Bọt Tháng Ngày

Cậu sẽ gặp lại cô ấy chứ? Chick hỏi.

Họ ngồi ở bàn trước tác phẩm mới nhất của Nicolas, món bí nấu với hồ đào.

- Mình cũng không biết, Colin nói. Mình không biết nên làm gì. Cậu biết đấy, đó là một cô gái rất có giáo dục. Lần trước ở nhà Isis, cô ấy đã uống nhiều rượu sâm panh.

- Điều đó rất hợp với cô ấy, Chick nói. Cô ấy rất xinh. Chớ có ương như vậy!... Cậu có tưởng tượng được không, hôm nay, mình đã kiếm được cuốn Sự lựa chọn tiên quyết trước chứng buồn nôn của Partre in trên cuộn giấy vệ sinh không có răng cưa.

- Nhưng cậu lấy tiền ở đâu để mua nó? Colin hỏi.

Chick sa sầm.

- Rất đắt đối với mình, nhưng mình không thể bỏ qua, anh nói. Mình cần Partre, mình là người sưu tầm. Mình cần tất cả những gì ông ấy sáng tác ra.

- Nhưng ông ta không ngừng sáng tác, Colin nói. Ông ta in ít nhất năm bài mỗi tuần…

- Mình biết rõ, Chick nói.

Colin giúp anh lấy ít bí ngô.

- Làm thế nào để mình có thể gặp lại Chloé? Anh hỏi.

Chick nhìn anh cười.

- Đúng thế, anh nói. Mình có thể thấy mình đang quấy rầy cậu bằng những câu chuyện về Jean-Sol Partre. Mình rất muốn giúp cậu... Mình phải làm gì nào?...

- Thật khủng khiếp, Colin nói. Mình vừa thất vọng vừa hạnh phúc vô cùng. Thật dễ chịu khi thèm muốn một thứ gì đến mức độ đó.

- Mình muốn nằm trong lớp cỏ ấm trên nền đất khô dưới ánh mặt trời, anh nói tiếp, cậu biết đấy, thứ cỏ vàng như rơm và dễ gãy cùng cả tá những con côn trùng nhỏ và cả những búi rêu khô. Người ta nằm sấp và ngắm nhìn. Cần phải có cả một hàng rào, đá và những thân cây vặn xoắn, cả những chiếc lá nhỏ nữa. Như vậy thật thú.

- Cả Chloé? Chick hỏi.

- Cả Chloé, tất nhiên, Colin nói, Chloé trong tâm tưởng.

Họ im lặng vài khoảnh khắc. Một chiếc bình tranh thủ cơ hội truyền đi một âm thanh trong trẻo như pha lê, dội qua dội lại giữa những bức tường.

- Uống thêm chút rượu Sauternes 17 đi, Colin nói.

- Ừ, cám ơn, Chick trả lời.

Nicolas mang tới món tiếp theo, bánh dứa tẩm kem cam.

- Cảm ơn Nicolas, Colin nói. Theo ý anh, tôi phải làm gì để gặp lại cô gái mà tôi si mê?

- Trời đất, thưa Ngài, Nicolas kêu lên, còn phải tùy trường hợp... tôi phải thú nhận với Ngài rằng điều đó chưa bao giờ xảy ra với tôi.

- Tất nhiên, Chick nói. Anh được rèn luyện như Johnny Weissmüller 18 . Nhưng không phải ai cũng như anh!

- Tôi xin cám ơn Ngài về nhận xét rất tâm đắc đối với tôi, Nicolas nói. Tôi xin khuyên Ngài, anh ta tiếp tục nói với Colin, hãy cố gắng thu thập một số tin tức về thói quen và những nơi lui tới của cô gái mà Ngài cảm thấy nhớ qua sự trung gian của nhân vật mà ở nhà người ấy Ngài đã gặp cô gái.

- Mặc dù cách diễn đạt của anh phức tạp, Colin nói, tôi tin rằng nó cũng có khả năng, Nicolas ạ. Nhưng anh biết đấy, khi người ta si tình thì người ta ngốc. Chính vì thế mà tôi không nói với Chick rằng tôi đã nghĩ đến điều đó từ lâu rồi.

Nicolas lại quay vào bếp.

- Chàng trai này thật vô giá, Colin nói.

- Đúng thế, anh ta biết nấu nướng, Chick trả lời.

Họ uống thêm rượu Sauternes. Nicolas trở ra, mang theo một chiếc bánh gato to tướng.

- Đó là một món tráng miệng bổ sung, anh nói.

Colin lấy con dao và bỗng ngừng lại đúng lúc chạm vào mặt bánh.

- Cái bánh quá đẹp, anh nói. Ta hãy chờ một chút.

- Chờ là khúc dạo đầu của điệu thứ.

- Cái gì xui cậu nói như vậy? Colin hỏi.

Anh lấy chiếc cốc của Chick, rót đầy vào đó một thứ rượu vàng, nặng và sóng sánh như chất ête đặc.

- Mình không biết, Chick nói. Đó là một ý tưởng bất ngờ.

- Nếm đi! Colin bảo.

Họ cùng cạn cốc.

- Thật khủng khiếp!... Chick kêu, những tia lửa đỏ quạch bắt đầu ánh lên, luân phiên từ mắt này sang mắt kia của anh.

Colin giữ ngực.

- Còn hơn thế nữa, anh nói. Trạng thái này không hề giống bất cứ cái gì đã được biết đến.

- Chẳng có gì quan trọng, Chick nói. Cả cậu nữa, cậu cũng không giống với bất cứ cái gì đã được biết đến.

- Mình chắc chắn rằng, Colin nói, nếu bọn mình uống đủ, Chloé sẽ tới bất cứ lúc nào.

- Điều đó không được chứng minh! Chick bảo.

- Cậu khiêu khích mình! Colin nói, chìa cốc của anh ra.

Chick rót đầy hai cốc.

- Đợi đã! Colin kêu.

Anh tắt đèn trên trần và ngọn đèn nhỏ chiếu sáng chiếc bàn. Chỉ còn mỗi thứ ánh sáng xanh mờ ảo từ bức tranh thánh xứ Ê-cốt mà trước nó, Colin thường hay ngồi suy ngẫm.

- Ồ!... Chick thì thầm.

Bên trong lớp thủy tinh, rượu óng ánh một tia sáng lân tinh run rẩy dường như phát ra từ hằng ha sa số những điểm sáng đủ các màu trên cầu vồng.

- Uống đi! Colin nói.

Họ uống. Ánh sáng lấp lánh còn đọng trên môi họ. Colin châm lại đèn. Anh có vẻ ngại đứng lên.

- Một lần không tạo thành thói quen, anh nói. Mình hãy làm hết cả chai đi.

- Có cắt bánh ga tô không? Chick hỏi.

Colin cầm một con dao bạc và bắt đầu vạch một đường xoắn ốc trên mặt bánh ga tô trắng mịn. Bỗng anh ngừng lại, ngạc nhiên nhìn tác phẩm của mình.

- Mình sẽ thử làm cái gì đó, anh nói. Anh lấy một chiếc lá cây nhựa ruồi ở nhành cây trên bàn và một tay giữ chiếc bánh. Làm bánh quay tít trên đầu ngón tay, anh dùng tay kia đặt một trong số những đầu nhọn của lá vào hình xoáy ốc.

- Nghe này!... Anh gọi.

Chick nghe. Đó là bản nhạc Chloé được Duke Ellington chuyển biên.

Chick nhìn Colin. Anh tái nhợt.

Chick lấy con dao từ tay bạn và bằng một động tác cương quyết, anh cắm vào chiếc bánh. Nó tẽ làm đôi, và trong chiếc bánh, có một bài báo mới của Partre dành cho Chick và một buổi hẹn hò với Chloé cho Colin.