Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
đến thăm luật sư vyse

Poirot vẫn khăng khăng muốn dùng bữa sáng kiểu lục địa. Theo lời ông thì thấy tôi ăn sáng với trứng và thịt muối khiến ông phiền lòng và khó chịu. Thế là ông quyết định dùng bữa sáng gồm cà phê và bánh ngọt trên giường, và tôi được toàn quyền khởi đầu ngày mới với bữa sáng truyền thống của Anh với thịt muối, trứng và mứt cam.

Tôi đi xuống cầu thang và ngó vào phòng ông vào sáng thứ Hai. Poirot đang ngồi thẳng thớm trên giường trong bộ đồ ngủ chỉn chu.

“Chào buổi sáng, Hastings. Tôi vừa định gọi anh. Có bức thư này tôi vừa viết, anh làm ơn mang nó đến Nhà Kết và đưa tận tay quý cô càng sớm càng tốt nhé.”

Tôi chìa tay ra lấy bức thư. Poirot thở dài nhìn tôi.

“Ước gì – Hastings ạ, ước gì anh rẽ tóc ngôi giữa thay vì ngôi lệch! Nó sẽ giúp mặt anh cân bằng hơn. Và còn ria mép của anh nữa. Nếu anh khăng khăng muốn để ria mép, hãy để ria cho đàng hoàng – như bộ ria đẹp đẽ của tôi đây.”

Tôi cố không nhún vai và cầm lá thư từ tay Poirot, rời khỏi phòng.

Khi có người thông báo cô Buckley đến xin gặp, tôi quay xuống phòng khách ngồi cùng ông. Poirot nhờ chuyển lời mời cô ấy lên.

Cô gái vẫn giữ vẻ tươi tắn khi bước vào phòng, nhưng tôi có cảm giác hai quầng thâm dưới mắt cô đậm hơn bình thường. Cô đưa bức điện tín đang cầm trên tay cho Poirot.

“Đây,” cô nói. “Tôi hy vọng thứ này sẽ khiến ông vui lòng!”

Poirot đọc to bức điện tín.

“5 giờ 30 chiều nay chị sẽ tới. Maggie.”

“Chị y tá và hộ vệ của tôi!” Nick nói. “Nhưng ông nhầm rồi, ông biết không. Maggie không phải là kiểu người lý trí. Chị ấy chỉ giỏi làm từ thiện thôi. Tham gia mấy việc thiện nguyện và chẳng bao giờ hiểu mấy câu đùa bỡn. Freddie sẽ phát hiện sát thủ bí mật nhanh nhạy gấp mười lần chị ấy. Thậm chí Jim Lazarus còn là lựa chọn tốt hơn Maggie. Vậy mà tôi chưa từng nghĩ có ai còn dở hơn Jim.”

“Còn Trung tá Challenger thì sao?”

“Ồ! George ư! Chừng nào sự việc diễn ra ngay trước mắt anh ấy mới nhận ra. Nhưng một khi đã nhận ra thì hắn sẽ no đòn dưới tay anh. George rất hữu ích khi cần đối đầu trực tiếp.”

Cô bỏ mũ ra và nói tiếp:

“Tôi đã đồng ý cho người đàn ông mà ông nói trong thư vào nhà. Chuyện gì có vẻ bí ẩn thế. Anh ta đến lắp máy ghi âm hay cái gì giống vậy à?”

Poirot lắc đầu.

“Không, không, không có gì cụ thể đâu. Chỉ là một sáng kiến nhỏ thôi, thưa cô. Có một thứ tôi muốn tìm hiểu.”

“Ồ, thôi được,” Nick nói. “Mọi chuyện vui quá nhỉ?”

“Thật không, thưa cô?” Poirot nhẹ nhàng hỏi lại.

Cô gái đứng lặng một phút, nhìn ra cửa sổ, quay lưng lại với chúng tôi. Rồi cô quay lại. Mọi vẻ can đảm bất chấp đã trôi sạch. Gương mặt non trẻ của cô co rúm lại như sắp khóc.

“Không,” cô nói. “Thật… thật sự là không hề. Tôi sợ… sợ lắm. Sợ kinh khủng. Và tôi từng nghĩ mình là người can đảm.”

“Cô thật sự như vậy mà, cô bé, cô rất can đảm. Cả tôi và Hastings đều khâm phục dũng khí của cô.”

“Vâng, đúng thế,” tôi khẳng định thêm.

“Không đâu,” Nick lắc đầu nói. “Tôi không hề can đảm. Chỉ là… chỉ là sự chờ đợi này. Lúc nào cũng phập phồng lo sợ chuyện sắp xảy ra. Và không biết nó sẽ xảy ra thế nào? chờ nó xảy ra.”

“Đúng, đúng thế – chính là sự căng thẳng chờ đợi.”

“Tối hôm qua tôi kéo giường ra tận giữa phòng. Còn đóng cửa sổ và chốt cửa ra vào. Sáng nay lúc đến đây tôi đã đi vòng đường chính. Tôi không thể – đơn giản là không dám đi tắt qua vườn. Như thể mọi dũng khí của tôi đã biến mất sạch. Chuyện này còn tệ hơn những vấn đề kia.”

“Ý cô là gì, thưa cô? Những vấn đề còn lại là gì?”

Cô gái ngập ngừng đôi chút rồi mới trả lời.

“Tôi không nói đích xác điều gì cả. Có lẽ ý tôi là thứ mà báo chí gọi là lối sống hiện đại quá tải. Quá nhiều cocktail, quá nhiều thuốc lá – đại loại vậy. Tôi chỉ đang bị cuốn vào một tâm trạng – gần như… nực cười.”

Cô gái ngồi phịch xuống ghế, các ngón tay nhỏ nhắn co duỗi đầy bứt rứt.

“Quý cô không trung thực với tôi rồi. Còn có điều gì đó.”

“Không có… không có thật mà.”

“Có điều gì đó cô chưa kể cho tôi nghe.”

“Tôi đã kể cho ông về từng chi tiết nhỏ nhất rồi.”

Cô nói chân thành và tha thiết.

“Về những tai nạn – những cuộc tấn công nhằm vào cô thì đúng.”

“Vậy thì còn gì nữa đâu?”

“Nhưng cô vẫn chưa kể tôi nghe tất cả những gì đè nặng trong tim – những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô…”

Cô gái chậm rãi nói:

“Liệu có ai có thể kể hết sao?”

“À! Đấy nhé,” Poirot đắc thắng nói. “Cô đã chịu thừa nhận chuyện đó!”

Cô gái lắc đầu. Poirot chăm chú nhìn cô.

“Có lẽ,” ông khéo léo gợi ý. “Một bí mật nào đó không phải của cô?”

Tôi nghĩ rằng mình vừa thấy mi mắt cô gái giật một cái. Nhưng rồi cô lập tức nhảy chồm dậy.

“Thật sự là, ông Poirot à, tôi đã kể ông nghe từng chi tiết tôi biết về vụ việc điên rồ này. Nếu ông nghĩ tôi đang nắm bí mật về một ai đó, hay một mối nghi ngờ nào đó, thì ông sai rồi. Tôi đang nổi khùng lên vì không biết phải nghi ngờ ai đây! Vì tôi không ngốc lắm lâu. Tôi hiểu rằng nếu những tai nạn gần đây không phải là vô tình thì chúng chắc chắn được thực hiện bởi một ai đó rất gần gũi, một ai đó quen thân với tôi. Và điều đó kinh khủng làm sao. Bởi tôi không thể phán đoán – hoàn toàn không – ai là người có khả năng làm chuyện đó.”

Cô gái đến bên cửa sổ và lại nhìn ra ngoài. Poirot ra hiệu cho tôi không được lên tiếng. Tôi nghĩ rằng Poirot đang hy vọng sắp có điều gì hé mở, vì cô gái không làm chủ cảm xúc được nữa.

Khi lên tiếng, giọng cô nghe khác hẳn, mơ màng như đang vọng về từ nơi xa xăm.

“Ông có muốn biết ước nguyện hoang đường nhất của tôi là gì không? Tôi rất quý Nhà Kết. Tôi luôn muốn được tổ chức diễn kịch ở đó. Ngôi nhà mang âm hưởng – một bầu không khí rất kịch nghệ. Tôi đã hình dung ra đủ các vở kịch có thể diễn ra trong tâm trí mình. Và giờ đang có một vở kịch diễn ra ngay ở đấy. Chỉ có điều tôi không đạo diễn nó… tôi đang giữ một vai trong vở kịch! Tôi là diễn viên chính! Có lẽ tôi là nhân vật sẽ chết trong màn đầu tiên.”

Giọng cô gái vỡ vụn.

“Nào, nào, quý cô trẻ tuổi.” Poirot kiên quyết giữ giọng tươi tỉnh và nhanh nhẩu nói. “Điều đó không giúp ích gì đâu. Nghĩ như thế thì điên quá.”

Cô gái quay phắt lại và trừng mắt nhìn ông.

“Freddie có nói với ông rằng tôi dễ bị kích động chưa?” cô hỏi. “Thỉnh thoảng cô ấy nói tôi bị điên. Nhưng ông chớ có tin mọi điều Freddie nói. Ông hiểu không, có những lúc… vài lúc cô ấy không được tự chủ cho lắm.”

Mọi người im lặng một lúc lâu, rồi Poirot hỏi một câu hoàn toàn không liên quan:

“Quý cô hãy kể tôi nghe,” ông nói. “Đã có ai đó từng hỏi mua Nhà Kết chưa?”

“Ý ông là đề nghị tôi bán căn nhà?”

“Đúng vậy.”

“Chưa.”

“Nếu ai đó trả giá cao, cô có cân nhắc đến chuyện bán nó không?”

Nick nghĩ ngợi một lúc.

“Không, tôi nghĩ là không. Ý tôi là, trừ phi nó được trả một cái giá cao không tưởng, đến nỗi chỉ có ngu mới không bán.”

“Chính xác.“

“Tôi không muốn bán nó, ông hiểu không, vì tôi rất quý căn nhà này.”

“Vâng. Tôi hiểu mà.”

Nick chậm rãi bước ra cửa.

“Nhân tiện thì tối nay có bắn pháo hoa. Hai ông tới xem chứ? Ăn tối lúc tám giờ. Chín giờ rưỡi bắn pháo hoa. Đứng từ vườn nhà tôi nhìn ra cảng là nơi xem pháo hoa lí tưởng nhất.”

“Tôi rất vui lòng.”

“Cả hai ông, tất nhiên,” Nick nói.

“Cảm ơn nhiều,” tôi nói.

“Khi tâm trạng đang đi xuống thì chỉ có mở tiệc mới vui lên được.” Nick nhận xét. Cô bật cười nho nhỏ rồi rời đi.

“Cô bé đáng thương” Poirot nói.

Ông với lấy mũ của mình và cẩn thận phủi một hạt bụi nhỏ xíu ra.

“Giờ chúng ta ra ngoài à?” tôi hỏi.

“Đúng thế, chúng ta cần thực hiện vài công việc pháp lý, bạn tôi.”

“Tất nhiên. Tôi hiểu.”

“Tâm trí phi thường của anh chắc chắn phải hiểu điều đó, Hastings à.”

Văn phòng luật Vyse, Trevannion & Wynnard nằm ngay trên đường chính. Chúng tôi leo cầu thang lên tầng một, vào phòng và thấy ba thư ký đang bận bịu ghi chép. Poirot đề nghị được gặp ông Charles Vyse.

Viên thư kí lẩm bẩm vài từ vào điện thoại và có vẻ như được chấp thuận, rồi báo rằng ông Vyse sẽ tiếp chúng tôi ngay. Anh ta dẫn chúng tôi xuống hành lang, gõ cửa rồi né qua một bên cho chúng tôi vào phòng.

Từ sau bàn giấy đầy ngộn giấy tờ pháp lí, Vyse đứng dậy chào chúng tôi.

Đó là một chàng trai trẻ cao ráo, nước da tai tái với biểu cảm hơi cứng nhắc. Hai bên đầu anh ta hơi bị hói. Anh đeo kính, dáng vẻ cân đối hài hòa nhưng không mấy ấn tượng.

Poirot đã chuẩn bị kĩ càng cho lần gặp mặt này. May thay, ông mang theo một tờ hợp đồng chưa kí, với vài vấn đề cần Vyse giải đáp.

Luật sư Vyse, một cách rất cẩn thận và chính xác, tháo gỡ những khúc mắc của Poirot và giải thích cho ông vài cụm từ tối nghĩa.

“Tôi tin tưởng anh hoàn toàn,” Poirot lẩm bẩm. “Anh biết không, vì là người nước ngoài nên tôi thấy mấy điều khoản và từ vựng pháp lí phức tạp kinh khủng.”

Đến lúc đó viên luật sư mới hỏi ai là người giới thiệu anh ta cho Poirot.

“Cô Buckley,” Poirot nhanh nhẹn trả lời. “Em họ của anh, phải không nhỉ? Một cô gái duyên dáng. Tôi tình cờ kể cô ấy nghe rằng tôi đang gặp khó khăn, thế là cô ấy khuyên tôi đến gặp anh. Tôi đã cố tìm anh sáng thứ Bảy – tầm mười hai giờ rưỡi – nhưng anh không có ở đây.”

“Vâng, tôi nhớ rồi. Thứ Bảy vừa rồi tôi tan làm sớm.”

“Chắc là cô em họ của anh cảm thấy cô độc lắm khi sống trong ngôi nhà khổng lồ đó? Tôi vừa biết rằng cô ấy sống một mình.”

“Chắc là thế.”

“Anh Vyse, tôi xin mạo muội hỏi và mong anh trả lời, ngôi nhà đó có đang được rao bán trên thị trường không?”

“Theo tôi biết thì không hề.”

“Tôi không hỏi vu vơ cho vui đâu, anh hiểu chứ. Tôi có mục đích đấy! Bản thân tôi cũng đang tìm mua nhà. Tôi rất thích khí hậu ở St Loo. Ngôi nhà trông có vẻ khá xập xệ, nhưng tôi cũng có đủ tiền để sửa chữa nó. Với điều kiện đó thì liệu quý cô có cân nhắc bán nó không?”

“Khả năng đó vô cùng thấp.” Charles Vyse lắc đầu cương quyết. “Cô em họ của tôi cực kì tận tâm với ngôi nhà đó. Không điều gì có thể thuyết phục cô ấy bán đâu, tôi biết chắc vậy. Ông hiểu không, ngôi nhà đó thuộc gia đình cô ấy đã lâu rồi.”

“Tôi hiểu, nhưng…”

“Thật sự không có cách nào đâu. Tôi biết em họ của mình mà. Cô ấy điên cuồng bám chặt lấy ngôi nhà ấy.”

Vài phút sau chúng tôi đã bước trên đường.

“Thế nào, bạn tôi,” Poirot nói. “Anh Charles Vyse để lại cho anh những ấn tượng gì nào?”

Tôi cân nhắc một chút.

“Một người rất bi quan,” cuối cùng tôi nói. “Anh ta là người bi quan đến lạ.”

“Tính cách không sôi động lắm nhỉ?”

“Đúng thế, không hề. Kiểu người mà ông sẽ quên hẳn là mình từng trò chuyện qua rồi. Một người xoàng xĩnh.”

“Vẻ ngoài của anh ta hẳn là không gây ấn tượng mạnh. Anh có nhận ra điều gì đáng chú ý trong cuộc trò chuyện của chúng ta không?”

“Có,” tôi chậm rãi nói, “Tôi có nhận ra một điều. Lúc ta nói về chuyện bán Nhà Kết.”

“Chính xác. Nếu là anh, anh có miêu tả thái độ của cô Buckley đối với Nhà Kết là điên cuồng bám chặt lấy nó không?”

“Đó là cách nói rất nặng.”

“Đúng thế – và anh Vyse không phải là người hay dùng từ ngữ phóng đại. Biểu cảm của anh ta – theo đúng tác phong mẫu mực – lúc nào cũng điềm tĩnh. Thế mà anh ta lại tả quý cô là điên cuồng bám lấy ngôi nhà.”

“Sáng nay cô ấy không thể hiện ra như thế,” tôi nói. “Theo tôi thì cô ấy nói về ngôi nhà rất trìu mến. Rõ là cô ấy quý ngôi nhà – ai ở vị trí đó cũng vậy thôi – nhưng khá chắc là chỉ đến đó thôi.”

“Vậy thì, rõ là một trong hai người đã nói dối,” Poirot trầm ngâm nói.

“Thường người ta sẽ không bao giờ nghĩ anh Vyse nói dối.”

“Nhờ thế nên nếu anh ta có nói dối thật thì rất có lợi,” Poirot nhận xét. “Đúng, anh chàng đó gợi tôi nhớ đến George Washington. Anh có nhận ra điều gì khác không Hastings?”

“Còn gì nữa?”

“Anh ta không có mặt ở văn phòng vào mười hai giờ rưỡi thứ Bảy.”

« Lùi
Tiến »