Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35613 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chữ hoa đầu chương

tlanta. 10-1970. Vừa mở cửa cho con bước vào phòng khách, Mỹ Chi nghe điện thoại reo. Đợi cho reo tới hồi thứ nhì nàng mới bốc lên. Chưa kịp nói '' Hello '', giọng nói vui vẻ của một người vang lên mà khi nghe nàng phải cất tiếng reo.

- Matthew… Anh về hồi nào vậy?

Bên kia đầu dây điện thoại giọng nói trầm và chậm rãi của Matthew vang lên.

- Tôi mới vừa được giải ngũ tuần trước. Tôi về Montana thăm ba mẹ xong gọi báo cho Mỹ Chi biết… Tôi bị thương ở Việt Nam, nằm bệnh viện mấy tháng ở Subic Bay rồi sau đó về Mỹ và được giải ngũ vì lý do bị thương…

- Vậy à. Mỹ Chi mừng cho anh… mà anh có tới gặp tôi không?

- Có chứ… Dĩ nhiên là có rồi. Lúc nằm bệnh viện tôi có viết thư cho Mỹ Chi mà chắc Mỹ Chi dọn nhà nên thư bị lạc. Tôi gọi điện thoại ở số cũ cũng không liên lạc được. Về Montana tôi phải gọi điện thoại cho mẹ của Jacqueline thì bà ấy mới cho tôi số điện thoại và địa chỉ mới của Mỹ Chi…

Nghe giọng nói có hơi trách móc của Matthew, Mỹ Chi bèn lên tiếng phân trần.

- Ra trường xong Mỹ Chi xin được việc làm rồi mướn nhà ở gần chỗ làm và nhà giữ trẻ. Mỹ Chi có viết thư cho anh mà không thấy anh trả lời. Mỹ Chi xin lỗi anh… mà anh tính khi nào mới tới thăm Mỹ Chi. Timothy nhớ anh lắm… Nó biết đi rồi…

- Tôi sẽ đến thăm Mỹ Chi tuần tới… Tôi phải thu xếp vài chuyện và có thể ở lại Atlanta tìm việc làm. Mỹ Chi có cho tôi ở đậu không?

Mỹ Chi cười hăng hắc.

- Cho anh ở không lấy tiền nhà miễn là anh nấu cơm và coi chừng Timothy cho Mỹ Chi…

- Ok… Gì chứ chuyện đó tôi sẵn lòng… Tôi thăm Mỹ Chi và Timothy nghen… Mình sẽ gặp lại sau. Tôi rất có nhiều điều kể về Việt Nam cho Mỹ Chi nghe.

- Dạ… Anh cho biết ngày giờ anh tới Mỹ Chi sẽ đón anh ở phi trường…

- Khỏi cần… Tôi đi tắc xi về nhà cũng được…

Tám ngày sau chiều đi làm về, Mỹ Chi thấy Matthew ngồi trước cửa với chiếc va li to tướng.

- Welcome home my hero

Matthew cười sung sướng khi được người đàn bà mà anh si mê và tưởng nhớ hơn một năm đón tiếp một cách thân mật và niềm nở. Thấy Matthew khập khiểng đứng lên và bước tới gần như muốn ôm mình, Mỹ Chi đưa tay lên như muốn ngăn cản nhưng rồi không hiểu nghĩ sao nàng lại để yên cho Matthew ôm và hôn lên má.

- Tôi nhớ Mỹ Chi lắm. Tôi tưởng không bao giờ gặp lại Mỹ Chi nữa…

- Tại sao vậy anh?

- Tôi may mắn lắm mới sống sót được… Cũng nhờ những người bạn lính Việt Nam thương nên tôi mới còn sống…

- Mình vào nhà đi anh…

Khẽ gật đầu, Matthew cúi xuống nhìn Timothy đang ôm chân mẹ mở to đôi mắt nhìn anh.

- Hi Timothy…

Nói dứt anh đưa tay ra như muốn ẵm. Ngần ngừ giây lát thằng bé để yên cho Matthew bồng. Khẽ hôn vào má Timothy, anh cười thốt.

- Nhớ Timothy lắm…

Dường như hiểu được lời anh nói, nó cười vòng tay ôm cổ anh. Cơm nước và tắm rửa con xong, Mỹ Chi ngồi im nghe Matthew thuật lại câu chuyện từ lúc anh đặt chân xuống vị trí nằm đâu đó trong vùng cao nguyên cách xa biên giới Việt Miên mươi cây số. Vị trí này được đánh dấu trên bản đồ hành quân chứ không có tên trên bản đồ hành chánh của nước Việt Nam Cộng Hòa. Nàng liên tưởng tới Điền. Người lính của nàng cũng ở đâu đó trên vùng cao nguyên máu lửa, đang cố gắng chống trả lại những đợt tấn công của địch quân. Liệu Điền có thể sống sót? Câu hỏi lởn vởn trong trí của Mỹ Chi. Nàng phải làm gì để cứu Điền? Làm đơn bão lãnh anh sang Mỹ đã đủ chưa? Nàng ghét cái thủ tục hành chánh của chính phủ, cả hai chính phủ Mỹ và Việt Nam. Họ ù lì, tắc trách, không màng tới sự lo âu, nỗi khổ tâm và mong chờ của nàng.

Đợi cho Matthew kể hết xong Mỹ Chi mới gượng cười lên tiếng. Matthew nhận thấy giọng nói của nàng vương vướng chút nghẹn ngào.

- Anh còn sống là Mỹ Chi mừng rồi. Bây giờ anh có dự tính gì?

Ngần ngừ giây lát, Matthew mới nhẹ giọng.

- Tôi nhờ Mỹ Chi giúp chút chút…

Nhìn Timothy đang nằm ngủ trong lòng Matthew, Mỹ Chi cười nói đùa.

- Mỹ Chi nợ anh nhiều lắm. Bây giờ tới lúc Mỹ Chi trả nợ cho anh đây…

Cười hắc hắc, Matthew trình bày dự tính cho tương lai của mình. Với số tiền dành dụm ở trong lính, anh sẽ mua một chiếc xe, mướn phòng trọ ở gần Mỹ Chi và sau đó xin việc làm. Có thể anh sẽ đi học lại.

- Mỹ Chi chắc không có gì phàn nàn khi có tôi là láng giềng…

Hiểu được tình yêu lặng lẽ của Matthew dành cho mình, Mỹ Chi cười thốt.

- Không có gì phàn nàn hết… Mỹ Chi sung sướng có anh ở gần gần… Cuối tuần này Mỹ Chi chở anh đi mua xe…

Tối hôm đó nằm trong phòng riêng, Mỹ Chi thao thức cả đêm. Nàng khóc thầm gọi tên Điền. Người tình của nàng ở xa quá. Gần nửa năm không nghe tin tức gì hết. Sự có mặt của Matthew làm cho nàng càng thêm thương nhớ và quan tâm tới Điền nhiều hơn.

« Lùi
Tiến »