“Hãy nghĩ đến Nơi khác mà xem: bất cứ điều gì không thể thay đổi mà cô đã làm hoặc đã gặp phải trong đời thực, trò chơi này trao cho cô cơ hội để sửa chữa nó.
Raul Morgan, biệt danh Pascal, đã nói câu đó trong lần cuối họ gặp nhau. Nó chính là lý do ông ta tạo ra phiên bản số của con trai mình. Nhưng đó chỉ là một sự lừa dối, một ảo tưởng nguy hiểm.
Sau khi rời khỏi viện nghiên cứu, Mila lái chiếc Volvo lên đường. Cô đã có một hướng điều tra mới.
Mối liên hệ giữa Pascal và hồn ma giờ đây đã được xác nhận, dù ông ta khuyên cô tránh xa đứa trẻ. Trong lần gặp gỡ cuối cùng, Joshua đã bảo Mila rằng Alice đang an toàn. Như vậy tức là nó biết con bé đang ở đâu. Và nếu nó biết thì chắc chắn Raul Morgan cũng biết.
Cách duy nhất để xác minh điều đó là tìm ra Pascal.
Tiến sĩ Stormark đã tỏ ra rất hợp tác, ông đã cung cấp cho Mila mọi thông tin cô cần. Thậm chí ông ta còn không hỏi xem cô sẽ sử dụng chúng như thế nào. Có lẽ ông ta nhận ra chuyến viếng thăm của cô có liên quan với những hệ lụy gần đây của sự kiện bi thảm nhiều năm về trước. Chính vì cảm thấy phải chịu một phần trách nhiệm cho những gì đã xảy ra, nên ông đã gạt mọi do dự sang một bên.
Dẫu vậy, Mila cũng không thu được gì nhiều từ hồ sơ cá nhân của Raul Morgan. Trước tiên, trong đó không có tấm ảnh nào của ông ta. Ngay đến cái thẻ ra vào của ông ta cũng đã biến mất. Mila đoán Pascal đã đích thân ghé qua nơi này để xóa sạch mọi dấu vết của mình.
Thông tin duy nhất mà cô có được là cái tên của vợ ông ta. Mary.
Trời mưa tầm tã khiến cô rất khó khăn trong việc định hướng trên con đường núi. Đi được một đoạn, cô trông thấy một quán bar và một buồng điện thoại công cộng.
Cô bước vào quán cùng với Hitch. Trong quán không có người khách nào. Ngọn lửa đang cháy trong lò sưởi bằng đá, trên tường có trang trí những thanh ván trượt và một cái đầu hươu nhồi rơm. Ngoài chi tiết ghê rợn đó ra thì bầu không khí khá ấm cúng, và Mila đang cần lấy lại sức. Cô gọi một bánh mì sandwich để chia với con chó, một lon Coca, và một bát nước sạch. Cô yêu cầu cô gái phục vụ thối tiền cho mình bằng tiền lẻ, trước khi chui vào trong buồng điện thoại công cộng.
Mila gọi một vài cú điện thoại cho những người đồng nghiệp cũ từng nợ mình một sự trợ giúp. Nữ phục vụ đem thức ăn và nước uống ra. Phải mất một tiếng đồng hồ Mila mới tìm ra địa chỉ lưu trú gần đây nhất của Mary Morgan.
Tuy vậy, cô cũng ráp nối thành công cuộc sống của bà trong mười năm qua nhờ những mẩu thông tin thu được.
Sau cái chết của cậu con trai, Mary đã nhập viện suốt một thời gian dài vì bị trầm cảm nặng. Trong khoảng thời gian đó bà cũng đã yêu cầu ly dị và được chấp thuận. Từng chút một, bà bắt đầu học cách sống tiếp. Bà đã chuyển chỗ ở và thay đổi công việc nhiều lần, nhưng không cái nào phù hợp với bà.
Từ ba năm nay, cuộc sống của bà có vẻ ổn định. Bà đã rút vào ở ẩn tại một cộng đồng Phật tử nằm trên một quả đồi, cách đây khá xa.
Mila nhẩm tính và nhận ra chuyến đi sẽ khiến cô tốn nhiều thời gian hơn khoảng thời gian còn lại của Alice và Nơi khác .
Cô phải nói chuyện với người phụ nữ này.
Cộng đồng kia không có điện thoại nên cô đành phải gọi điện cho đồn cảnh sát của ngôi làng gần đó nhất.
- Ngay cả khi tôi lên trên đó, tôi không nghĩ có ai muốn nói chuyện với cô đâu. - Tay cảnh sát khẳng định khi Mila hỏi xem liệu anh ta có thể giúp cô liên lạc với bà Mary bằng cách đem cho bà ta một chiếc điện thoại di động. - Mấy người đó lạ lắm: họ ăn chay. - Anh ta nói như thể đó là một chuyện không thể tin được.
- Chuyện này khẩn cấp lắm. - Mila nhấn mạnh, nhưng không cung cấp thêm thông tin. - Tôi xin anh đấy, tôi cũng từng là một đồng nghiệp của anh. Tên của tôi là María Elena Vasquez. Anh có thể kiểm tra lại nếu muốn.
Cô trông chờ vào sự đoàn kết giữa các cảnh sát và hy vọng điều đó cũng đủ.
Tay cảnh sát ngẫm nghĩ trong giây lát.
- Thôi được, nhưng phải báo trước với cô rằng để lên đến nơi tôi sẽ mất khoảng bốn mươi phút là ít nhất, và tôi không chắc trên đó có sóng điện thoại, cái chốn tận cùng thế giới ấy.
Mila cảm ơn anh ta rồi đọc số điện thoại của quán bar nơi cô đang ngồi. Sau đó cô chỉ biết chờ đợi. Thời gian trôi đi rất chậm. Bốn mươi phút sau, cô vẫn chưa có tin tức gì. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra mà cô không hề hay biết. Hoặc là điện thoại không bắt được sóng, hoặc Mary Morgan từ chối nói chuyện với cô, hoặc tay cảnh sát chỉ hứa lèo và quên ngay những gì đã trao đổi với cô.
Cuối cùng, sau một tiếng mười lăm phút, điện thoại của quán đổ chuông. Mila vội vàng nhấc máy. Tín hiệu khá nhiễu.
- Tôi là Mary đây. - Một giọng nói bực bội cất lên ở đầu dây bên kia. - Ai đang nghe máy đấy?
- Tôi là Mila Vasquez, cảm ơn bà đã gọi điện lại.
- Cô muốn gì ở tôi? Anh cảnh sát bảo đây là chuyện khẩn cấp, nhưng tôi phải báo trước với cô: dù nó là gì thì tôi cũng không bận tâm đâu.
- Tôi hiểu. Rất xin lỗi vì đã quấy rầy sự riêng tư của bà. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác, con gái tôi mất tích cách đây đã ba hôm.
- Chuyện đó thì liên quan gì tới tôi? - Người phụ nữ sẵng giọng.
- Tôi tin rằng bà có thể giúp tôi tìm lại con bé.
- Tôi không hiểu. Tôi đã lánh đời từ lâu.
- Tôi biết bà có thể thông cảm cho tôi.
Đề cập chuyện Mary cũng từng là một người mẹ, Mila chấp nhận một rủi ro lớn: người phụ nữ có thể quyết định giúp đỡ, nhưng cũng có thể dựng lên một bức tường và từ chối nói chuyện tiếp. Nhưng cô hy vọng sự thẳng thắn của mình sẽ được đền đáp.
Mary Morgan im lặng trong giây lát. Đây là một dấu hiệu tốt: rốt cuộc bà ta cũng tỏ ra do dự.
- Tôi đoán sống tiếp là một việc rất khó khăn. - Mila nói, ngầm thông báo rằng mình đã biết câu chuyện của bà ta. - Tôi biết một số vết thương không khép lại bao giờ. Cũng giống như sống với một vết loét dạ dày: nó có thể nhiễm trùng và xuất huyết vào thời điểm chúng ta ít nghĩ đến nhất... Cũng vì thế mà tôi không muốn có kết cục giống như bà.
Câu nói cuối cùng khá khó chấp nhận, nhưng Mila không thể giả vờ tỏ ra thương cảm.
- Khi chúng ta mất đi một đứa con, những ngày còn lại của cuộc đời ta sống như một kẻ mắc bệnh dịch hạch. - Mary công nhận. - Những người khác tránh xa chúng ta như thể nỗi bất hạnh đó có tính lây truyền. Họ nói là thương xót cho chúng ta, nhưng thật ra họ nhẹ lòng vì không ở vào vị trí của chúng ta.
Mila tranh thủ nói luôn trước khi Mary đổi ý:
- Tôi muốn hỏi chuyện về chồng bà, Raul.
- Cô muốn biết điều gì?
- Tôi có thể tìm ông ta ở đâu?
- Tôi không có tin tức gì của ông ta kể từ khi chúng tôi ly dị.
- Nhưng tôi tin ông ta vẫn gắn bó với quá khứ theo một cách nào đó. Tôi có cảm giác mấy năm gần đây ông ta không thể gạt bỏ ký ức, dù chúng đáng buồn đến đâu chăng nữa.
- Hừm, hồi đầu thì không phải như thế: có thể nói ông ta rất muốn xóa sạch tất cả. Chính ông ta đã khăng khăng đòi ly dị.
Mila rất ngỡ ngàng với tiết lộ này. Cô tưởng đâu chính bà mới là người bỏ chồng. Suy cho cùng, Pascal là người phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cậu con trai.
- Tôi đã cố tha thứ cho ông ta. - Mary nói tiếp. - Trời ơi, tôi đã thực sự cố gắng làm điều đó! Nhưng ông ta không cho phép tôi tiếp cận.
- Ông ta không cho phép bất kỳ ai lại gần. - Mila bồi thêm. - Tôi tin là từ hồi đó, ông ta khép mình với thế giới.
- Chúng tôi yêu nhau từ hồi còn rất trẻ, và đám cưới giống như một điều hiển nhiên đối với cả hai. Chúng tôi đã tậu một ngôi nhà, và Raul rất nhiệt tình với công việc ở viện nghiên cứu. Raul nói rằng đó là lần đầu tiên ông ấy thực sự nhập tâm với những tìm tòi của mình. Khi con trai của chúng tôi chào đời, ông ấy dành trọn thời gian rảnh cho hai mẹ con. Thậm chí ông ấy còn làm một chiếc giường có hình dáng của tàu con thoi.
- Thế rồi sau đó, chuyện gì đã xảy ra? - Mila hỏi, dù cô đã biết một phần câu trả lời.
- Lẽ ra tôi phải nhận thấy có điều gì đó không ổn... Đã có những dấu hiệu nhỏ, nhưng tôi lờ đi. Thật ra Raul luôn là một người đáng tin cậy và vững chãi. Tôi không bao giờ có thể ngờ rằng ông ấy sắp gục ngã.
- Bà đang nói đến chứng hoang tưởng của Raul?
- Phải, nhưng không chỉ có thế. Raul bảo rằng có kẻ nào đó đang cố gắng thâm nhập vào đầu ông ấy.
- Một kẻ nhắc tuồng trong đầu. - Mila nói.
- Chính xác. - Mary xác nhận. - Có thể cô nghĩ tôi bị điên, nhưng Raul bảo là bị một gã xăm trổ đeo bám trên mạng..
Mila không hề cho rằng bà bị điên, nhưng lúc này cô chưa thể nói như vậy.
- Raul nói rằng người gã xăm đầy những con số, từ đầu xuống chân.
Tất cả đều trùng khớp. Mila cảm thấy sự lo lắng dâng lên.
- Bà chưa bao giờ nghĩ rằng chồng mình có dấu hiệu mất trí à?
- Cũng có một giai đoạn, trước thảm kịch vài tháng - Mary thừa nhận. - Tôi đã đưa thằng bé về thăm ông bà ngoại, và khi chúng tôi quay lại, ngôi nhà đã bị cháy.
Mila nhớ đến hai ngôi nhà cháy mà Pascal đã đưa cô đến.
- Lính cứu hỏa và bảo hiểm nói rằng nguyên nhân cháy là do chập điện, nhưng tôi đã biết được sự thật sau cái chết của con trai chúng tôi. Raul thú nhận với tôi rằng chính ông ta đã phóng hỏa ngôi nhà, nhằm cắt đuôi gã xăm trổ kia.
Mila cảm thấy máu trong người đông lại.
- Tôi hy vọng cô sẽ tìm lại được con gái mình. - Mary nói với giọng vô cùng buồn bã. - Cô biết không, lẽ ra Joshua đã có thể trở thành một chàng trai tuyệt vời.
Đây là lần đầu tiên bà ta nói ra tên của cậu con trai.
- Tôi biết chứ. - Mila khẳng định, dù không thể nói với bà mẹ rằng cô bằng cách nào đó đã gặp thằng bé, và cô rất cảm kích vì nó đã bảo vệ cô tại Nơi khác .
- Tôi sẽ không bao giờ quên buổi sáng hôm đó. - Mary nói tiếp, dường như không thể dừng lại được nữa. - Trong phòng ngủ của nó, tôi mặc cho thằng bé một chiếc quần thun dài, mang cho nó đôi tất có hình những hạt đậu đủ màu sắc mà nó rất thích, xỏ chân nó vào đôi giày Converse trắng đầu tiên trong đời, rồi mặc cho nó chiếc áo gi lê, vì trời đã bắt đầu chớm lạnh, tháng Chín mà. Bên trong áo gi lê, thằng bé mặc một cái áo thun màu đỏ. Làm sao tôi có thể hình dung nổi đó là những giây phút cuối cùng hai mẹ con được bên nhau kia chứ?
Người phụ nữ bắt đầu khóc lóc. Mila không thể không nghĩ tới những giây phút cuối cùng của cô và Alice. Nếu cô để con bé ngủ lại nhà bạn thay vì đưa nó về thì có lẽ Alice đã chẳng gặp chuyện. Nhưng trong khi lái xe tới nhà Jane, sau khi bị bám đuôi bởi đám tay chân của Enigma, cô đã trở nên ích kỷ và muốn tìm lại một chút an ủi trong vòng tay của con gái. Cho dù cái ôm đó không bao giờ diễn ra, vì như mọi khi cô quá hèn nhát và rúc vào trong chứng mù cảm xúc của mình - một cái cớ hoàn hảo để khỏi phải cảm nhận gì sất.
- Nếu người ta cho tôi một điều ước, kể cả khi nó không thể trở thành hiện thực, tôi sẽ ước được gặp lại Joshua - dù chỉ trong giây lát. Tôi muốn chào từ biệt thằng bé.
Mila không biết liệu một ngày nào đó cô có cảm thấy một sự giằng xé giống như người phụ nữ này hay không, và cô cũng không muốn tìm hiểu. Vì thế, cô sẽ làm tất cả mọi chuyện để đưa Alice quay về. Bởi thời gian rất ranh mãnh, nó không hề cảnh báo cho chúng ta biết rằng mình đang trôi qua.
- Xin cảm ơn bà một lần nữa. - Mila nói và chuẩn bị gác máy.
- Gượm đã! - Mary Morgan ngăn cô lại. - Nếu mọi chuyện diễn ra không theo ý cô, đừng tự trách mình... Hãy tin tôi, điều đó chỉ vô ích... Raul đã cố trút lên vai tôi một phần gánh nặng đang mang, ông ta đã cố làm cho tôi tin rằng tôi là một người mẹ tồi, vì đã không tin vào những hoang tưởng bị truy hại của ông ta. Thử nghĩ mà xem, tôi từng phát hiện ra ông ta dự định bắt cóc Joshua để đưa nó đi thật xa. Khi tôi hỏi lý do, ông ta bảo là muốn làm thế nhằm cứu nó khỏi tay gã xăm trổ.
Những câu nói cuối cùng của Mary là một phát hiện quan trọng đối với Mila. Rốt cuộc cô đã biết ai bắt cóc Alice.