Tại sao người La Mã lại ưa thích kiểu giải trí tàn khốc máu me đó? Có thể bởi họ tin mình là hậu duệ của Mars, vị thần chiến tranh. Họ lấy nghiệp chiến chinh làm kiêu hãnh. Ngày ấy, các binh sĩ giao đấu mặt đối mặt, dùng kiếm ngắn và giáo. Thắng trong giao chiến và xâm chiếm những vùng đất mới khiến đế chế hùng mạnh hơn bao giờ hết.
Khi binh lính La Mã trở về từ trận mạc, họ nhớ mãi cơn hưng phấn trên chiến trường. Vì lẽ này, đôi khi, nhằm mục đích giải trí, binh sĩ La Mã quây thành vòng rồi ép hai tù nhân giao đấu tới khi một người bỏ mạng.
Cùng với thời gian, những “cuộc đấu” ấy tăng tiến dần. Chúng được người giàu có tài trợ, có lẽ như cách tưởng nhớ những thân thích đã qua đời. Mới đầu, chỉ hai hoặc ba cặp võ sĩ giao đấu. Sau này, các cuộc đấu trở nên quy mô và đắt đỏ hơn. Người ta xây tạm những sàn đấu bằng gỗ, rồi tháo dỡ sau khi tan cuộc.
Có thêm nhiều võ sĩ giác đấu tham gia. Người xem được phân phát đồ ăn miễn phí. Đánh giết trở thành một phần văn hóa La Mã.
Đấu trường cố định bằng đá đầu tiên được xây tại Pompeii khoảng năm 80 TCN, có sức chứa hai vạn người. Giống như Colosseum, đấu trường hình oval, nhưng được đào sâu xuống mặt đất. Nhìn từ đường phố thì khá nhỏ bé. Chỉ tới khi khán giả bước vào khán đài, họ mới thấy được đấu trường rộng lớn biết mấy.
Năm 79, núi lửa Vesuvius phun trào, đấu trường này bị chôn vùi dưới tro bụi núi lửa. Cuối thế kỷ 16, Pompeii mới được tái phát hiện và công tác khai quật thành phố bắt đầu năm 1748. Pompeii sở hữu những đấu trường La Mã cổ nhất và được bảo tồn tốt nhất.