Vị Công Tước Anh Hào

Lượt đọc: 736 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Dì Julia dừng lại một lúc trên ngưỡng cửa, hai tay chống hông, mang vẻ mặt nghiêm khắc mà khi còn nhỏ đã từng khiến anh sợ hãi. Ngay cả bây giờ, nó vẫn làm anh thấy không thoải mái.

Bề ngoài, dì trông vô hại, làn da trắng, khuôn mặt dịu dàng, và dù có chiều cao nhỉnh hơn trung bình, cũng không quá ấn tượng. Tuy nhiên, dì có tài biến mình trông trở nên uy quyền hơn mức trung bình. Dì đã dám đối mặt với người cha “không đội trời chung” của anh khi rất ít người dám hoặc có thể làm vậy.

Dẫu vậy, trong mắt Ripley, dì dường như chỉ là cái bóng mờ nhạt của chính mình–cái bóng mà Alice từng viết về–và không chỉ vì bộ váy xám trầm với tay áo hẹp mà hợp lý nhưng lỗi thời.

Vẫn cau có, dì tiến về phía anh. Dì không đánh vào tai anh như anh nghĩ, mà xoa tóc anh như thể anh vẫn còn là một cậu bé, trước khi chuyển sự chú ý sang Tiểu thư Olympia. “Và đây, ta đoán, là quý cô đã bắn cháu?” Dì nhíu mày. “Trời ơi, Ripley, đây là cô dâu của Ashmont. Cháu nghĩ cái gì vậy?”

“Cực kỳ thông minh, đúng là dì của cháu,” anh nói với Tiểu thư Olympia. “Biết mọi thứ về mọi người. Cháu đã nói thế bao giờ chưa?”

“Cháu chưa bao giờ giỏi trong việc nịnh bợ,” dì anh nói. “Vụng về lắm.”

“Cháu công nhận. Dì ơi, để cháu giới thiệu Tiểu thư Olympia Hightower.”

Dì anh đảo mắt. “Không cần. Ta đã gặp Tiểu thư Olympia khi con bé ra mắt tại cung điện. Dù có thế nào, ta vẫn nhận ra con bé ở bất kỳ đâu. Nhưng ta đã hy vọng hôm nay mắt mình nhìn nhầm. Thật ngớ ngẩn. Ta ước bác cháu có mặt ở đây. Trong tất cả những việc ngu ngốc cháu từng làm, việc này vượt xa mọi lần, rất xa.”

“Tiểu thư Olympia, có vẻ như cô quen với Phu nhân Charles Ancaster, dì yêu quý của tôi—”

“Ta từ mặt cháu từ giờ phút này.”

“Dì Julia, đừng giận. Dì không thấy cháu bị thương sao?”

Dì anh nhìn anh với ánh mắt có thể khiến người đàn ông dũng cảm nhất cũng phải co rúm. Nhưng vì không phải một người đàn ông dũng cảm hơn, anh chịu đựng ánh nhìn ấy như cách anh từng chịu đựng vô số ánh mắt không tán thành, dù ý kiến của dì anh quan trọng hơn bất kỳ ai khác.

“Công bằng mà nói, Phu nhân Charles,” Olympia nói, “chính cháu là người đã làm điều ngu ngốc, và công tước đã là hiệp sĩ của tôi trong—”

“Đừng có nói vậy,” anh ngắt lời.

“Công tước đã cố cứu cháu khỏi chính mình. Ngài ấy thậm chí còn cố thuyết phục cháu bằng lý lẽ.”

Dì Julia nhìn chằm chằm vào người bạn đồng hành của anh một lúc. “Hugh cố thuyết phục cháu bằng lý lẽ sao? Cháu trai của ta ư? Gã to xác vô dụng này? Điều đó thì ta thật sự muốn chứng kiến.”

“Cháu không chắc cô ấy làm điều ngu ngốc,” Ripley nói. “Và khi cô ấy không chịu từ bỏ, tất nhiên cháu phải đi cùng.”

“Điều đó không cần nói cũng hiểu,” dì anh nói. “Rồi sao nữa? Cháu khiến con bé nổi giận à?” Dì cúi xuống kiểm tra chân anh. “Làm tốt lắm, Tiểu thư Olympia. Nhưng cháu không nghĩ đến việc cưa luôn cái chân đi à?”

“Đừng gợi ý ý tưởng vào đầu cô ấy,” Ripley nói. “Cháu sẽ cần tất cả các chi để giải quyết chuyện này. Mà cháu định làm tối nay. Tuy nhiên, Số phận đã có ý khác.”

“Số phận, phải rồi. Cháu không nhìn đường chứ gì?”

“Cháu không định bước vào hố thỏ, cháu thừa nhận.” Lúc ấy, anh đang mải nhìn Tiểu thư Olympia trong bộ váy lộng lẫy – vừa kiêu kỳ, vừa nữ tính – lại còn huýt sáo như đàn ông.

“Chúng cháu đang cố đuổi theo con chó chạy trốn, con chó đã đánh lừa chúng cháu rằng nó được huấn luyện đàng hoàng,” Tiểu thư Olympia nói. “Cháu đã bảo Tewkes đưa nó vào chuồng ngựa. Cháu không muốn đưa con chó lạ vào nhà khi cháu không chắc về cách cư xử của nó.”

“Một cô dâu bỏ trốn,” dì anh nói. “Một con chó chạy trốn. Một đứa cháu trai què quặt. Có vẻ buổi tối hôm nay sẽ không nhàm chán. Nào, Tiểu thư Olympia. Chắc cháu đang khao khát thoát khỏi cháu trai ta, chưa kể muốn có những thứ mà một quý cô cần khi thấy mình là một người lạ nơi đất khách, không có hành lý, người hầu, hay bất cứ thứ gì cần thiết cho sự thoải mái của mình.”

“Chúng cháu đã vội vã ra đi,” Ripley nói. “Không có thời gian để—”

“Thật đấy, Hugh, ta chưa đến mức già lú lẫn. Cháu không cần nhắc điều hiển nhiên như vậy. Người hầu sẽ chuẩn bị giường trong phòng làm việc của bác cháu cho cháu. Nếu ta bắt gặp cháu cố trèo lên cầu thang, ta sẽ bắn cháu.”

Dì đang đưa Tiểu thư Olympia đi thì anh nhớ ra. “À, em gái cháu đâu rồi nhỉ?”

“Alice?”

“Cháu chỉ có một đứa em gái, theo lần cuối cùng cháu kiểm tra.”

Dì Julia nhún vai. “Con bé ở đây một lúc, và ta rất vui khi gặp nó, nhưng ở nơi ảm đạm này thì có gì để làm chứ? Ta đã gửi nó cùng với Georgiana tới buổi tiệc nhà của gia đình Drakeley. Ý ta là cháu gái út của ta,” dì giải thích với Tiểu thư Olympia. Quay lại phía Ripley, dì nói: “Alice sẽ không chán ở đó đâu. Cháu biết đấy, mấy cậu con trai nhà Drakeley mê nó lắm.”

“Quá mức cần thiết, cháu luôn nghĩ thế,” anh nói.

“Đó là vấn đề của chồng nó,” dì anh đáp. Rồi dì bước ra ngoài, mang theo Tiểu thư Olympia, để lại Ripley băn khoăn tại sao Alice không trở về London với chồng mình, mà lại đi về hướng ngược lại, nơi các chàng trai say mê nó đang chờ.

***

Sau khi giúp Olympia rửa sạch bụi đường, Pickard, hầu gái của Phu nhân Charles, đi tìm một bộ đồ thích hợp để vị khách mặc trong bữa tối. Điều này để lại hai người tự do thưởng thức trà mà Phu nhân Charles đã gọi, “như một liệu pháp phục hồi sau những thử thách của cô.”

Olympia đã nhận ra bà ngay khi vừa nhìn thấy, nhưng không nghĩ bà sẽ nhớ đến mình giữa vô số các tiểu thư mới ra mắt–còn là từ bảy năm trước. Hơn nữa, Phu nhân Charles luôn xuất hiện trong các vòng tròn ngoại giao và chính trị, trong khi mẹ và cha của Olympia lại gắn bó với những người đam mê thể thao. Hai gia đình hiếm khi gặp nhau.

Phu nhân Charles trạc tuổi mẹ của Olympia, và giống như Mẹ, bà vẫn giữ được nhan sắc. Nhưng sự tương đồng chỉ dừng lại ở đó. Dì của Ripley hoàn toàn khác biệt về phong thái. Bà toát lên vẻ can đảm, tổ chức cực kỳ ngăn nắp và gọn gàng. Một người phụ nữ mạnh mẽ, cả về tính cách lẫn sự tự tin.

Và, buồn bã nữa.

Chiếc váy màu xám trầm lặng đã nói lên mọi chuyện, ngay cả khi người ta không nhìn thấy nỗi buồn ẩn hiện trong đôi mắt màu hạt dẻ của bà.

Quả là điển hình của Ripley, Olympia nghĩ, khi anh vô tâm đưa một người lạ đến đây, xâm phạm nỗi đau buồn của bà.

“Chắc cháu sẽ thắc mắc tại sao ta lại lãng phí hơi sức để mắng cháu mình,” Phu nhân Charles nói sau khi rót trà. “Nhưng ai đó phải làm thế, và thật gắt gao, dù nó chẳng nghe đâu. Dẫu vậy, vì nó đủ khôn ngoan để đưa cháu tới đây, người ta phải thừa nhận nó không hoàn toàn mất hết lý trí. Thôi được rồi. Cháu là trường hợp đào tẩu đầu tiên của ta. Ta đã tự hỏi làm sao Ashmont thuyết phục được cháu, một cô gái sáng suốt như thế. Nhưng còn Alice, lấy tên vô lại Blackwood. Nó có đủ lý trí để bỏ rơi hắn ngay tại lễ đường không? Và cháu thấy đấy, ta có hai quan điểm. Ta đồng cảm với cảm xúc đã khiến cháu phải hành động. Nhưng mặt khác, cô gái thân mến, chuyện này sẽ khá rắc rối để giải quyết đấy.”

“Vâng, cháu b-biết.” Rồi, với sự hổ thẹn, Olympia khóc như cô đã muốn làm trước đó, trong thư viện.

Phu nhân Charles đứng dậy nhanh chóng, đặt tay lên vai Olympia an ủi và nói, “Đàn ông,” với đúng giọng điệu khiến Olympia vừa cười vừa khóc cùng lúc, trông cô như một kẻ ngốc hoặc người bị kích động.

Bà chủ nhà của cô vừa ngồi xuống chưa lâu thì kẻ ngốc-kích động bắt đầu kể câu chuyện của mình, dẫu chẳng mạch lạc gì mấy, nhưng bỏ qua những phần liên quan đến vị công tước trần truồng và những nụ hôn vượt quá mức thân thiện trên cỗ xe.

“À, ta không biết rằng rượu brandy lại có liên quan,” Phu nhân Charles nói khi nghe xong. “Điều đó giải thích rất n-nhiều.” Môi bà run rẩy, và trong một khoảnh khắc, Olympia tưởng rằng bà cũng sẽ khóc, có lẽ nhớ lại ngày cưới của chính mình.

Thay vào đó, bà bật cười, và cười rất to, và khi bà cười, đám mây dường như bao trùm quanh bà biến mất, và bầu không khí trở nên nhẹ nhàng và tươi sáng hơn. Lúc đó, Olympia hiểu bằng cả trái tim lẫn lý trí tại sao người dì này lại đặc biệt với Ripley đến vậy.

Nhưng tiếng cười nhanh chóng lắng xuống, và bà chủ nhà nói, “Việc đầu tiên chúng ta cần làm là khiến cha mẹ cháu yên tâm.”

“Cháu đáng lẽ phải tự gửi một bức thư, nhưng lúc đầu, tất cả những gì cháu nghĩ được là trốn thoát. Và sau đó cháu không biết phải nói gì. Cháu hầu như không biết chính suy nghĩ của chính mình.”

“Như ta đã nói, rượu brandy giải thích rất nhiều điều. Thêm nữa, chúng ta phải cân nhắc đến bạn đồng hành của cháu. Không phải kiểu người góp phần giúp đầu óc sáng suốt.” Phu nhân Charles nhắm mắt lại trong giây lát, rồi thở dài và mở mắt ra. “Ba người chúng nó. Thật sự. Người ta có thể thông cảm, xét đến việc cha chúng là ai. Nhưng cô gái thân mến, khi một người đàn ông bước sang tuổi hai mươi chín, thứ người ta mong đợi là sự trưởng thành.”

Olympia chẳng biết gì về cha của họ. Họ đều đã mất khi cô còn học trong trường. Dẫu Phu nhân Charles khiến cô cảm thấy tò mò, nhưng thật khiếm nhã nếu hỏi chi tiết.

“Cháu thấy công tước xử lý mọi việc khá bình tĩnh và logic nhất có thể trong hoàn cảnh đó,” cô nói. “Hành vi của cháu thật vô lý. Cháu cứ thay đổi ý định, ngã xuống sông, rồi còn ăn cắp con chó–và ngài ấy vẫn bình thản trước tất cả.”

“Tất nhiên rồi,” chủ nhà đáp. “Chuyện đó chẳng là gì so với những gì ba người chúng nó từng làm. Đừng tự trách mình nữa. Khi đàn ông làm những việc giống cháu, ai nấy đều thấy thú vị.”

“Nhưng cháu không phải đàn ông! Bác biết không, tranh biếm họa về cháu sẽ treo đầy trong các cửa hiệu in, và tên cháu–trong tất cả các tên–sẽ xuất hiện trên tờ Foxe’s Morning Spectacle. Và chẳng ai nói, ‘Đàn ông thì vẫn là đàn ông’ – bởi vì cháu không phải họ!”

“Đúng là thật không công bằng,” Phu nhân Charles nói. “Nhưng hãy để ta lo. Ta sẽ viết thư cho cha mẹ cháu, nói rằng Ripley đã đưa cháu thẳng đến đây. Tốt nhất họ nên nghĩ vậy. Cháu có thể tin tưởng việc ta sẽ tìm cách trình bày mọi chuyện sao cho không khiến họ lo lắng. Ta đã có nhiều kinh nghiệm, ta hứa với cháu. Bức thư sẽ được gửi đi ngay tối nay, qua đường tốc hành. Họ sẽ nhận được nó chỉ trong vài giờ và sẽ thấy yên tâm.”

“Cháu muốn nghĩ vậy, nhưng cháu rất nghi ngờ điều đó. Làm sao họ đối mặt với bạn bè của mình, cháu không thể tưởng tượng được–và cháu ước mình đã nghĩ đến họ nhiều hơn trước khi trèo qua cửa sổ.”

“Họ sẽ vượt qua chuyện này nếu cháu kết hôn với một công tước,” Phu nhân Charles nói. “Cả thế giới sẽ vượt qua nó.”

“Điều đó không có khả năng xảy ra vào lúc này. Công tước xứ Ashmont—”

“Cần cháu,” bà nói. “Điều đó quá rõ ràng.”

“Không phải với cháu,” Olympia nói.

“Đó là vì cháu chưa hiểu cậu ta rõ như một số người chúng ta,” Phu nhân Charles nói. “Ta đã nghe về cuộc gặp gỡ của hai người gần khách sạn Clarendon. Ẩn dụ đó với ta rất rõ ràng. Ashmont đang tuyệt vọng cần được kéo lại khỏi bờ vực. Như hầu hết đàn ông, cậu ta có thể cảm thấy mình không hạnh phúc, nhưng cũng như hầu hết đàn ông, cậu ta không chịu tìm hiểu cảm xúc của mình. Kết quả là, cậu ta không nhận ra vấn đề nằm ở đâu. Nhưng ở mức độ nào đó, cậu ta hẳn đã mệt mỏi với cuộc sống mình đang sống và sự hỗn loạn mình tạo ra.” Bà dừng lại một chút. “Ta tự hỏi liệu Ripley có mệt mỏi–với Ashmont hay với kiểu sống đó–và liệu điều đó có phải điều khiến nó ra nước ngoài mà không có bạn bè đi cùng hay không.”

Olympia không thấy người đàn ông nào có vẻ mệt mỏi với bất cứ điều gì, nhưng rồi cô cũng không hiểu họ rõ như bà.

“Nhưng điều đó chẳng liên quan,” Phu nhân Charles tiếp tục, giọng nói trở nên nhanh hơn. “Điều quan trọng là, cháu đã không chịu đựng mấy trò vô nghĩa của Ashmont, và điều đó khiến cậu ta chú ý đến cháu”

“Anh ta quyết định cưới cháu vì tôi bắt anh ta về nhà thay giày sao?” Olympia hỏi.

“Phong thái của cháu khiến cậu ta để ý. Sau đó...,” bà dừng lại suy nghĩ một lúc. “Ta nghi ngờ mạnh mẽ rằng có ai đó đã nói với cậu ta rằng cậu ta không có chút cơ hội nào để chinh phục được cháu. Đó là điều ta sẽ làm nếu Ashmont nói với ta về một cô gái mà ta thích. Cậu ta cạnh tranh đến mức thái quá. Cậu ta sẽ sớm nhận ra rằng mình phải nỗ lực để giành được sự tôn trọng và tình yêu của cháu. Và khi điều đó xảy ra—”

“Nếu thôi,” Olympia không thể không ngắt lời. Cô đã chăm sóc năm đứa em trai, và cô không mong chờ phải làm bảo mẫu cho một người đàn ông trưởng thành.

“Không phải nếu,” Phu nhân Charles nói. “Mà là khi nào. Ta biết cậu ta cũng rõ như biết cháu ta và tên ngốc kia. Nơi một người đến, hai người kia cũng sẽ theo. Chúng đã không rời nhau kể từ khi gặp nhau ở Eton. Ta không bao giờ nghĩ Ripley sẽ ra nước ngoài mà không có họ, và còn ở lại đó cả năm trời. Nhưng như ta đã nói, có thể nó đã mệt mỏi với kiểu sống đó. Và ta thực sự nghĩ rằng nó đã trưởng thành hơn–không nhiều, tất nhiên–nhưng đủ để làm những gì nó có thể... ừm, không làm mọi việc tệ hơn, như hôm nay chẳng hạn.”

Mọi việc lẽ ra sẽ tốt hơn nếu Olympia không nhìn thấy anh khỏa thân.

Và nếu anh không hôn cô theo cách không thân thiện đó.

Nhưng anh vốn dĩ hoang dã và luôn như vậy. Một người thích đùa nghịch cũng như một kẻ phóng đãng. Vấn đề là, cô đã tiếp xúc với nhiều điều không đứng đắn hơn mức cô quen thuộc, và nó xảy ra chỉ trong vài giờ, khiến cô bị mất thăng bằng.

Khi không say hay mất thăng bằng, cô là một cô gái thực tế. Đó là lý do cô đồng ý cưới Ashmont, một người không đứng đắn chẳng kém. Bỏ qua những khiếm khuyết của anh ta, nếu cô có cơ hội thứ hai, cô sẽ là một kẻ ngốc lớn nếu không nắm lấy, bởi sau vụ bê bối này, đó sẽ là cơ hội cuối cùng của cô, chắc chắn là như vậy.

Nếu dì Delia ở nhà để đón cô, vụ bê bối sẽ được giảm nhẹ. Giờ đây, danh tiếng của Olympia hẳn đã bị hủy hoại hoàn toàn. Ripley thì ngược lại, nhưng anh là đàn ông–và là một công tước. Anh Không hiểu phụ nữ có thể bị đánh giá nhanh chóng và khắc nghiệt như thế nào. Cô đã đi cả ngày lẫn đêm trong một chiếc xe kín cùng một trong Những Kẻ Bất Hảo. Sớm thôi, cả thế giới sẽ biết về những gì xảy ra trên đường đi.

Cô đang chìm vào tuyệt vọng, hình ảnh những bức tranh biếm họa kinh khủng tràn ngập trong tâm trí, thì Phu nhân Charles cất lời.

“Nghe ta nói này,” phu nhân nói. “Đừng đánh giá thấp Ashmont. Có thể cần chút thời gian, nhưng khi cậu ta giành được sự tôn trọng và tình yêu của cháu, cháu sẽ thấy hạnh phúc vì đã cưới cậu ta. Ta nói điều này từ kinh nghiệm bản thân. Charles không phải là lựa chọn đầu tiên. Thú thật, thực tế là ta đã cưới anh ấy trong sự cam chịu, nếu không muốn nói là tuyệt vọng. Nhưng anh ấy quyết tâm làm ta hạnh phúc, và minh chứng cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của ta chính là nỗi buồn góa bụa hiện tại. Tuy nhiên, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương,” bà nói thêm với vẻ lạc quan hơn. “Ai cũng nói thế, và ta tin chắc mình sẽ tỉnh táo lại vào một lúc nào đó. Nhưng chúng ta có thể nói chuyện thêm sau, nếu cháu muốn. Giờ thì ta khuyên cháu nên cố gắng nghỉ ngơi đi.”

Bà đi ra ngoài, và một người hầu bước vào thu dọn đồ trà.

Phu nhân Charles khiến Olympia phải suy nghĩ rất nhiều, như thể cô chưa đủ bận tâm. Đầu óc cô quay cuồng, chắc chắn rằng mình chẳng thể nào nghỉ ngơi được. Thay vào đó, cô bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, cố gắng sắp xếp và hệ thống lại mọi chuyện đã xảy ra với mình hôm nay.

Cô không nhớ mình đã nằm xuống lúc nào, và rất ngạc nhiên khi Pickard đánh thức cô dậy để thay đồ cho bữa tối.

***

Mặc đồ của bác mình vào bữa tối, dù không vừa, nhưng Ripley vẫn thể hiện phong thái như thường, giống như cách anh đã làm với những bộ đồ mượn ở Putney. Anh trông vẫn rất quý tộc và cuốn hút một cách đáng lo ngại.

Sau một hồi tranh luận, Olympia thuyết phục được anh gác chân lên ghế. Anh làm theo với nhiều lời cằn nhằn. Nhưng một lúc sau, anh quên mất sự khó chịu đó, ngừng phàn nàn và trở nên vui vẻ hơn.

Anh chủ yếu kể về những chuyến du ngoạn ở lục địa châu Âu, và anh là một người kể chuyện rất lôi cuốn, giống như những nhà văn lãng mạn mà anh yêu thích. Anh khiến cả hai người phụ nữ cười không ngớt–và trông anh thật nghịch ngợm, hài lòng với bản thân vì đã làm được điều đó.

Điều này thật tốt, vì nó giúp Olympia tạm quên đi gia đình, vụ bê bối và Ashmont. Nhưng cũng thật tệ, vì cô có thể ngồi nghe anh nói suốt đêm. Đã bao lâu rồi cô mới muốn lắng nghe một người đàn ông không nói về sách vở? Tại sao lại phải là anh–trong số tất cả những người đàn ông trên thế giới này?

Dù vậy, cô vẫn tận hưởng chút bình yên thoáng qua khỏi những hỗn loạn trong tâm trí mình. Với người hầu ra vào phòng ăn, những chuyện riêng tư đành để sau bữa tối.

Chúng không phải chờ lâu.

Sau bữa tối, Phu nhân Charles và các vị khách di chuyển sang thư viện.

Ngay khi người hầu sắp xếp cho công tước nằm thoải mái trên sofa, hoàn thành việc chỉnh sửa mọi thứ và rời đi, Phu nhân Charles quay sang cháu trai mình.

“Cháu có kế hoạch nào không?” bà chất vấn. “Hay chỉ đến đây với hy vọng ta sẽ thu xếp mọi chuyện?”

“Mọi việc phức tạp lắm ạ,” Ripley nói.

“Tiểu thư Olympia đã kể cho ta nghe–không phải mọi thứ, vì ta biết cháu là người như nào–nhưng có những phần liên quan,” dì của anh nói.

Mặt đỏ bừng, Olympia rời ghế ngồi và đi đến xem một dãy sách ngang tầm mắt. Không phải vì cô muốn thấy chúng là sách gì. Cô đang bận tự nhủ rằng Phu nhân Charles chắc chắn không thể tưởng tượng ra cảnh một công tước khỏa thân là một phần trong hành trình mà vị khách của bà không đề cập đến.

“Kế hoạch của cháu là để Tiểu thư Olympia an toàn ở đây với dì và Alice,” Ripley nói. “Sau đó, cháu sẽ quay về London và khuyến khích Ashmont thử lại lần nữa.”

“Thật sao?” Phu nhân Charles hỏi. “Sao cháu lại nghĩ rằng cậu ta sẽ yên ổn ở London chứ hả? Điều đó không giống cậu ta chút nào. Khả năng cao là cậu ta đang truy lùng cháu đấy.”

“Đó là phần phức tạp,” Ripley nói. “Lúc Tiểu thư Olympia và cháu rời đi, cậu ta đang say bí tỉ. Khi cậu ta không đuổi kịp chúng cháu ở Putney, cháu đoán rằng cậu ta lại tiếp tục uống, và Blackwood sẽ phải đưa cậu ta lên giường ngủ–như mọi lần. Vì Ashmont vẫn chưa xuất hiện, khả năng đó có vẻ đúng. Nhưng nếu cậu ta xuất hiện bây giờ, cháu sẽ xử lý. Cứ để cháu lo mọi chuyện ạ.”

Olympia quay lại từ kệ sách. “Để anh lo! Tôi mới là người bỏ trốn. Nếu anh ta có đến–mà tôi rất nghi ngờ điều đó–thì tôi mới là người nên đối mặt.”

“Một ý kiến không tồi. Khi cậu ta đến, hãy tấn công trước và bắt cậu ta tự vệ,” Ripley nói.

“Nếu anh ta đến,” cô nói.

“Cậu ta sẽ đến,” Ripley đáp. “Tôi chỉ đặt cược rằng cậu ta sẽ không đến hôm nay. Dù vậy, chúng ta nên tính đến khả năng đó, dù rất nhỏ, rằng Blackwood sẽ tỉnh táo lại và giúp cậu ta tìm ra chúng ta. Chúng ta đâu phải hoàn toàn ẩn mình. Vấn đề là, tôi muốn nói chuyện với cậu ta trước khi cậu ta đến đây để rước cô dâu đi.”

“Vì điều đó sẽ không xảy ra, cháu nên có kế hoạch dự phòng,” Phu nhân Charles nói. “Ví dụ, nếu hai kẻ vô lại đó xuất hiện lúc ba giờ sáng.”

“Bác cứ nghĩ anh ta muốn đưa cháu đi,” Olympia nói. “Nếu là anh ta, cháu sẽ chỉ đến để nói ‘Tốt nhất nên như thế.’ Thực ra, cháu sẽ chẳng thèm đến.”

“Cậu ta sẽ đến,” dì nói, chắc chắn như Ripley.

“Chỉ là vấn đề thời gian,” Ripley nói. “Tiểu thư Olympia, cô có sáu anh em trai, nhưng điều đó không khiến cô hiểu về Ashmont. Cậu ta cực kỳ ganh đua. Và đã quen với việc đạt được mọi thứ cậu ta muốn.”

“Vậy các anh thì không chắc?” Olympia nói. “Có người đàn ông nào không như thế không? Còn lòng tự trọng đàn ông thì sao? Tôi đã bỏ rơi anh ta. Ngay trước mặt tất cả mọi người.”

“Cô đang nhìn nhận sai vấn đề,” anh nói. “Cô là một người phụ nữ. Là người phụ nữ của cậu ta. Lòng tự trọng sẽ khiến cậu ta muốn vượt qua lý do khiến cô bỏ chạy. Điều cô cần nhớ là cậu ta không thể cưỡng lại một thử thách.”

Nhớ lại lời Phu nhân Charles nói, Olympia nhìn từ bà chủ nhà sang Ripley. “Một thử thách.”

“Ashmont luôn quá dễ dàng với phụ nữ,” Phu nhân Charles nói. “Điều này có thể liên quan đến kiểu phụ nữ mà cậu ta giao du cùng. Nhưng sự thật vẫn là thế.”

“Vậy nên điểm hấp dẫn của cháu là cháu khó khăn hơn,” Olympia nói.

“Và khác biệt,” Ripley nói. “Cô không giống với bất cứ ai chúng tôi từng gặp.”

“Khác biệt và khó khăn,” cô nói.

“Chính xác.”

Thật là trớ trêu, cô nghĩ. Chính vì khác biệt và khó khăn mà cô đã bị gạt ra khỏi vòng xã hội, bị đẩy vào khu vực dành cho Đóa hoa bên lề, Người đi kèm và Những quý cô lớn tuổi. Nếu cô biết những phẩm chất này lại hấp dẫn những kẻ phóng đãng—nhưng không, điều đó cũng chẳng thay đổi được gì, vì những cô gái ngoan sẽ luôn tránh xa những người như Những Kẻ Bất Hảo.

“Không chính xác chút nào,” Phu nhân Charles nói. “Ashmont là đàn ông. Điều đầu tiên cậu ta để ý không phải là tính cách của cháu .”

“Ồ, điều đó thì khỏi phải nói,” Ripley đáp.

Olympia không nghĩ ra đàn ông còn chú ý đến điều gì khác ngoài ngoại hình, mà điều đó thì đã quá rõ ràng. Vì họ chẳng bao giờ để ý đến cô, nên chắc hẳn cô không đủ tiêu chuẩn. “Không, không hề,” cô nói.

Ripley đảo mắt. “Dùng cái đầu của cô đi—cái đầu có bộ não lớn bên trong ấy. Nếu cô không xinh đẹp và cân đối, cậu ta sẽ chẳng bao giờ theo đuổi cô, dù có là thử thách hay không.”

Anh nói điều đó như thể nó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Xinh đẹp và cân đối.

Phải rồi. Đó là lý do vì sao cô lúc nào cũng phải vất vả xua đuổi những người đàn ông vây quanh. Chưa bao giờ điều đó xảy ra.

Bảy năm qua. Chỉ một lời cầu hôn, từ một học giả già nua.

Xinh đẹp và cân đối.

Nhưng chỉ cần nhìn xem ai là người nói ra điều đó: Công tước xứ Ripley, một kẻ phóng đãng nổi tiếng và vô tích sự. Và giờ đây, cô lại thấy nóng bừng và xao động, trong khi ai cũng biết mấy tên phóng đãng chẳng hề kén chọn chút nào.

“Điều cậu ta không muốn ở cô chính là trí tuệ,” Ripley nói. “Cậu ta sẽ chẳng nhận ra cô thông minh đâu, và như vậy có lẽ lại tốt. Cậu ta sẽ tưởng mình mới là người như vậy, còn cô thì có thể khiến cậu ta mê không lối thoát.”

Phu nhân Charles mỉm cười. “Về điều đó thì ta không nghi ngờ chút nào. Hãy nghe cháu ta đi, Tiểu thư Olympia. Nó biết mình đang nói gì đấy.”

Olympia nhìn Đức Ngài, người đang nửa nằm trên chiếc sofa, trông như một ông hoàng trong hậu cung. Thay vì một chiếc tẩu thuốc, anh cầm ly rượu vang trên tay. Xoay nhẹ chiếc ly, cúi đầu xuống nhìn vào đó, như thể đang đọc tương lai của cô trong làn sóng rượu.

Ý nghĩ ấy bỗng xuất hiện trong đầu cô, và đã quá muộn, vì cô không thể xua đuổi nó đi được:

Người tôi muốn mê không lối thoát mình không phải là Ashmont.

Và đó là lúc cô nhận ra, cuối cùng, mình đang gặp rắc rối lớn đến nhường nào.

***

Quý cô ấy từ chối vì cậu không tán tỉnh cô ấy đủ nhiệt tình. Tất cả những gì tôi làm chỉ là cố thuyết phục cô ấy quay lại. Khi cô ấy không chịu, tôi còn biết làm gì khác ngoài việc đảm bảo cô ấy không gặp rắc rối chứ?

Đó, hoặc đại loại như vậy, là những gì Ripley định nói với bạn mình. Anh cũng có rất nhiều lời khuyên để đưa ra về cách đối xử và ứng phó với Tiểu thư Olympia Hightower, dù sẽ không dễ dàng gì khiến Ashmont ngồi yên đủ lâu để lắng nghe.

Đầu tiên, Ashmont sẽ muốn đấm vào mặt Ripley.

Sau đó, Ashmont sẽ muốn bế cô dâu lên và cuốn đi.

Hai khả năng này vẫn rất có thể xảy ra.

Rắc rối là Ripley sẽ không kịp đến chỗ Ashmont trước khi mọi chuyện vỡ lở.

Rắc rối là, ngay lúc này, cô dâu tương lai đang ở đây, ăn mặc thật quyến rũ dù không hoàn toàn nổi bật như trước. Cô mặc một chiếc váy màu xanh mà Ripley đoán là của Georgiana hoặc một trong những người chị họ khác của anh, hoặc thậm chí là Alice. Chắc chắn không thể là của dì Julia, vì dạo này tủ quần áo của bà chỉ toàn gam màu xám xịt và nâu nhạt nhẽo, gần như không có chút điểm nhấn nào.

Tối nay, Lady Olympia được tô điểm lộng lẫy như một chiếc bánh ngọt tinh xảo từ tay đầu bếp người Pháp của anh.

Dù cổ và vai cô không để trần, nhưng cũng chẳng khác là bao, bởi lớp ren thêu mỏng manh gần như trong suốt chẳng thể che giấu làn da mịn màng nơi đôi vai mềm mại và phần ngực đầy đặn phía trên cổ áo. Mái tóc nâu dày được búi cao theo kiểu thời thượng, với những lọn tết quấn quanh đầu và các dải ruy băng thanh thoát đan xen.

Ripley là đàn ông. Điều này có nghĩa là, ngay cả khi anh đang cố suy nghĩ về cách giải quyết tình hình với Ashmont, anh vẫn nghĩ chi tiết hơn về quá trình tháo dải ruy băng, để mái tóc dày và mềm mại ấy xõa xuống đôi vai cô, và sau đó, từng chút một, tháo bỏ bộ trang phục cô đang mặc. Anh cố nhìn chăm chú vào ly rượu, như thể có một nhà tiên tri ẩn nấp đâu đó bên trong, nhưng cũng chẳng thể ngăn mình nhận thức rõ ràng về sự hiện diện của cô.

Lẽ ra anh không nên nếm thử, vì một khi đã nếm thử, sẽ chẳng bao giờ là đủ. Anh là kiểu người luôn tham lam những khoái lạc—trên bàn ăn, trên giường và trong mọi thứ—và anh đã quá quen với việc có được thứ mình muốn, cũng như chẳng quen chút nào với việc kháng cự cám dỗ.

Anh tự nhắc mình rằng lần này không giống như những cám dỗ thông thường. Anh không đang cạnh tranh với Ashmont vì một nữ diễn viên, vũ công ba lê, kỹ nữ hay một góa phụ vui tính nào. Lần này Ripley không được phép cạnh tranh—và đây không phải là một trong những quy tắc xã hội tẻ nhạt mà anh có thể dễ dàng phá vỡ mà chẳng chút hối hận. Ashmont là bạn của anh và cô là hôn thê của Ashmont. Hàng loạt giấy tờ đã được ký kết. Một nửa giới thượng lưu đã nhận được thiệp mời dự đám cưới.

Và Ashmont muốn cưới cô. Cậu ta đã nói rõ điều đó hơn cả mức cần thiết.

Chỉ là, cậu ta đã thất bại trong việc thuyết phục cô dâu rằng cô muốn lấy cậu ta.

“Ripley?” Giọng dì anh kéo anh trở về thực tại. “Nếu cháu không còn lời khuyên hôn nhân nào khác cho Tiểu thư Olympia, có lẽ cháu nên suy nghĩ về việc ngăn chặn tình trạng hỗn loạn khi hai đồng phạm của cháu lồng lộn tới nhà vào lúc rạng sáng.”

“Dì đâu có cho phép sự hỗn loạn xảy ra,” anh nói.

“Lần này là ngoại lệ,” bà đáp. “Chưa bao giờ cháu chạy trốn cùng với một trong những cô dâu của bạn mình như thế này cả.”

“Để chính xác mà nói, cháu mới là người đưa công tước đi,” Tiểu thư Olympia nói.

“Tôi tự nguyện mà,” Ripley đáp.

“Không, lúc đầu đâu có vậy,” cô phản bác.

“Nhưng sau đó cô đã dần dần thuyết phục được tôi,” anh thừa nhận.

Ripley nhìn màu hồng ửng dần trên má cô. Trước đó cô đã đỏ mặt khi anh nhắc đến vóc dáng của mình, và đương nhiên, anh không thể không nhấn mạnh thêm về đường cong đáng chú ý đó—chỉ để thấy màu hồng càng lúc càng đậm hơn.

Biết làm sao được? Cô xinh đẹp, quyến rũ và còn ngọt ngào đến khó cưỡng. Mà danh sách các thánh nhân sẽ chẳng bao giờ có tên anh.

“Ashmont sẽ phải hiểu điều đó,” Ripley nói. “Các tiểu thư lúc nào cũng làm rối mọi chuyện. Thực ra rất đơn giản: Nếu Ashmont và Blackwood kéo đến giữa đêm, người hầu không được mở cửa mà phải gọi tôi dậy. Nếu hai người bạn của tôi có gây ồn ào, thì thả chó ra đuổi họ đi.” Dù dì anh không còn nuôi thú cưng, nhưng bất cứ điền trang nào cũng có người và chó canh giữ. “Dù gì thì gì, tôi cũng sẽ lo liệu được, như đã làm hàng nghìn lần trước. Và, thưa dì, nếu dì không ngại bị đánh thức lúc nửa đêm, có thể dành cho họ cái nhìn chằm chằm mà dì làm rất tuyệt vời.”

“Và tôi thì phải làm gì?” Tiểu thư Olympia hỏi. “Co ro trong phòng mình sao?”

“Đọc sách đi,” Ripley nói.

Cái nhìn cô gửi đến anh qua đôi kính khiến anh chỉ muốn bế thốc cô lên và—

Và thôi.

Chuyện này rất nguy hiểm. Anh cần xử lý vụ Ashmont càng sớm càng tốt.

“Nhắc đến chó,” Ripley tiếp tục, “Ashmont biết rõ ngôi nhà này. Trong trường hợp cậu ta lẻn vào bằng cách nào đó, cô có thể cần Cato bên cạnh đêm nay.”

“Cato!” cô kêu lên. “Với tính cách của nó, có khi nó lại vẫy đuôi chào mừng những kẻ đột nhập và liếm mặt họ thì sao. Nó đâu có dấu hiệu nào cho thấy nó là chó giữ nhà đâu.”

“Nó là chó săn,” Ripley nói. “Cô đã cứu nó khỏi một trận đòn thừa sống thiếu chết. Nó sẽ bảo vệ cô.”

Ngay cả khỏi anh.

Không phải là anh sẽ làm điều gì không phải phép. Không thể nào. Cô là cô dâu của Ashmont. Cô là một tiểu thư đoan chính. Có một số quy tắc mà kể cả Ripley cũng không phá vỡ được. Và vì vậy, anh sẽ không viện cớ để kiểm tra cô sau khi cô ngủ say.

Đúng, anh rất muốn thấy cô trong chiếc áo ngủ. Và rồi không còn áo ngủ.

Một sự phí phạm tuyệt đối của trí tưởng tượng!

Đó là lý do anh và bạn bè luôn tránh xa các tiểu thư và phu nhân đoan chính. Không được làm cái này, không được làm cái kia.

“Tôi sẽ không để con chó trong nhà cho đến khi tôi chắc chắn có thể tin tưởng nó,” Tiểu thư Olympia nói. “Nó nên đến khi được gọi. Chúng ta đã không phải đuổi theo nó. Nếu nó cư xử đúng mực, thì anh đã không bước vào cái hố thỏ. Nó sẽ ở lại chuồng hoặc ở đâu đó cho đến khi—” Côngừng lại, nhíu mày.

“Rồi đó, vấn đề chính là ở đấy,” Ripley nói. “Cho đến khi Ashmont đến và đưa cô đi? Hay cha mẹ cô?”

“Vớ vẩn,” dì Julia lên tiếng. “Tiểu thư Olympia sẽ ở đây bao lâu con bé muốn. Ta đã viết thư hứa với cha mẹ con bé là sẽ chăm sóc nó, và ta sẽ làm vậy. Con bé sẽ an toàn tuyệt đối, và sẽ không ai bắt cóc ai hết. Còn cháu, cháu phải xử lý đám bạn ngốc nghếch của mình. Ngày mai chúng ta sẽ xem xét về chuyện con chó. Tiểu thư Olympia, cháu cần nghỉ ngơi nhiều hơn cháu tưởng đấy. Chúng ta hãy đi ngủ sớm thôi. Nếu hai kẻ ngốc kia đến trong đêm, ta sẽ ở trên lầu, chuẩn bị sẵn sàng đối phó. Bằng dầu sôi nếu cần thiết.”

Dì lại đưa cô dâu của Ashmont đi lần nữa.

Cũng tốt thôi, Ripley tự nhủ. Anh đang suy nghĩ quá nhiều và không thể sắp xếp những suy nghĩ vô nghĩa đó.

Anh nhìn chằm chằm vào bàn chân đau của mình. Chuyện này sẽ làm mất bao nhiêu ngày đây?

Và làm sao để anh vượt qua những ngày đó mà không bị phát điên?

***

Sáng hôm sau

“Anh ấy không thể cưỡi ngựa đến London được!” Olympia kêu lên. “Anh ấy không nên đi xa đến vậy. Anh không được đặt bất kỳ sức nặng nào lên bàn chân mình. Mọi người đều biết điều đó!”

Cô dậy sớm hơn thường lệ vì bị đánh thức bởi một cơn ác mộng. Trong mơ, Ashmont đập cửa ầm ầm, còn Ripley và Cato nhảy qua cửa sổ để hạ anh ta xuống. Nhưng trong khi Ashmont và Ripley đang đánh nhau, Bullard lại nắm lấy con chó và đánh nó tới tấp.

Cảm giác tội lỗi vì đã bỏ rơi Cato ở nơi xa lạ khiến cô không ngủ lại được. Thay vào đó, cô ăn sáng qua loa rồi chạy ra chuồng ngựa, nơi một người làm cho cô biết rằng, “Thưa cô, công tước đã đi rồi, mới cách đây không lâu thôi. Ngài ấy đang đến London.”

“Tôi xin lỗi, thưa cô, nhưng chúng tôi không biết công tước không được phép đi lại,” người làm nói. “Mà dù có biết, chúng tôi cũng khó có thể ngăn ngài ấy làm điều mình muốn.”

“Cái đồ liều lĩnh đó! Chắc chắn là anh ấy đã tháo băng ra rồi. Không rằng thì chừng một giờ sau anh ấy sẽ phải hối hận. Nhưng khi đó thì đã quá muộn rồi.”

Cô vuốt đầu Cato, và nó liếm găng tay cô.

“Đáng lẽ em phải ngăn anh ấy lại chứ!” cô trách. “Phải chi chị có thời gian dạy em cắn gấu áo của anh ấy và giữ lại. Nhưng không, anh ấy là một người đàn ông trưởng thành, và nếu anh ấy muốn tự hủy hoại bản thân, thì người thông minh hơn—hay chó thông minh hơn—cũng không thể ngăn được. Chúng ta đi dạo thôi, Cato, xem lễ nghi của em ra sao. Và chúng ta sẽ không bận tâm đến quyết định tự hủy hoại mình của Công tước xứ Ripley nữa.”

Đó là điều hợp lý nhất cần làm.

Để anh đi.

Lo cho con chó, dù có tật xấu thế nào đi nữa, thì vẫn dễ bảo và huấn luyện hơn gã quý tộc bướng bỉnh và liều lĩnh kia.

“Gâu!” Cato sủa.

Cô nhìn xuống con chó, nó đang nhìn cô chằm chằm, mắt sáng lên, đuôi vẫy tít.

“A, nhưng em là chó săn, đúng không nào?” cô nói. “Hãy xem thử đi.”

Cô quay sang người làm: “Ta cần một cỗ xe.”

Cô giải thích ý định của mình, rồi chạy như bay vào nhà.

« Lùi
Tiến »