“Poirot,” tôi nói ngay khi vừa bước ra đường. “Có một thứ tôi nghĩ ông nên biết.”
“Và đó là gì thế, bạn tôi?”
Tôi kể cho ông ấy nghe chuyện về cái thắng xe theo phiên bản của cô Rice.
“À! Thú vị đây. Tất nhiên, cũng có kiểu người hão huyền, cuồng loạn muốn tô điểm cho bản thân thêm thú vị bằng những màn thoát chết ngoạn mục và kể cho mọi người nghe những câu chuyện chưa từng xảy ra! Ừ, loại người đó cũng phổ biến đấy. Họ còn khiến bản thân bị thương nặng để làm câu chuyện thêm phần đáng tin.”
“Ông có nghĩ rằng…”
“Rằng quý cô Nick thuộc loại người đó? Không, thật ra là không. Anh cũng thấy rồi đấy, Hastings, chúng ta khó khăn lắm mới thuyết phục được quý cô rằng tính mạng cô ấy đang bị đe dọa. Và tới cuối cô ta vẫn giữ thái độ ngờ vực có phần chế giễu. Cô bé nhỏ nhắn đó đúng là vẫn còn trẻ con. Đằng nào thì chuyện cô Rice kể cũng vẫn rất đáng chú ý. Tại sao cô ấy lại kể điều đó? Nếu có nói thật đi chăng nữa thì lí do kể là gì? Nó không cần thiết – gần như là thừa thãi.”
“Đúng thế,” tôi nói. “Rất đúng. Cô ấy đột ngột lôi chuyện đó ra kể giữa lúc nói chuyện, không hiểu vì sao.”
“Tò mò thật. Đúng, điều đó rất lạ. Tôi hy vọng những câu chuyện nho nhỏ gây chú ý sẽ xuất hiện nhiều hơn. Chúng rất quan trọng. Chúng sẽ chỉ hướng cho chúng ta.”
“Chỉ hướng – đi đâu?”
“Anh vừa nói trúng điểm yếu của tôi rồi đấy, Hastings xuất chúng ạ. Đi đâu? Hướng nào bây giờ! Than ôi, chúng ta không tài nào biết được cho đến khi tìm ra.”
“Nói tôi nghe đi Poirot,” tôi nói. “Tại sao ông khăng khăng đòi cô ấy mời chị họ qua ở chung vậy?”
Poirot ngừng lại và chĩa ngón tay kích động về phía tôi.
“Nghĩ xem,” ông thốt lên. “Nghĩ thử một phút nào, Hastings ạ. Chúng ta bất lợi đến chừng nào! Hai tay ta như bị trói chặt! Đuổi theo hung thủ sau khi hắn đã phạm tội – cực kì dễ! Hoặc ít nhất là dễ đối với khả năng của tôi. Lúc phạm tội thì tên hung thủ đã tự kí tên mình vào bản án rồi. Nhưng lần này chưa có tội ác nào xảy ra – và chúng ta không muốn nó xảy ra. Xác định một vụ án trước cả khi nó xảy ra mới là khó và hiếm có.
“Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là gì? Là giữ an toàn cho quý cô. Và điều đó không dễ đâu. Không, không dễ chút nào đâu Hastings. Chúng ta không thể canh chừng cô ấy cả ngày lẫn đêm – cũng không thể cử một viên cảnh sát mặc đồng phục đến bảo vệ cô ấy. Chúng ta không thể qua đêm trong phòng ngủ của một thiếu nữ. Có vô vàn rào cản trong chuyện này.
“Nhưng ta làm được một điều. Ta có thể gây khó khăn thêm cho kẻ giết người. Chúng ta có thể tìm người trông chừng cho cô gái và đồng thời cũng là một nhân chứng công tâm. Kẻ nào thông minh lắm mới có thể vượt qua được hai rào cản này.”
Ông ngừng lại, rồi nói tiếp với giọng khác hẳn:
“Nhưng tôi đang lo, Hastings à…”
“Vâng?”
“Tôi đang lo rằng – đó là một tên thực sự thông minh. Và tôi không yên tâm chút nào. Không, rất không yên tâm.”
“Poirot,” tôi nói. “Ông đang làm tôi hơi căng thẳng đấy.”
“Tôi cũng đang căng thẳng đây. Nghe này, bạn tôi, tờ báo ấy, tờ Sứ Giả của St Loo. Nó được mở ra và gấp lại ở đúng chỗ – đố anh ở đâu? Có một mục nhỏ viết ‘Trong số khách lưu trú ở khách sạn Majestic còn có Ngài Hercule Poirot và Đại úy Hastings.’ Giả dụ – giả dụ như có ai đó đã đọc bài báo đó. Họ biết tên tôi – ai cũng biết tên tôi…”
“Cô Buckley có biết đâu,” tôi toét miệng cười.
“Cô ấy là người lơ đễnh, không được tính. Một người đàn ông nghiêm túc – một tội phạm – sẽ nghe đến danh tôi. Và hắn sẽ e sợ! Hắn sẽ cân nhắc! Hắn sẽ tự đặt câu hỏi cho chính mình. Hắn đã ba lần cố đoạt mạng quý cô và giờ Hercule Poirot tình cờ có mặt ở vùng này. ‘Đó có phải là tình cờ không?’ Hắn sẽ tự hỏi như thế. Và hắn sẽ sợ rằng điều đó không phải là tình cờ. Vậy thì hắn sẽ làm gì?”
“Ẩn mình và xóa hết dấu vết,” tôi gợi ý.
“Đúng, đúng, hoặc là, nếu hắn thật sự có gan, hắn sẽ ra tay thật nhanh – không để phí thời gian nữa. Trước khi tôi kịp can thiệp – đùng, cô gái đã mất mạng. Kẻ có gan sẽ hành động như thế.”
“Nhưng vì sao ông nghĩ một ai khác ngoài cô Buckley đã đọc được bài báo đó?”
“Người đọc bài báo đó không phải cô Buckley đâu. Khi tôi nhắc đến tên mình cô ấy chẳng mảy may xúc động. Thậm chí còn chưa từng nghe đến nữa là. Vẻ mặt cô ấy không hề thay đổi. Ngoài ra cô Buckley còn tự mình khai rằng chỉ đọc báo để tra lịch thủy triều thôi – không vì lí do nào khác. Thì, ở trang đó không có mục thủy triều.”
“Liệu ông có nghĩ rằng ai khác ở trong nhà…”
“Một ai đó trong nhà hoặc ai đó vẫn ra vào căn phòng tình cờ đọc được tờ báo. Vế sau cũng khá là thuận tiện – cửa nhà luôn rộng mở cho những người bạn của cô Buckley.”
“Ông có nghĩ đến ai chưa? Có đối tượng tình nghi nào không?”
Poirot phất tay.
“Chưa có ai. Dù động cơ là gì, tôi đoán là cũng không dễ xác định đâu. Đó là lớp bọc bảo vệ của hung thủ hụt – lí do mà hắn hành động quá liều lĩnh vào sáng hôm nay. Thoạt đầu thì không ai có lí do gì để đoạt mạng cô bé Nick hết. Vì tài sản sao? Căn nhà này? Nó sẽ được chuyển giao cho người anh họ, nhưng anh ta có thật sự muốn một căn nhà đổ nát kinh khủng đã bị thế chấp không? Nó thậm chí không gắn liền với kỉ niệm gia đình nào của anh ta. Charles không thuộc gia đình Buckley, anh nhớ chứ. Tất nhiên chúng ta cần để mắt tới Charles Vyse, nhưng nghi ngờ đó thật kì khôi.
“Và rồi có cô bạn thân – với đôi mắt lạ lùng và phong thái như Madonna thất thời…”
“Ông cũng cảm thấy như thế sao?” tôi giật mình hỏi.
“Cô ta có liên hệ gì với vụ việc này? Cô ta kể với anh rằng bạn mình là kẻ dối trá. Hay thật. Tại sao cô ta lại kể anh nghe điều đó? Có phải cô ta sợ Nick khai điều gì đó? Có điều gì liên quan đến chiếc xe hay sao? Hay cô ta chỉ bất giác dùng nó làm cái cớ, và còn điều gì đó khác khiến cô ta lo sợ? Có phải ai đó đã phá chiếc xe, và nếu vậy thì ai đã làm? Và làm sao cô ta biết về chuyện đó?
“Và rồi còn có anh chàng tóc vàng khôi ngô, anh Lazarus. Anh ta đóng vai trò gì? Với chiếc xe bóng bẩy và tài sản kếch sù. Anh ta có chút liên quan nào không? Còn Trung tá Challenger…”
“Anh ta ổn mà,” tôi đáp nhanh. “Tôi khá chắc là vậy. Một quý ông thực thụ.”
“Có lẽ anh ta đúng là kiểu người mà anh cho là mẫu mực. May thay, vì là người ngoại quốc nên tôi không bị ảnh hưởng bởi những định kiến đó, và nhờ đó việc điều tra không bị cản trở. Nhưng tôi phải thừa nhận rằng khó có thể liên kết Trung tá Challenger với vụ án này. Thật lòng, tôi nghĩ anh ta không liên can.”
“Tất nhiên là không,” tôi nồng nhiệt nói.
Poirot nhìn tôi trầm ngâm.
“Anh có ảnh hưởng sâu sắc tới tôi đấy Hastings. Bản năng đi sai hướng của anh mạnh mẽ đến nỗi suýt nữa kéo tôi theo! Anh là một người đàn ông xuất chúng, trung thực, dễ tin người, đáng kính mà bất kì kẻ vô lại nào cũng có thể dắt mũi. Anh là kiểu người sẽ đầu tư vào những giếng dầu mơ hồ hay những mỏ vàng vô hình. Nhờ hàng trăm người như anh mà mấy tên lừa đảo kiếm cơm mỗi ngày. À, được rồi, tôi phải điều tra Trung tá Challenger thêm. Anh đã dấy lên sự cảnh giác trong tôi.”
“Ông bạn Poirot của tôi,” tôi kêu lên giận dữ. “Ông thật quá vô lý. Một người từng chu du khắp thế giới như tôi…”
“Không bao giờ chịu rút kinh nghiệm,” Poirot buồn rầu nói. “Khó tin thật – nhưng sự thật là vậy.”
“Ông nghĩ nếu tôi đúng là tên ngốc dễ dãi như lời ông nói thì có thể điều hành trang trại thành công ở Argentina à?”
“Chớ nổi giận như thế, bạn tôi à. Anh đã rất thành công – anh và vợ anh.”
“Bella,” tôi nói, “luôn nghe theo sự phán đoán của tôi.”
“Cô ấy vừa thông minh vừa quyến rũ,” Poirot nói. “Thôi đừng cãi nhau nữa, bạn tôi. Nhìn kia, trước mặt chúng ta có bảng ghi Xưởng xe của Mott. Hình như đó là xưởng mà cô Buckley đã nhắc tới. Ta sẽ dò la tin tức một chút để moi sự thật.”
Chúng tôi vào trong và Poirot tự giới thiệu mình là người được cô Buckley mách tới. Ông đề nghị thuê một chiếc xe đi dạo buổi chiều và từ đó dễ dàng bắt qua câu chuyện về chiếc xe hỏng hóc của cô Buckley mới gần đây.
Ông chủ xưởng ngay lập tức trở nên hoạt ngôn. Chiếc xe bị hỏng là điều kì lạ nhất mà ông ta từng trông thấy. Ông bắt đầu giải thích vài chi tiết kĩ thuật. Than ôi, đầu óc tôi không tài nào tiếp thu những thứ công nghệ được. Với Poirot tôi nghĩ còn tệ hơn. Nhưng vài sự thật trở nên sáng tỏ rất nhanh. Chiếc xe đã bị phá hỏng. Và bộ phận đó của chiếc xe chỉ cần chút ít thời gian là có thể phá dễ dàng.
“Thế là đã rõ,” Poirot nói khi chúng tôi rời đi. “Cô bé Nick đã nói đúng, và anh chàng công tử Lazarus đã sai. Hastings bạn tôi, tất cả điều này thật thú vị.”
“Giờ chúng ta làm gì đây?”
“Chúng ta ghé qua bưu điện và nếu kịp thì gửi một bức điện tín.”
“Điện tín sao?” tôi hồi hộp hỏi.
“Đúng,” Poirot nghĩ ngợi đáp. “Một bức điện tín.”
Bưu điện vẫn còn mở. Poirot viết điện tín và gửi nó đi. Ông không thèm cho tôi biết nội dung của nó. Tôi có cảm giác ông chờ tôi hỏi nên tôi đã kiềm chế để không thắc mắc.
“Bực mình thay ngày mai là Chủ nhật,” ông càu nhàu trên đường về khách sạn. “Đến sáng thứ Hai chúng ta mới có thể đến gặp anh Vyse.”
“Ông có thể tìm đến nhà riêng của anh ta mà.”
“Tất nhiên. Nhưng đó là điều tôi cố tránh làm. Đầu tiên, tôi muốn điều tra một cách chuyên nghiệp và công tâm đánh giá anh ta.”
“Vâng,” tôi nghĩ ngợi. “Tôi đoán vậy là tốt nhất.”
“Câu trả lời cho câu hỏi nhỏ nhặt nhất cũng có thể tạo nên sự khác biệt cực kì lớn. Nếu anh Charles Vyse ngồi ở văn phòng lúc mười hai giờ rưỡi trưa thứ Bảy thì anh ta không phải là người nổ phát súng đó trong vườn Khách sạn Majestic.”
“Chúng ta có nên xét bằng chứng ngoại phạm của ba người cùng ở khách sạn lúc đó không?”
“Chuyện đó phức tạp hơn. Một người bọn họ có thể đã tách nhóm trong ít phút, vội vã rời một trong những căn phòng – sảnh chờ, phòng hút thuốc, phòng khách, phòng viết thư, nhanh chóng tìm nơi ẩn giấu gần chỗ cô gái chuẩn bị băng qua – nổ súng rồi rút lui chớp nhoáng. Nhưng bạn tôi ơi, chúng ta còn chưa biết chắc đã nắm được hết toàn bộ nhân vật trong vở kịch này chưa. Có bà Ellen đáng kính – cùng với ông chồng đến giờ vẫn chưa rõ mặt. Cả hai đều ở cùng nhà và có lẽ, điều này ta suy luận được, có ác cảm với quý cô trẻ tuổi của chúng ta. Còn có mấy người Úc lạ mặt ở trong căn nhà thuê. Và có khả năng cô Buckley còn có nhiều bạn bè hoặc tri kỉ khác nhưng không có lý do gì để nghi ngờ và vì thế không hề nhắc đến. Tôi cứ có cảm giác rằng, Hastings à, có điều gì đó bí ẩn trong vụ này – một điều gì đó chưa được khám phá ra. Tôi có một mối nghi ngờ nho nhỏ rằng cô Buckley biết nhiều hơn những gì đã kể cho chúng ta.”
“Ông nghĩ cô ấy đang giấu giếm điều gì đó à?”
“Đúng thế.”
“Có thể là mong muốn che giấu cho ai đó chăng?”
Poirot lắc đầu quầy quậy.
“Không, không phải. Ngay từ đầu cô ấy đã thể hiện ra rằng mình là người trực tính. Tôi biết cô ấy đã kể hết những gì mình biết về mấy lần chết hụt ấy. Nhưng còn có điều gì khác nữa, điều gì đó mà cô ấy nghĩ không có liên quan đến vụ việc. Và tôi muốn biết nó. Bởi vì tôi – tôi muốn nói điều đó với lòng khiêm tốn hết mức – thông minh hơn cô ấy khá nhiều, đại loại vậy. Tôi, Hercule Poirot, sẽ nhìn ra một mối liên kết mà cô ấy bỏ qua. Có thể nó sẽ cho tôi một đầu mối. Tôi nói anh nghe này Hastings, một cách thẳng thắn và khiêm tốn, rằng tôi đang hoang mang vô cùng. Chỉ đến khi nào lờ mờ thấy được động cơ của vụ án này, tôi mới thoát ra khỏi bóng tối được. Phải có một thứ gì đó – một yếu tố trong vụ này mà tôi chưa nắm bắt được. Điều đó là gì? Tôi tự vấn bản thân liên tục. Điều đó là gì?“
“Ông sẽ tìm ra thôi,” tôi an ủi.
“Chỉ mong rằng,” ông u ám nói, “tôi không bị quá trễ.”