Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35614 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chữ hoa đầu chương

1973. Mỹ Chi trở lại Sài Gòn vào tháng 8. Điều mà nàng nhận thấy là sự vắng bóng của lính Mỹ ở thủ đô của nước Việt Nam Cộng Hòa. Vẫn liên lạc với ông bà nội nên nàng tìm ra nhà của ông bà không khó khăn. Cuộc trùng phùng của ông bà, cô chú và anh chị bên nội đầy nước mắt. Tuần lễ sau nàng dẫn con ra Huế thăm ông bà ngoại cũng như viếng thăm mộ ba mẹ và anh chị. Cuộc gặp gỡ này nhiều nước mắt chảy hơn ở Sài Gòn. Bảy ngày sau nàng đi Đà Nẳng. Nhờ giấy giới thiệu của tòa đại sứ ở Sài Gòn, nàng được một nhân viên cao cấp của tòa lãnh sự ở Đà Nẳng niềm nở tiếp đón và giúp đỡ tận tình. Xe tòa đại sứ đưa nàng sang Bộ Tư Lệnh Vùng 1 Chiến Thuật của Việt Nam. Từ đó nàng với Timothy ngồi trực thăng lên Pleiku, căn cứ của Bộ Tư Lệnh Vùng 2 Chiến Thuật. Đó là nơi đến của chuyến đi xa nửa vòng trái đất của nàng. Tái ngộ với người lính chiến tên Điền.

Đang cùng với đại úy Băng, đại đội trưởng đại đội 4 kiểm soát lại lần cuối hệ thống phòng thủ của tiểu đoàn, Điền thấy đại úy Anh đứng ở cửa hầm chỉ huy nói lớn.

- Tiểu đoàn trưởng có điện của trung đoàn trưởng…

Không biết chuyện gì anh hấp tấp đi vào. Mọi người trong phòng nghe loáng thoáng không cuộc điện đàm ngắn ngủi. Cuối cùng họ nghe cấp chỉ huy nói gọn.

- Dạ… Tôi sẽ làm theo lời của trung đoàn trưởng…

Dứt cuộc điện đàm Điền quay qua nói với thiếu tá Nhiều, tiểu đoàn phó.

- Tôi có lệnh phải trình diện bộ tư lệnh vùng. Ông thay tôi chỉ huy…

- Có chuyện gì mà tiểu đoàn trưởng phải trình diện Pleiku…

Anh lên tiếng hỏi. Điền lắc đầu cười.

- Tôi không biết. Chỉ biết tôi phải sửa soạn gấp chờ trực thăng tới đón…

Nửa giờ sau trực thăng đáp nhanh xuống bốc anh về Pleiku.

- Ai vậy trung úy?

Người lính hỏi trung úy Năng, sĩ quan tùy viên của tư lệnh phó vùng 2 về người đàn bà với đứa trẻ đang ngồi trong phòng.

- Vợ của thiếu tá Điền. Bà ta ở bên Mỹ về… Sài Gòn điện lên yêu cầu phải cho thiếu tá Điền về đây gặp vợ con… Tự lệnh phó đã phái trực thăng ra Đức Lập bốc ổng về đây… Tao còn phải lo kiếm chỗ cho họ ở một tuần lễ…

- Bả đẹp quá hả trung úy…

- Ừ… Thằng nhỏ đó đẻ ở Mỹ đó… Nghe nói ông Điền du học ở bên Mỹ rồi gặp bả. Hai người có con với nhau ở bên Mỹ…

Bước ra khỏi trực thăng, Điền thấy có chiếc xe jeep chờ sẵn. Mười phút sau anh bước vào văn phòng của vị tư lệnh phó vùng 2. Trung úy Năng chào anh và đưa anh vào căn phòng riêng ở bên cạnh.

- Thiếu tá có người chờ trong đó…

Hơi thắc mắc về sự kiện có vẻ không bình thường song Điền chỉ cười gật đầu bước vào phòng. Anh bàng hoàng khi thấy hình ảnh trước mặt.

- Mỹ Chi…

Tà áo dài vờn bay. Hương tình yêu sực nức. Vóc thân chuyển động. Thân hình mềm ấm tựa vào bờ vai người lính. Vòng tay ghì chặt. Ánh mắt đêm nào ngước lên đợi chờ. Hơi thở phả vào mặt.

- Anh ơi… Điền ơi… Điền của em ơi…

Điền biết mắt mình cay. Nước mắt của anh ứa ra làm mờ hình ảnh của Timothy. Anh biết những giọt nước mắt nóng rơi trên môi, mắt, tóc của mình tạo thành xúc động không cầm giữ được khiến anh phải ghì người tình mạnh hơn, chặt hơn như sợ nàng biến mất.

- Anh nhớ em…

Điền thì thầm. Mỹ Chi cười. Đủ rồi. Nàng không cần gì thêm nữa. Đi hơn nửa vòng trái đất nàng chỉ cần nghe Điền nói như thế. Còn nhớ là còn yêu. Còn yêu là còn nhớ. Không có gì cần phải nói nhiều, dài dòng văn tự.

- My Little Captain đây hả?

Tay ôm Mỹ Chi, Điền cười hỏi đứa con trai hơn bốn tuổi đang đứng trước mặt mình. Mỹ Chi nhìn con trai. Giọng của nàng thật trìu mến.

- Con chào ba đi con…

Điền ngạc nhiên khi thấy Timothy khoanh tay cúi đầu nói một câu bằng tiếng Việt dù giọng nói có hơi lơ lớ.

- Dạ con chào ba…

Điền ôm con vào lòng. Hơn mười năm ở ngoài mặt trận, anh đã chiến đấu cho hai người thân yêu đang đứng trước mặt mình, cho tình yêu tuyệt vời của Mỹ Chi. Không nói nhiều Mỹ Chi chỉ biết nắm lấy tay Điền và nắm chặt lại như buông tay ra nàng sẽ mất Điền vĩnh viễn. Điền quay đầu ra khi nghe có tiếng gõ cửa rồi trung úy Năng xuất hiện.

- Thưa thiếu tá… Tôi xin phép đưa thiếu tá và bà với cháu nhỏ về nhà riêng…

Điền bế con cùng Mỹ Chi ra xe Jeep do Năng lái. Có một chiếc Jeep khác chạy theo sau. Xe chạy giây lát rồi ngừng trước ngôi nhà gạch khang trang xung quanh có hàng rào bằng cây cách biệt với bên ngoài. Mở cửa cho Điền và vợ con vào xong xuôi, Năng cười nói.

- Tư lệnh phó nói thiếu tá có 10 ngày phép… Sau khi hết phép trực thăng sẽ đưa thiếu tá trở lại đơn vị…

Đưa chìa khóa xe cho Điền, Năng cười nói với Mỹ Chi.

- Chào bà… Chúc bà có một tuần trăng mật thật vui…

Mắt long lanh hạnh phúc Mỹ Chi nói lời cám ơn. Theo Năng ra tận cổng, Điền cười thốt.

- Trung úy cho tôi gởi lời cám ơn tư lệnh phó…

- Dạ… Chúc thiếu tá vui vẻ…

Trở vào nhà, Điền thấy Mỹ Chi đứng đợi. Ánh mắt nàng mời gọi. Vóc thân nàng quyến rũ. Hạnh phúc chảy trên bờ môi đi dần vào quên lãng. Điền tạm quên đi hết để sống cho tình yêu và hạnh phúc của người mình yêu thương.

« Lùi
Tiến »