Mưa ngớt khi Nick rẽ xuống con đường chạy qua vườn cây. Trái cây đã được hái, gió mùa thu đang thổi qua vườn cây trụi lá. Nick dừng lại, cúi nhặt một quả táo Wagner, da ánh lên sau cơn mưa trong đám cỏ úa bên cạnh đường. Cậu đút quả táo vào túi áo khoác Mackinaw.
Con đường rời khỏi vườn cây chạy lên đỉnh đồi. Có một ngôi nhà tranh, một cánh cửa xác xơ, khói lan ra từ ống khói. Đằng sau là gara, Chuồng gà và rừng cây tái sinh trông như thể cái hàng rào ép sát vào cụm rừng ở đằng sau. Khi cậu nhìn, rừng cây rậm rạp ngả nghiêng theo chiều gió. Cơn bão thu đầu tiên.
Lúc Nick đi qua vạt đất trống phía trên vườn cây, cửa ngôi nhà mở, Bill bước ra. Nó đứng trên ngưỡng cửa nhìn xuống.
“Chào Wemedge”, nó nói.
“Chào Bill”, Nick nói lúc bước lên bậc thềm.
Chúng đứng cạnh nhau, nhìn ra vùng quê, nhìn xuống vườn cây, nhìn qua bên kia con đường, qua cánh đồng thấp hơn, qua rừng cây mọc trên mỏm đất trong hồ. Gió đang thổi thẳng xuống hồ. Chúng có thể thấy những tấm ván trượt dọc theo mỏm Ten Mile.
“Trời đang gió”, Nick nói.
“Sẽ gió như thế này trong vòng ba ngày”, Bill nói.
“Ba cậu có ở trong nhà không?” Nick hỏi.
“Không. Ba mang súng ra ngoài. Vào nhà đi”.
Nick đi vào nhà. Ngọn lửa rừng rực cháy trong lò sưởi. Gió làm lửa reo. Bill đóng cửa.
“Uống tí chứ?” nó hỏi.
Nó vào bếp mang ra hai cái ly và bình nước. Nick với tay lấy chai whisky từ giá trên lò sưởi.
“Ổn cả chứ?” cậu hỏi.
“Ổn”, Bill đáp.
Chúng ngồi trước lò sưởi, uống Whisky AiLen pha nước.
“Rượu ngon thật, nhưng có vị khói”, Nick nói lúc nhìn qua cái ly vào bếp lửa.
“Mùi than bùn đấy”, Bill nói.
“Người ta chẳng thể cho than bùn vào rượu”, Nick nói.
“Thì cũng chẳng có gì khác đâu”, Bill nói.
“Cậu đã thấy than bùn chưa?” Nick hỏi.
“Chưa”, Bill đáp.
“Mình cũng thế”, Nick nói.
Đôi giày của Nick, duỗi trên bệ lò sưởi, bắt đầu tỏa hơi trước ngọn lửa.
“Tốt hơn cậu nên cởi giày ra”, Bill nói.
“Mình không mang tất”.
“Cởi ra, hong khô trong lúc mình đi kiếm cho cậu một đôi”, Bill nói. Nó lên cầu thang vào gác xép, Nick nghe tiếng bước chân trên đầu. Tầng sát mái bên trên là nơi Bill, ba nó và cậu - Nick, thỉnh thoảng vẫn ngủ. Đằng sau là buồng thay đồ. Chúng đã kéo mấy cái giường nhỏ khỏi chỗ mưa giọt và che chúng bằng tấm bạt cao su.
Bill cầm đôi tất len dày bước xuống.
“Đã đến lúc cậu mang tất khi ra ngoài rồi đó”, nó nói.
“Mình ghét khi mang tất trở lại”, Nick nói. Cậu xỏ tất vào, rụt người tựa lưng vào ghế và đặt chân lên tấm kính trước lò sưởi.
“Cậu sẽ làm kính vỡ đấy”, Bill nói. Nick nhấc chân qua phía bên kia lò sưởi.
“Có gì đọc không” cậu hỏi.
“Chỉ có báo”.
“Đội Card chơi thế nào?”
“Thua một quả đánh đầu trước đội Gian”.
“Kết qủa này khiến họ nên chấn chỉnh lại”.
“Dễ ợt”, Bill nói. “Nếu McGraw có thể mua hết các cầu thủ giỏi trong làng bóng thì chẳng còn gì để nói”.
“Ông ta không thể mua hết họ được”, Nick nói.
“Ông ta có thể mua tất cả những ai ông ta muốn”, Bill nói. “Hoặc ông ta làm họ bất mãn như thế người ta phải nhượng họ cho ông”.
“Giống như Heinie Zim”, Nick đồng ý.
“Cái đồ đần ấy sẽ làm cho ông ta nhiều việc tốt đấy”.
Bill đứng dậy.
“Hắn cũng là người chặn bóng giỏi trong môn crikê”, Bill nói. “Nhưng lại kém về môn bóng”.
“Có thể đấy là điều mà McGraw muốn từ bỏ hắn”, Nick nói. “Dĩ nhiên, nhưng đến nay chúng ta đã có nhiều dự đoán khá chính xác về mọi thứ”.
“Như lối đánh bạc: khi không thấy lũ ngựa thì người ta có thể chọn chúng tốt hơn”.
“Thế đấy”.
Bill với lấy chai whisky. Bàn tay to bè của nó xoay quanh chai. Nó rót rượu vào cái ly Nick đưa ra.
“Chừng nào nước đây”?
“Bằng rượu”.
Nó ngồi xuống sàn nhà bên cạnh ghế Nick.
“Thật dễ chịu khi bão mùa thu đến, có phải không?” Nick nói. “Rất tuyệt”.
“Đây là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm”, Nick nói.
“Sống ở thị trấn không quá tồi chứ?” Bill hỏi.
“Mình thích xem đoàn World Sens”, Nick nói.
“Ừ, bây giờ họ ở New York hoặc Philadelphia”, Bill nói. “Điều ấy cũng chẳng có lợi gì cho ta cả”.
“Mình không rõ liệu Card có đoạt danh hiệu vô địch không?”
“Không được trong thời chúng ta đâu”, Bill nói.
“Ừ, họ hẳn sẽ phát điên lên mất”, Nick nói.
“Cậu có nhớ một lần khi sắp đoạt danh hiệu ấy thì họ gặp sự cố xe lửa không?”.
“Thật đáng tiếc!” Nick nói khi đang nhớ lại.
Bill đưa tay về phía bàn, dưới cửa sổ lấy cuốn sách nằm úp mặt nơi nó để xuống trước khi ra mở cửa. Một tay nó cầm ly, tay kia cầm cuốn sách, rồi dựa lưng vào ghế của Nick.
“Cậu đang đọc gì đó?”.
“Richard Feverel .
“Mình chẳng thể đọc nổi”.
“Không sao”. Bill nói. “Nhưng cuốn sách không tồi mà Wemedge”.
“Cậu còn cuốn nào mình chưa đọc không?” Nick hỏi.
“Cậu đã đọc Đôi tình nhân trong rừng chưa?”
“Chà. Đấy là nơi mỗi tối khi đi ngủ họ đặt thanh gươm tuốt trần ở giữa”.
“Cuốn sách hấp dẫn đó Wemedge”.
“Đấy là cuốn sách hay. Nhưng mình chẳng thể nào hiểu được thanh gươm đặt như thế phỏng có tác dụng gì. Nó phải dựng lưỡi lên suốt đêm bởi vì nếu có nằm bẹp xuống thì người ta có thể lăn qua mà chẳng hề gặp rắc rối”.
“Nó mang tính biểu tượng”, Bill nói.
“Đúng”, Nick nói. “Nhưng nó không thật”.
“Cậu đã từng đọc Can đảm chịu đựng chưa?”
“Hay lắm”, Nick nói. “Đấy là cuốn sách thực sự. Kể lại chuyện khi nào ông già của hẳn cũng ngó ngàng đến hắn. Cậu có còn cuốn nào của Walpole nữa không?”
“Cuốn Rừng rậm”, Bill nói. “Viết về nước Nga”.
“Ông ta biết gì về nước Nga nhỉ?” Nick hỏi.
“Mình không rõ. Người ta chẳng thể biết hết về những nhà văn đó. Có thể ông ta ở đó lúc còn thơ ấu. Ông ta đã kể lại nhiều sự kiện trong cuốn sách”.
“Mình muốn gặp ông ấy”, Nick nói.
“Mình thì muốn gặp Chesterton”, Bill nói.
“Mình ước giá mà bây giờ có ông ta ở đây”. Nick nói. “Ngày mai mình sẽ đưa ông ta đến Voix câu cá”.
“Mình chẳng biết ông ta có thích câu cá hay không?” Bill nói.
“Chắc là thích”, Nick nói. “Ông ta hẳn là nhà văn cừ nhất. Cậu có còn nhớ bài thơ Quán rượu bay không?”
“Giả như có một thiên thần”.
Rời thiên đường mang rượu tiên đến tặng
Thì bạn hỡi hãy cám ơn lòng tốt ấy
“Nhưng nhớ mang rượu kia trút xuống chậu này”.
“Đúng đấy”, Nick nói. “Mình nghĩ ông ấy là nhà văn giỏi hơn Walpole”.
“Ồ, ông ấy chính là nhà văn giỏi hơn”.
“Nhưng Walpole cũng là nhà văn nổi tiếng”.
“Mình không biết”, Nick nói.
“Chesterton là nhà văn cổ điển”.
“Walpole cũng cổ điển”, Bill nhấn mạnh.
“Mình ước sao ta có cả hai ông ấy ở đây”. Nick nói. “Ngày mai bọn mình sẽ đưa họ đi câu ở Voix”.
“Ta uống đi”, Bill nói.
“Nào”, Nick tán thành.
“Ba mình chẳng bận tâm đâu”, Bill nói.
“Cậu có chắc không?” Nick nói.
“Mình biết điều đấy”, Bill nói.
“Bây giờ mình đã hơi say”, Nick nói.
“Cậu chưa say đâu”, Bill nói.
Nó nhổm dậy lấy chai Whisky. Nick chìa ly ra, mắt dán vào ly khi Bill rót.
Bill rót nửa ly Whisky.
“Tự thêm nước vào”, nó nói. “Chỉ còn đủ một lượt nữa”.
“Còn chai nào không?” Nick nói.
“Còn nhiều nhưng ba chỉ muốn mình uống hết chai đã mở này thôi”.
“Chắc chứ?” Nick nói.
“Ba bảo nhiều chai mở sẽ có nhiều người say”, Bill giải thích.
“Thôi được”, Nick nói. Câu đang bốc. Trước đây cậu chẳng bao giờ nghĩ như thế. Câu luôn nghĩ nếu uống một mình thì dễ say.
“Ba cậu có khỏe không?” cậu kính cẩn hỏi.
“Ba mình khỏe”, Bill nói. “Thỉnh thoảng ba hơi ngông”.
“Ba cậu là người tốt”, Nick nói. Cậu rót nước từ bình vào ly. Nó từ từ hòa lẫn với whisky. Lượng whisky nhiều hơn nước.
“Cậu có chắc là ba cậu không say không?” Bill hỏi.
“Ba mình khỏe”, Nick đáp.
“Cậu hoàn toàn tin ba cậu khỏe à?” Bill nói.
“Ba mình tuyên bố là chưa từng nếm lấy một giọt rượu trong đời”, Nick nói, “như thể công bố một phát kiến khoa học”.
“À, tại ba cậu là bác sĩ. Còn ba mình là họa sĩ. Đấy là điểm khác nhau”.
“Ba mình đã để mất nhiều thứ”, Nick buồn bã nói.
“Con người ta chẳng thể được tất đâu”, Bill nói “Mọi thứ đều có giá của nó”.
“Ba mình bảo chính ông đã để mất nhiều thứ”, Nick thú nhận.
“Ừ, ba đã có thời gian vất vả”, Bill nói.
“Tất cả cứ đổ ập xuống”, Nick nói.
Chúng ngồi nhìn ngọn lửa và nghĩ về sự thực sâu xa này.
“Mình sẽ đi lấy củi ở đằng cửa sau”, Nick nói. Trong lúc nhìn lò sưởi cậu để ý thấy ngọn lửa đang yếu dần. Hơn nữa cậu cũng muốn chứng tỏ mình không say và là người thực tế. Thậm chí dẫu ba cậu chưa bao giờ đụng đến giọt rượu thì Bill cũng sẽ chẳng để cậu say trước lúc bản thân Bill say.
“Lấy một trong những khúc gỗ sồi lớn ấy”, Bill nói. Nó hãy còn rất tỉnh.
Nick mang khúc gỗ đi qua bếp, cây gỗ gạt đổ cái chảo trên bàn. Cậu đặt cây gỗ xuống, nhặt cái chảo. Trong chảo đựng quả mơ khô ngâm nước. Cậu cẩn thận nhặt hết số quả mơ trên sàn, cả mấy quả chui xuống dưới bếp, rồi bỏ chúng vào lại trong chảo. Cậu trút thêm ít nước vào chảo từ cái xô để cạnh bàn. Cậu cảm thấy tự hào về bản thân. Cậu hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu mang cây củi bước vào, Bill rời ghế đứng dậy giúp cậu đặt nó vào lò sưởi.
“Khúc gỗ tốt đấy”, Nick nói.
“Mình để dành nó cho lúc thời tiết xấu”, Bill nói. “Một cây gỗ như thế sẽ cháy suốt đêm”.
“Rồi sẽ còn cả than để nhóm lửa vào buổi sáng nữa”, Nick nói.
“Đúng đấy”. Bill tán thành. Chúng đang nói về khúc gỗ cây tiêu huyền cao to.
“Ta uống nữa đi”, Nick nói.
“Mình nhớ trong tủ còn một chai nữa đã mở”, Bill nói.
Nó quỳ trong góc đằng trước tủ lấy ra một cái chai vuông.
“Rượu Scotth”, nó nói.
“Mình sẽ đi lấy thêm ít nước”, Nick nói. Cậu lại vào bếp, đổ đầy bình bằng cái ca múc trong xô nước suối lạnh. Trên đường quay lại phòng khách, cậu đi qua tấm gương treo trong phòng ăn và nhìn vào. Mặt cậu trông là lạ. Cậu mỉm cười với khuôn mặt trong gương và nó nhăn nhở lại với cậu. Cậu nháy mắt với nó và bước tiếp. Nó không phải mặt cậu nhưng nó cũng chẳng phải là mặt của ai khác.
Bill đã rót rượu ra ly.
“Ly rượu đầy quá”, Nick nói.
“Không phải vì chúng ta, Wemedge”, Bill nói.
“Thế thì ta uống vì cái gì”, tay nâng ly, Nick hỏi.
“Vì chuyến câu cá”, Bill nói.
“Được”, Nick nói. “Nào quý ông, tôi sẽ hiến cho ngài cuộc câu”.
“Tất cả những cuộc câu”, Bill nói. “Bất kỳ ở đâu”.
“Cho cuộc câu”, Nick nói. “Đấy là lý do ta nâng ly”.
“Tốt hơn môn bóng chày”, Bill nói.
“Chẳng thể sánh được đâu”, Nick nói. “Sao chúng ta lại nói về bóng chày nhỉ”.
“Đấy là do sơ suất”, Bill nói. “Bóng chày là môn thể thao cho những kẻ vụng về”.
Chúng uống cạn ly rượu.
“Bây giờ ta cụng ly vì Chesterton”.
“Và cả Walpole nữa”, Nick tiếp lời.
Nick rót rượu. Bill pha nước. Chúng nhìn nhau. Chúng cảm thấy rất hưng phấn.
“Nào quý ông”, Bill nói, “Tôi cùng ngài vì Chesterton và Walpole”.
Chúng uống cạn. Bill lại rót. Chúng ngồi vào chiếc ghế lớn trước lò sưởi.
“Cậu khôn thật đấy Wemedge”, Bill nói.
“Đúng đấy, xin mời”, Bill nói.
“Cậu muốn nói gì vậy?” Nick hỏi.
“Việc cắt đứt quan hệ với Marge ấy mà”, Bill nói.
“Mình cũng đoán cậu muốn nói chuyện ấy”, Nick nói.
“Đấy là việc làm đúng. Nếu cậu không từ bỏ thì bây giờ hẳn cậu đã phải quay về nhà làm việc kiếm tiền để lo đám cưới”.
Nick không nói gì.
“Một khi đã lấy vợ thì thằng đàn ông sẽ hoàn toàn mất tự do”, Bill tiếp tục nói. “Hắn chẳng còn gì nữa. Chẳng còn gì. Dẫu chỉ một thứ. Hắn phải phục tùng. Cậu đã thấy mấy thằng có vợ rồi đó”.
Nick không nói gì.
“Người ta có thể bảo”, Bill nói, “cuộc sống hôn nhân của hắn mới tẻ nhạt làm sao. Hắn bị sai khiến”.
“Chắc thế”, Nick nói.
“Chia tay hẳn là buồn”, Bill nói. “Nhưng cậu dễ dàng yêu một cô khác rồi mọi chuyện sẽ qua đi. Cứ yêu nhưng chớ để họ làm hỏng mình”.
“Ừ”, Nick nói.
“Nếu cậu cưới cô ấy thì cậu sẽ phải cưới toàn bộ gia đình ấy. Hãy nhớ đến mẹ cô ấy và cái gã bà ta đã lấy làm chồng”.
Nick gật đầu.
“Thử tượng tượng, bất cứ lúc nào họ cũng ngó nghiêng ngôi nhà và chủ nhật nào cũng phải đến ăn tối ở nhà họ rồi phải mời lại họ đến ăn tối rồi bà ta luôn mồm dạy bảo Marge phải làm gì và xử sự ra sao”. Nick ngồi im lặng.
“Cậu dứt ra được là cực kỳ tốt đấy”, Bill nói. “Bây giờ cô ấy có thể lấy một người hợp với mình rồi an phận và hạnh phúc. Cậu chẳng thể trộn dầu với nước cũng như cậu chẳng thể trộn đời mình trong cuộc tình ấy được, giống như nếu mình lấy Ida, đang làm việc cho hãng Strattons, cô ấy hẳn cũng muốn như thế”.
Nick không nói gì. Hơi men đã không còn nữa, cậu cảm thấy trơ trọi. Bill không còn ở đó. Cậu không còn ngồi trước lò sưởi, không đi câu cá với Bill vào ngày mai, không nhớ đến ba hay bất kỳ chuyện nào khác. Cậu không say, rượu đã tan hết cả rồi. Những gì còn đọng trong tâm trí cậu là một lần trong đời đã có Marjorie và rồi cậu đã đánh mất nàng. Nàng bị chối bỏ và cậu là người xua đuổi nàng. Tất cả nỗi ưu tư từ đấy mà ra. Có thể cậu sẽ chẳng bao giờ gặp lại nàng lần nữa. Chắc sẽ chẳng bao giờ. Tất cả đã hết, thực sự chấm dứt.
“Ta uống nữa đi”, Nick nói.
Bill rót rượu. Nick pha thêm ít nước.
“Nếu cậu cứ giữ mối quan hệ ấy thì bây giờ bọn ta sẽ không còn ở đây”, Bill nói.
Điều ấy đúng đấy. Kế hoạch ban đầu của cậu là quay về nhà kiếm việc làm. Rồi cậu dự định đến ở Charlevoix suốt mùa đông để có thể gần gũi với Marge. Giờ đây cậu không biết sẽ phải làm gì.
“Có lẽ ngày mai chúng ta đừng nên đi câu”, Bill nói. “Cậu cần phải quên thật đấy”.
“Mình không thể tự chủ”, Nick nói.
“Mình hiểu. Đấy là cách nỗi buồn biểu lộ”, Bill nói.
“Bất thình lình, mọi chuyện chấm dứt”. Nick nói. “Mình chẳng hiểu tại sao cơ sự lại như thế. Mình chẳng thể tự chủ. Chỉ giống như bây giờ khi trận bão ba ngày tràn đến, rứt trụi lá rừng”.
“Đúng đã chấm dứt. Đấy là cốt lõi của vấn đề”, Bill nói.
“Đấy là lỗi của mình”, Nick nói.
“Lỗi của ai thì cũng chẳng có gì khác cả đâu”, Bill nói.
“Không mình không nghĩ thế”, Nick nói.
Điều đáng bàn là Marjorie đã bị đưa đi xa và có lẽ Nick sẽ chẳng bao giờ gặp lại nàng lần nữa. Nick đã từng bàn với nàng việc hai đứa sẽ đi Italy và những phút giây hạnh phúc họ có bên nhau. Những nơi họ dự định đến. Giờ đây tất cả đã hết.
“Nếu mọi chuyện chấm dứt thì sẽ rắc rối đấy”, Bill nói. “Wemedge này, mình đã lo lắng khi sự thể diễn ra như thế. Cậu xử sự nghiêm túc. Mình biết mẹ cô ấy ranh như quỷ. Bà ta nói với nhiều người rằng cậu đã hứa hôn”.
“Bọn mình đã hứa hôn gì đâu”, Nick nói.
“Người ta đồn rằng bọn cậu đã ăn hỏi”.
“Mình không thể tin điều đó”, Nick nói. “Bọn mình chưa đâu”.
“Bọn cậu sẽ không lấy nhau chứ?” Bill hỏi.
“Không. Và bọn mình cũng không hứa hôn”, Nick đáp.
“Có gì khác nhau nhỉ?” Bill hỏi với vẻ phán xét.
“Mình không biết. Nhưng có khác nhau đấy”.
“Mình chẳng biết”, Bill nói.
“Thôi được”, Nick nói. “Ta uống say đi”.
“Thôi được”, Bill nói. “Ta uống cho thật say”.
“Uống say rồi ta đi bơi”, Nick nói.
Cậu dốc cạn ly mình.
“Mình thật xót xa cho cô ấy nhưng mình còn biết làm sao đây?” cậu nói. “Cậu biết mẹ cô ấy là hạng người như thế nào rồi!”
“Bà ta thật kinh khủng”, Bill nói.
“Đột nhiên, mọi chuyện đã chấm dứt”, Nick nói. “Lẽ ra mình không nên nói về chuyện ấy”.
“Cậu không nói”, Bill nói. “Mình khơi ra và bây giờ mình dừng lại. Bọn mình sẽ không nói chuyện này nữa. Cậu không muốn nghĩ về nó nghĩa là có thể cậu lại nhớ về nó”.
Nick không nghĩ về chuyện ấy. Điều đó dường như là chắc chắn. Đấy chỉ là một ý tưởng. Nó khiến cậu cảm thấy đỡ buồn hơn.
“Chắc thế”, cậu nói. “Luôn luôn xảy ra khả năng nguy hiểm đó”.
Bây giờ cậu thấy hanh phúc. Chẳng còn gì có thể thay đổi được nữa. Có lẽ cậu về thành phố vào tối thứ bảy. Hôm nay là thứ năm.
“Sẽ luôn có cơ hội”, cậu nói.
“Cậu sẽ phải thật nghiêm khắc với bản thân mình”, Bill nói.
“Mình sẽ cẩn thận”, cậu nói.
Cậu cảm thấy hạnh phúc, chẳng có gì kết thúc. Chẳng có gì mất mát cả. Cậu sẽ về thành phố vào thứ bảy. Cậu cảm thấy vui hơn, như trạng thái tâm lý của cậu trước lúc Bill gợi ra chuyện ấy. Sẽ luôn có cách giải quyết.
“Ta lấy súng, xuống mỏm đất tìm ba cậu đi”, Nick nói.
“Được thôi”
Bill lấy hai khẩu súng ngắn từ giá trên tường xuống. Nó mở hộp đạn. Nick mặc áo khoác Mackinaw và đi giày. Giày cậu cứng ngắc do bị hong khô. Cậu hơi say nhưng đầu óc thì tỉnh táo.
“Cậu cảm thấy thế nào?” Nick hỏi.
“Tốt. Mình vẫn chưa say”. Bill đang gài nút áo len.
“Uống say chẳng tốt lành gì đâu”.
“Đúng đấy. Ta nên ra ngoài”.
Chúng bước ra cửa. Gió đang cuộn thành cơn lốc. “Lũ chim sẽ bị thổi rạp xuống cỏ bởi cơn lốc này”, Nick nói.
Chúng đi xuống phía vườn cây.
“Sáng nay mình thấy một chú gà rừng”, Bill nói.
“Có thể chúng ta sẽ hạ được nó”, Nick nói.
“Cậu không thể bắn trong gió bão này”, Bill nói.
Giờ đây, ra ngoài, chuyện Marge không còn quá đỗi bi đát nữa. Nó không thực quá quan trọng. Gió bão cuốn mọi thứ, tựa cuộc tình ấy, bay xa.
“Gió đang thổi từ hồ lớn đến”, Nick nói.
Qua gió, chúng nghe một tiếng súng.
“Ba đấy”, Bill nói. “Ba đã xuống đầm lầy”.
“Bọn ta sẽ xuống đấy”, Nick nói.
“Ta sẽ đi băng qua đồng cỏ thấp để xem có thể bắn được thứ gì không”, Bill nói.
“Được đấy”, Bill nói.
Bây giờ, chẳng có gì quan trọng. Cơn gió đã cuốn chuyện ấy bay khỏi tâm trí cậu. Hơn nữa cậu lại có thể về thành phố vào tối thứ bảy. Đấy là suy nghĩ đúng đắn để tiết kiệm thời gian.
Lê Huy Bắc dịch