Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
ông bà croft

Khách sạn tổ chức một buổi khiêu vũ vào tối hôm đó. Nick Buckley cùng bạn bè dùng bữa tối tại khách sạn và hớn hở vẫy chào chúng tôi.

Nick mặc một chiếc đầm voan đỏ bồng bềnh rủ xuống tận sàn. Chiếc đầm làm nổi bật bờ vai, cái cổ trắng, mái tóc sẫm màu và gương mặt láu lỉnh của cô.

“Một cô gái trẻ tràn đầy sức sống nhỉ,” tôi nhận xét.

“Trái ngược với bạn cô ấy, nhỉ?”

Frederica mặc đồ trắng. Cô khiêu vũ với vẻ duyên dáng uể oải, đối lập hẳn với sự sinh động của Nick.

“Cô ấy rất đẹp,” Poirot đột nhiên nói.

“Ai cơ? Nick của chúng ta à?”

“Không – cô còn lại. Cô ta có ác độc không? Hay là người tốt? Hay cô ta chỉ đơn giản là bất hạnh? Chúng ta không biết được. Cô ta vẫn là một bí ẩn. Có lẽ cô ta chẳng liên quan gì. Nhưng để tôi nói anh nghe, bạn tôi, cô ta là một phụ nữ đầy ma lực.”

“Ý ông là gì?” tôi tò mò hỏi.

Ông mỉm cười, lắc đầu.

“Anh sẽ sớm hiểu thôi. Hãy nhớ lời tôi.”

Tôi ngạc nhiên khi thấy ông đứng dậy rời bàn. Nick đang khiêu vũ với George Challenger. Frederica và Lazarus vừa ngừng và ngồi xuống bàn. Lazarus bỏ đi đâu đó, để lại cô Rice một mình. Poirot tiến thẳng đến bàn cô ta. Tôi nối bước theo ông.

Ông mở lời không vòng vo, đi thẳng vào trọng tâm.

“Xin phép cô?” Ông đặt tay lên lưng ghế rồi ngồi ngay xuống. “Tôi muốn trao đổi vài lời với cô trong lúc bạn cô đang bận khiêu vũ.”

“Vâng?” Giọng cô ta thờ ơ, không chút hứng thú.

“Thưa cô, tôi không rõ bạn cô đã kể điều này chưa. Nếu chưa thì tôi sẽ nói. Hôm nay đã có kẻ muốn đoạt mạng cô ấy.”

Đôi mắt màu xám của cô ta mở to đầy sợ hãi và sửng sốt. Đôi đồng tử trong mắt cũng giãn lớn.

“Ý ông là sao?”

“Quý cô Buckley đã bị bắn ở vườn khách sạn.”

Đột nhiên cô gái nở một nụ cười dịu dàng, vẻ thương hại nhưng cũng đầy hoài nghi.

“Nick kể điều đó cho ông nghe à?”

“Không, quý cô ạ, tôi đã tận mắt chứng kiến điều đó. Đây chính là viên đạn.”

Ông chìa viên đạn ra và cô gái hơi giật mình.

“Nhưng, thế thì… nhưng, sao…”

“Đó không phải là trò đùa tưởng tượng của quý cô Nick đâu, thưa cô. Tôi đảm bảo điều đó. Và còn hơn nữa. Vài ngày qua nhiều tai nạn kì lạ đã xảy ra. Có lẽ cô đã nghe đến – không, chắc cô chưa nghe. Cô vừa mới đến đây hôm qua đúng không?”

“Vâng, hôm qua.”

“Tôi được biết rằng trước đó cô ở lại nhà vài người bạn. Ở Tavistock.”

“Đúng thế.”

“Tôi tự hỏi, thưa cô, tên của những người bạn cô đã ghé thăm là gì?”

Cô gái nhướng mày.

“Vì sao tôi phải cho ông biết điều đó?” cô lạnh lùng hỏi.

Ngay lập tức Poirot trưng ra vẻ ngạc nhiên vô tội.

“Ngàn lời xin lỗi, thưa cô. Tôi thật vô ý quá. Nhưng tôi cũng có bạn bè ở Tavistock và nghĩ rằng cô có thể quen biết họ, tên bạn tôi là Buchanan.”

Cô Rice lắc đầu.

“Tôi không nhớ cái tên đó. Hình như tôi chưa từng gặp họ.” Giọng cô gái trở nên gần gũi trở lại. “Đừng nói về những người tẻ nhạt nữa. Kể tiếp chuyện Nick đi. Ai đã bắn cô ấy? Tại sao chứ?”

“Tôi không biết – chưa biết,” Poirot nói.”Nhưng tôi sẽ sớm tìm ra thôi. Ồ! Vâng, tôi sẽ sớm tìm ra. Cô biết không, tôi là một thám tử. Tên tôi là Hercule Poirot.”

“Một cái tên nổi tiếng.”

“Quý cô thật tử tế.”

Cô gái chậm rãi hỏi:

“Ông muốn tôi làm gì đây?”

Tôi nghĩ câu nói đó khiến cả hai chúng tôi đều giật mình. Không ai ngờ đến lời cô gái.

“Tôi muốn nhờ cô, quý cô ạ, để mắt tới bạn mình.”

“Tôi sẽ làm thế.”

“Chỉ vậy thôi.”

Ông đứng dậy, lẹ làng cúi chào rồi chúng tôi quay trở về bàn.

“Poirot,” tôi nói, “sao ông chơi bài ngửa thế?”

“Bạn tôi, tôi còn có thể làm gì nữa đâu? Có lẽ nó hơi thẳng thừng quá, nhưng như thế mới an toàn. Tôi không thể để bất cứ sơ suất nào xảy ra. Đằng nào thì cũng có một điều đã sáng tỏ.”

“Điều đó là gì?”

“Cô Rice không hề đến Tavistock. Cô ta đã ở đâu? À! Nhưng tôi sẽ sớm biết thôi. Không ai có thể qua mặt Hercule Poirot được. Thấy chưa, anh chàng Lazarus vừa quay trở lại. Cô gái đang thuật lại cho anh ta nghe. Anh ta đang nhìn chúng ta. Cậu trai đó thông minh đấy. Hãy nhìn hộp sọ của anh ta. À! Ước gì tôi biết…”

“Biết gì?” Tôi hỏi khi thấy ông dừng đột ngột.

“Những gì tôi sẽ biết vào thứ Hai,” ông nói hết câu với vẻ lấp lửng.

Tôi nhìn ông nhưng không hỏi gì. Ông bạn tôi thở dài.

“Anh không còn tò mò như trước nữa, bạn tôi ơi. Những ngày tháng huy hoàng…”

“Có vài thú vui,” tôi lạnh lẽo nói, “mà ông nên bỏ sẽ tốt hơn.”

“Ý anh là…”

“Thú vui từ chối trả lời những câu hỏi của tôi.”

“À, thông minh đấy.“

“Có lẽ thế.”

“À, được, thôi được rồi,” Poirot lầm bầm. “Anh đúng là kiểu đàn ông thầm lặng mạnh mẽ của các tiểu thuyết gia thời Edward.”

Mắt ông ánh lên những tia lấp lánh quen thuộc.

Không lâu sau, Nick ghé qua bàn của chúng tôi. Cô rời bạn nhảy và sà xuống chúng tôi như một chú chim tươi tắn.

“Khiêu vũ trên lưỡi hái tử thần,” cô nói đùa.

“Thú vui mới của cô ư, thưa cô?”

“Vâng. Khá là vui.”

Cô gái vẫy tay một cái rồi lại rời đi ngay.

“Tôi ước gì cô ấy không nói như thế,” tôi chậm rãi nói.

“Khiêu vũ trên lưỡi hái tử thần. Tôi không thích câu đó.”

“Tôi biết. Nghe quá gần với sự thật. Cô gái trẻ đó có thừa lòng dũng cảm. Đúng thế, cô bé rất dũng cảm. Nhưng tiếc thay, tình thế lúc này không cần dũng khí. Lòng thận trọng, chứ không phải dũng khí – đó là những gì ta cần!“

Ngày tiếp theo là Chủ nhật. Chúng tôi đang ngồi ở sân hiên trước khách sạn, tầm mười một giờ rưỡi thì Poirot đột ngột đứng dậy.

“Đi nào, bạn tôi. Chúng ta sẽ thực hiện một cuộc thí nghiệm. Tôi vừa thấy anh Lazarus cùng cô bạn rời đi trên xe hơi và quý cô trẻ đi cùng họ. Không có ai cản trở nữa rồi.”

“Cản trở điều gì?”

“Anh sẽ biết thôi.”

Chúng tôi bước xuống vài bậc thang và băng qua một trảng cỏ nhỏ sát biển. Có vài người vừa tắm biển lên. Họ nói cười, đi băng qua chúng tôi.

Khi đám người này đã đi khuất, Poirot tiến tới một cánh cổng nhỏ khá khuất với các bản lề rỉ sét và dòng chữ đã phai một nửa: Nhà Kết. Tài sản tư. Không có ai quanh đó. Chúng tôi lặng lẽ lách qua cổng.

Chỉ một phút sau chúng tôi đã bước trên bãi cỏ trước ngôi nhà. Không có ai xung quanh. Poirot rảo bước tới vách đá và nhìn xuống. Rồi ông tiến tới gần nhà. Mấy ô cửa kiểu Pháp trước nhà mở toang và chúng tôi từ đó đi thẳng vào phòng khách. Poirot không để phí chút thời giờ nào. Ông mở cửa bước ra sảnh. Từ đó ông lên cầu thang, với tôi theo sát gót. Ông đi thẳng vào phòng ngủ của Nick, ngồi xuống mép giường rồi gật đầu với tôi, ánh mắt lấp lánh.

“Anh thấy chưa, bạn tôi, chuyện này dễ dàng đến chừng nào. Không một ai thấy chúng ta lẻn vào. Cũng sẽ không ai thấy ta lẻn ra. Chúng ta có thể hành sự một cách an toàn nhất. Ví dụ như ta có thể cứa sợi dây treo tranh khiến nó đứt hẳn sau vài tiếng. Và giả dụ như có ai đó ở trước nhà tình cờ thấy ta tiến vào. Lúc đó ta có một lí do cực kì hợp lí – rằng ta là bạn bè thân thuộc của chủ nhà.”

“Ý ông là chúng ta có thể loại trừ hung thủ là người lạ?”

“Ý tôi là vậy đấy Hastings. Không có kẻ điên lang thang nào đằng sau những chuyện này cả. Ta cần phải điều tra những người gần gũi hơn.”

Ông quay lưng rời khỏi phòng và tôi đi theo. Cả hai đều không nói tiếng nào. Tôi nghĩ tâm trí cả hai chúng tôi đều rối bời.

Và rồi, ở chỗ ngoặt cầu thang, chúng tôi đột ngột khựng lại. Một người đàn ông đang đi ngược lên.

Ông ta cũng đứng lại. Mặt ông ta sa sầm nhưng tỏ ra cực kì sửng sốt. Ông lên tiếng trước bằng giọng ồm ồm đe dọa.

“Tôi muốn biết các ông đang giở trò gì ở đây?”

“À!” Poirot đáp. “Ông… Croft, tôi đoán thế?”

“Đó đúng là tên tôi, nhưng cái gì…”

“Chúng ta nên vào phòng khách trao đổi chứ nhỉ? Tôi nghĩ như thế tiện hơn.”

Người đàn ông kia dịu lại, vội vàng quay gót đi xuống, chúng tôi theo sau. Khi đã vào tới phòng khách và đóng cửa lại, Poirot nhanh nhẹn cúi chào.

“Xin tự giới thiệu, tôi là Hercule Poirot, mong được giúp đỡ quý ông.”

Gương mặt của người đàn ông giãn ra một chút.

“À!” ông ta chậm rãi nói. “Ông là vị thám tử. Tôi từng đọc về ông.”

“Trong tờ Sứ Giả của St Loo đúng không?”

“Hử? Tôi biết ông từ lúc còn ở bên Úc kìa. Ông là người Pháp đúng không?”

“Người Bỉ. Cũng không khác mấy. Đây là bạn tôi, Đại úy Hastings.”

“Rất vui được gặp ông. Nhưng đợi đã, có chuyện gì thế? Ông đến đây làm gì? Có gì… không ổn à?”

“Tùy theo cách ông nghĩ không ổn là như thế nào.”

Người đàn ông Úc gật đầu. Ông trông ưa nhìn, mặc dù đầu chẳng còn tóc và mặt in hằn tuổi tác. Thể trạng ông vẫn sung mãn. Gương mặt rắn rỏi, hàm dưới nhô ra – trông hơi thô. Đôi mắt xanh thẳm là điểm đáng chú ý nhất ở người đàn ông này.

“Giờ thì,” ông nói. “Tôi đến cho cô Buckley nhỏ nhắn ít cà chua và dưa chuột. Gã người làm của cô ấy thật vô tích sự – lúc nào cũng ngồi không, chẳng chịu trồng trọt gì. Tên bần tiện lười nhác. Vợ tôi và tôi – chúng tôi bức xúc kinh khủng và nghĩ rằng nên làm tròn bổn phận hàng xóm với nhau! Chúng tôi có nhiều cà chua quá ăn không hết. Hàng xóm nên thân thiện với nhau chứ, các ông có nghĩ vậy không? Như thường lệ, tôi vào qua ô cửa kiểu Pháp và để lại giỏ đồ. Tôi vừa định rời đi thì nghe tiếng bước chân và giọng nói đàn ông trên lầu. Tôi thấy hơi lạ. Ở vùng này ít có trộm, nhưng không phải là không có. Tôi nghĩ mình nên kiểm tra cho chắc. Rồi tôi gặp hai ông đi xuống cầu thang. Hơi ngạc nhiên một chút. Và giờ ông vừa giới thiệu mình là thám tử. Chuyện này là sao?”

“Đơn giản thôi,” Poirot mỉm cười nói. “Quý cô đây đã trải qua một sự cố nguy hiểm đêm hôm trước. Một bức tranh rơi xuống đầu giường cô ấy. Có lẽ cô Buckley đã kể cho ông nghe?”

“Có kể rồi. Một lần thoát chết hi hữu.”

“Để đảm bảo an toàn, tôi hứa sẽ mang cho cô ấy một sợi xích đặc biệt để sự cố không lặp lại nữa, đúng không nào? Cô ấy báo tôi rằng sáng nay sẽ đi vắng, nhưng tôi có thể đến đo đoạn dây xích cần thiết. Vậy đấy – đơn giản thế thôi mà.”

Ông khua tay với sự hồn nhiên trẻ thơ và nở nụ cười duyên dáng nhất.

Ông Croft hít một hơi sâu.

“Chỉ thế thôi sao?”

“Vâng – ông đã lo sợ chuyện không đâu rồi. Chúng tôi, bạn tôi và tôi, là những công dân rất tôn trọng luật pháp.”

“Hình như hôm qua tôi có thấy hai ông đúng không?” Ông Croft chậm rãi nói. “Chiều hôm qua thì phải. Ông đã đi ngang qua ngôi nhà nhỏ của chúng tôi.”

“À! Đúng thế, lúc đó ông đang làm vườn và đã tử tế mở lời chào chúng tôi.”

“Đúng thế. Được – được rồi. Thế ra ông là ngài Hercule Poirot tôi đã nghe danh bấy lâu nay. Xin hỏi ông có bận không, ngài Poirot? Nếu không xin mời ông đến nhà – uống một tách trà sáng theo kiểu dân Úc và gặp bà nhà tôi. Bà ấy đã đọc mọi bài báo về ông.”

“Ông tử tế quá, ông Croft ạ. Chúng tôi đang rảnh và rất vui lòng làm thế.”

“Tốt quá.”

“Hastings, anh đã đo đạc cẩn thận rồi chứ?” Poirot quay sang tôi hỏi.

Tôi cam đoan rằng mình đã đo đạc kĩ lưỡng và đi theo người bạn mới.

Ông Croft là người hay chuyện; chúng tôi nhanh chóng nhận ra điều đó. Ông kể cho chúng tôi nghe về quê nhà gần Melbourne, những chật vật đầu đời, cách ông gặp vợ mình, việc họ cùng nỗ lực làm việc và cuối cùng gặt hái được thành công cũng như tích lũy được tài sản.

“Chúng tôi ngay lập tức muốn đi chu du,” ông kể. “Chúng tôi luôn muốn đến quốc gia lâu đời này. Và chúng tôi đã làm thật. Khi đến đây, chúng tôi thử dò la tung tích của vài họ hàng bên vợ – họ ở đâu đó gần đây. Nhưng cuối cùng không tìm ra ai. Rồi chúng tôi đi du lịch khắp châu lục – Paris, Rome, các hồ nước ở Ý, Florence – tất cả những nơi đó. Khi ở Ý chúng tôi gặp tai nạn tàu lửa. Người vợ tội nghiệp của tôi bị chấn thương nghiêm trọng. Đời thật ác độc, phải không? Tôi đưa bà ấy đi khám những bác sĩ lành nghề nhất và họ đều nói như nhau – chỉ có thời gian mới chữa được – thời gian và nghỉ ngơi thật nhiều. Bà ấy bị chấn thương cột sống.”

“Thật đen đủi làm sao!”

“Xui thật, đúng không? Thì, chuyện là vậy. Và ước nguyện duy nhất của vợ tôi là đến vùng này. Bà ấy tin rằng nếu chúng tôi sở hữu một ngôi nhà – nhỏ nhắn xinh xắn – thì mọi chuyện sẽ khá hơn. Chúng tôi đã thấy nhiều căn lán xập xệ rồi, và may thay tìm được chỗ này. Nhỏ xinh, yên tĩnh và kín đáo – không có xe hơi chạy qua lại hay hàng xóm mở máy phát nhạc cả ngày. Tôi ngỏ lời thuê ngay.”

Ông dứt lời vừa đúng lúc chúng tôi tới chỗ căn nhà nhỏ. Ông cất giọng kêu lên “Cooee”, và có tiếng “Cooee” giống hệt đáp lại.

“Vào đi,” ông Croft mời. Ông bước qua cửa, lên vài bậc cầu thang dẫn vào một phòng ngủ ấm cúng. Ở đó, một người phụ nữ trung niên tròn trịa với mái tóc xám và nụ cười ngọt ngào đang ngồi trên ghế dài.

“Mẹ mấy đứa à, bà nghĩ đây là ai nào?” Ông Croft nói. “Đây là vị thám tử cực kì đặc biệt, lừng danh thế giới, ngài Hercule Poirot. Tôi mời ông ấy đến trò chuyện với bà đấy.”

“Không từ ngữ nào có thể tả xiết sự sung sướng này,” bà Croft xúc động kêu lên và nồng nhiệt bắt tay Poirot. “Tôi đã đọc về vụ án Tàu Hỏa Xanh, lúc ông chỉ tình cờ có mặt đó, và rất nhiều vụ án khác của ông nữa. Từ khi bị đau lưng, tôi đã đọc hết mọi câu chuyện trinh thám trên đời. Không có gì giúp thời gian trôi qua nhanh hơn thế. Anh Bert, nói Edith mang lên ít trà nhé.”

“Làm ngay, mẹ nó à.”

“Edith là nữ điều dưỡng tốt bụng,” bà Croft giải thích. “Mỗi sáng cô ấy tới giúp tôi coi sóc sức khỏe. Chúng tôi không cần thuê người hầu. Bert giỏi nấu ăn và làm việc nhà hơn bất cứ quản gia nào, và nó giúp ông ấy giết thời gian – à với cả việc làm vườn nữa.”

“Đến rồi đây,” ông Croft thông báo khi quay trở lại với một khay trà. “Trà đến rồi đây. Hôm nay là một ngày thật tuyệt vời, mẹ nó à.”

“Tôi đoán rằng ông đang nghỉ tại vùng này, phải không ông Poirot?” Bà Croft hỏi, hơi chồm người tới để đón lấy ấm trà.

“Ồ, vâng, thưa bà, tôi đang đi nghỉ mát.”

“Nhưng chắc chắn là tôi đã đọc ở đâu đó rằng ông đã nghỉ hưu – ông đã rửa tay gác kiếm.”

“À! Thưa bà, bà không nên tin mọi thứ báo chí viết.”

“Ừ, nghe cũng đúng. Vậy ông vẫn còn làm việc à?”

“Chỉ khi tôi gặp một vụ đủ thú vị thôi.”

“Ông có chắc rằng ông không đến đây vì công việc điều tra chứ?” Ông Croft khôn ngoan hỏi. “Có thể ông chỉ giả vờ nói mình đi nghỉ mát thôi.”

“Đừng hỏi ông ấy mấy câu khó xử chứ, anh Bert,” bà Croft nói. “Nếu không ông ấy sẽ không quay lại đâu. Ông Poirot à, chúng tôi sống đơn giản lắm. Ông khiến chúng tôi rất sung sướng khi ghé qua – ông và người bạn của ông. Ông thật sự không hiểu niềm vui đó lớn đến chừng nào đâu.”

Cách bà ta bày tỏ lòng biết ơn rất thật lòng và thẳng thắn, khiến tôi thấy khá mến bà.

“Chuyện về bức tranh đó xui thật,” ông Croft nói.

“Cô gái nhỏ tội nghiệp đó suýt nữa đã mất mạng,” bà Croft xúc động nói. “Cô bé đúng là nguồn năng lượng sống. Làm bừng sáng cả nơi này. Khác hẳn với mấy người hàng xóm, tôi nghe nói vậy. Nhưng ở mấy vùng hẻo lánh trên đất Anh này đâu cũng vậy. Họ không ưa một cô gái quá hoạt bát và hớn hở. Chả trách sao cô ấy không thường ở đây, và cậu anh họ mũi dài kia không có chút cơ hội nào để thuyết phục cô bé kết hôn rồi ở lại đây luôn đâu.”

“Đừng buôn chuyện chứ, Milly,” ông chồng nói.

“À há!” Poirot kêu lên. “Thì ra là thế. Hãy tin theo bản năng của người phụ nữ! Thế cậu Charles Vyse yêu cô gái nhỏ của chúng ta à?”

“Cậu ta si mê cô bé lắm,” bà Croft nói. “Nhưng cô bé không chịu cưới một luật sư vùng quê đâu. Tôi cũng chả trách cô ấy. Đằng nào thì cậu ta cũng không một xu dính túi. Tôi muốn thấy cô bé lấy chàng lính thủy kia – cậu ta tên gì nhỉ, Challenger. Nhiều cuộc hôn nhân hạnh phúc còn có khởi đầu bấp bênh hơn. Cậu ta lớn tuổi hơn, nhưng thế thì đã sao? Cô bé cần sự vững chãi. Cứ lang thang khắp nơi, khắp cả lục địa, hoặc một mình hoặc với cô Rice lạ lùng đó. Cô Rice rất đáng mến, ông Poirot ạ – tôi biết rõ chuyện đó. Nhưng tôi lo lắng cho cô ấy. Gần đây trông cô gái không lúc nào vui vẻ. Theo tôi thì cô ấy có vẻ như bị ám. Và điều đó khiến tôi sợ! Tôi có lí do để quan tâm đến cô gái đó, phải không Bert?”

Ông Croft đột ngột đứng lên.

“Không cần nói kĩ về chuyện đó đâu Milly,” ông nói. “Tôi tự hỏi, ông Poirot, liệu ông có muốn xem ít ảnh chụp ở Úc không?”

Từ lúc đó chuyến thăm của chúng tôi không còn gì đặc biệt. Mười phút sau chúng tôi cáo từ ra về.

“Họ tử tế thật,” tôi nói. “Giản dị và khiêm tốn. Đặc trưng của dân Úc.”

“Anh thích họ à?”

“Ông không thích sao?”

“Họ rất tốt bụng – rất thân thiện.”

“Thế thì có chuyện gì nào? Tôi biết ông đang vướng mắc gì đó.”

“Có lẽ họ hơi quá điển hình chăng,” Poirot trầm ngâm nói. “Cách ông ta hú lên ‘Cooee’ – cách họ khăng khăng cho chúng ta xem hình chụp – không phải điều đó hơi gượng ép quá sao?”

“Ông đúng là ông già đa nghi khó tính!”

“Anh nói phải, bạn tôi à. Tôi nghi ngờ tất cả mọi người – tất cả mọi thứ. Tôi đang sợ, Hastings à – rất sợ.”

« Lùi
Tiến »