ello Major Đ.…
Nghe tiếng chào của đại úy Alex, Điền cười lên tiếng.
- Chắc đại uý có tin gì lạ muốn báo cho tôi hả?
Bật cười lớn Alex trả lời với giọng bông đùa.
- Your damm nose is so good… Sir…
Điền cũng cười lớn đưa gói thuốc ra mời song vị đại uý cố vấn trưởng tiểu đoàn lắc đầu.
- Cám ơn… Tôi hút muốn cháy phổi rồi… Chắc thiếu tá cũng biết…
Điền gật đầu. Hít hơi thuốc anh nói hai tiếng trong lúc nhả khói ra từ từ.
- F10…
Alex gật đầu cười.
- Trung tá Adam vừa nói cho biết sư đoàn F10 của NVA đã vượt qua biên giới. Không ảnh chụp thấy có xe tăng và pháo nữa…
Hai vị sĩ quan bước tới chiếc bàn đóng bằng cây lấy ra từ thùng đựng đạn dùng làm bàn hành quân, bàn ăn cơm và luôn cả hút thuốc lá uống cà phê nữa. Chỉ vào tấm bản đồ hành quân, vị tiểu đoàn trưởng nói chậm.
- Tôi đã bung toán thám báo ra đêm hôm kia để dò tìm hoạt động của địch. Ngoài ra tôi cũng cho đại đội 3 lên đóng tại chỗ này làm nút chặn. Các đơn vị tiền sát của F10 sẽ phải đụng thằng 3 trước…
Ngừng lại hít hơi thuốc, vị tiểu đoàn trưởng trình bày ý kiến của mình cho vị cố vấn tiểu đoàn nghe.
- Nếu muốn tiến đánh Đức Lập họ phải vượt qua ta…
Alex gật đầu tỏ vẻ hiểu lời của Điền. Đức Lập là một vị trí xung yếu, là một trong nhiều nút chặn của trục tiến quân của địch vào Ban Mê Thuột, vị trí chiến lược của vùng cao nguyên. Vùng trách nhiệm quá rộng so với quân số, bộ tư lệnh sư đoàn 23 chỉ cho một trung đoàn, đôi khi là trung đoàn trừ đóng ở các vị trí của tỉnh Quảng Đức. Tiểu đoàn của Điền là đơn vị tiền đồn che chở cho quận Đức Lập. Muốn chiếm Ban Mê Thuột, sư đoàn F10 của NVA phải bứng cái chốt của Điền trước nhất. Ngẫm nghĩ tới đó, Alex lên tiếng hỏi Điền.
- Thiếu tá muốn tôi làm cái gì?
Trầm ngâm giây lát Điền nhìn vị sĩ quan cố vấn của mình.
- Tôi nghĩ mình sẽ đụng lớn. Khi nào cần đại uý gọi pháo hoặc máy bay…
Alex gật đầu. Điền thấy nét mặt của vị đại uý già kinh nghiệm chiến trường gợn lên nét lo âu và suy nghĩ.
- Tôi sẽ '' order '' sẵn B52 và phản lực cho thiếu tá. Không sớm thì muộn F10 sẽ dứt điểm tiểu đoàn của mình để lấy đường về Ban Mê Thuột…
Điền cười hít hơi thuốc.
- Tôi cũng xin hai phi vụ của không quân Việt Nam ở Phụng Vực…
Gật đầu Alex hỏi thêm.
- Ông có cần thêm đạn?
Điền nhìn đại uý Anh, sĩ quan hành quân kiêm tiểu đoàn phó. Hiểu ý, Anh lên tiếng.
- Chắc không đại uý… Lính người nào cũng có hai cấp số đạn. Ngoài ra mình còn dự trữ nhiều lắm… Tuy nhiên nếu đại úy xin được thì tốt. Đạn thì không bao giờ đủ…
Thấy Alex định đi, Điền nói nhanh.
- Khi đại đội 3 đụng địch và có thể bị địch tràn ngập tôi sẽ phái đại đội 2 đi tiếp viện. Nếu có thể đại uý cho Jim hay Matthew đi theo để liên lạc…
Trước lời lẽ mềm mỏng và lịch sự của Điền, Alex gật đầu cười.
- Tôi sẽ cho Matthew đi. Nó nói tiếng Việt giỏi hơn Jim… Ngoài ra Matthew cũng cần thực tập để có kinh nghiệm.
Điền cười nhẹ.
- Cám ơn đại uý…
Alex cũng cười.
- Không có chi thiếu tá… Tôi làm những gì có thể làm…
Là một sĩ quan cố vấn nhiều kinh nghiệm, Alex biết nếu tiểu đoàn của Điền bị đánh tan hàng thì không những lính Việt chết mà anh và hai người lính dưới quyền cũng có thể bị chết theo. Giúp đỡ cho tiểu đoàn của Điền giữ vững vị trí đồng nghĩa với bảo vệ mang sống của anh nữa. Trở về hầm trú ẩn của mình, Alex ra lệnh cho Matthew chuẩn bị sẵn sàng tháp tùng theo đại đội 2 đi tiếp viện cho đại đội 3. Anh có nhiệm vụ báo cáo cho Alex để xin không yểm hoặc pháo yểm ngoài ra cũng liên lạc với máy bay hay pháo binh chỉ cho họ đánh vào vị trí của địch. Đây là nhiệm vụ quan trọng và khó khăn vì phải xác định được vị trí của mình lẫn của địch để báo cho máy bay và pháo binh. Sai trật là bom sẽ rớt lên đầu hay pháo sẽ chụp xuống đầu mình thay vì lên chỗ của địch quân. Matthew rành tiếng Việt do đó có thể nói chuyện với các sĩ quan của đại đội. Thấy Matthew mân mê khẩu Colt45, Alex cười cười.
- Anh nên mang thêm khẩu M16. Đụng trận thì khẩu 45 chỉ bắn chim chơi thôi…
Nghe cấp chỉ huy nói như vậy, Matthew bèn lôi khẩu M16 của mình ra lau chùi kỹ lưỡng. Đang mơ mơ màng màng, Matthew chợt ngồi dậy khi nghe tiếng la của người lính nào đó phía bên hầm chỉ huy của tiểu đoàn.
- Pháo… pháo kích…
Mặc dù họ la bằng tiếng Việt nhưng vì đã nghe nhiều tới thuộc lòng, anh biết ba tiếng trên chỉ cái gì. Quay về phía bên mặt chỗ giường ngủ của Alex và Jim, anh thấy họ cũng đã ngồi dậy từ lúc nào. Đội lên đầu cái nón sắt, vị đại uý nói chậm và nhỏ như giải thích cho Matthew biết.
- 130… Damm… Thứ đại bác này bắn xa lắm… Mình chẳng có thứ gì chơi lại nó… Damm VC…
Matthew thấy Jim mỉm cười khi nghe sếp chửi rũa. Đại bác bay trong đêm tối rú thành tiếng kinh dị. Oành… Ầm… Rầm… Oành… Không biết pháo rơi xuống đâu, nổ ở chỗ nào nhưng anh cảm thấy chiếc ghế bố mình đang ngồi nhảy tưng tưng. Cát bụi theo cửa sổ tạt vào mặt rát rạt. Bây giờ anh mới thấy Alex vớ lấy chiếc áo giáp mặc một cách vội vàng. Hàng trăm quả đại bác rơi xuống chỗ đóng quân của bộ chỉ huy tiểu đoàn và các đại đội. Tiếng nổ lùng bùng lỗ tai. Tiếng người la hét, nguyền rũa, kêu khóc. Lùi dần vào góc hầm như tìm chỗ nào kín đáo nhất để trốn, người lính trẻ chỉ còn biết thu người, mắt nhắm kín lại như không muốn thấy, muốn nghe và suy nghĩ gì hết. Anh quên tuốt luốt, kể cả hình ảnh của Mỹ Chi, người đàn bà mà anh si mê và thương yêu nhất. Trận mưa pháo kéo dài rồi chấm dứt đột ngột khiến Matthew cảm thấy hụt hẫng và ngơ ngác. Tiếng Alex vang lên trong căn hầm núp tối mờ.
- Here they come…
Matthew biết cấp chỉ huy nói cái gì. Sau cơn cường tập của đủ mọi loại pháo, địch quân bắt đầu tấn công bằng quân bộ đúng theo chiến thuật tiền pháo hậu xung. PT76. T54 pha đèn sáng rực chạy trước mở đường. B40. B41. Mọt chê. Lựu đạn. Thượng liên. Đại liên 12 ly 8. Sơn pháo hạ càng bắn trực xạ. Thấy Alex đưa tay ngoắc mình, Matthew đứng lên cùng sếp sang hầm trú ẩn của tiểu đoàn. Major Điền, áo giáp, nón sắt, dây ba chạc, Colt45 mang bên hông đang đứng lắng nghe trong máy truyền tin nội bộ. Cả đại uý Alex cũng vậy.
- Company 3 is under attack…
Điền nói gọn với Alex. Súng nổ ì ầm khắp nơi. Vị đại úy cố vấn nghe được tiếng nổ ầm ầm chứng tỏ địch có súng cộng đồng và có thể xe tăng nữa.
- Đống Đa… Đống Đa đây Hưng Long… Tụi nó chơi tôi tứ phía… Bắn… bắn… vào chỗ đó… Mẹ… Tiên sư cha mấy thằng… Trình Đống Đa nó bám sát tôi… Nó đông quá Đống Đa ơi…
Đại uý Anh nhìn cấp chỉ huy khi nghe đại úy Hưng, đại đội trưởng đại đội 3 báo cáo về tình trạng sẽ bị địch tràn ngập. Điền nhìn Alex. Như hiểu ý vị đại uý nói nhanh.
- Matthew… Let's go…
Cầm khẩu M16, với sự bảo vệ của hai người lính, Matthew luồn lách qua các ngã giao thông hào tới vị trí đóng quân của đại đội 2. Trung uý Chương, đại đội trưởng bắt tay anh. Nguyên đại đội hơn trăm rưởi biến mất trong bóng đêm ì ầm tiếng súng nổ. Ở tại bộ chỉ huy, Điền bình tịnh theo dõi tình hình xuyên qua báo cáo của đại uý Hưng, đại đội trưởng đại đội 3. Toán thám báo dưới quyền chỉ huy của thượng sĩ Tài, sau khi bị địch tấn công đã rút về nhập với đại đội 3. Rồi đại đội này cũng bị tấn công. Quân số ít hơn với lại hầm hố không vững chắc để phòng thủ, Hưng ráng cầm cự để chờ lệnh. Không muốn lính chết với lại biết đại đội 3 cũng không đủ sức chặn địch, Điền ra lệnh cho Hưng cố thủ chờ sự tiếp viện của đại đội 2 rồi sau đó cả hai đại đội sẽ hợp với nhau để rút về vị trí cũ.
- Bảo thằng 1 của ông An sẵn sàng…
Điền nói với trung sĩ Tánh, trưởng toán liên lạc. Những trái đại bác rơi gần hầm chỉ huy khiến mọi người kể cả Alex và Điền đôi lúc cũng phải ngồi thụp xuống tránh miểng đạn bay lạc. Vị tiểu đoàn trưởng hơi nhíu mày khi nghe trong máy truyền tin, đại đội 2 của trung uý Chương chưa kịp bắt tay với đại đội 3 thì đã bị địch quân tấn công vào bên hông.
- Đống Đa… Đống Đa… đây Chương Dương trả lời…
- Đống Đa nghe Chương Dương…
- Trình Đống Đa… tụi nó bu tui… tụi nó có cả cua sắt… Chỗ nào cũng có nó Đống Đa ơi…
Điền nhìn Alex. Hiểu ý vị đại uý hét vào máy truyền tin riêng của mình.
- Matthew… Matthew… This is Alex… over…
- Matthew hear Alex… over…
- Report your positon… over…
Phút sau Matthew gọi cho cấp chỉ huy xác định vị trí của mình đồng thời báo cáo về vị trí của địch. Đôi bên chỉ cách nhau chừng trăm rưởi mét. Như biết trước ý định của cấp chỉ huy, Jim gọi thẳng về bộ chỉ huy cố vấn của sư đoàn. Lát sau Jim nói lớn.
- Phản lực sẽ tới với bom xăng đặc…
Hiểu ý, Điền hét vào hệ thống liên lạc với hai đại đội 2 và 3 của mình.
- 2… 3… mau tìm chỗ ngủ đi. Coi chừng bị nướng…
Qua hệ thống truyền tin nội bộ mọi người nghe súng nổ rền trời đất. Đủ mọi thứ tiếng nổ mà súng địch lại nhiều hơn át cả tiếng súng phe ta. Ngay lúc đó mọi người trong phòng chỉ huy nghe tiếng ầm ầm điếc tai rồi trung uý Chương la hét.
- Bị rồi… Mẹ… Đống Đa… Đống Đa… Matthew bị rồi… Tụi nó bám sát tôi… Trình Đống Đa… Matthew dính B40…
Alex cau mày nhưng không nói gì hết. Quai hàm bạnh ra, vị tiểu đoàn trưởng nhìn Alex.
- Tôi dẫn thằng 1 lên giúp thằng 2 và 3 rồi sau đó đem Matthew và thương binh về…
Alex buông gọn.
- Tôi đi với thiếu tá…
- Tôi cần đại úy ở lại bộ chỉ huy…
Hiểu ý Điền không muốn cho mình đi theo vì sợ anh bị chết, Alex rắn giọng.
- Jim biết phải làm gì. Tôi không đi không được…
Hiểu ý Alex, Điền gật đầu.
- Ok… Let's go…
Dưới sự điều động của tiểu đoàn trưởng, bốn trung đội của đại đội 1 mà quân số chừng trăm rưởi theo đội hình tiến chậm tới nơi mặt trận đang khai diễn. Tiếng phản lực gào rú điếc tai. Bom xăng đặc bốc cháy sáng rực. Bom nổ ầm ầm. Đại liên 6 nòng trên phản lực hú tựa cọp rống. Rocket từ máy bay xẹt xuống. Thây người và đất đá bay tung lên. Cách xa trận địa chừng hai trăm thước mà Điền với lính nghe nóng rát cả mặt. Biết phi cơ đang đánh bom xăng đặc giải toả áp lực của địch, Điền thúc lính chạy nhanh. Anh biết sau khi phản lực bay đi địch sẽ xông vào bám sát lính của mình để tránh bị phi cơ oanh kích. Thấy cấp chỉ huy xách M16 chạy trước lính cũng chạy nhanh. M16 để auto, Điền quét gần nửa băng đạn vào chỗ có bóng đội nón cối. M16 nổ ròn. M79 lụp bụp. M26 nổ ầm ầm. Hai phe gần như đánh cận chiến. Đụng phải đám lính điên, địch tạm thời lùi lại chỉnh đốn hàng ngũ. Cuối cùng Điền với Alex và trung uý An, đại đội trưởng đại đội 1 cũng bắt tay được với hai đại đội 2 và 3. Trung uý Chương và đại uý Hưng báo cáo tổn thất.
- Whers's Matthew?
Alex hỏi. Lính đưa vị đại uý cố vấn tới chỗ thương binh đang nằm. Người đầy máu mà vết thương ở đùi máu vẫn chảy ra dù đã được băng bó, Matthew nằm im không cục cựa. Hạ sĩ Tánh, y tá nói với Điền.
- Matthew bị dính miểng B40 vào bụng và đùi. Mất máu nhiều lắm tiểu đoàn trưởng…
Gật đầu, Điền thông dịch lại cho Alex nghe về thương tích của Matthew. Anh chưa kip nói gì, Điền nói liền.
- Mình có 6 chết, 13 bị thương nặng cần được tải thương. Đại uý theo đại đội 3 mang hết thương binh rút về căn cứ rồi kiếm chỗ an toàn làm bãi đáp cho trực thăng tải thương…
Alex nhận lệnh. Điền nói nhỏ với đại uý Hưng.
- Anh bảo vệ cho Alex đem thương binh đi. Cố gắng đem hết mấy anh em bị thương nặng. Nói với Alex xin hai trực thăng mới đủ…
Vỗ vai người sĩ quan tín cẩn đã theo mình bấy lâu nay xong Điền truyền lịnh cho hai đại đội 1 và 2 nổ súng vào quân địch đang bắt đầu tấn công khi máy bay biến mất. Sự có mặt của tiểu đoàn trưởng khiến cho lính lên tinh thần ráng giữ vững vị trí cho đại đội 3 rút lui mang theo thương binh. Đợi chừng nửa tiếng sau khi đại đội 3 rút lui, Điền ra lịnh cho đại đội 1 rút về cách căn cứ tiểu đoàn chừng vài trăm thước để làm nút chặn cho đại đội 2 rút lui. Trời tờ mờ sáng, toàn thể ba đại đội trở về căn cứ đóng quân. Alex báo cáo đã tản thương hết binh sĩ trừ hai chỉ bị nhẹ không được lên máy bay vì đông người quá. Nghe báo cáo của các đại đội trưởng, Điền lo âu vì tổn thất về nhân mạng và vũ khí. Thiếu hai thứ đó anh khó lòng chống trả lại các đợt tấn công sắp tới của địch quân có nhiều ưu thế hơn anh đủ mọi mặt.