

- Vậy thì tôi xin lỗi. Cô có thể bật nó lên, nếu muốn.

Khi bật đèn, cô nhận ra tiến sĩ Stormark bị mù.

Phòng làm việc của ông ta khá bề bộn, nhưng những chồng sách chữ nổi và máy tính cũ dưới đất được bố trí sao cho ông ta có thể đi lại được. Không khí nồng nặc mùi khói thuốc.

- Tên tôi là Mila Vasquez. - Cô tự giới thiệu trong lúc ngồi xuống trước mặt vị tiến sĩ, với chó Hitch dưới chân.

Stormark mặc một chiếc áo thun màu vàng lấm tấm tàn thuốc, ông ta bị béo phì và chiếc ghế đang ngồi gần như không chứa nổi ông ta. Khuôn mặt và hai bàn tay của người đàn ông vằn vện những mạch máu nhỏ màu đỏ, mái tóc của ông ta xoăn một cách kỳ lạ. Khác với đa số người khiếm thị, ông ta không đeo kính đen. Mắt ông ta đảo quanh căn phòng.

- Cô đến để bán cho tôi một con chó dẫn đường hay sao? - Tiến sĩ Stormark cười khùng khục với câu nói đùa của mình. - Nếu cô muốn tìm việc làm thì cô đến nhầm nơi rồi. Mới là tháng Hai thôi, nhưng chúng tôi đã tiêu cạn nguồn tài chính của cả năm nay.

- Không phải. - Cô nhẹ nhàng đáp. - Tôi đến đây để hỏi ông vài câu, nếu ông không phiền.

- Với tư cách là...

- Một thám tử tư.

- Nếu là vì vụ tai nạn tuần trước, - tiến sĩ làu bàu, - thì cánh trẻ đã phóng đại lên quá, nhưng bảo hiểm nên chi trả toàn bộ.

- Không, chuyện này không liên quan. - Mila trấn an.

- Vậy thì tôi xin nghe. - Stormark rít một hơi thuốc và đáp.

- Tôi đang tìm một người. Nam giới. Hình như ông ta có liên quan với viện của ông trong quá khứ. Tôi nghĩ ông ta là một nhà tội phạm học.

- Người như thế ở đây đầy, căn cứ theo lĩnh vực nghiên cứu của chúng tôi.

- Thật ra, tôi cũng chưa rõ các ông làm gì...

- Cô sẽ không tin đâu, nhưng Viện Rừng Đỏ là một trong những đơn vị đầu tiên quan tâm đến mạng Internet. - Tiến sĩ Stormark đưa tay gãi má. - Nhiều phát minh mà cô gặp trên mạng đã ra đời trong bốn bức tường này. Cho tới thời điểm cách đây vài năm, chúng tôi vẫn là những người hoạch định tương lai.

Ông có thể nói cụ thể hơn được không?

- Dĩ nhiên rồi, tôi xin lỗi. - Stormark mỉm cười đáp. - Trung tâm này ra đời nhằm dạy trí tuệ nhân tạo phân biệt thiện ác.

- Chuyện đó có khả thi không? - Mila kinh ngạc hỏi lại.

- Đó là thách thức thế kỷ đấy, cô tin tôi đi... Trước khi giao phó sự an nguy của chúng ta cho máy móc, ta cần phải chắc chắn rằng nó đủ khả năng diễn giải các dữ liệu, chẳng hạn như một đứa trẻ cầm cây súng nước thì khác với tên cướp lăm lăm khẩu súng tự động, nhưng một chiếc máy tính hiện chưa thể nhận ra được sự khác biệt. Cũng giống như tôi không thể biết lúc này cô đang ngạc nhiên hay sợ hãi.

- Cả hai. - Mila đáp. - Vậy là theo ông, một ngày kia, Internet sẽ trở nên thông minh?

- Chỉ khi chúng ta có thể dạy cho nó ý nghĩa của một buổi hoàng hồn. - Ông tiến sĩ đáp. - Nhưng chừng nào máy tính còn chưa xúc động trước ánh tà dương dần khuất nơi chân trời, thì điều đó là bất khả.

Mila nghĩ đến chứng mù cảm xúc của mình: có lẽ cô cũng chỉ là một cỗ máy bằng xương bằng thịt.

- Con người đôi khi trông thấy hoàng hôn ở những nơi nó không thực sự hiện diện. - Cô phản bác. - Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy.

- Trái tim thấy những điều nó muốn thấy. - Người đàn ông đính chính.

Câu nói khiến Mila chao đảo.

- Đôi khi chúng ta ru ngủ tâm trí mình bằng cảm xúc, vì chúng ta không muốn chấp nhận thực tế. Mẹ của một hung thủ giết người sẽ không bao giờ bị thuyết phục hoàn toàn rằng đó là lỗi của con mình, bởi làm như vậy đồng nghĩa bà ta thừa nhận mình là một người mẹ tồi. Đó là một cơ chế tự bảo vệ.

Mila cảm thấy đã đủ tin tưởng người đàn ông này để thử vận may.

- Trước đây tôi từng biết đến một trò thực tế ảo có tên là Due .

Stormark sa sầm nét mặt.

- Tôi không rõ liệu ông có muốn nghe về nó hay không.

- Trò chơi chứ. - Ông ta buông gọn lỏn.

- Khi bước vào đây và nghe ông tâm sự, tôi tự nhủ đây là nơi thích hợp để một thứ như thế nảy sinh. Tôi có nhầm không nhỉ?

- Due không ra đời tại đây, nhưng trong quá khứ chúng tôi đã từng nghiên cứu về nó.

Mila hiểu ông ta không muốn nói sâu hơn. Nhưng cô cần phải biết.

- Tôi đoán ông đã biết chuyện.

- Chuyện cái thiên đường hạ giới đó biến thành địa ngục chứ gì? Phải, tôi đã biết. Nhưng với tình trạng hiện tại, tôi không thể đeo kính thực tế ảo để ghé thăm nó được.

- Tôi đã gặp một kiểu trí tuệ nhân tạo tại đó, một đứa trẻ. Nó không muốn cho tôi biết tên, nhưng nó nói với tôi rằng nó sống ở đó....

- Ôi trời ơi! - Tiến sĩ Stormark thốt lên. - Tóc vàng, mắt xanh?

- Phải.

- Joshua.

Có gì đó trìu mến trong cái cách người đàn ông phát âm tên của thằng bé.

- Các ông là người đã tạo ra nó?

- Không, thưa cô... Thằng bé đã từng tồn tại thực sự.

- Ý ông là...

- Joshua đã qua đời. Xin cô để con chó lại ở đây và đi cùng tôi. Tôi muốn cho cô xem một thứ.

Việc phát hiện đứa bé mặc áo thun đỏ là một hồn ma thực sự khiến Mila chấn động.

Tiến sĩ Stormark lấy một cây gậy chống dành cho người mù có quả cầu trắng ở một đầu và dò dẫm bước đi qua các hành lang của viện nghiên cứu, trước khi dừng lại trước cửa một phòng thí nghiệm.

Tại trung tâm của căn phòng tối om, có một cái bục được bao quanh bởi nhiều máy chiếu.

- Chất lượng chưa phải là đỉnh nhất. - Tiến sĩ Stormark báo trước. - Với các bộ vi xử lý hiện đại thì hiệu ứng sẽ khác, nhưng chúng tôi chưa thể mua được công nghệ đó.

- Đây là cái gì vậy? - Mila thắc mắc.

- Hãy tin tôi, rồi cô sẽ hiểu thôi. - Tiến sĩ Stormark đáp trước khi bước tới chỉ đạo một kỹ thuật viên.

Người này vào chỗ phía sau một bàn điều khiển và bật một loạt công tắc. Giây lát sau, cái bục bắt đầu xoay, và hệ thống máy chiếu phát ra những tia sáng laser hội tụ ở trung tâm của nó, tạo thành một hình ảnh ba chiều.

Ngồi trên bục, một đứa bé một tuổi đang nghịch mấy sợi dây buộc giày. Mắt xanh, tóc vàng, khuôn miệng tươi cười. Nó mặc một chiếc áo thun màu đỏ.

- Joshua đây. - Tiến sĩ Stormark giới thiệu với Mila.

- Đứa trẻ mà tôi đã gặp phải mười tuổi là ít nhất, nhưng thằng bé này cũng khá giống.

Tiến sĩ Stormark lắc đầu với vẻ mặt áy náy.

- Đáng lẽ không thể có chuyện đó... nhưng là do lỗi của tôi cả.

- Lỗi gì kia?

Mila cảm thấy đã quá đủ với các bí mật. Cô muốn biết sự thật.

- Bố của Joshua từng làm việc ở đây.

Cô nhận ra ông ta đang nhắc đến Pascal.

- Đó có phải là một nhà tội phạm học không?

- Nhân loại học tội phạm. - Người đàn ông khiếm thị đính chính. - Tên của ông ta là Raul Morgan.

Hóa ra đó là tên thật của người đàn ông đội mũ trùm đầu màu đỏ.

- Raul đứng đầu nhóm nghiên cứu về trò chơi đó.

Pascal từng nhắc đến một nỗ lực thu hút những đối tượng ngoài lề của thế giới ảo khi ấy còn thưa thớt người dùng. Mục đích là để kiểm chứng xem những mầm mống bạo lực của họ có phát triển thành sự đồi bại hay không. Nhưng thử nghiệm đó đã thất bại và làm sinh ra phiên bản hiện tại của Nơi khác .

- Chúng tôi đã không kiểm soát được tình hình. - Stormark thừa nhận. Nhưng khi tôi nhận ra điều đó thì đã quá trễ. Tôi buộc phải dừng tất cả lại. Do vậy đó hoàn toàn là trách nhiệm của tôi.

Pascal đã coi mình là một quản trị viên. Ông ta nói họ rất đông đảo, và có nhiệm vụ giám sát những bất thường tại Nơi khác , bởi vì thỉnh thoảng lại có một người chơi làm một cú nhảy, hiện thực hóa những ảo tưởng bạo lực của mình. Sau này ông ta là người duy nhất còn lại và không biết điều gì đã xảy ra với những người khác.

Nhưng trước đó đã có một sự việc xảy ra trong cuộc đời của ông ta.

- Chuyện gì đã xảy ra với Raul Morgan?

- Ông ta đã quá lậm vào đó và trở nên sợ hãi một cách phi lý: ông ta nhìn thấy kẻ thù ở khắp mọi nơi và không còn tin tưởng bất kỳ ai. .

Mô tả này khá giống với Pascal.

- Ông ta khăng khăng cho rằng mình đã gặp một người trong trò chơi. Chính xác là một “sự hiện diện nguy hiểm”.

Mila nghĩ tới Enigma, kẻ nhắc tuồng.

- Tôi đã xem nhẹ vấn đề đó, cho tới khi tai nạn xảy ra...

- Tai nạn nào?

- Raul Morgan là một người đàn ông can đảm. - Stormark giải thích với giọng buồn bã. - Ông ta đã có một gia đình, với người vợ hiền và đứa con hơn một tuổi... Mọi chuyện lẽ ra không cần phải kết thúc như thế.

- Tai nạn nào? - Mila gặng hỏi.

- Raul sống trong một thế giới song song: ông ta không chỉ lơ đãng, mà hoàn toàn tách rời hiện thực... Mỗi ngày, trước khi đi làm, ông ta đều đưa Joshua tới nhà trẻ. Mẹ thằng bé đón nó về vào buổi chiều. Một buổi sáng tháng Chín, Raul đến phòng thí nghiệm vào lúc 9 giờ sáng như mọi khi. Tám tiếng đồng hồ sau đó, vợ ông ta gọi điện thoại để hỏi xem tại sao ông ta không đưa con đi nhà trẻ. Lúc đó Raul mới hiểu chuyện gì đã xảy ra. Ông ta vội chạy ra bãi đỗ xe và tìm thấy Joshua tại nơi ông đã bỏ nó lại: trên băng ghế sau của chiếc xe hơi.

Mila không thốt nên lời.

- Có lẽ thằng bé đã ngủ thiếp đi trên đường, và Raul không nhận ra mình đã quên ghé vào trường mẫu giáo trên đường đi làm. Nhưng ngay cả trước thi thể bé nhỏ của thằng con trai, ông ta vẫn lặp đi lặp lại rằng mình đã gửi nó ở nhà trẻ, rằng phải có một cách giải thích khác. Ông ta đã chối bỏ thực tế, dù nó sờ sờ trước mắt.

Trái tim thấy những điều nó muốn thấy, Mila thầm nhắc lại câu nói của tiến sĩ Stormark trong đầu. Cô không hiểu được nỗi đau của người cha. Nhưng lần này, đó không phải là do cô thiếu sự thấu cảm, mà đơn giản là một số sự chịu đựng nằm ngoài khả năng hình dung của cô.

- Ba tháng sau, Raul thôi việc. Kể từ đó, tôi không còn nghe được tin tức nào của ông ta nữa.

Mila nhìn hình ảnh ba chiều của đứa trẻ mặc áo thun đỏ đang chơi đùa vui vẻ.

- Thế còn cái này? - Cô hỏi.

- Sau khi Raul ra đi, chúng tôi đã tình cờ tìm thấy chương trình trong máy tính của ông ta. Chúng tôi không biết lý do ông ta tạo ra nó, nhưng nhanh chóng nhận thấy một điều.

Vị tiến sĩ giơ cây gậy chống lên, tháo quả cầu màu trắng ở đầu gậy ra và ném bừa nó tới trước, về phía thằng bé.

Joshua giơ một cánh tay lên như để bắt quả cầu. Đây không phải là một hình ảnh ba chiều bình thường, Mila nghĩ bụng.

- Joshua có thể tương tác. - Stormark xác nhận. - Nhưng hơn hết, nó học được.

- Nếu hiện tại Joshua đã mười tuổi, có nghĩa là Raul đã đưa thằng bé tới Nơi khác để nó lớn lên ở đó như một đứa trẻ bình thường.

“Cháu sống ở đây, hồn ma đã nói như thế với cô.

- Như cô thấy đấy, Joshua có thể đáp ứng lại những kích thích bên ngoài từ khi còn rất nhỏ, dù là theo một cách thức rất sơ đẳng. Nếu cô đã trò chuyện với thằng bé thì có nghĩa là nó đã tiến bộ rất nhiều trong những năm qua. Tôi không ngạc nhiên về điều đó: Raul làm rất tốt công việc của mình.

- Nhưng ông đã nói với tôi ông ta là một nhà tội phạm học, không phải một lập trình viên.

- Đúng vậy, ông ta dạy cho máy biết cái ác là gì.

« Lùi
Tiến »