Bọt Tháng Ngày

Colin vội vã đi qua những đường phố sáng đèn. Gió thổi khô khốc và dữ dội, dưới chân anh, những mảng băng nhỏ rạn nứt vỡ tan nổ lốp đốp.

Mọi người giấu mình vào bất cứ cái gì họ có: cổ áo ba đờ xuy, khăn phu la, bao tay, anh còn thấy có một người còn dùng cả một cái lồng chim đan mạ vàng mà chiếc cửa lò xo tựa trên mũi anh ta.

“Ngày mai mình sẽ đến nhà Ponteauzanne, Colin nghĩ. Đó là cha mẹ Isis."

“Tối nay mình sẽ ăn cơm cùng với Chick... "

“Mình sẽ trở về nhà để chuẩn bị cho ngày mai."

Anh bước một bước dài để tránh cái vạch sát rãnh trên vỉa hè có vẻ nguy hiểm.

“Nếu mình có thể đi hai mươi bước mà không giấm lên vạch,” Colin nói, “ngày mai mình sẽ không có mụn trên mũi."

“Nhưng sẽ không có gì khác biệt cả," anh nói, trong khi toàn sức nặng của anh đè lên vạch thứ chín, “rõ ngốc, cái trò mê tín ấy. Dù sao thì mai mình cũng sẽ không có mụn.”

Anh cúi xuống để nhặt một bông hoa lan xanh lơ và hồng mà đông giá vừa làm mọc lên từ lòng đất.

Hoa có mùi thơm như tóc Alise.

“Mình sẽ gặp lại Alise ngày mai..."

Đó là một ý nghĩ cần loại bỏ. Alise hoàn toàn thuộc về Chick.

“Chắc chắn mình sẽ tìm được một cô gái vào ngày mai..."

Nhưng suy nghĩ của anh dừng lại lâu ở Alise.

“Có phải họ thực sự nói đến Jean-Sol Partre khi chỉ có họ với nhau.”

“Có lẽ tốt nhất không nên nghĩ về những gì họ làm khi chỉ có họ với nhau.”

“Từ một năm nay, Jean-Sol Partre đã viết bao nhiêu bài báo?"

Dù sao, cho tới lúc đến nhà, anh cũng không còn thời gian để đếm tất cả.

“Tối nay, Nicolas sẽ làm món gì?”

Nghĩ cho kỹ, việc Alise và Nicolas giống nhau cũng không có gì ghê gớm bởi họ cùng một gia đình. Anh lén nghĩ đến chủ đề cấm. “Tối nay, tôi nói, Nicolas sẽ làm món gì?"

“Mình cũng không biết món mà Nicolas - người giống Alise - sẽ làm tối nay..."

“Nicolas hơn Alise mười một tuổi. Vậy là anh ta hai mươi chín. Anh ta rất giỏi nấu ăn. Anh ta sẽ làm món thịt tiêm mỡ.”

Colin đã gần đến nhà.

“Các cửa hàng hoa không bao giờ có cửa chớp. Không ai tìm cách ăn cắp hoa.”

Điều này có thể hiểu được. Anh lấy một bông lan màu da cam và màu ghi có tràng hoa xinh xắn uốn cong cong. Nó ánh lên màu sắc rực rỡ.

“Bông hoa đó màu giống màu con chuột nhắt có bộ ria đen... Và mình đã về đến nhà.”

Colin lên cái cầu thang bằng đá phủ len. Anh tra vào trong ổ khóa ở cái cửa bằng gương dát bạc một chiếc chìa nhỏ bằng vàng.

“Đây rồi những người giúp việc trung thành!... Vì ta... Vì ta đã trở về rồi đây...

Anh lẳng áo mưa lên một chiếc ghế và đi tìm Nicolas.