Ngài sẽ làm được! Nicolas nói. Cố lên chút nữa.
- Nhưng tại sao lại lấy một nhạc điệu chậm thế? Colin hỏi, mồ hôi vã ra. Như vậy khó hơn nhiều.
- Có một lý do, Nicolas nói. Về nguyên tắc, bạn nhảy nam và bạn nhảy nữ phải giữ một khoảng cách tối thiểu. Với nhịp điệu chậm, người ta có thể điều chỉnh sự lượn sóng làm cho điểm đồng bộ cố định từ hông trở lên của hai bạn nhảy: lúc ấy, chân sẽ cơ động. Đó là kết quả mà người ta phải thu được xét về mặt lý thuyết. Nhưng đáng tiếc, sự việc xảy ra là những người thiếu thận trọng đã bắt đầu nhảy điệu Hãy liếc nhìn tôi theo nhịp độ nhanh như những người da đen nhảy.
- Thế có nghĩa là sao? Colin hỏi.
- Thế có nghĩa là với một ổ cơ động ở chân, một ổ ở đầu và thật tệ, một ổ trung gian cơ động ở ngang hông, cơ ngực và hai đầu gối lại trở thành những điểm cố định hoặc những cơ khớp giả.
Colin đỏ mặt.
- Tôi hiểu, anh nói.
- Với điệu boogie, Nicolas kết luận, hiệu quả sẽ càng khiêu dâm khi nhịp điệu càng ám ảnh.
Colin có vẻ nghĩ ngợi.
- Anh đã học nhảy Hãy liếc nhìn tôi ở đâu? Anh hỏi Nicolas.
- Cháu tôi đã dạy tôi... Nicolas nói. Tôi đã hiểu ra lý thuyết hoàn chỉnh của điệu nhảy này trong khi trao đổi với anh rể tôi. Anh ấy là thành viên của Học viện, chắc chắn Ngài đã biết, anh ấy đã không có khó khăn gì trong việc nắm bắt phương pháp. Thậm chí anh ấy còn nói với tôi rằng anh đã làm điều đó cách đây mười chín năm...
- Cháu anh mười tám tuổi phải không? Colin hỏi.
- Và ba tháng... Nicolas chỉnh lại. Nếu Ngài không còn cần đến tôi nữa, tôi sẽ đi xem việc bếp núc của tôi.
- Đi đi, Nicolas, và cảm ơn nhé, Colin nói và nhấc cái đĩa hát cũng vừa ngừng.