Nhờ có lời mời giảng Pháp môn cho kiều bào ở úc và New Zealand nên lần đầu tiên trong đời tôi có dịp băng qua đường xích đạo. Vì đã nhận lời từ một năm trước, nên dẫu có xa xôi tôi vẫn nhất quyết lên đường. Hơn nữa đối với tôi, chuyến đi lần này còn là để thực hiện một lời hứa khác nữa. Tôi muốn đến thăm người bạn thân nhất của mình thời cao học. Người bạn đó đã cùng học cao học với tôi tại Mỹ, sau khi hoàn tất việc học, anh tới úc làm giảng viên và sống ở đó cho đến bây giờ. Đã mười năm trôi qua kể từ khi tôi hứa sẽ đến úc để gặp người bạn đó. Cứ đến cuối năm mỗi khi nhận được thiệp mừng Giáng sinh từ anh, tôi lại nhớ tới lời hứa chưa thực hiện được. Lần này có cơ hội thực hiện lời hứa của mình, tôi thực sự rất kỳ vọng về chuyến đi.
Thời tiết ở nửa bên kia xích đạo hoàn toàn trái ngược với ở Hàn Quốc. Ngày tôi có buổi giảng Pháp môn, nhiệt độ lên đến 35 độ. Ngoài ra, tôi còn biết thêm rằng ở Nam bán cầu, khi chọn nhà, để đón được nhiều ánh nắng, người ta chọn nhà hướng Bắc chứ không phải hướng Nam như ở Hàn Quốc. Các con sông cũng chủ yếu chảy về hướng Bắc thay vì hướng Nam, và trên bầu trời đêm chòm sao sáng nhất là Nam Thập Tự chứ không phải Bắc Đẩu. Nơi này hoàn toàn trái ngược với nơi tôi sống, nhưng tấm lòng của những kiều bào tìm đến với buổi giảng lại không khác là bao. Vì hiểu rõ cuộc sống khó khăn và cô đơn của người nhập cư, nên tôi đã rất vui khi có thể gửi đến họ những lời động viên, dù chỉ là trong chốc lát.
Sau khi kết thúc tất cả các buổi giảng theo lịch trình, tôi tìm đường đến nhà người bạn cũ ở úc. Tôi vừa nhấn chuông cửa chính, bạn tôi đã xuất hiện, vui mừng đón tôi với nụ cười thật tươi. Như thể gia đình ly tán lâu năm gặp lại, tôi và bạn không ai bảo ai đều dang tay ôm chầm lấy nhau rồi nắm lấy tay nhau thật chặt. Dù đã mười năm trôi qua nhưng anh ấy trông vẫn như xưa, ngoại trừ việc tóc mỏng hơn và cân nặng có tăng lên một chút. Bạn tôi vẫn là một người ấm áp và phóng khoáng, vợ anh, Jane, cũng là một người bạn tôi quen từ thời cao học nên tôi cảm thấy rất thoải mái khi gặp họ.
Sau bữa tối, chúng tôi ngồi ngoài ban công uống trà dưới ánh hoàng hôn, hỏi nhau sao mới chớp mắt đã thấy mình hóa trung niên, rồi cùng nhau cười thật lớn. Chúng tôi vẫn chưa thể tin được rằng mình đã ngoại tứ tuần, trở thành những ông chú, trong khi tâm hồn vẫn còn như thời sinh viên. Đúng như những người bạn lâu năm, chúng tôi thoải mái thổ lộ hết mọi điều trong lòng mình. Anh ấy là người bạn thân thiết mà khi ở bên tôi không cần phải thể hiện hình ảnh mình cố gắng xây dựng, một người bạn luôn đón nhận chính bản thân tôi và luôn đứng về phía tôi. Bạn tôi bắt đầu kể về chuyện đòi mình trong suốt mười năm qua, và tâm sự với tôi một nỗi trăn trở gần đây.
Điều khiến bạn tôi lo lắng chính là anh luôn cảm thấy bất an khi không làm việc. Triệu chứng bất an này đã xuất hiện từ lâu, làm anh mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm trí và gần đây có vẻ còn trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Jane, vợ anh, lo rằng cứ thế này chồng mình sẽ đổ bệnh nặng. Chị kể rằng anh cứ như người mắc chứng nghiện việc, ngày nào cũng làm việc trước màn hình máy tính tới quá 12 giờ đêm, ngủ cũng không được sâu, luôn luôn bận rộn vì công việc. Dĩ nhiên nhờ làm việc chăm chỉ, bạn tôi đã được giới học thuật công nhận, nhanh chóng thăng tiến trong sự nghiệp giảng dạy hơn bất cứ ai, nhưng vấn đề là anh không những không thể ngừng làm việc mà kể cả khi không có việc trong lòng anh cũng luôn cảm thấy bất an.
Trời trở lạnh hơn nhiều vào buổi tối. Chúng tôi tránh muỗi, chuyển vào ngồi ở bộ sô pha trong nhà. Bạn tôi mở mấy bản cello nhẹ nhàng, nói sẽ uống một ít rượu vang thay vì uống trà, rồi tự tay rót đầy ly rượu của mình. Hồi trước anh từng kể với tôi rằng thời niên thiếu của mình rất khó khăn. Cha anh là người thành công ngoài xã hội, nhưng ông luôn giải tỏa những căng thẳng nhận từ bên ngoài bằng cách trút giận lên người nhà. Chính vì vậy thời nhỏ bạn tôi luôn cảm thấy như đang bước đi trên một lớp băng mỏng. Đặc biệt mỗi khi uống rượu, cha anh lại biến thành một người kỳ lạ, thậm chí thỉnh thoảng còn đánh đập người trong nhà. Nhiều khi mẹ anh phải bỏ nhà đi để tránh chồng, bạn tôi là con trai trưởng nên phải chăm sóc các em thay cho mẹ. Vì không biết khi nào cha mình lại nổi nóng, bạn tôi đã luôn sống trong sự căng thẳng và nỗi sợ hãi như thế suốt nhiều năm liền.
Ngẫm lại về thời niên thiếu của anh, tôi dần đoán được bệnh nghiện công việc và chứng bất an của anh bắt nguồn từ đâu. Với hy vọng có thể giúp được bạn mình phần nào, tôi thận trọng lên tiếng.
"Mỗi người đều có hoàn cảnh khác nhau nên rất khó để đưa ra kết luận, nhưng có lẽ một trong những lý do khiến anh mắc chứng nghiện công việc là vì hồi nhỏ anh đã không được bố mẹ yêu thương vô điều kiện, anh luôn suy nghĩ rằng mình phải làm tốt một việc gì đó thì mới được cha mẹ công nhận. Những ngưòi lớn lên với các bậc cha mẹ ít quan tâm đến con cái hoặc quá tiết kiệm lời khen dành cho con rất dễ mắc những triệu chứng như thế. Hon nữa tâm trí anh cũng luôn bất an vì những thói xấu và đòn roi khi say xỉn của cha, lại không có mẹ ở bên che chở bảo vệ, chắc chắn anh đã rất khổ sở. Có lẽ khi còn nhỏ, với nỗi sợ hãi không biết khi nào cha sẽ lại nổi nóng, việc duy nhất anh có thể làm là nghe và tuân theo tất cả những gì ông muốn. Rồi sau này lớn lên và trưởng thành, thay vào vị trí người cha là những yêu cầu của xã hội, nếu không đáp ứng những yêu cầu đó anh sẽ lại bất an và cảm thấy sự tồn tại của mình vô ý nghĩa."
Bạn tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Có vẻ anh cũng đã rất nỗ lực tìm căn nguyên chứng bất an của mình.
"Nhưng thực ra chỉ với sự tồn tại của mình, anh đã là người đáng được yêu thương rồi. Không phải chỉ những khi đáp ứng được yêu cầu của xã hội anh mới là người có giá trị, mà anh vốn đã là một sự tồn tại rất quan trọng. Hãy nhìn đứa trẻ vẫn còn đang run rẩy sợ hãi trong anh bằng ánh mắt thật ấm áp và hãy yêu thương nồ thật nhiều. Không có mẹ lại còn phải chịu những cơn thịnh nộ của cha một mình thay cho các em, việc đó khó khăn biết nhường nào cơ chứ?"
Trò chuyện được một lát thì cả tôi và bạn tôi đều khóc. Bạn tôi nhắm nghiền đôi mắt đẫm nước mắt một hồi lâu rồi bình tĩnh nói.
"Ra vậy. Thì ra trong tôi vẫn tồn tại một đứa trẻ luôn run rẩy sợ hãi vì không được yêu thương. Có lẽ bao lâu nay đứa trẻ ấy vẫn hằng cầu xin tôi đừng bỏ rơi nó, đừng chỉ biết làm việc mà hãy quan tâm tới nó một chút. Suốt thời gian qua tôi đã chỉ để ý đến ánh mắt của những người xung quanh mà bỏ quên đứa trẻ đáng thương bên trong mình."
Vài ngày sau khi rời nhà bạn mình, tôi có để lại cho anh một lời nhắn.
"Anh giống như một người anh lớn, đã giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn trong khoảng thời gian chúng ta học cao học. Anh không biết tôi luôn cảm thấy biết ơn và vững lòng thế nào mỗi khi nghĩ đến tấm lòng ấm áp của anh đâu. Vậy nên mong anh hãy luôn nhớ rằng, không cần anh làm gì vĩ đại, với tôi, chỉ cần sự tồn tại của anh là đã đủ rồi."
Đừng để quá khứ nhiều đau thương quyết định tương lai của bạn.
Làm vậy sẽ chỉ khiến chúng ta sống như một vật hy sinh của quá khứ cho đến tận cuối đời.
Ngay giữa nỗi đau bên trong chúng ta vẫn luôn tồn tại một sự thay đổi đầy sức sống đang chờ nảy mầm và bung nở.
Hãy tin vào sức sống ấy, chắp tay chào nỗi đau của quá khứ và quyết tâm rằng
"Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng để hạnh phúc hơn."
—ooOoo—
Lý do một người không thể nghĩ đến ai khác ngoài bản thân mình
Có thể là do trong quá trình lớn lên và trưởng thành anh ta đã không nhận được sự quan tâm và tình yêu thương đầy đủ
Cũng có thể vì anh ta cảm thấy thế gian này quá lạnh lẽo và vô nghĩa
Và vì sự sinh tồn của bản thân
Anh ta chỉ có thể lo lắng cho chính mình.
Nếu xung quanh bạn có người nào đó quá ích kỷ khiến bạn khó chịu
Hãy quan tâm và thấu hiểu cho nỗi đau khổ của họ.
Nếu để ý kỹ những hành động thường ngày của chúng ta Bạn sẽ phát hiện ra rằng dù đã trưởng thành chúng ta vẫn hay hành động
Với khao khát muốn được người khác công nhận và yêu thương.
Đừng chỉ khen trẻ nhỏ khi chúng làm được điều gì đó
Mà hãy yêu thương chính sự tồn tại của chúng.
Để khi lớn lên chúng không phải "đói" sự công nhận và tình yêu thương.
—ooOoo—
Trong số các con của bạn, nếu có đứa ghen tị với anh chị em của mình
Hãy dành thời gian đi du lịch riêng với nó, dù chỉ là một chuyến đi ngắn thôi.
Hoặc nếu không thể đi du lịch, hãy cố dành riêng nửa ngày để ở bên cạnh nó.
Mua cho nó những món ăn ngon, đưa nó đến công viên, nơi mà nó luôn muốn đến.
Nếu hồi nhỏ không được quan tâm đầy đủ, nhiều khả năng khi lớn lên
Ham muốn được công nhận và sự thiếu thốn tình thương của đứa trẻ sẽ ngày càng nghiêm trọng
Ảnh hưởng lớn đến những mối quan hệ nhân sinh của chính nó.
—ooOoo—
Trong cuộc sống, đôi khi bạn cũng nên để bản thân hưởng thụ những thú vui xa xỉ nho nhỏ.
Bạn có thể mua vài đóa hoa đẹp bày lên bàn ăn
Hoặc mua một miếng bánh phô mai thật ngon ăn cùng với cà phê
Hoặc mua một đôi tất leo núi dày mà mỗi khi xỏ vào chân bạn lại cảm thấy thật vui vẻ...
Những thứ xa xỉ nho nhỏ ấy cũng giống như dầu bôi trơn, giúp cuộc sống của bạn nhẹ nhàng và thoải mái hon.
—ooOoo—
Với những bộ bát đĩa đẹp, trà, rượu vang, quần áo, bút, chăn đệm mới...
Mà bạn vẫn thường để dành cho các dịp đặc biệt, hãy sử dụng chúng ngay khi bạn thấy cần.
Không có dịp nào được mặc định là dịp đặc biệt cả.
Khi bạn sử dụng chúng, khoảnh khắc ấy chính là dịp đặc biệt rồi.
—ooOoo—
Bạn cảm thấy cuộc sống của mình sung túc nhất khi nào? Với riêng tôi, hỏi sống một mình nên tôi thường xuyên phải tự nấu ăn
Khi xắt những quả ớt cựa gà màu vàng, màu cam là lúc tôi cảm thấy đời mình sung túc nhất.
Ớt cựa gà đắt tiền hơn ớt chuông xanh nên tôi thường phải đắn đo rất nhiều mới dám mua
Đến khi quyết tâm mua ớt cựa gà về rồi xắt chúng ra, chỉ nhìn những miếng ớt thôi tôi đã cảm thấy mình hạnh phúc hơn rất nhiều rồi.
Nhân tiện, tôi nghe nói ớt cựa gà có lượng vitamin c nhiều hon cam gấp ba lần cơ đấy.
—ooOoo—
Nếu bạn thích hình ảnh lúc này của mình
Thì bạn cũng sẽ thích cả những người xung quanh. Ngược lại nếu bạn bất mãn với chính mình
Bạn sẽ thấy bất mãn với tất cả những người xung quanh. Hy vọng bạn sẽ trở thành người hâm mộ của chính mình...
—ooOoo—
Nếu bạn tử tế với người khác, dù chỉ một chút thôi Khi tự nhìn lại bản thân bạn sẽ thấy mình thật đẹp. Những người đang gặp khó khăn vì thiếu tự tin Hãy thử một lần tử tế với người khác.
Khi bạn cảm thấy mình trở nên tốt đẹp hơn, sự tự tin cũng sẽ tăng theo.
Kể cả những món đồ hiệu phiên bản giới hạn
Cũng được sản xuất mỗi lần vài chục cái giống hệt nhau. Những món hàng hiệu mang tên "tôi" chỉ có một trên thế gian này.
Hãy giữ gìn món hàng "tôi" có cá tính riêng biệt và duy nhất ấy nhé.
—ooOoo—
Dù lý trí bạn nói rằng
"Đừng ghét người ta đến thế"
"Hãy vì bản thân mình mà tha thứ cho kẻ khác"
"Đừng ghen tị với thành công của bạn mình"
Thế nhưng sẽ có nhiều khi trái tim bạn không chịu nghe lời lý trí.
Khi ấy bạn hãy cầu nguyện. Điều bạn cần làm những khi ấy chính là cầu nguyện.
—ooOoo—
Chúng ta vừa ghét bỏ nhưng cũng vừa nhớ đến người khác.
Sự ghét bỏ cũng là một nỗi nhớ để lại dấu vết hằn sâu trong trái tim mỗi người.
Nếu bạn đang ghét một ai đó
Hãy thử nhìn lại thật kỹ trái tim mình.
Để xem lý do khiến bạn ghét bỏ người đó là gì.
Đây chính là cơ hội tốt nhất để bạn hiểu thấu lòng mình.
Con người chúng ta có thể phóng tên lửa đến tận Mặt Trăng
Nhưng lại mù mờ về chính trái tim mình.
—ooOoo—
Bạn có thể lắng nghe và tham khảo ý kiến của người khác Nhưng người đưa ra quyết định cuối cùng phải là chính bạn.
Khi đưa ra quyết định đừng để ý người khác nghĩ gì mà hãy nghe theo lời của con tim.
Những quyết định dựa trên suy nghĩ của người khác nhất định sẽ khiến bạn hối hận về sau.
—ooOoo—
Có câu càng suy nghĩ nhiều càng dễ đưa ra quyết định sai. Trước khi làm gì đó nếu bạn lo lắng và suy nghĩ quá nhiều Sẽ dễ làm lỡ dở nhiều chuyện.
Đôi khi cũng cần quyết định theo cảm tính và tin vào trực giác của mình.
Khi bạn đứng trước một quyết định quan trọng nhưng lại không biết phải làm gì
Hãy dừng hết mọi việc và lắng nghe trái tim mình nói.
Hãy một mình im lặng dạo quanh công viên, hoặc đi du lịch nơi nào đó gần nhà,
Hoặc tìm gặp một người bạn đáng tin cậy và thổ lộ hết những tâm sự trong lòng.
Vốn dĩ trái tim thông minh hơn cái đầu rất nhiều
Nó đã biết sẵn câu trả lời dành cho bạn rồi.
—ooOoo—
Khi trong đầu bạn nghĩ "Yes" là câu trả lời, nhưng bạn vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn
Đừng vội trả lời ngay mà hãy cho mình thêm chút thời gian.
Đôi khi trực giác chính xác hơn những suy nghĩ lý tính rất nhiều.
Chỉ cần bạn tự cho mình thêm chút thời gian, bạn sẽ nhận ra ngay lý do tại sao bản thân mình lại chần chừ.
Bất kỳ ai cũng cần những khoảng thời gian ở một mình.
Đôi khi bạn sẽ cảm thấy bực bội khi trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi vì phải gặp gỡ và va chạm với bao người ngoài xã hội mà người thân trong gia đình cũng không để bạn được yên.
Những lúc như thế đừng tự trách mình đã tỏ ra khó chịu Mà hãy dành cho bản thân một khoảng thời gian riêng.
Bạn có thể ghé hiệu sách, tới quán cà phê, nhà thờ hoặc đền chùa,
Hoặc chỉ cần đi dạo một mình cũng được.
Khi ở một mình, thế gian sẽ tạm dừng chân và giúp bạn tĩnh tâm hơn.
—ooOoo—
Ngay lúc này hãy dành cho những nỗi đau và những khó khăn bên trong bạn
Ánh mắt ấm áp của tình yêu thương
Như thể người mẹ nhìn những vết thương của đứa con mình.
Khi bạn nhìn nỗi đau với ánh mắt ấm áp
Thay vì chỉ đắm chìm trong nỗi đau ấy
Bạn sẽ nhận ra rằng luôn tồn tại tình yêu thương ở chính gốc rễ những nỗi đau.
Khi tình yêu thương nảy nở giữa nỗi đau, bạn sẽ được chữa lành.