Nói về các viện nghiên cứu, mỗi nơi đều có hướng đi và trọng điểm riêng. Thật ra chuyên ngành của Phương Tri Ý phù hợp với bên Trương Khâu hơn, nhưng giữa các lĩnh vực vẫn có không ít điểm tương đồng. Đối với một người có trình độ chuyên môn tiêu chuẩn cao như cô, cho dù chuyển sang viện nghiên cứu khác, hiệu quả làm việc vẫn sẽ mang lại sự khác biệt rõ rệt.
Cũng vì thế, Trần Thăng mới quyết tâm ra tay “đào người”.
Không ngờ người thì chưa đào được, lại còn rước thêm một bụng tức. Điều này dẫn đến khi ăn cơm, ông còn liên tục trừng mắt Bùi Từ.
Bùi Từ .... Bùi Từ giả vờ không biết, không thấy, cứ thản nhiên gắp thức ăn cho đối tượng của mình thôi, thỉnh thoảng thì thuận miệng nói vài câu chuyện tầm phào. Dạng Dạng thích ăn gì, anh nhớ rõ mồn một, bát cơm của cô chưa kịp vơi đã lại có miếng ngon được gắp đầy.
Một bữa cơm ai cũng có suy nghĩ riêng.
Trương Khâu nghe được Trần Thăng nhân lúc mình không có mặt muốn "đào người" của mình, tức giận đến râu cũng dựng lên, mắt trợn trừng. Nhưng khi nghe Lý Lâm nói đồng chí tiểu Phương không hề nghĩ ngợi liền từ chối, trong lòng ông vui mừng khôn xiết, càng là nhìn Phương Tri Ý với ánh mắt đầy trìu mến, yêu thương như nhìn bảo bối trong lòng bàn tay.
Lý Lâm lại bồi thêm một câu:
“Viện trưởng Trương, đội trưởng Bùi cũng tốt lắm. Viện trưởng Trần ban đầu tính dựa vào quan hệ với anh ấy để ‘cùng diễn’ đưa cô Phương về Bắc Kinh, ai dè anh ấy chẳng nghĩ ngợi gì, nói ngay một câu: Dạng Dạng ở đâu, cháu ở đó.”
Bùi Từ rất biết cách đối nhân xử thế, tuy mới đến mấy ngày, nhưng hầu như đã tạo dựng được mối quan hệ rất tốt với những người ở viện nghiên cứu. Hơn nữa, ở đâu anh cũng khiêm tốn giới thiệu mình là đối tượng của Phương Tri Ý, tuyệt nhiên không hề phô trương thân phận đội trưởng bay thử nghiệm của mình. Điều này khiến những người trong phòng nghiên cứu càng có thiện cảm.
Năm ấy, Bùi Minh Tuyên là ai? Là mãnh hổ chiến trường, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu trận, chưa từng bại một lần. Mà nay, phải đứng giữa chiến trường, đối mặt với ánh mắt khó hiểu của cấp dưới, nghe lời vợ… rút quân.
Nhưng ông ấy thật sự đã làm vậy.
Tại chỗ đó, ông hạ lệnh dựng trại đóng quân, cho người dò xét lại tình hình, đồng thời liên hợp một đoàn khác tính toán vòng vây, kiên quyết không truy kích mù quáng.
Nếu hôm đó ông thật sự đuổi theo, dù có thần binh trời giúp, e là cũng khó toàn mạng.
Đội trưởng trong miệng họ, không phải là Bùi Minh Tuyên, mà là… vợ ông ấy.
Tính tình nóng nảy như Bùi Minh Tuyên, nhưng đối mặt với cảnh lính tráng ồn ào gọi vợ mình là “đội trưởng”, ông ấy lại chưa từng nổi giận lấy một lần. Thậm chí, nếu lỡ lời chọc đến bộ trưởng Tống, ông còn dỗ dành vợ ngay trước mặt bao người, nửa điểm phong thái của đội trưởng cũng không thấy đâu.
Sau này, cho dù từng bước lên đến chức sư trưởng, rồi tư lệnh, cái bản lĩnh “nghe lời vợ” ấy vẫn không hề thay đổi.
Chuyện này trong quân khu ai cũng biết. Ngay cả đại thủ trưởng thỉnh thoảng còn lấy ông ấy ra làm ví dụ để trêu đùa. Có lần, một vị thủ trưởng vì xích mích với vợ mà không kiềm được, vung tay đẩy vợ một cái, kết quả là bị vợ bỏ về nhà mẹ đẻ. Hôm sau đến họp, quần áo còn chưa là lượt kỹ càng, đúng lúc lại có tiếp kiến khách quý nước ngoài. Đại thủ trưởng vừa thấy đã nổi giận, mắng cho một trận te tua, mắng xong còn không quên chêm thêm một câu:
“Vợ mình còn dỗ không xong thì nói gì đến việc trị quân, làm đại sự? Học theo Bùi Minh Tuyên đi, người ta ấy à, vợ nói một câu, ông ta không dám cãi nửa lời!”
Vì chuyện này, Bùi Minh Tuyên lại một lần nữa nổi danh. Từ đó về sau, trong quân khu ai cũng biết vị thủ trưởng Bùi kia, ngoài mặt oai phong như mãnh hổ, nhưng về nhà lại là người sợ vợ nổi tiếng.
Còn bây giờ? Đừng nói hai mươi cây, ra khỏi cửa thêm một bước là đã thấy choáng váng.
Trương Khâu làm sao không nhìn ra mấy phần tâm tư ấy? Thấy Trần Thăng tự rút lui, ông cười híp mắt, còn ra vẻ quan tâm:
“Tiểu Hứa, cậu đưa viện trưởng Trần đi nghỉ ngơi.”
Vốn ông tính để về Bắc Kinh lại nói, nhưng quả thực là thằng nhóc thối kia khinh người quá đáng. Ông đã trừng nó cả buổi, mắt đều mau rút gân nó còn không cho nửa điểm phản ứng !
Phản ! Phản rồi !
Cần thiết tìm người tới thu thập nó ngay lập tức !
Có lẽ chỉ có cụm từ “lão ngoan đồng” mới có thể diễn đạt chính xác nhất kiểu người như Trần Thăng. Một vị viện trưởng tóc hoa râm, đứng đầu cả một viện nghiên cứu lớn, bình thường nhìn vào thì ai nấy đều kính nể, vừa nghiêm túc vừa đĩnh đạc, ấy thế mà chỉ cần xoay người một cái, liền thành ra ông già xấu tính chuyên đi mách lẻo chuyện tiểu bối với trưởng bối nhà chúng.
Tiểu Hứa đứng bên cạnh nghe thấy, vành tai nóng ran, muốn cười mà không dám cười, đành ngậm chặt miệng, bước lùi hai bước rồi lặng lẽ đứng chắn ở cửa. Sợ lỡ mà bật ra tiếng cười thì chẳng những bị viện trưởng Trần “ghim sổ”, mà còn có khi bị kéo vào danh sách xử lý chung theo kiểu "bè phái trẻ tuổi đối lập với trí thức già"!
“Minh Tuyên, cậu nói xem, Bùi Từ như vậy… có còn coi tôi là chú của nó không chứ?”
Trần Thăng lắc đầu thở dài, giọng đầy "đau lòng" cùng bất mãn, thật ra "đau lòng" là giả, chỉ có bất mãn thôi.
Bùi Minh Tuyên còn có thể không biết cái tâm tư của ông bạn già này sao? Đây chẳng phải là không "đào người" thành công sao, Có điều hai người quen nhau mấy chục năm, tính nhau như lòng bàn tay, Bùi Minh Tuyên cũng chẳng vạch trần mà chỉ cười cười, an ủi vài câu xong lại nói: “Ban thiếu niên của Phương giáo thụ không phải đã bắt đầu rồi sao ? Đến lúc đó những "mầm non" đó đều sẽ ưu tiên cho viện nghiên cứu của các ông chọn trước.”
Trần Thăng hiểu rất rõ, Nam Đại không thiếu nhân tài trong lĩnh vực này – nếu không năm đó ông cũng chẳng vắt óc mà thành lập hẳn một phòng thí nghiệm tại đó để tiện bề quan sát. Chu Giới Nhiên chính là hạt giống tốt mà ông đích thân chọn ra từ Nam Đại rồi đưa về Bắc Kinh – mà thằng bé ấy cũng không phụ lòng ông, đi từng bước đều chắc như đóng cọc sắt, là loại nhân tài kiểu điển phạm, có thể bồi dưỡng, có thể tích lũy, tương lai chắc chắn sẽ là trụ cột.
Đương nhiên đấy là nằm mơ, hiện tại mình đào người thất bại, cũng chỉ có thể lùi mà cầu tiếp theo: “Ban thiếu niên ... tốt không?” Ông vẫn luôn cảm thấy thiên tài như Phương Tri Ý là "khả ngộ bất khả cầu'.