Tại vách đá Lâm Uyên, vô số ánh mắt đều đang đổ dồn về phía thiếu niên vừa bước lên tảng đá xanh, đứng cạnh chiếc Long Chung lốm đốm dấu vết thời gian.
Lúc này, ánh sáng từ tầng mây xuyên qua chiếu xuống, phủ lên người Lý Lạc như một tấm màn lụa. Mái tóc màu xám trắng của thiếu niên phản chiếu ánh nắng, gương mặt non nớt có nét giống hệt Lý Thái Huyền, trong sự tuấn dật lại tỏa ra vẻ thanh xuân và sức hút của một chàng trai trẻ.
Lý Phượng Nghi rất tán thưởng nhan sắc của người em trai này, thế là cô nói với Lý Kình Đào: "Nếu việc gõ Long Chung này không nhìn vào thiên tư mà nhìn vào nhan sắc thì tốt biết mấy. Với vẻ ngoài của tiểu đệ, có khi chỉ cần đứng đó thôi là Long Chung sẽ tự vang lên rồi."
Lý Kình Đào dở khóc dở cười, đồng thời nghiêm túc nói: "Phượng Nghi à, làm người không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, như vậy thật quá nông cạn. Thời buổi này, người ngoài thì hào nhoáng mà bên trong lại mục nát còn ít sao? Cái gọi là nhan sắc, chẳng bằng phẩm cấp tướng tính của bản thân cao hơn một chút thì hơn."
Lý Phượng Nghi liếc nhìn hắn, chậm rãi nói: "Lý Kình Đào, ngươi nói thế chẳng qua vì ngươi chưa từng được hưởng lợi ích từ nhan sắc mang lại mà thôi. Đã chưa từng được hưởng thì đừng có suy đoán nhan sắc của người khác có tác dụng lớn đến mức nào, như vậy sẽ chỉ khiến ngươi trông thật thiển cận."
Lý Kình Đào ấm ức nói: "Ta cũng đâu có xấu?"
"Còn tùy là so với ai nữa." Lý Phượng Nghi thản nhiên đáp.
Lý Kình Đào cảm thấy không thể nói chuyện tiếp với cô về chủ đề này, đành chuyển hướng: "Vậy ngươi thấy tiểu đệ có thành công không?"
Lý Phượng Nghi nhíu đôi lông mày lá liễu, lắc đầu nói: "Không biết... Nếu nó thật sự chỉ có Long Tướng lục phẩm thì e là hơi khó."
"Nhưng ta thấy tiểu đệ không giống người lỗ mãng thiếu hiểu biết... Từ lúc gặp mặt, ta đã thấy nó là người khá có suy tính." Lý Kình Đào ngập ngừng một chút rồi nói.
"Ý ngươi là nó có giấu giếm điều gì đó?" Lý Phượng Nghi ngạc nhiên hỏi.
"Nhưng vì nó đã nói là tướng lục phẩm, chắc không đến mức phải nói dối trước mặt mọi người chứ, đùa giỡn như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả."
Lý Kình Đào lắc đầu, tỏ ý hắn cũng không rõ.
"Chỉ đành xem sao đã."
Khi hai người vãn bối đang nói chuyện, phía Lý Thanh Bằng cũng đang kéo Lý Kim Bàn, lo lắng hỏi: "Trăm năm nay, có ai sở hữu tướng lục phẩm mà gõ vang được Long Chung không?"
Lý Kim Bàn lắc đầu, cười nhạo: "Ngươi nghĩ gì thế, tướng lục phẩm thậm chí còn không có tư cách để gõ."
Tuy quy tắc nói rằng tộc nhân Lý thị đều có cơ hội, nhưng thông thường nếu tộc nhân có tướng lục phẩm muốn gõ chuông, ý định này còn chưa kịp truyền đến tầng cao nhất, đã bị những trưởng bối ở tầng đầu tiên đánh trả về rồi.
Tướng lục phẩm gõ Long Chung, cần gì phải lãng phí thời gian của mọi người.
Lý Thanh Bằng thở dài bất lực. Ông liếc nhìn Lý Kinh Trập đang chắp tay sau lưng, lão gia tử có vẻ rất bình thản, điều này khiến tâm trạng ông ổn định hơn một chút. Bởi ông hiểu rõ tình cảm của lão gia tử dành cho tam đệ, mà Lý Lạc là con của tam đệ, lão gia tử yêu ai yêu cả đường đi lối về, tất nhiên là cực kỳ yêu quý Lý Lạc. Đã có lão gia tử đứng sau thúc đẩy, thì ông cũng không cần phải lo bò trắng răng ở đây nữa.
Nghĩ như vậy, ông cũng thả lỏng hơn.
Có lẽ, đứa trẻ nhà tam đệ này, có chút đặc biệt cũng không chừng.
---❊ ❖ ❊---
Lý Lạc đứng trước chiếc chuông lớn lốm đốm vết tích, tay cầm búa đá, ánh mắt dán chặt vào những đường vân rồng uốn lượn trên thân chuông. Cậu cảm thấy, chỉ cần lộ ra song tướng là có thể gõ vang chiếc chuông này, nhưng vẫn là câu nói đó, cậu không cần phải che giấu.
Đã muốn lộ ra, thì lộ cho triệt để.
Khi nghĩ như vậy, ba tòa Tướng Cung trong cơ thể cậu bắt đầu chấn động, tướng lực hùng hồn như hồng thủy trào dâng, bôn tẩu lưu chuyển trong cơ thể.
Trong tòa Thủy Quang Tướng Cung thứ nhất, hơn hai ngàn đạo Địa Sát Huyền Quang lúc này cũng bắn ra toàn bộ, hòa vào ba luồng tướng lực.
Có sự góp mặt của những Địa Sát Huyền Quang này, sắc thái của ba đạo tướng lực lập tức trở nên thâm trầm hơn nhiều, khí tức cũng trở nên sắc bén.
Lý Lạc không chút do dự, ba đạo tướng lực lúc này như ba con đại mãng, quấn lấy nhau, ùa vào trong chiếc búa đá trên tay.
Tức thì, trên chiếc búa đá xám xịt bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Và khi tướng lực của cậu xuất hiện, ánh mắt của mọi người có mặt tại đó đều hơi thay đổi, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nhưng Lý Lạc không hề do dự, giơ cao búa đá trong tay, trực tiếp giáng xuống một cách mạnh mẽ.
Búa đá xé toạc không khí, mang theo tiếng rít sắc nhọn.
Một hơi thở sau, dưới sự phản chiếu trong vô số con ngươi, búa đá va mạnh vào chiếc chuông lớn.
Khoảnh khắc đó, dường như cả không khí cũng ngưng trệ.
Trong mắt các vị Phong Hầu cường giả, họ thậm chí có thể nhìn thấy búa đá đập vào thân chuông, rồi ba luồng tướng lực trào ra, lan tỏa trên bề mặt chuông.
Những đường vân rồng khắc trên thân chuông như thể được kích hoạt bởi một loại sức mạnh đặc biệt, bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng u tối, rồi trực tiếp uốn lượn trên thân chuông.
Đồng thời, miệng của đạo vân rồng đó cũng mở ra.
Keng!
Giây tiếp theo, một tiếng chuông như sấm sét vang vọng khắp Long Nha Sơn.
Tiếng chuông cực kỳ vang dội, dường như có thể xuyên thấu vạn vật cản trở, hơn nữa, trong tiếng chuông còn kèm theo tiếng rồng ngâm đặc biệt.
Tiếng ngân cổ xưa, du dương của Long Chung trong thời gian ngắn ngủi như cuộn trào mây gió, không chỉ truyền khắp Long Nha Sơn này mà còn không ngừng lan rộng, vang vọng khắp dãy núi Long Nha bao la.
Khoảnh khắc này, vô số người trong dãy núi đều kinh ngạc ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt về phía Long Nha Sơn.
"Tiếng chuông này... hình như là âm thanh của Long Chung!"
"Có người gõ vang Long Chung sao?!"
"Là ai?"
Vô số tiếng kinh ngạc vang lên từ khắp các viện trong dãy núi, lập tức toàn bộ Long Nha Mạch trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Và khi những nơi khác náo nhiệt, tại hậu sơn tông từ, các vị cao tầng Long Nha Mạch có mặt tại đó lại im phăng phắc. Tất cả họ dần trợn to mắt, đồng thời trong mắt hiện lên vẻ chấn động.
Lý Lạc, vậy mà thực sự gõ vang được Long Chung!
Tất nhiên, điều khiến họ chấn động không phải là việc này, mà là cùng với tiếng chuông vang lên, tướng lực trong cơ thể Lý Lạc không thể che giấu được nữa, có ba đạo quang hoa tướng lực phun trào ra từ thiên linh cái.
Ba đạo tướng lực, thuộc tính hoàn toàn khác biệt.
Mọi người tại đó chỉ cần nhìn thoáng qua là phân biệt được ngay.
Đạo tướng lực sóng nước lấp lánh, mang màu xanh thẳm, trông thanh khiết liên miên kia là Thủy Tướng.
Đạo tướng lực tràn đầy sinh cơ hùng hồn trong sắc xanh biếc kia là Mộc Tướng.
Đạo tướng lực hiện hình rồng nhàn nhạt kia là dễ nhận biết nhất, đó là tướng tính phổ biến nhất của Lý Thiên Vương nhất mạch: Long Tướng.
Mà trong ba loại tướng lực, Thủy Tướng mạnh nhất, Mộc Tướng đứng thứ hai, yếu nhất lại chính là Long Tướng!
Đây là... sức mạnh tam tướng của Vương cấp cường giả?!
Không đúng!
Các vị cao tầng nhanh chóng hoàn hồn, đây chỉ là ba loại tướng lực, không phải sức mạnh tam tướng của Vương cấp cường giả.
Điều này nghĩa là sao?
Họ vừa xoay chuyển suy nghĩ trong đầu liền hiểu ra, tức thì trong lòng nổi lên sóng gió.
Đây là... Tam Tướng Giả!
Lý Lạc, vậy mà sở hữu ba tướng!
Tam Tướng Giả, thiên tư như vậy, dù là ở Thiên Nguyên Thần Châu cũng vô cùng hiếm gặp, hoàn toàn không thua kém gì những Cửu Phẩm Tướng thực thụ!
Với thiên tư này, gõ vang Long Chung đối với cậu căn bản chẳng có chút khó khăn nào.
Tại bên lề, Lý Kình Đào và Lý Phượng Nghi lúc này trợn tròn mắt, họ ngây người nhìn ba đạo quang hoa tướng lực trên đỉnh đầu Lý Lạc, rồi nhìn nhau. Được rồi, là họ ngây thơ, còn thực sự tưởng rằng tiểu đệ này định dùng Long Tướng lục phẩm để gõ Long Chung.
Tuy nhiên Lý Lạc quả thực không nói dối, Long Tướng của cậu đúng là chỉ có lục phẩm.
Nhưng... thằng nhóc này không nói nó còn hai đạo tướng tính khác!
Trong lúc hai người họ đang kinh ngạc, phía Lý Thanh Bằng thì vỗ mạnh tay, gương mặt mũm mĩm đầy vẻ ngạc nhiên phấn khích, cười lớn: "Thằng nhóc giỏi lắm, không hổ là con trai của tam đệ!"
Hèn gì Lý Lạc không hề có vẻ lo lắng, hóa ra là có căn cứ như vậy.
Sở hữu ba tướng, thiên tư như thế, tuyệt đối không yếu hơn Cửu Phẩm Tướng. Nếu ngay cả thế mà không gõ vang được Long Chung, thì chắc là Long Chung bị hỏng rồi.
Bên cạnh, Triệu Huyền Minh cũng hơi ngẩn người.
Ngay sau đó, ông nhận ra Lý Kinh Trập đang nhìn mình, đồng thời trên gương mặt già nua vốn nghiêm nghị của đối phương cũng hiện lên một nét cười.
"Thế nào?"
"Tiềm Long nhà ta, có đủ tư cách phá lệ nhập thượng phổ không?"