Tuyến Hỏa Xa Ngầm

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MABEL

Điều đầu tiên và điều cuối cùng bà dành cho đứa con gái của mình là lời xin lỗi. Cora ngủ trong bụng bà, bé bằng nắm tay, khi Mabel xin lỗi vì những gì bà đã gây ra cho cô. Mười năm sau, Cora ngủ bên cạnh bà trên gác xép, khi Mabel xin lỗi vì khiến cô trở thành đứa trẻ bơ vơ. Cora không nghe được lời xin lỗi nào trong cả hai lần đó.

Tại khoảng rừng thưa đầu tiên Mabel tìm thấy ngôi sao phương Bắc và đổi hướng đi. Bà lấy lại tinh thần tiếp tục cuộc bỏ trốn qua đầm lầy. Bà luôn nhìn về phía trước bởi vì khi ngoái lại phía sau bà thấy những khuôn mặt mà mình đã bỏ rơi.

Bà nhìn thấy khuôn mặt của Moses. Bà nhớ Moses khi gã còn nhỏ. Một cái bọc nhăn nhúm yếu đến nỗi không ai nghĩ gã sẽ sống sót tới khi đủ lớn để làm những việc của một đứa trẻ da đen, đi nhặt rác hoặc mang nước ra cánh đồng. Không phải lúc nào hầu hết lũ trẻ ở Randall cũng chết trước khi chúng chập chững những bước đầu tiên. Mẹ của gã từng sử dụng bùa chú của các thầy phù thủy, đắp thuốc cao và rễ cây, hát ngâm nga hằng đêm trong lều cho gã nghe. Những bài hát ru và bài ca lao động và cả những ước ao từ tình mẫu tử của chính bà được gửi gắm trong lời hát: Hãy giữ thức ăn trong dạ dày, con ơi, hãy chiến thắng cơn sốt và thở cho đến khi trời sáng. Moses sống lâu hơn hầu hết những đứa bé trai chào đời cùng năm đó. Ai cũng biết chính mẹ gã, bà Kate, đã cứu sống gã khỏi tai họa và quy luật sàng lọc đầu đời, thử thách đầu tiên của mọi nô lệ ở đồn điền.

Mabel còn nhớ khi lão già Randall đem Kate ra bán trong tình trạng một tay của bà bị tê liệt và không lao động được nữa. Nhớ trận đòn roi đầu tiên mà Moses lãnh vì tội lấy trộm một củ khoai tây, và trận roi thứ hai vì lười biếng, khi Connelly sai đổ hạt tiêu nóng vào các vết thương của gã cho tới khi gã hú lên. Không đòn tra tấn nào khiến Moses trở nên hèn hạ. Nó khiến gã im lặng, mạnh mẽ và nhanh nhẹn, nhanh hơn bất cứ người hái bông nào trong đội của gã. Gã không trở nên hèn hạ cho tới khi Connelly biến gã thành đốc công, thành tai mắt của lão ta. Đó là khi gã trở thành con quái vật Moses, một gã Moses khiến các nô lệ khác run rẩy, nỗi kinh hoàng đen của những hàng bông.

Khi gã bảo Mabel tới nhà học bà đã cào vào mặt gã, nhổ nước miếng vào gã, và gã chỉ mỉm cười rồi nói, nếu cô không chịu chơi thì tôi sẽ tìm người khác - Cora bây giờ bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Cora tám tuổi. Sau đó Mabel không phản kháng gã nữa. Gã lanh lẹ lắm và sau lần đầu tiên ấy gã không thô bạo nữa. Phụ nữ và động vật, ta chỉ phải đánh bại một lần thôi, gã nói. Từ đó về sau chúng mãi là kẻ bị đánh bại.

Tất cả những khuôn mặt ấy, người sống và người chết. Ajarry quằn quại trong đám bông, miệng sùi bọt máu. Mabel nhìn thấy Polly đung đưa trên sợi dây thừng, Polly dịu dàng, người mà bà phát hiện thấy ở khu nô lệ, cùng trở dạ trong tháng đó. Connelly đưa họ từ sân ra cánh đồng bông trong cùng một ngày. Luôn cùng nhau đến khi Cora sống sót, còn đứa con bé bỏng của Polly thì không - hai người đàn bà trẻ trở dạ trong vòng hai tuần, với một đứa bé gái cất tiếng khóc oa oa khi bà đỡ lôi nó ra, còn đứa kia tịnh không bật ra âm thanh nào. Chết non và vô tri. Khi Polly treo cổ trong nhà kho bằng cái thòng lọng làm bằng cây gai dầu, ông già Jockey nói, các cô làm gì cũng có nhau. Như thể họ nghĩ Mabel cũng sẽ treo cổ tự vẫn.

Bà bắt đầu nhìn thấy khuôn mặt của Cora và vội quay đi. Bà chạy.

Con người ta sinh ra đều tốt cả, nhưng cuộc đời khiến họ trở nên xấu xa hèn hạ. Cuộc đời ngay từ đầu đã xấu xa và cứ mỗi ngày lại càng trở nên xấu xa hơn. Nó vắt kiệt bạn cho tới khi bạn chỉ mơ được chết. Mabel sẽ không chết ở Randall, dù trong đời mình bà chưa từng đi ra khỏi đồn điền một dặm. Một hôm, vào nửa đêm, ngay trên gác xép ngột ngạt, bà quyết định, Mình sẽ sống sót - và nửa đêm hôm sau bà đã ở trong đầm lầy, lần theo ánh trăng để tìm đường đi trong đôi giày lấy trộm của người khác. Bà đã lật đi lật lại kế hoạch bỏ trốn trong đầu suốt cả ngày, không để cho bất cứ ý nghĩ nào khác xâm phạm và can gián. Trong đầm lầy có những hòn đảo - lần theo chúng sẽ tới lục địa của tự do. Bà mang theo đám rau củ mà bà trồng được, viên đá lửa và mớ bùi nhùi, một con dao rựa. Mọi thứ khác bà bỏ lại, trong đó có đứa con gái của bà.

Cora, khi ấy đang ngủ trong căn lều nơi cô sinh ra, và cũng chính là nơi Mabel chào đời. Vẫn còn là một cô bé, trước khi điều tồi tệ nhất xảy ra, trước khi cô biết những gánh nặng của một người phụ nữ lớn nhường nào. Nếu cha của Cora còn sống thì Mabel bây giờ liệu có ở đây, lội qua đầm lầy này không? Mabel mười bốn tuổi khi Grayson bị một chủ nông trại chuyên trồng tràm ở Bắc Carolina đem bán và đến nửa phía nam của đồn điền. Cao lớn và đen trũi, tính tình hiền hòa với con mắt biết cười. Đi đứng hiên ngang ngay cả sau khi làm xong công việc vất vả nhất. Họ không thể động vào ông.

Bà chọn ông trong ngày đầu tiên và quyết định: Anh ấy. Khi ông cười, nụ cười như vầng trăng chiếu xuống bà, sự hiện diện trên bầu trời mang may mắn đến cho bà. Khi họ khiêu vũ ông nhấc bổng bà lên, ôm bà quay tròn. Anh sẽ mua tự do cho chúng ta, ông nói, những sợi cỏ khô vương trên tóc ông từ chỗ họ nằm. Lão già Randall không thích điều đó nhưng ông sẽ thuyết phục lão. Làm việc chăm chỉ, là người lao động giỏi nhất ở đồn điền - ông sẽ tìm cách thoát khỏi cảnh nô lệ và sẽ đưa bà thoát khỏi cảnh đó. Bà nói, anh hứa nhé? Nửa tin, nửa ngờ. Grayson hiền lành, qua đời vì bệnh sốt trước khi bà biết mình đang mang thai đứa con của họ. Kể từ đó bà không bao giờ nhắc đến tên ông nữa.

Mabel vấp phải một rễ cây bách, ngã nhoài xuống nước. Bà lảo đảo lội qua đám lau sậy để đến hòn đảo phía trước mặt và nằm vật ra đất. Bà không biết mình đã chạy bao lâu. Bà thở hổn hển, cảm thấy kiệt sức.

Bà lấy một cây củ cải từ trong bao tải ra. Nó là một cây củ cải non, mềm và bà cắn một miếng. Dù có mùi bùn, đó vẫn là thành quả ngọt ngào nhất mà bà trồng được trên miếng đất nhỏ của Ajarry. Ít nhất, mẹ của bà đã để lại cho bà món thừa kế đó, một miếng đất nhỏ để chăm nom. Bạn nên để lại thứ gì đó có ích cho các con mình. Những phần tốt hơn của Ajarry chưa bao giờ bám rễ trong Mabel. Tính bất khuất, kiên gan của bà. Nhưng có một miếng đất ba thước vuông cùng những mầm cây khỏe mạnh mọc lên từ đó. Mẹ bà đã bảo vệ nó bằng cả trái tim. Miếng đất quý giá nhất ở Georgia này.

Bà nằm ngửa, ăn một cây cải nữa. Không còn tiếng sóng vỗ và tiếng hổn hển của bà, những âm thanh nơi đầm lầy lại nổi lên. Tiếng cóc nhái, tiếng động của lũ rùa và những con vật đang trườn đi, tiếng rỉ rả của côn trùng. Ở phía trên - qua đám lá cành cây cối trong đầm lầy - bầu trời cuồn cuộn trước mắt bà, chòm sao mới quay tròn trong đêm tối trong khi bà nằm nghỉ. Không có đám tuần canh, đốc công, không có những tiếng kêu đau đớn đưa bà vào nỗi thất vọng của người khác. Không bức vách của căn lều nào khiến bà lắc lư trong biển đêm như khoang của con thuyền chở nô lệ. Những con sếu của đồi cát, những con chim chích và rái cá phát ra tiếng động trên mặt nước. Trên chiếc giường bằng đất ẩm, hơi thở của bà thật chậm và chiếc giường ấy ngăn bà với cái đầm lầy đã biến mất. Bà tự do.

Khoảnh khắc này.

Bà phải quay lại. Đứa con gái đang đợi bà. Đây là việc phải làm bây giờ. Nỗi tuyệt vọng của bà đã điều khiển bà, lên tiếng như một con quỷ. Bà sẽ nắm giữ khoảnh khắc này thật chặt, kho báu của riêng bà. Khi bà tìm được lời để chia sẻ nó với Cora, con gái bà sẽ hiểu có điều gì đó ở bên ngoài đồn điền, vượt trên tất cả những gì cô biết. Ngày hôm đó nếu bà giữ được lòng mạnh mẽ, con gái bà sẽ có được nó.

Cuộc đời có thể xấu xa, tồi tệ, nhưng con người ta không nhất thiết phải như vậy, không buộc phải như vậy nếu họ không chịu.

Mabel cầm chiếc bao tải lên và xác định phương hướng. Nếu giữ được tốc độ tốt, bà sẽ quay về trước khi trời sáng, trước khi người dậy sớm nhất đồn điền thức dậy. Cuộc bỏ trốn của bà là một ý tưởng lố bịch, nhưng thậm chí một chút xíu của nó cũng có nghĩa là cuộc phiêu lưu lớn nhất đời bà.

Mabel rút một cây cải nữa ra khỏi bao rồi cắn một miếng. Nó thật ngọt.

Chẳng bao lâu sau khi bà quay gót trở về, con rắn ấy đã phát hiện ra bà. Bà đang lội tới đám lau sậy thì đụng phải ổ của nó. Cái miệng hổ mang cắn bà hai nhát, vào bắp chân và sâu vào đùi. Không có tiếng động nào ngoài cảm giác đau buốt. Mabel không chịu tin điều đó. Đó là một con rắn nước, hẳn vậy. Xấu tính nhưng vô hại. Khi miệng bà có vị bạc hà và chân bà ngứa ran, bà biết. Bà đi thêm được một dặm nữa. Bà buông rơi chiếc bao tải dọc đường, và lạc trong đầm lầy. Bà có thể đã đi được xa hơn nữa - làm lụng trên đất của Randall khiến bà khỏe mạnh, khỏe về thể lực nếu không phải là về mặt khác - nhưng bà đã trượt chân vào chiếc giường rêu mềm mại và cảm giác ấy thật êm ái. Bà nói: “Ở đây”, rồi đầm lầy nuốt chửng bà.

« Lùi
Tiến »