Ngay từ tầng một, người ta bắt đầu nghe thấy tiếng ong ong của đám đông ở nhà cha mẹ Isis. Cầu thang tự quay xung quanh nó ba vòng, khuếch đại âm thanh trong khung thành của nó, như những đôi cánh nhỏ trong cái ống xy lanh cộng hưởng của một chiếc đàn gõ. Colin lên cầu thang, mũi dính vào gót giày hai cô gái. Những chiếc gót giày vững chắc bằng nilon sáng, những đôi giày da mỏng cao gót, và những mắt cá chân thanh tú. Sau đó là đường may của chiếc vớ dài, uốn lượn đầy tinh tế như những con sâu bướm dài ngoằng bám sát dọc bắp chân đến cái hõm giữa đầu gối. Colin đột ngột dừng lại và chậm mất hai bậc. Anh lại leo. Bây giờ, anh có thể nhìn thấy phía trên đôi tất của cô gái bên trái, độ dày của những mắt tất hai lớp và màu trắng bóng của cái đùi. Chiếc váy của cô kia có những nếp ly phẳng, không tạo ra tầm nhìn thuận lợi như vậy, nhưng dưới lớp áo măng tô lông hải ly, đôi hông cô ngoáy tròn hơn cô trước, tạo thành một nếp ly nhỏ luân phiên ở hai bên. Colin bắt đầu quan sát đôi chân cô một cách ý nhị và nhìn chúng dừng lại ở tầng hai.
Anh theo sát hai cô gái vừa được cô hầu mở cửa.
- Chào Colin, Isis nói. Anh có khỏe không?
Anh kéo cô về phía mình, và hôn sát chân tóc cô. Cô thật thơm.
- Nhưng không phải sinh nhật em! Isis phản ứng. Đó là sinh nhật Dupont!
- Dupont đâu? Để anh chúc nó!...
- Thật kinh tởm, Isis nói. Sáng nay, người ta đã mang nó đến nhà ông thợ cắt tóc để làm đẹp cho nó. Người ta đã tắm cho nó và lúc 2 giờ, ba trong số bạn bè của nó đến đây với một gói toàn xương cũ, bẩn thỉu và chúng đã đưa nó đi. Chắc chắn nó sẽ quay về trong tình trạng đáng sợ.
- Dù sao thì đây cũng là sinh nhật nó, Colin nhận xét.
Qua hai lần cửa, anh nhìn thấy những chàng trai và những cô gái. Khoảng một tá người đang nhảy. Đa số đều đứng, người nọ cạnh người kia, hai tay để sau lưng, cùng giới, từng đôi một và họ trao đổi với nhau những ấn tượng ít có sức thuyết phục bằng vẻ ít thuyết phục.
- Hãy bỏ áo măng tô ra, Isis nói. Lại đây, em sẽ dẫn anh đến buồng thay áo dành cho nam.
Anh đi theo cô và từ căn phòng của Isis được lấy làm phòng thay áo cho phụ nữ, anh lách người qua hai cô gái khác đi ra, túi xách và hộp phấn chạm vào nhau lách cách. Trên trần nhà lủng lẳng những cái móc sắt mượn của anh hàng thịt, và để cho đẹp, Isis cũng mượn thêm hai cái đầu cừu làm lông rất sạch đang cười ở hai đầu dãy móc.
Phòng thay áo của đàn ông đặt ở văn phòng của cha Isis sau khi đã bỏ hết đồ đạc. Người ta đơn giản là cởi cái xác vứt xuống sàn và bắt đầu trò chơi. Colin trình diễn xuất sắc, nhưng anh lần lữa trước một tấm gương.
- Nào đi, Isis sốt ruột. Em sẽ giới thiệu anh với các cô gái xinh đẹp.
Anh nắm hai cổ tay cô, kéo về phía mình.
- Chiếc váy em mặc rất đẹp, anh nói với cô.
Đó là một chiếc váy dễ thương, rất đơn giản bằng len xanh lá cây pha màu hạnh nhân với những chiếc khuy sứ to mạ vàng và một lưới sắt luyện tạo hình lá sen ở sau vai.
- Anh thích chứ? Isis hỏi.
- Rất đẹp, Colin trả lời. Người ta có thể thò tay qua những mắt lưới mà không bị cắn chứ?
- Đừng có liều quá thế, Isis nói.
Cô thoát ra, dắt tay Colin và lôi anh về phía đám đông đang toát mồ hôi. Họ chen huých hai gã trai lơ mới đến, rồi lướt theo lối ngoặt của hành lang, qua cửa phòng ăn, đi vào tâm điểm đám đông.
- Này!... Colin nói, Alise và Chick đã đến rồi chứ?
- Rồi, Isis trả lời. Lại đây, em giới thiệu với anh...
Nhìn chung một nửa các cô gái đều coi được. Một trong số các cô ấy mặc chiếc váy len xanh lá cây pha màu hạnh nhân có những cái khuy sứ to mạ vàng và sau vai có một lá sen hình dạng đặc biệt.
- Hãy giới thiệu cho anh cô kia kìa, Colin đề nghị.
Isis lắc anh để giữ anh yên lặng.
- Anh hãy biết điều một chút, được không?
Nhưng anh đã lại nhắm một cô khác và kéo tay người dẫn đường về phía cô gái đó.
- Đây là Colin, Isis nói. Colin, em giới thiệu với anh bạn Chloé. Colin nuốt nước bọt. Miệng anh như chạm phải bánh tẩm bột rán nóng bỏng.
- Xin chào! Chloé nói…
- Xin ch... Phải chăng cô là người được Duke Ellington soạn lại? Colin hỏi... Và sau đó anh lỉnh đi vì cho rằng mình đã nói một điều ngớ ngẩn.
Chick tóm được một vạt áo vét của anh.
- Cậu đi đâu mà đi như thế? Không về đấy chứ? Xem này!
Anh lôi từ trong túi ra một cuốn sách nhỏ đóng bìa da màu đỏ.
- Đây là bản gốc của Sự nghịch lý về Chứng buồn nôn của Partre…
- Rốt cuộc cậu cũng đã kiếm được nó? Colin hỏi.
Sau đó anh nhớ ra là anh đang lỉnh và thế là anh lỉnh.
Alise chắn đường anh.
- Vậy là anh đi mà không nhảy với em một bài nào hay sao? Cô hỏi.
- Hãy tha lỗi cho anh, Colin nói, nhưng anh vừa tỏ ra là thằng ngốc và điều đó làm anh thấy rất ngại ở lại.
- Song, khi người ta nhìn anh như vậy, làm sao anh có thể chối từ.
- Alise... Colin rên rỉ, vừa ôm lấy Alise vừa cọ má vào tóc cô.
- Sao, Colin thân mến của em?
- Xuỵt... xuỵt... cứt thật!... Đồ mắc dịch. Em thấy cô gái kia chứ?
- Chloé?...
- Em quen cô ấy à?... Colin hỏi. Anh đã nói với cô ấy một điều ngốc nghếch, vì thế mà anh lỉnh về nhà.
Anh không nói thêm rằng từ trong lồng ngực, anh thấy như có một bản quân nhạc Đức mà người ta chỉ có thể nghe thấy tiếng trống kêu to hết cỡ.
- Cô ấy xinh chứ gì? Alise hỏi.
Chloé có đôi môi đỏ, tóc nâu sẫm, vẻ mặt hạnh phúc, còn cái váy cô mặc thì dù có hay không cô vẫn đẹp như thường.
- Anh chẳng dám trả lời! Colin nói.
Nhưng sau đó, anh thả Alise và đi mời Chloé nhảy. Cô nhìn anh. Cô cười và đặt bàn tay phải lên vai anh. Anh cảm nhận được những ngón tay mát mẻ của cô trên gáy mình. Anh rút ngắn khoảng cách giữa hai cơ thể bằng cách co ngắn cơ hai đầu phía bên phải vừa được hộp sọ truyền tín hiệu dọc theo một đôi dây thần kinh sọ não được chọn lựa một cách sáng suốt.
Chloé vẫn nhìn anh. Đôi mắt cô màu xanh lơ. Cô hất đầu đẩy mái tóc quăn óng ánh ra phía sau, bằng một động tác chắc chắn và dứt khoát, cô áp thái dương cô vào má Colin.
Xung quanh bỗng im lặng, phần còn lại của thế giới bắt đầu bị lãng quên.
Nhưng thật bất ngờ, đĩa hát bỗng ngừng quay. Chỉ lúc ấy Colin mới trở lại với hiện thực hiển nhiên và thấy rằng trần nhà làm từ kính trong suốt, qua đó những người ở tầng trên đang nhìn xuống, và một vầng cầu vồng nước che chân tường, rồi khí ga được nhuộm màu khác nhau thoát ra từ những ô cửa trổ đây đó, và cô bạn Isis của anh đứng trước mặt anh, chìa cho anh những chiếc bánh nướng nhỏ đặt trên cái khay hecxin 16 .
- Cám ơn Isis, Chloé nói, cô lắc lắc những búp tóc.
- Cám ơn Isis, Colin vừa nói vừa lấy một bánh kem nhỏ kiểu tia chớp có phân nhánh.
- Đáng lẽ cô nên lấy vài cái, anh nói với Chloé. Bánh rất ngon.
Sau đó, anh ho vì không may anh nuốt phải một cái lông nhím lẫn trong chiếc bánh.
Chloé cười, khoe hàm răng xinh đẹp.
- Sao thế?
Anh phải thả cô ra và tránh riêng một chỗ để ho cho đã, rồi sau cùng thì cũng đã ổn. Chloé trở lại với hai cốc nước.
- Uống đi, nó sẽ giúp anh đỡ hơn, cô nói.
- Cám ơn, Colin nói, sâm panh à?
- Một hỗn hợp.
Anh uống một ngụm to và nghẹn cổ. Chloé không nhịn cười được nữa. Chick và Alise tới gần.
- Cái gì thế? Alise hỏi.
- Anh ấy không biết uống! Chloé trả lời. Alise thân mật vỗ vào lưng anh, kêu như một cái cồng bali. Bỗng nhiên tất cả ngừng nhảy để ngồi vào bàn.
- Được rồi. Chick nói. Trật tự rồi. Chúng ta chơi một đĩa hay nhé?...
Anh nháy mắt với Colin.
- Chúng ta có thể nhảy Hãy liếc nhìn tôi một chút chứ? Alise đề nghị.
Chick lục lọi trong chồng đĩa gần máy hát.
- Hãy nhảy với em đi, Chick - Alise đề nghị.
- Đây, anh đặt một đĩa, Chick nói.
Đó là điệu boogie-woogie.
Chloé chờ.
- Các cậu sẽ không nhảy Hãy liếc nhìn tôi theo điệu nhạc này chứ?... Colin sợ hãi hỏi.
- Sao lại không?... Chick tiếp lời.
- Đừng nhìn, anh nói với Chloé. Anh khẽ nghiêng đầu và hôn vào giữa tai và vai cô. Cô rùng mình nhưng không rụt đầu lại.
Colin cũng không co môi anh lại.
Song Alise và Chick thì say sưa trong bài biểu diễn tuyệt vời Hãy liếc nhìn tôi theo phong cách người da đen.
Đĩa hát qua đi rất nhanh. Alise buông tay ra và tìm đĩa gì đó để đặt tiếp. Chick ngồi phịch xuống một chiếc đi văng. Colin và Chloé đứng trước mặt anh. Anh túm lấy chân họ và làm họ ngã xuống cạnh mình.
- Nào, những chú cừu non của tôi, vui chứ? Chick hỏi.
Colin ngồi xuống còn Chloé thoải mái nép sát vào anh.
- Cô gái thật dễ thương, cô bé này ấy, đúng không? Chick lại hỏi.
Chloé cười. Colin không nói gì nhưng lại quàng tay qua vai Chloé và bắt đầu vô tư nghịch chiếc khuy đầu tiên ở váy cô, chiếc khuy mở phía trước.
Alise trở lại.
- Tránh ra, Chick, em muốn ngồi giữa Colin và anh.
Cô đã chọn đĩa rất chuẩn. Đó là bản nhạc Chloé được Duke Ellington chuyển biên. Colin nhấm những sợi tóc sát bên tai của Chloé. Anh thì thầm.
- Đó chính là em.
Và trước khi Chloé có thời gian trả lời, tất cả những người khác lại nhảy vì dần dần họ nhận thấy rằng đó không phải là lúc ngồi vào bàn ăn.
- Ô!... Chloé nói, thật tiếc!...