Ông ta dạy cho máy biết cái ác là gì.
Câu nói mà tiến sĩ Stormark dùng để mô tả công việc của Raul Morgan rất rõ ràng: Pascal đã không thể tránh khỏi bị ám ảnh bởi cái ác mà ông ta nghĩ rằng mình hiểu rất rõ.
“Tôi là một quản trị viên. Khi trò chơi biến tướng, chúng tôi vẫn còn khá đông. Bổn phận của chúng tôi là giám sát những điều bất thường tại Nơi khác : tất nhiên những hành vi quá trớn cũng đã được dự kiến... đôi khi không tránh khỏi việc ai đó làm một “cú nhảy”
Sau khi quay về thành phố, Mila đến thư viện để lên mạng. Trên trang web của tờ báo địa phương, cô tìm những bài báo về các vụ cháy nhà diễn ra trong mấy tháng vừa rồi. Cô lập một danh sách ngắn, loại trừ hai chỗ mình đã từng đến cùng với Pascal.
Sau đó cô lái xe đi đến từng nơi.
Cơn mưa ập xuống thành phố như một trận dịch trong Kinh thánh. Vào cuối giờ chiều, Mila dừng xe trước một ngôi nhà bị cháy phân nửa nằm giữa một khu phố bình dân. Một nửa của nó còn nguyên vẹn với rèm cửa sổ và cây cối trên ban công, nửa còn lại đen nhẻm và có một cái lỗ toang hoác thay cho mặt tiền.
Ngôi nhà là đại diện hoàn hảo của cái thiện và cái ác, cô nghĩ bụng.
Đây đã là ngôi nhà thứ ba Mila tìm đến, sau hai lần thử thất bại. Có lẽ lần này cô đã tới đúng chỗ, vì ở cuối lối đi, cô trông thấy một chiếc Skoda màu xanh chạy bằng xăng có niên đại từ thập kỷ chín mươi.
Mila không có vũ khí, và cô dám chắc Pascal sẽ không dễ bị bắt nạt. Cô dắt con Hitch theo.
- Mày phải giúp tao, đồng ý nhé? - Cô nói trong lúc vuốt ve con chó. - Tìm Alice đi.
Người và chó xuống xe rồi tiến về phía sân nhà dưới màn mưa nặng hạt. Mila muốn gây bất ngờ cho Pascal trước khi ông ta nhận ra sự có mặt của họ. Và trong lúc làm ông ta phân tâm, cô hy vọng rằng Hitch sẽ tìm thấy Alice.
Mila nhòm qua các cửa sổ ở tầng trệt. Bên trong nhà tối om, ngoại trừ một ngọn đèn đang bật. Cô trông thấy có bóng người trong bếp, nhưng không dám chắc đó có phải là Raul Morgan hay không. Tuy vậy, cô nhận ra do sự tàn phá của đám cháy, cửa chính là lối duy nhất để vào nhà.
Cô di chuyển dưới hiên nhà. Tranh thủ tiếng ồn của cơn mưa cô phá ổ khóa rồi đi vào, chó Hitch bám theo sau.
Mùi khét xộc vào mũi cô. Mila đưa mắt nhìn quanh: trong bóng tối, những con quái vật dị dạng nhìn cô chằm chằm, nhưng hóa ra chúng chỉ là những món nội thất bị hơi nóng của ngọn lửa làm biến dạng.
Mila ra hiệu cho con chó đi sát bên cạnh mình trong lúc họ tiến về phía căn bếp sáng đèn. Quả thực, những tiếng ồn - vòi nước chảy, bát đĩa va chạm nhau - cho thấy có người ở trong đó. Khi trông thấy một người đàn ông quay lưng về phía mình đang rửa bát, cô thả con chó ra để nó tự do khám phá ngôi nhà.
Bước qua cửa phòng, cô nhận ra dáng người của Pascal. Ông ta đã tháo mũ trùm đầu, nhưng cô chỉ quan sát được cái gáy và mái tóc đen. Pascal vẫn đang mặc bộ com lê màu nâu nhàu nhĩ, nhưng đã cởi áo vest ra. Thay cho đôi găng tay cao su, ông ta đeo đôi găng vàng chống nước.
- Con bé đâu? - Mila hỏi.
Người đàn ông không giật mình, cũng không quay lại.
- Nó ở trên gác, đang ngủ. Cô bình tĩnh đi, Alice ổn mà.
- Tôi muốn nhìn mặt ông. - Mila ra lệnh.
Pascal rửa nốt cái đĩa cuối cùng rồi xếp nó lên giá cho ráo nước cùng với chỗ bát đĩa còn lại. Ông ta bình tĩnh đưa tay khóa vòi nước, rồi mới quay lại.
Ông ta có ria mép và mái tóc rẽ ngôi lệch. Đôi mắt xanh lục và làn da sáng màu. Cặp má hồng hào và đôi môi mỏng.
Giờ thì Mila đã được biết diện mạo của ông ta.
- Con gái cô là một đứa trẻ thú vị. - Raul Morgan cho biết. - Chúng tôi trò chuyện với nhau khá nhiều trong mấy ngày vừa qua, và tôi đánh giá rất cao sự nuôi dạy mà cô đã dành cho con bé.
Câu nói chứa đầy sự giả dối, như thể người đàn ông chỉ muốn chế giễu cô.
- Ông đã gọi cú điện thoại nặc danh để cho Enigma sa lưới. Và ông biết khi nói hắn là kẻ nhắc tuồng, họ sẽ triệu tập tôi.
- Ý cô là cảnh sát? Phải, tôi biết.
- Trên đường đến đây, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về lý do khiến ông bắt cóc Alice. Đừng có nói là muốn bảo vệ con bé trước Enigma, giống như điều ông đã làm với con trai mình. Tôi không ngu đâu.
- Cô nói đúng, nguyên do không chỉ có vậy... tôi đã quyết định bắt cóc Alice vì nếu không cô sẽ không học được bài học.
Học . Chữ đó khiến Mila lạnh gáy. Ông ta dạy cho máy móc biết cái ác là gì...
- Cô thấy đấy, Mila, điều quan trọng là cô phải hiểu rõ chúng ta đang đối phó với kẻ thù nào... Nhưng chỉ có nỗi đau mất mát, cảm giác nguy hiểm hiện hữu và nhu cầu cấp bách phải tìm ra giải pháp cho điều tồi tệ nhất mới có thể tạo động lực cho cô. - Pascal cúi đầu, dành cho Mila một ánh mắt thương cảm. - Hãy nói cho tôi biết, trong những ngày vừa qua, trái tim cô có tiếp tục giấu đi cảm xúc của nó, hay cô đã bắt đầu giải thoát bản thân khỏi lời nguyền đã ám ảnh mình từ khi còn nhỏ?
- Xin lỗi ông, Pascal, nhưng chứng mù cảm xúc của tôi không thể chữa khỏi.
- Vớ vẩn. - Ông ta đanh giọng. - Cô đã cảm nhận một điều gì đó trong lòng, tôi chắc chắn như vậy. Và chính điều đó đã đưa cô đến đây. Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy, nhưng trái tim cũng vậy... Do đó hãy mở mắt ra và nhìn thứ mà nó cố cho cô thấy.
Cô rất muốn nói rằng ông ta đã nhầm, nhưng chỉ vì cô ghét phải công nhận ông ta có lý. Pascal nói đúng. Mila của ngày trước sẽ cố gắng khắc phục sự thiếu vắng của nỗi đau mất con bằng một lưỡi dao lam. Mila của ngày hôm nay không làm chuyện đó vì những cảm xúc mà cô có đã đủ.
- Cô cho rằng chỉ cần từ nhiệm và lui về ở ẩn, bóng tối sẽ không đến tìm cô hay sao? Cô thực sự tin rằng như vậy là đủ sao? Chúng ta không giống với những người khác, Mila à. Chúng ta mang trên mình thứ mùi thối rữa của bóng tối mà ta từng lui tới... Bóng tối có thể đánh hơi thấy nó từ hàng mấy cây số. Trốn tránh là điều không thể.
Tôi đến từ bóng tối....
- Enigma và ông gây chiến với nhau, còn tôi kẹt ở giữa. Chính ông là người đặt ra luật chơi cho tôi, đúng không?
- Cô đã được nhận sự huấn luyện.
- Tôi đã tự hỏi vì sao kẻ nhắc tuồng vừa bắt cóc Alice lại vừa tìm cách giết tôi: thật ra cả hai bọn ông đều chơi tôi...
- Nhưng với những mục đích khác nhau. - Pascal nếu rõ.
- Làm gì có đội quản trị viên nào, đúng không? Họ không hề bị loại bỏ dần. Ông luôn là người duy nhất, đồ hoang tưởng khốn kiếp.
- Cô không hiểu rồi. Cuộc chiến này sẽ tiếp diễn chừng nào Internet còn tồn tại. Một người đơn độc chỉ có thể làm hại bản thân. Chính khi ở bên nhau, con người mới trở nên ác độc. Tôi luôn đặt câu hỏi: người ta chờ đợi điều gì từ sự kết nối lớn nhất lịch sử?
- Điều tương tự cũng diễn ra với cái thiện. - Mila vặc lại.
- Nếu quả thực như thế thì mạng Internet là nơi yên bình nhất thế giới. - Pascal mỉa mai.
Mila muốn cãi rằng không phải thế, rằng đó là tầm nhìn của một kẻ vỡ mộng sống chui lủi, những khi không trùm kín mặt thì phải liên tục thay đổi diện mạo nhờ hóa trang và đội tóc giả. Nhưng thay vào đó, cô chỉ hỏi Pascal:
- Vậy bây giờ tôi phải làm gì?
- Cô sẽ là một quản trị viên xuất sắc... Tôi đã chỉ cho cô con đường cần đi, giờ cô biết mình phải tìm kiếm ở đâu.
- Nhưng Nơi khác đang hấp hối.
- Chuyện đó cũng vậy, chỉ để thúc ép cô... Tôi sẽ ngăn Joshua lại. Tôi biết phải làm gì.
Mila nghĩ đến đứa trẻ và vẻ mặt buồn bã của nó.
- Ông phải giải thoát nó. Hãy để thằng bé ra đi...
Đúng lúc đó Hitch tiến đến phía sau lưng cô. Alice cũng xuất hiện trên ngưỡng cửa.
Con gái cô ngáp và đưa tay dụi mắt.
- Có chuyện gì thế ạ? - Con bé hỏi. - Tại sao Hitch cố đưa con ra ngoài?
Con bé vẫn đang mặc đúng bộ trang phục đã mặc lúc mất tích. Nó vẫn không có gì thay đổi, điều mà Mila xem như một phép màu, vì cô biết bóng tối có thể tác động thế nào tới người mất tích, ngay cả khi chuyện đó chỉ kéo dài vài giờ.
Cô tiến đến chỗ con gái và ôm chầm lấy nó.
Thoạt đầu Alice cứng người lại, con bé kinh ngạc vì được mẹ chào đón như thế.
- Con có ổn không? - Mila hỏi và vén món tóc lòa xòa trước trán Alice.
Cô mặc kệ phản ứng lạnh nhạt của con bé. Quan trọng là nó lành lặn.
- Con ổn. - Alice đáp gọn lỏn.
Mila lại nhìn Pascal, cố gắng hiểu những ý đồ của ông ta.
Dường như cảm nhận được thắc mắc ấy, ông ta nói:
- Tôi không còn lý do nào để giữ mẹ con cô ở đây nữa.
Mila bèn nắm lấy bàn tay của Alice. Cô dợm bước về phía cửa, nhưng rồi quay lại nói với Pascal:
- Ông chưa trả lời câu hỏi của tôi. Giờ đây ông chờ đợi điều gì nơi tôi? Ông nên biết rằng tôi sẽ không trở thành như thế này. - Cô khoát tay chỉ xung quanh. - Tôi sẽ không sống cả đời trong sợ hãi và hoang tưởng.
Pascal mim cười.
- Trái tim thấy những điều nó muốn thấy. Giờ thì cô hãy đón con gái và đưa nó về nhà. Cô có thể thoát khỏi bóng tối, nhưng cô không thể ngăn bóng tối tìm đến mình.