“Mình những muốn si tình, Colin nói. Anh những muốn si tình. Cô ấy những muốn như vậy (si tình). Chúng ta và các anh những muốn thế. Họ những muốn được si tình..."
Anh thắt cà vạt trước tấm gương ở nhà tắm. “Mình còn phải mặc áo vét, áo măng tô, cả khăn phu la và găng phải cùng găng trái của mình. Không đội mũ để khỏi làm tóc bù xù. Mày làm gì ở đấy thế?”
Anh gọi hỏi con chuột màu ghi có bộ ria đen trong chiếc cốc đánh răng, chắc chắn không ở đúng chỗ của nó, thậm chí nó còn chống khuỷu vào mép cốc và mặt tỏ vẻ dửng dưng.
- Giả sử, anh ngồi lên mép bồn tắm (hình chữ nhật bằng men sứ vàng) để gần con vật hơn và nói với nó, tao gặp ở nhà Ponteauzanne người bạn cũ của tao là Người ấy...
Con chuột gật đầu hiểu ý.
- Giả sử, sao lại không? Rằng cậu ta có một cô em họ. Cô ấy có thể mặc chiếc áo len trắng, chân váy vàng và tên cô ấy có thể là Al... Onésime...
Con chuột khoanh chân và tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Đó không phải là một cái tên đẹp, Colin nói. Nhưng mày, mày là một con chuột và mày có ria mép. Vậy sao?
Anh đứng lên.
- Đã 3 giờ. Mày thấy không, mày làm tao mất thời gian. Chick và... Chick sẽ đến rất sớm đấy.
Anh mút ngón tay và giơ lên phía trên đầu. Anh lại đưa ngón tay xuống gần như ngay lập tức. Tay anh nóng như vừa đút vào trong lò.
- Có tình yêu trong không khí, anh kết luận. Nóng thế.
- Tôi đứng dậy, anh ấy đứng dậy, cô ấy đứng dậy. Chúng tôi, các anh, họ, đứng dậy. Mày có muốn ra khỏi cốc không?
Để chứng minh rằng nó không cần đến ai, con chuột tự ra một mình và cướp lấy một mẩu xà phòng hình kẹo mút.
- Đừng có bôi xà phòng khắp nơi, Colin nói. Mày thật tham ăn!...
Anh đi ra, vào phòng mình và mặc áo vét vào.
- Nicolas chắc đã đi rồi... Anh ta hẳn quen biết nhiều cô gái tuyệt vời... Người ta nói rằng con gái Auteuil đến nhà các triết gia như những cô giúp việc gần như đa năng 15 .
Anh đóng cửa phòng.
- Lớp lót tay áo trái của mình có hơi rách một chút... Mình không còn vải nhựa cách điện... Mặc kệ, mình sẽ lấy một cái đinh ghim lại.
Cánh cửa kêu phía sau anh như tiếng một bàn tay trần vỗ lên cặp mông trần... Nó làm anh giật thót mình…
- Mình phải nghĩ đến việc khác... Giả sử mình bị dập mặt ở cầu thang…
Thảm ở cầu thang có màu hoa cà rất sáng, cứ ba bậc lại có chỗ sờn: thực chất, Colin luôn xuống bốn bậc một. Anh vướng chân vào một thanh mạ kền và nhào vào tay vịn.
- Điều đó sẽ cho mình bài học về việc nói những điều ngu ngốc. Đáng đời. Tôi, anh, nó thật là ngốc!...
Anh thấy đau lưng. Khi đi xuống dưới, anh chợt hiểu vì sao và anh lôi ra được cả một thanh từ cái cổ áo ba đờ xuy.
Cánh cửa ngoài khép lại với tiếng động giống như tiếng một nụ hôn đặt lên một làn vai trần...
- Có cái gì cần xem ở phố này nhỉ?
Đầu tiên, hai thợ sửa đường chơi nhảy ô. Cái bụng của người béo nảy lên nảy xuống tương ứng với động tác nhảy xuống nhảy lên của chủ nhân. Thay cho hòn đáo, họ dùng một thánh giá sơn đỏ không có chữ thập.
Colin vượt qua họ.
Bên phải, bên trái là các công trình xây dựng trát vữa có những cửa sổ cánh sập trang nhã. Một người đàn bà rướn mình qua một ô cửa sổ. Colin gửi cho bà ta một cái hôn và bà ta lắc lắc phía trên đầu anh chiếc thảm chân giường bằng flanen mềm màu đen có ánh bạc mà chồng bà ta không thích.
Các cửa hiệu làm cho vẻ tàn bạo của những tòa nhà lớn trông vui mắt. Colin quan tâm đến một quầy bán vật dụng cho các thày tu Hồi giáo. Anh chú ý tới việc tăng giá so với tuần trước của các mặt hàng thủy tinh vụn và những cái đinh chốt.
Anh đi ngang qua một con chó và hai người khác. Cái rét giữ chặt mọi người ở nhà. Những người thoát ra phố được thì khoe những mảnh áo rách và họ như chết vì cảm.
Ở ngã tư, viên cảnh sát giấu đầu trong chiếc áo choàng. Trông y giống một chiếc ô lớn màu đen. Các cậu bồi cà phê chạy vòng tròn xung quanh y cho nóng người lên.
Hai kẻ si tình đang hôn nhau dưới một cái cổng.
- Mình không muốn nhìn họ... Mình không, mình không muốn nhìn họ... Họ làm mình phát điên.
Colin qua đường. Hai kẻ si tình đang hôn nhau dưới một cái cổng.
Anh nhắm mắt lại và bắt đầu chạy...
Anh lại mở mắt ra rất nhanh bởi anh nhìn thấy trước mắt anh cả tá các cô gái và điều đó làm anh lạc đường. Có một cô phía trước anh. Cô cũng đi cùng hướng. Người ta nhìn thấy cặp giò trắng của cô trong đôi ủng da cừu trắng, chiếc áo măng tô da cũ kiểu lính bộ binh và cái mũ cân xứng của cô. Những lọn tóc màu hung buông dưới gáy. Chiếc măng tô làm đôi vai cô to lên và phấp phới quanh người khi cô bước đi.
- Mình muốn vượt cô ấy. Mình muốn thấy mặt cô ấy...
Anh vượt lên và bắt đầu khóc. Cô ấy ít nhất cũng năm mươi chín tuổi. Anh ngồi xuống mép vỉa hè và tiếp tục khóc. Khóc làm anh thấy nhẹ nhõm, và những giọt nước mắt đóng băng khẽ nổ lép bép, vỡ trên hè trơn.
Sau năm phút, anh thấy mình đã ở trước nhà Isis Ponteauzanne. Hai cô gái đi ngang qua anh và bước vào tiền sảnh ngôi nhà. Tìm anh căng phồng vô hạn, nhẹ bẫng, nó nâng bổng anh khỏi mặt đất, anh vào theo họ.