Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35610 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chữ hoa đầu chương

ời khỏi lớp, Mỹ Chi đi bộ một đoạn đường tới chỗ Jacqueline ở. Khi nào không có lớp thì Jacqueline, hoặc Suzane hay Emily giữ dùm Timothy để nàng đi học hay đi làm kiếm thêm tiền. Nửa tiền lương của Matthew mà nàng nhận được mỗi tháng cộng thêm trợ cấp của chính phủ cũng không đủ do đó nàng phải đi làm thêm chừng 10, 15 giờ  mỗi tuần ở nhà hàng.

Đang chơi với Timothy, Jacqueline cười khi thấy Mỹ Chi bước vào với dáng mỏi mệt.

- Final xong rồi hả?

Gật đầu thay cho câu trả lời Mỹ Chi mới hỏi bạn.

- Mày làm bài ra sao?

jacqueline cười nhẹ.

- Tao nghĩ tao làm Ok…

- Mày định học nữa không?

Jacqueline lắc đầu.

- Đủ rồi… Tao mệt với sách vở quá… Có cái bằng cử nhân là mẹ tao vui rồi… Còn mày?

- Tao cũng vậy… Lúc còn trẻ tao muốn học lấy tiến sĩ nhưng có Timothy rồi tao hết muốn…

Đưa tay ra nựng má con, Mỹ Chi cười đùa.

- Timothy là bằng tiến sĩ của tao…

Tuy không hiểu mẹ nói gì thằng bé cũng nhăn răng cười giơ tay ra đòi ẵm.

- Matthew có viết thư về không?

Mỹ Chi thở dài.

- Không… Mấy tháng nay chẳng thấy…

- Còn Captain Điền?

- Cũng không luôn…

- Đàn ông như vậy đó… Hứa nhiều làm ít…

Mỹ Chi cười nhẹ.

- Vậy mà đàn bà vẫn tin và vẫn thương đàn ông…

Jacqueline cười hắc hắc.

- Tụi mình ngu… Yêu gì cái giống hai chân bạc bẽo đó… Thương chi cái sinh vật vô tình đó…

Mỹ Chi thở dài.

- Hổng yêu họ thì yêu ai…

Jacqueline nhìn cô bạn thân mà cô coi như em ruột của mình.

- Mày nên bắt chước tao. Đừng thương ai hết… Thương mình tốt hơn…

- Vậy thì mày sẽ ở giá…

- Tao sẽ lấy thằng chồng nào mà nó thương tao nhiều hơn tao thương nó… Như vậy ít khổ hơn. Như Matthew… Nó si mày, mê mày và thương mày chết bỏ. Mày biểu cái gì nó cũng làm. Có thằng chồng như Matthew mày sẽ khỏe thân…

- Tao không yêu Matthew…

Mỹ Chi trả lời gọn. Rồi như không muốn nói về chuyện đó cô bỏ con lên xe và chào từ giã bạn. Nhìn theo bóng bạn gầy gò và buồn bã, Jacqueline thở dài. Thương bạn song cô không làm gì được. Mỹ Chi mắc dính vào lưới tình thì cũng phải tự mình tháo gở sợi dây luyến ái. Về tới phòng trọ Mỹ Chi mở hộp thư. Nàng mừng rỡ khi thấy hai phong thư đều được gởi từ Việt Nam. Một của Điền và một của Matthew. Ngắm nghía hai phong thư nàng cười lẩm bẩm.

- Mình trông hoài thì hổng gởi, tới lúc mình hổng thèm trông thì lại tới cùng lượt. Hai ông này thật ngộ…

Mở cửa đặt thư lên bàn, nàng lục tủ lạnh ra lấy nửa miếng pizza bỏ vào cái lò nướng nhỏ xong lại mở tủ lạnh lấy bình nước cam rót một chút vào chai sữa đưa cho con bú tạm trong lúc chờ pizza nóng. Thay quần áo ở nhà cho mát, nàng trở ra bếp vừa đúng lúc pizza âm ấm. Vừa ăn vừa đút cho con nàng suy nghĩ. Lá thư trước nàng có nói với Điền về chuyện xin anh sang Mỹ sống. Nay có thư chắc là anh có trả lời về chuyện đó. Không biết anh bằng lòng hay từ chối. Mỹ Chi hồi hộp và lo âu. Nàng biết tính của Điền. Tuy bề ngoài dịu dàng và mềm mỏng song đụng chuyện anh cũng rất cương quyết và ít khi thay đổi quyết định của mình. Nàng chỉ hy vọng anh thương yêu mẹ con nàng mà chịu đi Mỹ. Ăn pizza xong, nàng ẵm con vào giường dỗ ngủ. Timothy là đứa bé dễ ăn và dễ ngủ. Chỉ cần đặt xuống giường chừng năm phút đã thở đều. Đưa hai phong thư lên nhìn ngắm giây lát cũng như để chọn đọc thư của ai trước, cuối cùng nàng xé thư của Điền. Vài tờ giấy có kẻ hàng được viết với nét chữ tháo và đôi khi được bôi xóa rồi viết lại.

- Đức Lập. Tháng 2- 1970. Mỹ Chi thương yêu của anh. '' Ông Điền con '' của anh rất là kháu khỉnh phải không em. Còn Bà Điền thì vẫn quyến rũ và gợi tình như ngày hai đứa mình bên nhau. Vì lẽ đó mà anh khó lòng từ chối đề nghị em bão lãnh anh qua Mỹ để chính thức làm chồng của em và làm cha Timothy… Anh chưa nhận được giấy tờ bão lãnh của em có lẽ vì thủ tục hành chánh chậm như rùa mà anh lại thêm làm lính ở tận vùng biên giới hoang vu và hẻo lánh. Thư từ  Sài Gòn lên đây cũng phải mất ít nhất hai tới ba tháng…

Đọc tới đây Mỹ Chi ứa nước mắt. Nàng nghĩ người yêu quên mình hoặc làm biếng viết thư mà hóa ra không đúng. Thư của Điền viết tháng 2 mà mãi tới gần cuối tháng 5 nàng mới nhận được. Như vậy thì tại thư chậm trễ.

 - Tình hình chiến sự càng ngày càng trở nên lan rộng và khốc liệt hơn. Mọi chú tâm của chính phủ và quân đội là giữ cái thế không thắng nhưng cũng không bại của mình trong lúc đi tìm một giải pháp chấm dứt chiến tranh. Cá nhân anh không tin có giải pháp nào khá hơn bằng cách đánh bại kẻ địch để họ chịu từ bỏ ý định xâm chiếm Việt Nam Cộng Hòa. Tuy nhiên đó là ý của anh, một người lính ít quyền hạn và không có chút ảnh hưởng nào đối với các quyết định của chính phủ Hoa Kỳ cũng như của Việt Nam…

Mỹ Chi thở cái phào rồi nở nụ cười sung sướng và mãn nguyện. Ước vọng của nàng có cơ thành tựu. Giai đoạn thứ nhất đã xong. Thuyết phục được Điền là giai đoạn thứ nhì cũng đã qua trót lọt. Giai đoạn cuối cùng nằm ở trong tay hai chính phủ Mỹ và Việt. Theo như lời Jane thì đối với chính phủ Mỹ không có trở ngại ngoại trừ thủ tục hành chánh rườm rà nên phải mất thời giờ lâu lắc có khi một hai năm. Trở ngại lớn nhất là về chính phủ Việt Nam. Đã sống ở nước mình từ nhỏ tới 18 tuổi, ít nhiều nàng cũng nghe nói và có chút hiểu biết ở thủ tục hành chánh, thái độ quan lại của nhân viên chính quyền. Tham nhũng, hối lộ. Muốn việc của mình đi trót lọt là phải chạy, phải hối lộ, phải có quen biết. Điền là lính ở ngoài mặt trận. Lính nghèo lại ở xa thì tiền đâu mà chạy. Riêng nàng thì cũng trắng tay lại thêm ở xa tít mù thì khó mà chạy cho hồ sơ đi Mỹ của Điền đi trót lọt từ các cơ quan của chính phủ tới quân đội. Có nhiều lý do người ta nại ra để yểm, để dìm hồ sơ của anh. Lần cuối cùng Jane hỏi văn phòng của vị dân biểu ở Columbus thì họ cho biết sở di trú đã chấp thuận đơn xin bảo lãnh của nàng rồi sau đó chuyển tới tòa đại sứ Mỹ ở Sài Gòn. Từ đó tới nay cũng được mấy tháng rồi song nàng không nghe tin tức gì mới lạ hơn. Ngẫm nghĩ giây lát nàng xếp thư của Điền lại để dành đọc tiếp. Đưa phong thư của Matthew lên ngắm nghía nàng mỉm cười chậm rãi xé ra. Có sự khác biệt giữa hai thư của hai người lính. Lính nghèo Việt Nam và lính giàu Mỹ. Điền viết thư cho nàng bằng những tờ giấy kẽ hàng có lẽ được xé ra từ cuốn sổ tay. Còn thư của Matthew là giấy Made In USA, chuyên dùng để viết thư được trình bày trang nhã. So sánh điều đó, nàng cảm thấy tội nghiệp và thương Điền nhiều hơn. Trước khi rời Mỹ, anh có nói hứa giúp đỡ nàng chút tiền bạc để cho nàng tiếp tục học nhưng số tiền nhỏ nhoi của anh không đủ và cũng không tới đều đặn như của Matthew. Nàng không trách anh gì hết vì biết lương lính như Điền cũng không nhiều.

- Dear Mỹ Chi…

Nằm chờ ở Sài Gòn hai tuần lễ rồi cuối cùng tôi được leo lên phi cơ đi lên II Corps Tactic Zone mà tiếng Việt gọi là Quân Khu 2- Vùng 2 Chiến Thuật. Nhờ nói thông thạo tiếng Việt nên tôi được đưa sang toán cố vấn. Nhiệm vụ của các cố vấn là liên lạc và giúp đỡ cho lính Việt Nam về sự yểm trợ không quân hoặc pháo binh. Từ bộ chỉ huy cố vấn Vùng 2, tôi được chuyển tới toán cố vấn của sư đoàn 23 bộ binh và cuối cùng vào đầu năm 1970 tôi thuộc toán cố vấn cho một tiểu đoàn Việt Nam nằm trong vùng rừng núi hoang vu chỉ cách biên giới của hai nước Việt Miên không xa. Công việc không nhiều lắm, chẳng có gì nặng nhọc hay vất vả mà chỉ có nguy hiểm thôi. Địch quân, lính Việt Nam gọi là Việt Cộng còn tụi tôi gọi VC ở đầy trong rừng. Đi đâu cũng đụng họ. Nhiều khi đứng tại nơi đóng quân của bộ chỉ huy của tiểu đoàn, tôi bỏ ống dòm thấy xe chạy nữa. Đại úy Alex nói đó là Ho Chi Minh Trail mà lính Việt gọi là đường mòn Hồ Chí Minh. Tôi thương mấy người lính Việt Nam lắm Mỹ Chi. Tôi thương họ như tôi thương Mỹ Chi vậy…

Mỹ Chi mỉm cười. Ở trong không gian yên lành nàng hình dung ra khuôn mặt của Matthew. Nàng cũng cười vì biết anh lúc nào cũng tìm đủ mọi cách để bày tỏ tình thương yêu với mình. Nếu nàng không gặp và yêu Điền thì Matthew sẽ là người tình và người chồng mà bất cứ người đàn bà nào cũng mong muốn. Tuy nhiên trái tim nàng đã có chủ, tình yêu nàng đã trao trọn cho người lính tên Điền rồi. Không có gì thay đổi được điều đó.

- Tôi đã nghe kể về lính Việt Nam nhiều lắm; xấu lẫn tốt. Nhưng khi thấy họ bằng mắt, biết họ qua những ngày sống chung và chung lưng chiến đấu với họ, tôi mới thương họ và cảm phục họ vô cùng. Nhờ biết tiếng Việt nên khi nào nhàn rỗi tôi lân la trò chuyện mới biết họ nghèo và hoàn cảnh cơ cực vô cùng. Có người, gia đình ở xa như Sài Gòn hay vùng Mekong Delta thì cả năm họ cũng chưa thấy mặt vợ con. Quần áo cũ và rách rưới. Thức ăn cũng thiếu thốn. Tôi hỏi họ chiến đấu cho cái gì thì câu trả lời rất giản dị cho vợ con và cho gia đình được yên ấm. Mấy ông sĩ quan nhờ có học cao nên khi được hỏi thì họ nói chiến đấu cho tự do. Họ không thích cộng sản. Mỹ Chi biết không… Cái không khí chiến tranh bao trùm lên đời sống hằng ngày biến người ta thành ra câm lặng. Tôi cũng vậy. Dường như ai cũng lo âu và sợ sệt. Lính Việt cũng như Mỹ đều có chung nỗi sợ chết. Họ nói bị thương là may mắn. Cụt chân, cụt tay, mù mắt tuy tàn phế song vẫn còn sống, mà còn thở là còn hi vọng. Tôi cũng vậy. Tôi cũng hy vọng còn được thở để nhìn thấy lại Mỹ Chi. Timothy chắc là lớn và ngoan hả Mỹ Chi. Tôi nhớ Timothy lắm. Dù không là cha song tôi đã từng bồng ẵm, tắm rửa nựng nịu nên mến tay mến chân. Tôi chỉ muốn, ngay tại phú này giữa vùng đất xa lạ này, Mỹ Chi hiện ra như một nàng tiên mang cho tôi chút tin yêu để tôi cố mà sống sót trong cuộc chiến tranh khốc liệt. Đêm nào tôi cũng nghe bom nổ, đại bác hú, rocket réo lồng lộng. Sinh mạng của con người thật mỏng manh và không còn giá trị chút nào trong trò chơi súng đạn. Tôi đã ở đây gần 7 tháng rồi. Tôi mong thời gian qua nhanh để tới hạn kỳ tôi được trở về Mỹ gặp lại Mỹ Chi… Tôi nhớ Mỹ Chi lắm…

Mỹ Chi ứa nước mắt. Nàng tội nghiệp cho Matthew. Nàng biết mình có dự phần trong quyết định sang Việt Nam cũng như ra đơn vị chiến đấu của anh. Si mê nàng, anh muốn làm người hùng để được sự kính phục của nàng không kể chuyện rút ngắn thời gian ở xa nàng. Anh muốn được Mỹ Chi xem trọng và thần tượng như nàng đã thần tượng người yêu của mình. Nếu lỡ Matthew chết, nàng sẽ ân hận suốt đời. Gấp thư của Matthew lại bỏ vào phong bì, Mỹ Chi nằm nhắm mắt. Trong vùng ý nghĩ lộn xộn nàng thấy khuôn mặt của hai người hiện ra, tất cả đều có chung một tình yêu lặng lẽ.

« Lùi
Tiến »