Colin đứng ở góc quảng trường chờ Chloé. Quảng trường hình tròn, trung tâm có một nhà thờ, những chú chim bồ câu, một thảm hoa, nhiều ghế băng, phía trước là những chiếc ô tô, xe buýt chạy trên đường lát đá giăm. Cả mặt trời cũng đợi Chloé, nhưng nó có thể giải trí bằng cách tạo ra những cái bóng, làm những hạt đậu hoang nảy mầm trong các khe hở thích hợp, mở toang cửa chớp đẩy những tấm mành lên và làm cho một chiếc đèn đường được bật sáng phải xấu hổ vì sự vô ý thức của một kẻ đi xe căng hải.
Colin vê vê mép đôi găng tay của anh và chuẩn bị câu nói đầu tiên. Giờ hẹn càng tới gần, câu này thay đổi càng nhanh. Anh không biết làm gì với Chloé. Có thể đưa cô vào một phòng trà, nhưng không khí ở đó thường chán chết, các bà phàm ăn cỡ bốn mươi tuổi ăn bảy chiếc kem, ngón tay út chõe ra; anh không thích thế. Anh chỉ chấp nhận thói phàm ăn ở đàn ông vì ở họ, thói đó mang lại cảm giác hoàn hảo mà không làm mất đi phẩm chất tự nhiên của họ. Cũng không thể đi xem phim, vì cô sẽ không đồng ý. Cũng không thể đến nhà Quần nghị 19 , cô cũng sẽ chán ngấy. Đến chỗ đấu bê cũng không được, cô sẽ sợ. Không thể đến bệnh viện Saint- Louis, vì bị cấm. Đến viện Bảo tàng Louvre cũng không thể vì có những tên cuồng dâm ở phía sau những thiên thần Assyria. Không tới ga Saint-Lazare được vì ở đó không có một cái tàu hỏa nào và không có gì khác ngoài xe cút kít.
- Xin chào!...
Chloé đến từ phía sau. Anh rút ngay găng ra, nhưng tay anh mắc vào trong cái găng, anh tự đập ngay một cú mạnh vào mũi mình và kêu “Ui!... " rồi xiết chặt tay cô. Cô cười.
- Anh có vẻ lúng túng quá!...
Một chiếc măng tô lông dài, màu giống màu tóc cô, một cái mũ không vành bằng lông và đôi ủng ngắn có nếp lật cũng đính lông.
Cô nắm cánh tay anh.
- Hãy đưa tay cho em khoác. Hôm nay, anh có vẻ hơi ngô nghê!...
- Hôm trước ổn hơn, Colin thú nhận.
Cô lại cười và nhìn anh, rồi lại tiếp tục cười to hơn.
- Em giễu cợt anh là kẻ thảm bại, Colin nói ỉu xìu đáng thương. Thật không tốt bụng.
- Anh vui vì gặp em chứ? Chloé hỏi.
- Vui!... Colin trả lời.
Họ đi, dọc theo dãy vỉa hè đầu tiên họ gặp. Một đám mây hồng nho nhỏ từ không trung sà xuống, đến bên họ.
- Tôi đi cùng đây! Đám mây đề nghị.
- Cứ đi, Colin bảo.
Đám mây vây bọc lấy họ, ở giữa mây, họ thấy ấm áp và thơm mùi đường quế.
- Người ta không nhìn thấy chúng ta nữa! Colin nói... Nhưng chúng ta, chúng ta thấy họ!...
- Có hơi trong suốt, Chloé nói. Hãy thận trọng.
- Không sao hết, dù sao chúng ta cũng cảm thấy dễ chịu hơn, Colin nói. Em muốn làm gì?
- Chỉ đi dạo... Anh chán à?
- Hãy kể cho anh những chuyện…
- Em không biết những chuyện hay ho, Chloé nói. Chúng ta có thể ngắm những cửa kính cửa hiệu. Nhìn cái kia kìa!... Thật thú vị.
Trong cửa kính, một người đàn bà xinh đẹp nằm nghỉ trên một chiếc đệm lò xo. Ngực cô để trần, một cái máy vuốt ngược vú cô lên phía trên nhờ những chiếc bàn chải dài bằng lông trắng, mịn. Băng khẩu hiệu ở bên cạnh có dòng chữ: Hãy tiết kiệm da giày với điểm đối chân của Đức Cha Charles.
- Đó là một ý tưởng hay, Chloé nói.
- Nhưng điều đó không có liên quan gì!... Colin trả lời. Dù sao dùng tay sẽ thích hơn.
Chloé đỏ mặt.
- Đừng nói những điều như thế. Em không thích những anh chàng nói những điều khủng khiếp trước mặt các cô gái.
- Anh rất xin lỗi... Colin nói, anh không có ý...
Anh có vẻ tiu nghỉu đến mức cô cười và huých anh một chút để cho anh hiểu rằng cô không giận anh.
Trong một khung cửa khác, một người đàn ông to béo khoác chiếc tạp dề của anh hàng thịt, đang cắt cổ những đứa trẻ nhỏ. Đó là một cuộc trưng bày tuyên truyền cho Cứu trợ công cộng.
- Đấy tiền quẳng qua đấy, Colin nói. Chắc họ phải trả rất đắt để lau mỗi buổi tối.
- Nhưng đó không phải là thật!... Chloé lo sợ.
- Sao mà biết được? Họ có những thứ đó chẳng để làm gì, ở Cứu trợ công cộng ấy.
- Em không thích thế, Chloé nói. Trước đây, không thấy các cửa kính tuyên truyền như vậy. Em không thấy rằng đó là một sự tiến bộ.
- Điều đó không quan trọng. Nó chỉ tác động đến những người tin vào những trò ngốc đó.
- Vậy cái này?... Chloé hỏi.
Trong cửa kính là một cái bụng lắp trên những bánh xe cao su, cái bụng rất tròn và bầu bĩnh. Trên băng quảng cáo, người ta có thể đọc: Bụng bạn cũng sẽ không có nếp nếu bạn là nó bằng Bàn Là Điện.
- Nhưng anh biết nó!... Colin nói, Đó là bụng của Serge, người đầu bếp cũ của anh!... Anh ta làm gì ở đó nhỉ?
- Không sao. Chloé nói. Anh đừng bình phẩm về cái bụng đó nữa. Nó quá to, vả lại…
- Đó là vì anh ta biết nấu nướng đấy!...
- Đi thôi, Chloé bảo. Em không muốn nhìn các cửa kính nữa, chán lắm.
- Vậy chúng ta sẽ làm gì? Đi uống trà ở đâu đó nhé? Colin đề nghị.
- Ồ! Không phải lúc... Và em cũng không thích trà lắm.
Colin thở ra, yên tâm, những dải đeo quần của anh kêu rắc rắc.
- Cái gì kêu thế?
- Anh giẫm lên một cành khô, Colin đỏ mặt giải thích.
- Chúng ta đi dạo trong rừng chăng? Chloé đề nghị. Colin nhìn cô vui sướng.
- Đó là một ý tưởng rất hay. Trong rừng sẽ không có ai.
Lần này Chloé đỏ mặt.
- Không phải vì thế. Vả lại, chúng ta không rời lối mòn, nếu không, chân sẽ ướt, cô nói thêm để trả đũa.
Anh khẽ xiết cánh tay mà anh cảm nhận được dưới tay anh.
- Chúng ta sẽ đi xuyên qua đường ngầm, anh nói.
Hai bên đường ngầm có những dãy lồng chim cỡ lớn, ở đó, những Người quản lý trật tự Thành phố nhốt những chú chim bồ câu - thay thế dành cho các Quảng trường công cộng và các Công trình kỷ niệm. Có cả những Vườn chim sẻ giống và tiếng chiêm chiếp của những chú sẻ nhỏ. Mọi người không hay đi lối đường ngầm vì cánh những con chim này thường tạo ra những luồng gió khủng khiếp cuốn bay tứ tung những chiếc lông nhỏ màu trắng và xanh lơ.
- Chúng không ngừng động đậy thế ư? Chloé vừa hỏi vừa giữ chiếc mũ để nó khỏi bay mất.
- Không phải lúc nào cũng như vậy, Colin trả lời. Anh đang chống chọi bằng những vạt áo ba đờ xuy.
- Chúng ta hãy mau vượt qua những chú bồ câu. Chim sẻ gây ra ít gió hơn, Chloé nói, cô ôm chặt lấy Colin.
Họ rảo bước và đi khỏi vùng nguy hiểm. Đám mây nhỏ không đi theo họ nữa. Nó đi theo con đường tắt và đã đợi họ ở đầu đằng kia.