Xứ Hải Địa 2, Mê Cung Xứ Hải Địa

Lượt đọc: 301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU

“Về nhà thôi, Tenar! Về nhà thôi!”

Giữa thung lũng sâu, dưới ánh chiều chạng vạng, những cây táo đang đến độ trổ hoa; đây đó giữa những cành cây tối sẫm thấp thoáng bông hoa nở sớm, cánh trắng hồng như một ngôi sao mờ nhạt. Dọc con đường xuyên qua vườn cây ăn quả, một cô bé đang tung tăng trên lớp cỏ non mềm ướt sương, thích thú vì được chạy thỏa thích; nghe thấy tiếng gọi nhưng cô bé không quay lại ngay mà còn chạy thêm một vòng rộng nữa trước khi hướng về phía nhà mình. Bà mẹ đứng đợi ở cửa lều, ánh lửa rọi sáng sau lưng, ngắm nhìn cái dáng hình nhỏ bé vừa chạy vừa nhảy như bông kế bị gió thổi bay trên bãi cỏ dưới hàng cây đang dần chìm vào bóng tối.

Người cha, đang ngồi ở góc lều cạo sạch chiếc cuốc bám đầy đất, lên tiếng, “Sao bà cứ dồn cả tâm trí vào con bé làm gì? Tháng sau người ta đến mang nó đi rồi. Đi mãi mãi. Chẳng khác nào đem chôn nó cho xong. Cứ bám lấy đứa con đằng nào mình cũng mất thì lợi lộc gì cơ chứ? Nó chẳng có ích gì với chúng ta hết. Nếu lúc đem nó đi họ trả cho chúng ta ít tiền thì còn được chút gì đấy, nhưng họ sẽ chẳng làm vậy đâu. Họ sẽ đem nó đi, và thế là hết.”

Người mẹ không nói gì, quan sát đứa bé giờ đã đứng lại để ngước lên nhìn xuyên qua vòm lá. Trên rặng đồi cao, phía trên vườn cây ăn quả, những ngôi sao đêm sáng lấp lánh.

“Nó không phải con chúng ta, nó chưa bao giờ là con chúng ta kể từ khi họ đến đây và bảo rằng nó phải trở thành Nữ tu ở Lăng tẩm. Sao bà cứ không chịu hiểu thế?” Giọng người đàn ông trở nên gay gắt với vẻ bực bội và chua chát. “Bà có bốn đứa con khác rồi. Chúng sẽ ở lại đây, còn con bé này thì không. Thế nên bà đừng có để ý đến nó làm gì. Mặc kệ cho nó đi đi thôi!”

“Đến lúc ấy,” người mẹ đáp lại, “tôi sẽ để nó đi.” Bà cúi xuống đón đứa con đang chạy tới, đôi chân trần nhỏ xíu, trắng muốt trên nền đất lấm bùn, và bế nó lên tay. Khi quay người bước vào lều, bà cúi đầu hôn lên tóc đứa trẻ, mái tóc đen nhánh; trong khi tóc của bà, dưới ánh lửa bập bùng từ trong lò sưởi, thì lại óng vàng.

Người cha đứng ngoài cửa, đôi chân trần lạnh cóng trên nền đất, phía trên đầu ông bầu trời mùa xuân quang đãng đang ngả sang màu tối. Trong ánh chiều chạng vạng, khuôn mặt ông đượm vẻ đau khổ, một nỗi đau âm thầm, nặng nề, giận dữ, mà ông chẳng bao giờ có thể diễn tả được thành lời. Cuối cùng ông nhún vai, rồi theo vợ vào căn lều sáng ánh lửa và rộn rã tiếng trẻ thơ.

« Lùi
Tiến »