Vòng vây cạm bẫy 1: Chiến cục

Lượt đọc: 142 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Trong lúc vừa ăn vừa trò chuyện, điện thoại của Phạm Vũ Trụ bỗng đổ chuông. Anh ta hơi cúi người chào Phó tổng Liễu rồi đứng dậy chạy ra ngoài nghe máy. Nhân lúc Phạm Vũ Trụ không có ở đó, Du Uy vội nói: "Mọi việc đã xong xuôi, học phí của con gái ông ở Anh không cần phải lo nữa đâu. Cứ bảo cháu tập trung học tập, cố gắng năm sau thi đỗ vào Oxford hay Cambridge gì đó là được."

Phó tổng Liễu vừa gắp thức ăn vừa đáp, mắt không hề ngước lên: "Thực ra cũng không cần thiết đến mức đó. Tôi chỉ định gửi con bé sang đó học tiếng Anh một năm thôi, chứ không tính để nó học đại học ở đó, tại mẹ nó cứ lo xa quá."

Du Uy không tiếp lời Phó tổng Liễu mà hỏi thẳng vào vấn đề: "Dự tính trước Tết, dự án Phổ Phát vẫn chưa chốt được sao ạ?"

Phó tổng Liễu vẫn không nhìn Du Uy, chỉ chăm chú nhìn đĩa thức ăn trên bàn rồi nói: "Chắc là khó đấy, Tổng giám đốc Kim vẫn chưa tỏ thái độ gì. Thật ra ban đầu ông ấy cũng chẳng định can thiệp sâu vào dự án này, chỉ muốn để tôi quyết định thôi. Nhưng từ sau khi nghe phần giới thiệu của bên phía Visier, ông ấy lại bắt đầu hứng thú. Tổng giám đốc Kim chắc chắn là nghiêng về phía Visier rồi, nhưng tôi cảm thấy ông ấy chỉ là có chút thiện cảm chứ chẳng có tính toán gì đặc biệt cả. Tôi định cứ kéo dài thêm chút nữa, ông ấy sẽ không kiên trì nổi đâu. Thiện cảm thì làm sao mà ăn được? Chúng ta vẫn cứ theo hướng cũ, cứ án binh bất động xem sao. Sáng mai lại là cuộc họp định kỳ hàng tháng, chắc Tổng giám đốc Kim lại lôi vấn đề này ra thôi. Cứ chờ xem, biết đâu mai ông ấy lại chẳng còn kiên trì nữa."

Du Uy vừa định nói gì đó thì một nhân viên phục vụ bất ngờ đẩy cửa bước vào. Phạm Vũ Trụ đang đứng cách cửa không xa, đang gắt gỏng trong điện thoại, một câu nói lọt thẳng vào phòng: "Nếu cậu không sắp xếp cho xong, làm hỏng việc thì cẩn thận tôi xé xác cậu." Phạm Vũ Trụ lập tức nhận ra cửa đã mở, liền quay người lại, nở nụ cười rồi cúp điện thoại đi vào. Du Uy và Phó tổng Liễu tuy thấy hơi lạ nhưng cũng không để tâm.

Đã hơn chín giờ, bữa ăn này kéo dài gần ba tiếng đồng hồ. Bạn bè thân thiết đến mấy cũng có lúc chán, huống hồ ba người bọn họ chẳng ai thực sự coi ai là bạn. Phó tổng Liễu vừa xỉa răng vừa im lặng dưỡng thần. Du Uy mỉm cười nhìn Phạm Vũ Trụ, Phạm Vũ Trụ liền lấy trong túi áo vest ra hai chiếc thẻ phòng, một chiếc nhét vào tay Phó tổng Liễu, một chiếc đưa cho Du Uy. Phó tổng Liễu mở mắt ra, hỏi: "Đây là?"

Phạm Vũ Trụ cười nói với Phó tổng Liễu: "Giờ vẫn còn sớm, vội về nhà làm gì? Lên trên nghỉ ngơi chút đi." Anh ta quay sang nói với Du Uy: "Hai người không ở cùng tầng đâu, tôi cố tình bảo họ đặt khác tầng cả đấy, tránh cho mấy anh em mình cứ như đi tập thể, nhìn chướng mắt lắm."

Phó tổng Liễu đút thẳng thẻ phòng vào túi rồi đứng dậy. Du Uy và Phạm Vũ Trụ cũng rời bàn theo. Du Uy cười vỗ vai Phạm Vũ Trụ: "Này ông Phạm, hôm nay lại mời được nhân tài từ đâu về thế?"

Phạm Vũ Trụ vừa nói: "Họ bảo là sinh viên..." thì đã bị Phó tổng Liễu ngắt lời. Phó tổng Liễu liếc nhìn Du Uy: "Ông Du, sao ông lại chẳng giữ chút bí ẩn nào thế?"

Du Uy vội cười làm lành: "Tôi lại sai rồi, vậy cứ để ông tự mình khám phá nhé." Nói đoạn, cả ba cùng bật cười.

Phạm Vũ Trụ dẫn đầu đưa cả ba đến khu vực thang máy ở tầng ba. Cô nhân viên lễ tân trực thang máy bấm nút xuống cho họ. Du Uy vừa định đưa tay bấm nút lên thì bị Phạm Vũ Trụ dùng ánh mắt ngăn lại. Sau khi vào thang máy, Du Uy hỏi: "Vừa nãy sao không lên thẳng luôn?"

Phạm Vũ Trụ cười khà khà: "Cô nhân viên đó cứ đứng canh thang máy, mình dừng ở tầng nào cô ta cũng nhìn thấy rõ mồn một, tôi thấy không được tự nhiên."

Thang máy dừng ở sảnh tầng một, Phạm Vũ Trụ dẫn hai người vào một thang máy khác rồi lần lượt bấm nút hai tầng khác nhau. Khi thang máy dừng lại lần đầu, Du Uy lắc lắc thẻ phòng trong tay với Phạm Vũ Trụ và Phó tổng Liễu, cười nói: "Ông Phạm chăm sóc Phó tổng Liễu nhé, tôi đi trước đây, xong việc rồi mình lại tụ tập ở sảnh sau nhé?"

Phó tổng Liễu xua tay: "Khỏi đi, chia tay ở đây luôn đi, lát nữa không cần tụ tập lại đâu, mai có tiến triển gì tôi sẽ gọi cho ông."

Du Uy không nói gì thêm, bước ra khỏi thang máy, quay người cười vẫy tay với Phó tổng Liễu cho đến khi cửa thang máy đóng lại.

Phạm Vũ Trụ và Phó tổng Liễu tiếp tục đi thang máy lên thêm vài tầng nữa, rồi bước ra khỏi thang máy, đi đến trước cửa một căn phòng. Phó tổng Liễu lấy thẻ phòng ra, Phạm Vũ Trụ vội đón lấy rồi mở cửa. Trong khe cắm thẻ điện trên tường đã có sẵn một chiếc thẻ, đèn hành lang và đèn phòng tắm đều sáng trưng, rõ ràng trong phòng đã có người.

Phạm Vũ Trụ đóng cửa lại, kéo Phó tổng Liễu đi vào trong vài bước. Họ nhìn thấy trên chiếc giường lớn trong phòng, một cô gái đang ngồi tựa vào mép giường, ăn mặc rất bình thường, bộ áo khoác lông vũ vắt trên ghế sofa cạnh giường. Rèm cửa đã kéo kín mít, chỉ bật một chiếc đèn ngủ và còn bị cô gái vặn nhỏ ánh sáng xuống mức rất tối. Tivi vẫn đang mở, cả căn phòng trở nên mờ ảo, đầy vẻ ám muội.

Cô gái đang xem tivi thấy họ vào liền vội vàng đứng dậy. Phạm Vũ Trụ bật đèn trên gương, căn phòng lập tức sáng bừng, mắt Phó tổng Liễu cũng sáng rực lên. Đến lúc này ông ta mới nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình là một cô gái rất mảnh mai và xinh đẹp.

Ánh mắt lóe lên trong chớp mắt của Phó tổng Liễu không thoát khỏi tầm mắt của Phạm Vũ Trụ. Phạm Vũ Trụ cười nói: "Thế nào? Vậy hai người cứ trò chuyện đi, tôi không ở đây làm phiền nữa." Nói xong, anh ta đi thẳng ra cửa.

Phó tổng Liễu cũng đi theo ra cửa, nói nhỏ với Phạm Vũ Trụ: "Cậu đừng quan tâm đến tôi nữa, xong việc tôi sẽ gọi điện cho cậu."

Phạm Vũ Trụ đặc biệt dặn dò Phó tổng Liễu: "Ông đừng tắt máy nhé, có chuyện gì tôi còn gọi được." Anh ta mở cửa rồi nói thêm một câu: "Cũng đừng để chế độ im lặng hay rung nhé." Phó tổng Liễu vừa gật đầu vừa xua tay, đợi gót giày của Phạm Vũ Trụ vừa ra khỏi phòng là vội vàng đóng sập cửa lại.

Phạm Vũ Trụ đứng ngoài cửa, lẩm bẩm chửi thề một câu không thành tiếng, giơ tay nhìn đồng hồ, ghi nhớ chính xác thời gian rồi đi dọc hành lang về phía thang máy.

Phạm Vũ Trụ xuống sảnh, đi đến trước một cánh cửa ghi "Lối đi nhân viên", đẩy cửa bước vào, tìm cầu thang thoát hiểm rồi đi lên góc ngoặt giữa hai tầng và đứng lại. Anh ta nhìn đồng hồ, mới trôi qua ba phút. Anh ta cảm thấy hơi căng thẳng, lại càng thêm mất kiên nhẫn, chẳng màng đến bộ vest đang mặc, ngồi bệt xuống bậc thang. Lại trôi qua hai phút nữa, Phạm Vũ Trụ cắn môi, lấy điện thoại ra gọi cho Phó tổng Liễu.

Chuông điện thoại đã đổ ba hồi mà Phó tổng Liễu vẫn chưa bắt máy. Phạm Vũ Trụ cảm thấy càng thêm bực bội, thầm nghĩ chắc là đang tắm uyên ương rồi. Phạm Vũ Trụ bướng bỉnh chờ đợi, để chuông đổ liên hồi. Cuối cùng, điện thoại cũng kết nối, giọng Phó tổng Liễu đầy khó chịu vang lên: "Sao thế?" Phạm Vũ Trụ quả nhiên nghe thấy tiếng nước chảy rào rào từ vòi hoa sen.

Phạm Vũ Trụ lập tức nói bằng giọng gấp gáp: "Tôi là Phạm đây, xảy ra chuyện rồi. Nghe nói một đám mặc thường phục vừa vào sảnh, đang định lên thang máy, chắc chắn là đến kiểm tra phòng đấy, ông mau đi đi." Phạm Vũ Trụ nói tiếp: "Ông đừng quan tâm đến lão Du, tôi gọi cho ông ta ngay đây..." Anh ta chưa nói dứt câu, Phó tổng Liễu đã "bộp" một tiếng cúp máy. Phạm Vũ Trụ thầm cười, sự cẩn thận của mình đúng là thừa thãi, vậy mà còn lo Phó tổng Liễu sẽ thông báo cho Du Uy, xem ra lão Phó tổng này chẳng rảnh mà làm chuyện dư thừa đó đâu.

Phạm Vũ Trụ đứng dậy từ cầu thang, đi theo đường cũ quay lại sảnh, nấp sau một góc khuất chờ đợi. Rất nhanh, anh ta thấy Phó tổng Liễu bước chân vội vã nhưng cố tỏ ra bình tĩnh đi ra khỏi thang máy, băng qua sảnh, rồi bắt taxi rời đi. Phạm Vũ Trụ lại nhìn đồng hồ, mới trôi qua hơn hai phút.

Phạm Vũ Trụ càng thêm căng thẳng, anh ta dán sát người vào tường, bấm một số điện thoại, hạ thấp giọng nói: "Tiểu Mã, sắp xếp xong cả rồi chứ? Cẩn thận tôi xé xác cậu đấy."

Trong điện thoại vang lên giọng Tiểu Mã: "Đại ca, sắp xếp xong xuôi rồi, họ đang ở trong xe bên ngoài đây."

Phạm Vũ Trụ trút được gánh nặng trong lòng, anh ta nhìn đồng hồ rồi nói: "Được, việc đã thành được hơn nửa rồi. Tiểu Mã, nghe kỹ đây, năm phút nữa cậu gọi cho mấy người trong xe, bảo họ lên đi. Du Uy dù có lề mề đến mấy thì giờ cũng phải xong rồi. Nhớ kỹ số phòng, 1405." Rồi gằn giọng hỏi: "Nghe rõ chưa?"

Tiểu Mã nhanh nhảu đáp: "Yên tâm đi đại ca."

Phạm Vũ Trụ đút điện thoại vào túi áo vest, từ góc khuất bước ra, đứng cách quầy lễ tân không xa, tâm trí để trên mây, lật lật mấy cuốn tạp chí trên giá. Một lát sau, anh ta liếc thấy ba người mặc áo khoác da đẩy cửa xoay của khách sạn bước vào sảnh, sải bước lao về phía thang máy. Phạm Vũ Trụ vội nhìn đồng hồ, vừa đúng hơn năm phút. Phạm Vũ Trụ vứt cuốn tạp chí xuống, rảo bước ra ngoài khách sạn. Một chiếc Audi A6 màu đen đậu cách đó không xa lập tức lao tới, Phạm Vũ Trụ mở cửa chui vào, Tiểu Mã không đợi anh ta ra lệnh đã lập tức nhấn ga phóng đi.

Phạm Vũ Trụ thở phào nhẹ nhõm mấy hơi, đợi nhịp tim bình ổn lại mới lên tiếng: "Ba tay cảnh sát kia làm việc đáng tin chứ?"

Tiểu Mã cười nói: "Đại ca cứ yên tâm. Nghe nói là đi bắt mại dâm, ai nấy đều hăng hái lắm."

Phạm Vũ Trụ vội nói: "Đừng có làm lớn chuyện quá đấy nhé."

Tiểu Mã đáp: "Chẳng phải anh bảo chỉ dọa thôi sao? Với họ thì việc này là chuyện nhỏ, họ biết chừng mực mà."

Phạm Vũ Trụ không nói gì thêm, lại lấy điện thoại gọi cho Phó tổng Liễu. Điện thoại Phó tổng Liễu thông rồi, nghe tạp âm thì có vẻ vẫn đang ngồi trên taxi, nhưng Phó tổng Liễu không nói gì.

Phạm Vũ Trụ thầm nghĩ, lão Phó tổng này đúng là cẩn thận thật, liền nói: "Là tôi đây, chỗ tôi không có chuyện gì cả, tôi nói ông cứ nghe là được. Tôi nghe ngóng rồi, là người của khách sạn này mấy hôm trước đắc tội với cục công an, cảnh sát đến đây là để gây khó dễ cho khách sạn họ, không phải nhắm vào chúng ta đâu, ông yên tâm."

Phó tổng Liễu vẫn im lặng, Phạm Vũ Trụ nói tiếp: "Tôi chưa kịp thông báo cho cái người kia, chính là người cùng ăn cơm ấy, có lẽ ông ta không đi thoát được đâu, giờ tôi cũng không dám gọi điện cho ông ta. Sau khi nghe máy này, ông tắt máy đi, về nhà cũng rút điện thoại bàn ra. Tuyệt đối không được nghe máy của ông ta, ai mà biết bên cạnh ông ta có đang đứng cùng cảnh sát hay không?"

Phó tổng Liễu vẫn không phản ứng, Phạm Vũ Trụ dặn dò thêm một câu: "Ông yên tâm, không phải nhắm vào chúng ta đâu, ông cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, mọi việc vẫn cứ như cũ."

Phạm Vũ Trụ nói xong, chú ý lắng nghe động tĩnh bên kia điện thoại, lại là tiếng "bộp" giống lúc nãy, Phó tổng Liễu đã cúp máy. Phạm Vũ Trụ lập tức gọi lại, nghe thấy giọng một người phụ nữ lạnh lùng: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau." Lúc này Phạm Vũ Trụ mới yên tâm mỉm cười.

Tiểu Mã ngồi bên cạnh thấy sắc mặt Phạm Vũ Trụ khá hơn liền hỏi: "Đại ca, lần này anh xả được cục tức rồi chứ?"

Phạm Vũ Trụ hừ một tiếng qua mũi: "Tôi hơi đâu mà rảnh rỗi đi tìm ông ta để xả giận? Tất cả những việc này đều là vì cái dự án Phổ Phát kia, cứ giằng co mãi thế này thì phải kéo dài đến bao giờ? Tôi thấy lần này chắc là chốt được rồi."

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »