Khác với khi mùa An cư mới bắt đầu vào cuối tháng Tám, đến tháng Chín khu chùa Bongam đã khá lạnh vào sáng sớm và ban đêm. Mùa An cư lần này đông hơn những lần khác, có khoảng một trăm vị sư tề tựu chuyên tâm tu hành tại đây. Cứ ba giờ sáng chúng tôi thức dậy, rửa mặt rồi cùng nhau hướng về pháp đường để hành lễ. Chỉ cần ngước nhìn lên mái hiên là có thể thấy vô số những ngôi sao lấp lánh khắp bầu trời đêm trong trẻo. Bầu không khí trong lành của núi Huiyang và tiếng suối róc rách chảy quanh chùa giúp tâm trí tôi thức tỉnh trong khoảng không gian và thời gian ấy.
Trong mùa An cư lần này tôi nhận bổn phận Khán sàng trưởng. Khán sàng là người có trách nhiệm chuẩn bị sao cho những món ăn do nhà bếp nấu được bày biện cẩn thận, để không có bất kỳ sơ suất nào xảy ra trong lúc các nhà sư thực hiện nghi thức Bình bát cung dưỡng 1 . Trong số bảy nhà sư nhận bổn phận Khán sàng, tôi là người có số năm tu hành lâu nhất nên đã được giao chức Khán sàng trưởng. Tất cả các Khán sàng đều là những vị sư chăm chỉ và tốt tính, nên khi đến giờ làm bổn phận Khán sàng chúng tôi luôn làm đúng phần việc mình được giao trong không khí hòa họp vui vẻ.
Thế rồi một ngày nọ khi tất cả chúng tôi đang bận rộn chuẩn bị thức ăn cho nghi thức Bình bát cung dưỡng, một vị sư tiền bối gọi tôi ra, yêu cầu nhóm Khán sàng chúng tôi quét dọn bậc thang ở trước nhà bếp. Nghe vậy tôi đã cảm thấy rất khó hiểu, tại sao lại bắt nhóm Khán sàng làm công việc đó. Tự dưng tôi thấy giận vị tiền bối ấy vì bắt chúng tôi làm cả công việc dọn dẹp trong khi chúng tôi đang tất bật chuẩn bị thức ăn. Chắc chắn vị tiền bối ấy cũng hiểu rằng việc mình không muốn làm thì người khác cũng sẽ không muốn làm, nếu tiền bối thấy khó chịu khi đi qua đi lại mấy bậc thang sao không tự mình dọn dẹp mà lại đẩy công việc ấy sang cho những người đang bận rộn vì việc khác.
Sau khi kết thúc bổn phận Khán sàng ngày hôm ấy, tôi vừa tự nhủ sau này tuyệt đối sẽ không trở thành người đùn đẩy việc mình không muốn làm cho các sư hậu bối như vị tiền bối kia vừa im lặng quét tước một mình. Thế rồi tôi nhận ra mình mất chưa đến mười phút để quét hết mấy bậc thang ấy. Công việc đơn giản như vậy đáng lẽ chỉ cần làm chút xíu là xong, thế mà chỉ vì một chuyện cỏn con tôi đã tự làm mình khó chịu. Bỗng dưng tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Thực ra nỗi khổ tâm của chúng ta không xuất phát từ những tình huống xảy đến với bản thân, mà chính từ nguồn năng lượng phát sinh bởi suy nghĩ muốn phản kháng lại những tình huống ấy. Trong mối quan hệ với người khác, ta thường nảy sinh tâm lý phản kháng khi cảm thấy bất công vì mình phải làm công việc mà người khác cũng có thể làm, trong khi thực tế thì công việc ấy không có gì khó khăn cả. Tâm trí ta sẽ cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng vì chính những suy nghĩ như vậy.
Dĩ nhiên nếu ai đó nghĩ rằng thiện chí của ta là quyền lợi của bản thân họ mà tiếp tục hành xử lấn lướt thì ta cần phải trực tiếp trò chuyện thể hiện rõ quan điểm của mình. Nhưng ngoài những trường hợp đó, nếu cứ cố chấp chối bỏ tình huống xảy đến với mình thì sự bực mình và khó chịu sẽ ngày càng tăng, càng phản kháng thì chính bản thân ta lại càng khổ sở hơn. Sư Seong Cheol và những vị đại sư khác vẫn thường dạy rằng, đừng sống với nỗi chán ghét quá nhiều thứ, hãy tìm lấy tự do cho tâm trí bằng cách rộng lòng từ bi, ngày lạnh thì sống theo ngày lạnh, ngày nóng thì sống theo ngày nóng, "mỗi ngày đều là một ngày hạnh phúc".
Tôi còn một câu chuyện nhỏ khác liên quan đến Cung dưỡng, ở chùa Bongam, chúng tôi thường ăn theo kiểu Bình bát cung dưỡng vào bữa sáng và bữa trưa, còn bữa Cung dưỡng tối được gọi là Dược thạch , các nhà sư sẽ ăn rất ít hoặc không ăn gì cả. Vậy nên bữa tối chúng tôi không ngồi dưới sàn và ăn trong tô lớn như Bình bát cung dưỡng, mà ngồi vào bàn ăn với một lượng thức ăn rất nhỏ được bày trong bát. Trong bữa Cung dưỡng buổi tối chúng tôi ngồi theo thứ tự năm tu hành. Suốt cả mùa tôi đã phải ngồi đối diện một nhà sư mà gương mặt không bộc lộ bất kỳ biểu cảm nào. Ban đầu, tôi đã thử hỏi han bắt chuyện vì muốn tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp. Nhưng ông chỉ trả lời tôi ngắn gọn, vẻ như không hứng thú chuyện trò gì.
Sau một hai ngày, số bữa Cung dưỡng buổi tối tăng dần lên, việc ngồi im lặng đối diện với nhà sư ấy trở nên không thoải mái chút nào. Tôi rất băn khoăn, không biết ông ghét tôi hay có ý nghĩ không hay về tôi. Thế rồi sau nửa tháng ngồi đối diện nhà sư ấy, một hôm ở thư viện tôi đã vỡ lẽ một điều.
Thư viện bên trong chùa Bongam mới xây dựng chưa được bao lâu, có lẽ vì vậy mà trong mùa An cư chỉ có tôi và một nhà sư khác thường tìm đến. Nghĩ lại thì, trong suốt nửa tháng cùng ngồi chung một chiếc bàn đọc lớn trong thư viện, tôi và nhà sư ấy cũng chưa từng nói chuyện hay nhìn nhau tỏ ý quan tâm lần nào cả.
Ngay khi nhận ra điều đó, tôi cảm thấy hình ảnh nhà sư im lặng vô cảm ngồi trước mặt tôi mỗi bữa tối cũng chẳng khác gì hình ảnh chính mình ngồi trong thư viện. Và việc tôi im lặng, không quan tâm đến nhà sư trong thư viện chẳng phải vì tôi có thành kiến hay ác cảm với vị sư ấy. Đơn giản chỉ là vì tôi đã tập trung hết tâm trí vào cuốn Kinh Viên Giác mình đang đọc. Nói cách khác, tôi không hề có suy nghĩ, dù là tốt hay xấu gì về nhà sư trong thư viện ấy cả. Tương tự, có lẽ nhà sư ngồi đối diện tôi mỗi bữa tối cũng chẳng mang suy nghĩ gì đặc biệt về tôi?
Hôm ấy có lẽ là khoảng gần ba tuần kể từ ngày mùa An cư bắt đầu. Rất tình cờ, tôi có cơ hội cùng uống trà với nhà sư ngồi đối diện mình mỗi bữa tối. Nhìn nhà sư ấy đưa cho tôi miếng táo do chính tay ông bổ và bắt chuyện với tôi rất thoải mái, tôi lại một lần nữa vỡ lẽ. Rằng chúng ta thường quá bận tâm tới những hành động hoàn toàn không có ý gì đặc biệt của đối phương, ra sức gắn thêm vào đó những tưởng tượng tiêu cực, rồi lại tự mình phỏng đoán "Người đó chắc hẳn đang suy nghĩ thế này thế kia về mình". Sự phỏng đoán ấy chỉ phản chiếu tâm lý bất an của chúng ta mà thôi, vậy mà chúng ta vẫn cứ tin đó là sự thật và nảy sinh cảm xúc tiêu cực với đối phương. Và dĩ nhiên phần lớn trong các trường hợp này, đối phương thường không hề có suy nghĩ nào như chúng ta tưởng tượng.
Sau khi kết thúc bữa Cung dưỡng, tôi cùng các sư nhóm Khán sàng rửa bát, dọn dẹp rồi đi dạo trên con đường núi dọc theo dòng suối được hàng thông cao lớn bao quanh. Có được những người bạn đồng đạo cùng đi trên con đường tu hành quả thật là một điều khiến tôi cảm thấy an tâm và biết ơn vô cùng. Khác với cái se lạnh của buổi sáng sớm, buổi trưa ở đây như vẫn còn chút mùa hè nán lại.
Việc sống cùng bạn cùng phòng, gia đình hay người thân Cũng giống như một quá trình tu hành vậy.
Ta không thể chỉ làm theo ý mình
Mà còn phải biết tôn trọng, tiết chế, từ bỏ để hòa hợp với người khác,
Đó chính là tu hành.
Không phê phán người khác vì họ sống khác ta
Mà cố gắng hiểu và chấp nhận con người họ,
Đó cũng là tu hành.
—ooOoo—
Có những trường hợp đối phương không hề nghĩ như vậy Nhưng chính bản thân ta lại tự phỏng đoán điều xấu nhất Và tự tay phá vỡ mối quan hệ của mình với đối phương. Những lúc như thế, hãy dừng lại một lát.
Hãy cố nén cơn kích động muốn nói lời cuối cùng và cắt đứt mối quan hệ.
Vì có nhiều trường hợp sau này ta sẽ hối hận
Rằng "Phải chi khi ấy mình không làm gì cả."
—ooOoo—
Tất cả chúng ta ai cũng mong mình sẽ thuộc về một nơi nào đó.
Vì nhờ có những người lo lắng, quan tâm cho ta
Ta mới cảm nhận được hạnh phúc và ý nghĩa sự tồn tại của mình.
Tất cả chúng ta đều là những cá thể yếu đuối
Luôn cần có nhau.
—ooOoo—
Càng là người bạn cảm thấy thu hút, bạn càng không nên cố gắng sở hữu họ
Hãy để khoảng thời gian bạn ở bên họ trôi qua thật tự nhiên và vui vẻ.
Như vậy bạn mới có thể gặp họ vào những lần sau nữa.
Khi chúng ta vui vẻ, không cố giữ lấy nhau, không mong chờ nhận được gì ở nhau
Khi đó mối nhân duyên mới tiếp tục kéo dài được.
—ooOoo—
Mức độ cảm xúc giữa hai bên nên tương đương nhau hoặc nếu có chênh lệch cũng không nên chênh lệch quá nhiều.
Nếu một phía "thích" quá nhanh và quá giới hạn
Sẽ khiến phía còn lại cảm thấy áp lực, sợ hãi, hoặc thậm chí phiền phức.
Đôi khi bạn có ấn tượng đầu tiên rất tốt về người nào đó Nhưng chưa được bao lâu thì mối quan hệ giữa bạn và người đó nhanh chóng trở nên xấu đi.
Đó là vì khi mới gặp, bạn đã không nhìn người đó như chính con người thật của họ
Mà chỉ thấy sự kỳ vọng và tưởng tượng của mình đắp lên họ mà thôi.
—ooOoo—
Hãy cẩn thận khi bạn và một ai đó thân thiết quá nhanh. Vì chỉ cần một vài sai sót nhỏ thôi bạn và người đó cũng có thể trở thành kẻ địch ngay.
Những mối quan hệ thân thiết đến mức không có gì là không thể nói với nhau
Theo cách khác cũng chính là những mối quan hệ dễ làm tổn thương nhau nhất.
—ooOoo—
Với người mà ta nhanh chóng trở nên thân thiết và gặp gỡ liên tục trong một thời gian ngắn,
Sẽ đến một lúc ta cảm thấy mình như đang bị quản chế Hoặc đang bị đối xử quá tùy tiện
Mà trở nên chán ghét người đó.
Thực ra chúng ta cần khá nhiều thời gian để nảy sinh tình cảm và tin tưởng lẫn nhau.
Bỏi mỗi cuộc gặp gỡ vốn luôn cần một chút tiếc nuối thì mới khiến ta mong chờ đến lần gặp gỡ sau.
Dành cho những ai nghĩ rằng nếu có duyên thì sẽ gặp nên chẳng buồn nỗ lực,
Hở ra là than thở "Cô đơn quá, cô đơn quá..."
Nhân duyên sẽ không bỗng một ngày xuất hiện
Rồi đến gõ cửa nhà bạn
Như trong bộ phim Pháp Amelie đâu.
Ngay cả người đã được trời định vào vị trí tổng thống đi chăng nữa
Cũng phải vận động tranh cử mới có thể đắc cử.
Tương tự, nếu chính bạn không chủ động tìm kiếm thì sẽ chẳng có mối nhân duyên nào tìm đến với bạn cả.
—ooOoo—
Bạn thích đối phương nhưng đối phương không thích bạn, Đối phương thích bạn nhưng bạn lại không thích đối phương,
Cả bạn và đối phương đều có cảm tình với nhau nhưng mọi người xung quanh ngăn cản...
Để nên duyên với một người nào đó quả thật chẳng dễ dàng.
Nhưng nếu bạn quyết không từ bỏ và tiếp tục cố gắng Sẽ có đúng người tìm đến với bạn vào đúng thời điểm thôi.
"Thưa thầy, cuối cùng con đã nhận ra.
Tỷ lệ thành công của những lần xem mắt đúng là 1:10.
Phải gặp đến mười người
Mới xuất hiện người con thích
Và người đó cũng thích con."
—ooOoo—
Thực ra không có ai là định mệnh được chọn trước cho ai cả.
Nếu bạn có cảm tình với một người nào đó và gặp gỡ người đó trong một khoảng thời gian dài
Thì người đó sẽ trở thành định mệnh của bạn.
—ooOoo—
Nếu bạn có một người mình yêu thương
Tối nay hãy thì thầm với họ rằng
Tôi yêu bạn hơn cả bản thân tôi,
Tôi yêu bạn hôm nay nhiều hơn hôm qua,
Mỗi buổi sáng bạn chính là điểm xuất phát của trái tim tôi.
Khi bạn sắp xếp một buổi hẹn cho một tuần hoặc một tháng sau, cuối cùng khi đến ngày hẹn
Bạn sẽ cảm thấy cuộc gặp gỡ ấy đáng trân trọng như quãng thời gian dài chờ đợi vậy.
Giữa thế gian biến hóa từng phút từng giây
Nếu bạn mong mỏi chờ đợi để gặp một ai đó
Giây phút bạn được gặp người đó sẽ trở nên đặc biệt vô cùng.
—ooOoo—
Nếu bạn thích ai đó thực sự thì đừng bao giờ viện cớ là không có thời gian.
Nếu thực sự thích thì dù bận bịu bạn vẫn có thể dành thời gian riêng cho người đó.
Nếu có ai đó thường xuyên viện cớ hoặc giải thích lý do với bạn, hãy sớm nhận ra
Rằng họ không quan tâm đến bạn nhiều như bạn nghĩ đâu...
Khi gặp người ấy bạn thường cảm thấy buồn và hay dỗi? Lý do là gì nhỉ?
Có thể một phần do tính bạn hướng nội, nhưng về căn bản Có thể là do bạn thích người ấy nhiều hơn và nghĩ về người ấy nhiều hơn đấy.
Trong trường hợp này, hãy tập trung làm công việc của mình và giữ khoảng cách.
Nếu đúng duyên, người ấy sẽ tìm cách tiến lại gần bạn.
—ooOoo—
Không có gì ngốc nghếch bằng việc cứ bám lấy người không thích mình
Và cố mọi cách để thay đổi cảm xúc của họ.
Hãy biết buông tay.
Như vậy, đến một lúc nào đó bạn sẽ lại gặp được một mối nhân duyên mới.
—ooOoo—
Phải chia tay với người ấy, bạn đã rất đau khổ đúng không?
Nhưng nếu bình tâm suy nghĩ, bạn sẽ thấy chính bản thân mình cũng đã nhận ra từ rất lâu rồi.
Sự thật rằng ngay từ đầu ngươi ấy đã không phải là người thích hợp với bạn...
Kỳ vọng càng lớn thì những mối quan hệ càng dễ đi trật đường.
Khi bạn cảm thấy mối quan hệ của mình bắt đầu khó khăn, hãy nhìn lại.
Liệu bạn, hoặc đối phương
Có đang kỳ vọng quá nhiều hay không...
—ooOoo—
Nếu bạn đối xử tốt với người khác rồi lại hỏi họ "Sao không đối tốt với tôi như tôi đã làm?"
Rồi cảm thấy thất vọng về đối phương, thì ngay từ đầu đừng đối tốt với họ làm gì.
Hoặc chỉ nên đối xử với họ ở mức độ không kỳ vọng họ sẽ báo đáp lại bạn mà thôi.
Khi cảm thấy mình mong chờ điều gì đó ở đối phương, mối quan hệ sẽ bắt đầu trở nên khó xử.
—ooOoo—
Chúng ta thường chăm sóc cũng như nương tựa vào gia đình và bạn bè mình một cách thái quá
Để rồi bị tổn thương vì điều đó.
Đòi hỏi quá nhiều cũng như bị đòi hỏi quá nhiều
Rốt cuộc đều khiến mối quan hệ trở thành quan hệ nghĩa vụ mà cả hai bên đều không cáng đáng nổi.
Vì vậy ta cần điều chỉnh các mối quan hệ như giữ khoảng cách với một chiếc lò sưởi.
Nếu cảm thấy quá nóng hãy tự lùi một bước về phía sau.
Đôi khi ta tưởng lầm sự ám ảnh về một ai đó là tình yêu. Nhưng chắc chắn không phải.
Vì không giống tình yêu, nỗi ám ảnh bao gồm cả lòng ích kỷ
Luôn muốn điều khiển đối phương theo ý mình.
Chính vì vậy nỗi ám ảnh luôn kèm theo sự mong chờ được nhận lại thứ gì đó,
Càng về sau càng khiến mối quan hệ trở nên khó chịu hơn.
—ooOoo—
Khi mối quan hệ giữa bạn và ai đó nảy sinh vấn đề, đừng chỉ nhẫn nhịn
Mà hãy thừa nhận và chấp nhận sự thật rằng mình và đối phương khác nhau.
Nếu chỉ lẳng lặng nhẫn nhịn bạn sẽ không tránh khỏi ấm ức với suy nghĩ mình mới là người đúng
Rồi bạn sẽ dễ nổi giận vì không thể làm theo ý mình.
Đến hai anh em sinh ra và lớn lên dưới cùng một mái nhà còn có thói quen và sở thích khác nhau.
Đừng chỉ cố điều khiển mọi thứ theo ý mình mà hãy biết chấp nhận sự khác biệt.
Có phải ban đầu bạn thích đối phương vì những điểm khác với bản thân mình
Nhưng bây giờ chính những điểm khác nhau ấy lại đang làm khổ bạn?
—ooOoo—
Nếu bạn cảm thấy cực kỳ ghét người mình đã rất thích lúc mới gặp,
Hãy mau chóng nhận ra rằng:
Tình yêu là thứ vô thường biết bao nhiêu.
Trái tim là kẻ xảo trá biết nhường nào.
Và đã có bao nhiêu điều kiện được đính vào cảm xúc "thích" ban đầu ấy.
—ooOoo—
Hãy nhớ rằng khi một tình yêu rung động trái tim tìm đến với bạn
Thì cả lòng ghen ghét, sự đố kỵ, nỗi nhớ Nhưng, niềm tiếc nuối, cả lòng căm thù và sự thảm hại
Cũng sẽ đến cùng trên một chuyến tàu.
—ooOoo—
Cách mà đối phương nói về những người yêu cũ
Chính là thước đo
Để đoán định anh ta sẽ nói với người khác về bạn ra sao Khi mối quan hệ của hai người xảy ra xích mích, dù chỉ là những xích mích vô cùng nhỏ nhặt.
Sống trên thế gian này, đừng mong chờ sẽ tìm được một nửa nào đó lấp đầy những phần còn thiếu trong bạn. Tình yêu lành mạnh chỉ hình thành khi bản thân ta đã vững vàng tròn trịa như trăng rằm và gặp được một vầng trăng rằm khác cũng tròn đầy như ta.
Hãy tạo dựng mối quan hệ mà không ai trong hai người phải cố thay đổi cho phù hợp với người kia hay miễn cưỡng hòa hợp, thay vào đó hãy như hai vầng trăng rằm, cùng sáng trong và tròn trịa, cùng tôn trọng cá tính, sở thích của nhau và cùng chiếu sáng cho nhau trên một bầu trời.