Phó tổng Liễu về đến nhà, lập tức rút hết dây điện thoại ở các phòng. Vợ ông thấy lạ, hỏi ông xảy ra chuyện gì, Phó tổng Liễu lầm bầm bảo mấy ngày nay có người cứ bám lấy nhờ vả công việc, ông không muốn về nhà mà vẫn bị làm phiền, nên rút dây cho được yên tĩnh. Vợ ông bèn nhắc nhở, nếu con gái gọi từ Anh về mà không liên lạc được thì sao, Phó tổng Liễu gắt gỏng đáp: "Nó gọi vào di động của bà là được chứ gì", vợ ông nghe vậy liền im bặt.
Phó tổng Liễu thức trắng đêm. Ông cứ suy nghĩ mãi, rốt cuộc Du Uy có gặp chuyện gì không? Nghe ý tứ của Phạm Vũ Trụ, xem chừng là có chuyện rồi. Nhưng chỉ mình Du Uy gặp họa, hay là trong khách sạn còn có người khác bị liên lụy? Ít nhất thì ông và Phạm Vũ Trụ vẫn bình an vô sự, biết đâu chỉ mình Du Uy là xui xẻo. Nếu đúng như Phạm Vũ Trụ nói, cảnh sát không nhắm vào họ, thì mọi chuyện cũng đơn giản, chẳng qua chỉ là một phen hú vía, chỉ tiếc là làm hỏng chuyện tốt của ông với cô nữ sinh kia. Thế nhưng khách sạn lớn như vậy, sao cảnh sát lại dễ dàng tìm được phòng của Du Uy, mà ông với Phạm Vũ Trụ lại may mắn thoát nạn? Nếu cảnh sát thực sự muốn gây khó dễ cho khách sạn thông qua việc kiểm tra khách lưu trú, thì chắc chắn họ sẽ không nhận được sự hợp tác tích cực từ phía khách sạn, cũng chẳng thể xem được băng ghi hình giám sát, vậy tại sao Du Uy lại xui xẻo bị tóm gọn như thế?
Phó tổng Liễu nghĩ ngợi đến mức mồ hôi vã ra, ông cảm thấy Du Uy đã bị ai đó nhắm tới. Sẽ là ai đây? Phạm Vũ Trụ chăng? Không thể nào. Giữa họ đâu có thù oán gì, người làm ăn thì đương nhiên khó tránh khỏi việc tính toán lẫn nhau, nhưng dù sao thì phần lớn thời gian vẫn là "đồng lõa" cùng kiếm tiền, hơn nữa nghĩ mãi cũng chẳng thấy Phạm Vũ Trụ làm vậy thì được lợi lộc gì. Nếu thực sự có người nhắm vào Du Uy, liệu họ sẽ dừng tay tại đây, hay là sẽ còn tiếp tục? Phó tổng Liễu cảm thấy sống lưng lạnh toát, nếu có kẻ muốn tiếp tục nhắm vào Du Uy, ông nhất định phải tránh xa anh ta càng xa càng tốt. Nếu chuyện này thực sự do đối thủ của Du Uy gây ra, mà ông vẫn cứ dính lấy Du Uy, chẳng phải là tự biến đối thủ của Du Uy thành đối thủ của chính mình sao?
Phó tổng Liễu lại nghĩ tiếp, càng nghĩ càng không dám nghĩ, mà càng không dám nghĩ lại càng không thể buông bỏ. Liệu Du Uy có khai ra ông và Phạm Vũ Trụ không? Theo lý mà nói thì không, Du Uy đâu phải cán bộ Đảng, không có chuyện Đảng ủy hay Ủy ban Kiểm tra kỷ luật tìm đến gây khó dễ, nếu chỉ là chuyện cá nhân thì cũng chẳng có gì ghê gớm, không cần phải tố giác người khác để lập công chuộc tội. Ngược lại, nếu lôi kéo thêm người khác hay chuyện khác vào, tính chất sự việc sẽ thay đổi, từ chuyện cá nhân biến thành vụ án nhóm, từ chuyện xấu hổ biến thành tội phạm. Nhưng liệu chuyện xấu của Du Uy có bị lộ ra ngoài không? Rất có khả năng, vậy thì càng phải nhanh chóng vạch rõ ranh giới với Du Uy, miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm.
Phó tổng Liễu nghĩ đến cuộc họp vào ngày mai, nghĩ đến thái độ của mình đối với dự án phần mềm, xem ra ông cần phải thay đổi, nên thể hiện lại quan điểm một lần nữa.
Phó tổng Liễu đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì điện thoại di động của vợ reo lên, con gái ở Anh như thường lệ gọi về cho mẹ trước khi đi ngủ. Phó tổng Liễu mở mắt nhìn, trời Bắc Kinh đã sáng. Phải rồi, học phí của con gái thì sao đây? Tuy đó chỉ là cái cớ, một danh nghĩa giữa ông và Du Uy, nhưng học phí của con gái quả thực là một khoản chi tiêu không nhỏ. Phó tổng Liễu nghĩ lại, việc này có gì mà phải lo, thay Du Uy thì vẫn còn công ty khác thế chỗ, dù dự án này không xong thì sau này vẫn còn dự án khác, chỉ cần ông còn ngồi ở vị trí này, đúng như lời Du Uy nói, học phí của con gái chắc chẳng cần ông phải bận tâm.
Du Uy cũng thức trắng đêm. Khi ba người xông vào phòng, anh thực sự bị dọa cho hồn xiêu phách lạc. Đến khi bị áp giải xuống sảnh rồi tống vào một chiếc Cherokee, đôi chân anh vẫn còn nhũn ra. Du Uy ngồi ở ghế sau, bị hai người kẹp giữa, lúc này não bộ mới bắt đầu hoạt động trở lại. Xe vừa chuyển bánh, anh để ý thấy xung quanh không có chiếc xe nào đi cùng họ, liền cảm thấy hơi lạ, sao không bắt luôn cô gái kia đi? Có vẻ không phải là một cuộc hành động quy mô lớn, mà giống như vài người nhắm thẳng vào anh. Còn Phạm Vũ Trụ và Phó tổng Liễu thì sao? Du Uy liếc nhìn hàng xe đỗ trước cửa khách sạn, nhưng chưa kịp nhìn rõ thì chiếc Cherokee đã chạy ra phố. Du Uy cảm thấy vừa thoáng thấy mấy chiếc xe giống Audi A6 đỗ ở cửa, nhưng không biết trong đó có xe của Phạm Vũ Trụ hay không.
Mấy người trên xe không ai nói lời nào, sắc mặt ai cũng rất thản nhiên. Xe chạy không xa thì dừng lại trước cửa một tòa nhà nhỏ. Lúc này chân tay Du Uy đã cử động được, anh tự mình xuống xe, theo họ vào trong. Du Uy nhìn thấy tấm biển treo ở cửa tòa nhà, anh biết mình đã bị đưa đến đồn cảnh sát.
Bốn người bước vào một phòng trực ban, một người trong số đó tiện tay chỉ vào cái ghế, hất hàm với Du Uy. Du Uy rất ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống, trong lòng hơi yên tâm hơn một chút, vì trong ấn tượng của anh, cảnh sát toàn bắt kẻ xấu ngồi xổm, vậy mà mình lại được ưu ái cho ngồi ghế. Một người khác cầm túi xách và điện thoại của Du Uy từ lúc lên xe, lúc này vứt lên mặt bàn rồi bưng cốc inox đi pha trà. Người thứ ba chính là kẻ lái xe lúc nãy, hắn đi ra góc xa lấy điện thoại gọi một cuộc, chỉ nói đúng một câu: "Xong rồi, không sao đâu" rồi cúp máy.
Tim Du Uy đập như trống trận, bỗng thấy miệng khô lưỡi đắng, vừa muốn uống nước vừa muốn hút thuốc, nhưng không dám mở lời, đành phải nhịn. Ba người kia chẳng ai thèm để ý đến anh, tự mình thu dọn rồi quây quần trước tivi, vừa đổi kênh loạn xạ vừa trò chuyện. Đầu óc Du Uy căng thẳng nghĩ xem mình sẽ bị hỏi những câu gì, và nên trả lời ra sao. Trong túi xách của anh có đủ cả danh thiếp, căn cước công dân, điện thoại cũng lưu danh bạ rõ ràng, nên Du Uy biết về câu hỏi "anh là ai", tốt nhất cứ trả lời thành thật.
Vừa nghĩ đến đây, điện thoại của Du Uy reo lên. Anh không dám nhúc nhích, nhìn mấy gã cảnh sát. Một người trong số đó đi tới cầm điện thoại trên bàn lên, không nghe máy mà cứ để chuông reo, rồi nhìn thông tin hiển thị trên màn hình: "Linda, cái tên gì mà lạ thế?". Hắn vừa dứt lời thì chuông cũng tắt.
Gã cảnh sát vừa đặt điện thoại xuống thì nó lại reo lên, lần này là một tin nhắn. Hắn lại cầm điện thoại lên, nhấn phím rồi đọc to: "Anh đang ở đâu? Làm gì thế? Sao không trả lời em? Em nhớ anh". Sau đó hắn nói tiếp: "Vẫn là con bé Linda này". Hắn liếc mắt nhìn Du Uy: "Đây là bồ nhí của anh à? Anh cũng bận rộn thật đấy, lo mà kiểm điểm cho tốt đi".
Du Uy đoán giờ chắc gần mười giờ, anh biết Linda sẽ không gọi hay nhắn tin nữa, vì đây là quy ước giữa anh và cô ấy, sau mười giờ cô ấy không được chủ động tìm anh, chỉ có anh tìm cô ấy, nếu không lỡ vợ anh nghe máy hoặc đọc tin nhắn thì sao? Du Uy lúc này không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện của Linda, anh vội vàng gật đầu với gã cảnh sát, bắt đầu "kiểm điểm" bản thân.
Du Uy nghĩ chắc chắn họ sẽ hỏi: "Anh có biết tại sao chúng tôi đưa anh đến đây không?". Anh thấy trên phim ảnh toàn thế cả. Du Uy tính toán cách trả lời câu hỏi này, nghĩ một hồi anh không kìm được mà cười khổ trong lòng. Anh có thể thành thật trả lời mình đã làm gì, nhưng anh thực sự không thể trả lời mình đã "làm" ai, vì anh chẳng biết gì về cô gái đó cả. Du Uy do dự hồi lâu, vẫn chưa quyết định được có nên thừa nhận tội mua dâm hay không, vì ngay cả cô gái kia có phải là "gái" hay không anh còn chẳng rõ. Anh hiểu ra một điều, đó là không được khai ra Phạm Vũ Trụ và Phó tổng Liễu, nhưng cô gái kia từ đâu mà ra? Du Uy lo rằng nếu không khai ra Phạm Vũ Trụ thì không giải thích được lai lịch cô gái kia, mà khai ra Phạm Vũ Trụ thì chuyện lại lớn chuyện. Du Uy lo nhất là điểm này, đồng thời anh vẫn thấy lạ là tại sao họ không bắt luôn cô gái kia, chẳng lẽ họ không quan tâm cô ta là ai sao?
Du Uy cứ căng thẳng suy nghĩ như vậy, cảm giác mình đã đến bên bờ vực sụp đổ. Bỗng nhiên, một trong ba gã đang xem tivi quát lên: "Này, gọi anh đấy".
Du Uy run bắn người, cúi đầu lí nhí: "Tôi sai rồi, tôi nộp phạt".
Du Uy vốn chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời quát tháo, không ngờ đáp lại anh lại là một tràng cười. Gã kia cười chán chê mới nói: "Biết chơi bài không? Thiếu một người, anh qua đây chơi cho đủ".
Du Uy tưởng mình nghe nhầm, quay đầu ngước mắt nhìn sang, thấy ba người kia đã rời khỏi tivi, quây quần bên chiếc bàn trà cũ kỹ. Gã vừa gọi anh đang cầm mỗi tay một bộ bài, lúc này Du Uy mới tin vào tai mình. Anh nhổm người dậy khỏi ghế, khom lưng bước tới. Gã kia dùng chân kéo chiếc ghế bên cạnh bàn trà ra, Du Uy biết đó là chỗ của mình.
Du Uy ngồi xuống, trước tiên nở nụ cười gật đầu với đối thủ, rồi cười với hai người bên cạnh, sau đó chăm chỉ chia bài. Bắt đầu lần lượt rút bài, lòng Du Uy dần dần thả lỏng, anh cảm thấy lần này chắc không phải chuyện gì to tát. Mãi đến lúc này, anh mới bắt đầu tập trung suy nghĩ về một vấn đề quan trọng: "Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?".
Du Uy tin rằng người thù ghét mình chắc không ít, trên thương trường, chốn công sở, tình trường làm sao tránh khỏi những hiềm khích, nhưng anh thực sự không thể xâu chuỗi được ai là kẻ thù của mình. Du Uy là kiểu người không nhớ nổi ai từng giúp mình, cũng chẳng nhớ rõ ai từng bị mình hãm hại, thứ duy nhất Du Uy nhớ rõ chỉ là những kẻ từng hại anh. Du Uy nhận thấy kiểu suy nghĩ hỗn loạn này chẳng hiệu quả chút nào, bèn đổi chiến thuật, sàng lọc từng người một trong số những người anh quen biết.
Anh nghĩ đến Phạm Vũ Trụ, chẳng lẽ là vì chuyện tập đoàn Hợp Trí không mua máy UNIX lần trước? Theo lý thì không phải, Hợp Trí có khi cuối cùng vẫn phải mua vài chiếc máy UNIX, vậy thì đó vẫn là phi vụ làm ăn của Phạm Vũ Trụ, chỉ là đến muộn và nhỏ hơn chút thôi. Nhưng cũng khó nói, nếu Phạm Vũ Trụ cũng là kiểu người "ăn miếng trả miếng" giống anh thì sao? Phải cẩn thận kiểm tra lại mới được.
Du Uy còn nghĩ đến vợ mình, liệu có phải là cô ấy không? Nhìn mấy gã cảnh sát này không có ý gây khó dễ, không muốn làm ầm ĩ để anh thêm rắc rối, dường như kẻ hại anh chỉ muốn cho anh một bài học. Xét từ động cơ này thì có vẻ giống cách làm của vợ anh. Chẳng phải gã cảnh sát lúc nãy cũng bảo anh kiểm điểm cho tốt sao? Lập trường đó quả thực rất giống vợ anh. Nhưng Du Uy rất nghi ngờ năng lực của vợ, cô ấy làm gì có bản lĩnh này.
Trong đầu Du Uy toàn nghĩ những chuyện đó, nên quân bài đánh ra dở tệ là điều dễ hiểu. Đồng đội tạm thời của anh thỉnh thoảng lại lớn tiếng chỉ trích, thậm chí chửi bới, nhiều lần kéo suy nghĩ của Du Uy trở lại bàn bài, nhưng biểu hiện của anh chẳng khá hơn chút nào. Cuối cùng, đối thủ của anh không chịu nổi nữa, đập quân bài "bộp" một cái xuống bàn. Du Uy giật mình tỉnh lại, hai người bên cạnh cười cười khuyên giải.
Không biết sau đó bao lâu, Du Uy cứ ngồi đánh bài cùng ba gã đó. Mãi sau này, trong đồn bắt đầu có người đi lại, những người đi làm sớm đã lục tục kéo đến. Du Uy lén nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã hơn bảy giờ sáng. Gã lái xe lúc nãy đứng dậy, cầm lấy túi xách và điện thoại ném vào lòng Du Uy, bảo: "Đi đi, đừng có lì lợm ở đây nữa".
Du Uy mừng rỡ, vội đứng dậy khom người, thầm nghĩ, ai mà thèm lì lợm ở đây chứ. Gã kia lại nói với Du Uy: "Mấy cái chuyện rác rưởi của anh, vợ anh còn chẳng buồn quản, bọn tôi lại càng lười quản, đi đi".