Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
chiếc khăn choàng chết chóc

Thời gian chúng tôi đứng chôn chân tại chỗ, điếng người vì sợ hãi, không sao nhúc nhích được chắc không quá bốn mươi giây, nhưng cảm giác như cả tiếng đồng hồ đã trôi qua. Và rồi Poirot di chuyển tới trước, rũ tay khỏi tay tôi. Ông cử động cứng ngắc như người máy.

“Nó đã xảy ra,” ông lẩm bẩm, giọng nói lộ rõ sự cay đắng đau đớn khó diễn tả được. “Mặc cho mọi chuẩn bị – mặc cho mọi sự đề phòng của tôi, nó đã xảy ra. Ôi! Tôi chính là tên tội phạm đáng trách, tại sao tôi đã không bảo vệ cô ấy tốt hơn. Lẽ ra tôi phải dự đoán được chuyện này. Lẽ ra tôi không nên rời cô ấy một tích tắc nào cả.”

“Đừng đổ lỗi cho mình nữa,” tôi nói.

Lưỡi tôi dính cứng trên vòm họng, hầu như không thốt ra tiếng.

Poirot chỉ đáp lại bằng một cái lắc đầu u uất. Ông quỳ xuống kế bên thi thể.

Đúng lúc đó chúng tôi bị choáng váng lần hai.

Bởi giọng Nick, rõ ràng và tươi tỉnh, vừa vọng ra, và chỉ chốc lát sau Nick xuất hiện ở ô cửa sổ vuông vắn, nổi bật trong quầng sáng từ ngọn đèn trong phòng.

“Xin lỗi nhé Maggie, em đi hơi lâu,” cô gái nói. “Nhưng mà…”

Rồi cô ngừng bặt – nhìn trừng trừng cảnh tượng trước mắt.

Poirot thốt lên một tiếng thảng thốt và lật cơ thể đang nằm sấp trên cỏ lại, tôi chồm đến xem.

Tôi nhìn xuống khuôn mặt vô hồn của Maggie Buckley.

Chỉ một phút sau Nick đã đến bên chúng tôi. Cô bật gào khóc.

“Maggie… Ôi! Maggie… nhưng… không thể nào…”

Poirot vẫn đang xem xét thi thể của cô gái xấu số. Cuối cùng ông đứng lên thật chậm rãi.

“Chị ấy… có phải…” Giọng Nick run rẩy.

“Đúng vậy, thưa cô. Cô ấy đã chết.”

“Nhưng vì sao? Vì sao cơ chứ? Ai lại muốn giết chị ấy chứ?”

Poirot trả lời nhanh và chắc chắn.

“Quý cô à, cô ấy không phải là đối tượng bị mưu sát! Mà chính là cô! Tên sát thủ đã nhìn nhầm bởi chiếc khăn choàng.”

Nick òa khóc dữ dội.

“Tại sao không phải là tôi?” cô nức nở. “Ôi! Tại sao không là tôi? Tôi sẵn lòng mà. Bây giờ… tôi không thiết sống nữa. Tôi sẵn lòng… tự nguyện… chết quách đi cho rồi.”

Cô vung hai tay lên, người hơi lảo đảo. Tôi vòng một tay quanh cô làm điểm tựa.

“Đưa cô ấy vào nhà đi Hastings,” Poirot nói. “Sau đó gọi cho cảnh sát.”

“Cảnh sát sao?”

“Đúng thế! Báo với họ rằng có người đã bị bắn chết. Và sau đó ở bên cạnh cô Nick. Bằng mọi giá không được để cô ấy ở một mình.”

Tôi gật đầu ra hiệu đã hiểu, rồi dìu cô gái nửa mê nửa tỉnh qua lối cửa sổ vào phòng khách. Tôi đỡ cô nằm xuống ghế dài, lót gối dưới đầu cô, rồi vội vã chạy ra sảnh tìm điện thoại.

Tôi chạm mặt bà Ellen ngay khi ra khỏi phòng. Gương mặt nhu mì, đáng kính thường ngày của bà mang một biểu cảm lạ lùng. Hai mắt bà lấp lánh, lưỡi cứ liên tục liếm đôi môi khô nứt. Hai tay bà ta run bần bật như thể đang kích động. Vừa thấy tôi bà hỏi ngay.

“Có… có chuyện gì sao, thưa ngài?”

“Vâng,” tôi cộc lốc đáp. “Điện thoại để ở đâu?”

“Có… có gì không ổn sao thưa ngài?”

“Đã xảy ra tai nạn,” tôi nói tránh đi. “Có người đã bị thương. Tôi cần phải gọi điện thoại.”

“Ai đã bị hại thế thưa ngài?”

Gương mặt bà ta lộ rõ vẻ háo hức.

“Cô Buckley. Cô Maggie Buckley.”

“Cô Magge? Cô Maggie sao? Thưa ngài, ngài chắc không – ý tôi là ngài có chắc đó là… cô Maggie?”

“Tôi khá chắc,” tôi nói. “Nhưng tại sao?”

“Ồ! Không có gì đâu. Tôi… tôi chỉ đoán rằng nạn nhân là một trong những cô gái còn lại. Tôi nghĩ có lẽ nạn nhân là… cô Rice.”

“Nghe đây,” tôi nói. “Điện thoại để ở đâu?”

“Ở trong căn phòng nhỏ này, thưa ngài.” Bà ta mở cửa và chỉ tôi chiếc điện thoại.

“Cảm ơn,” tôi nói. Và khi thấy bà ta có vẻ như muốn nán lại lâu hơn, tôi nói thêm: “Vậy là đủ rồi, cảm ơn.”

“Nếu ông muốn gọi bác sĩ Graham…”

“Không, không,” tôi nói. “Đủ rồi. Làm ơn đi đi.”

Bà ta miễn cưỡng lui ra, chậm hết mức có thể. Rất có khả năng bà ta sẽ đứng ngoài cửa nghe lén, nhưng tôi không có cách nào ngăn chuyện đó. Sau cùng thì bà ta cũng sẽ biết hết mọi việc cả thôi.

Tôi gọi đến Sở Cảnh sát và báo cáo vụ việc. Và rồi tôi chủ động gọi bác sĩ Graham mà bà Ellen đã gợi ý. Tôi tìm thấy số điện thoại của ông ta trong cuốn danh bạ. Theo tôi thì dù gì Nick cũng nên được chăm sóc y tế – tuy một bác sĩ chưa chắc sẽ giúp ích gì được cho cô gái đáng thương đang nằm trong phòng kia. Ông ta hứa sẽ đến ngay. Tôi gác máy và chạy ngược ra sảnh.

Nếu nãy giờ Ellen có nghe lén thì bà ta đã xoay sở chuồn đi rất nhanh. Không có ai lảng vảng quanh đó lúc tôi trở ra. Tôi vào phòng khách lúc Nick đang loay hoay ngồi dậy.

“Ông có thể… liệu ông có thể lấy giúp tôi… ít rượu brandy được không?”

“Tất nhiên rồi.”

Tôi chạy vội vào phòng ăn, tìm thấy thứ mình cần và mang ra. Vài ngụm rượu đã vực dậy tinh thần của cô gái trẻ. Má cô hồng hào trở lại. Tôi sắp xếp lại mấy cái gối dưới đầu cô.

“Mọi chuyện… kinh khủng quá.” Cô rùng mình. “Mọi chuyện – ở mọi nơi.”

“Tôi hiểu, cô bé thân mến ạ, tôi hiểu mà.”

“Không, ông không hiểu đâu! Sao mà ông hiểu được. Một mạng người đã bị phí hoài. Nếu đó là tôi. Mọi chuyện đã chấm dứt…”

“Đừng,” tôi nói, “cô đừng nghĩ quẫn như vậy.”

Cô gái chỉ lắc đầu, lặp đi lặp lại: “Ông không hiểu! Ông không hiểu đâu!”

Rồi cô đột ngột òa khóc. Cơn nức nở lặng lẽ, bất lực như một đứa trẻ. Tôi nghĩ đó là điều tốt nhất cho cô nên không cố gắng làm nguôi những giọt nước mắt đó.

Khi cơn nức nở dữ dội lặng đi sau một lúc, tôi bước tới cửa sổ và nhìn ra. Vài phút trước tôi đã nghe vài giọng nói thét lên. Tất cả đã tụ tập lại thành một đám đông hình bán nguyệt quanh hiện trường vụ án, và Poirot ngăn họ lại như một người lính canh mẫu mực.

Trong lúc tôi quan sát, có hai người mặc đồng phục băng qua bãi cỏ. Cảnh sát đã đến.

Tôi lặng lẽ quay trở lại chỗ của mình bên ghế dài. Nick ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên.

“Tôi có cần phải làm gì không?”

“Không, cô bé yêu dấu. Poirot sẽ lo chuyện đó. Hãy để chuyện này cho ông ấy.”

Nick yên lặng vài phút, rồi lên tiếng:

“Maggie đáng thương. Chị Maggie yêu dấu đáng thương. Người thánh thiện như chị ấy chưa bao giờ hại một sinh linh trên đời. Chuyện này không nên xảy ra với chị ấy. Tôi cảm giác như chính tay mình đã giết chị – đánh đổi mạng mình bằng mạng chị.”

Tôi buồn bã lắc đầu. Làm sao ai có thể đoán trước được tương lai. Khi Poirot thuyết phục Nick mời một người bạn qua nhà, ông ấy làm sao biết được mình đã kí vào bản án tử của một cô gái khác.

Chúng tôi ngồi lặng lẽ bên nhau. Tôi rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, nhưng đành trung thành tuân theo lệnh Poirot và ngồi yên ở chỗ gác của mình.

Cảm giác như là sau vài tiếng cánh cửa mới bật mở và Poirot cùng một viên cảnh sát bước vào phòng, theo sau họ là một người có vẻ như là bác sĩ Graham. Ông này bước ngay đến chỗ Nick.

“Cô Buckley, cô cảm thấy sao rồi? Đây quả là một cú sốc kinh khủng.” Ông lấy tay dò mạch của cô gái. “Cũng không quá tệ.”

Ông bác sĩ quay sang tôi.

“Cô ấy đã dùng gì chưa?”

“Một ít rượu brandy,” tôi đáp.

“Tôi ổn cả,” Nick can đảm nói.

“Đủ sức trả lời vài câu hỏi chứ?”

“Dĩ nhiên.”

Viên thanh tra tiến tới trước và dè dặt ho vài cái để gây chú ý. Nick nở một nụ cười u uất chào anh ta.

“Lần này không phải là vi phạm giao thông nữa,” cô nói.

Tôi nhận ra rằng họ có quen biết từ trước.

“Quả là một vụ án kinh hoàng, cô Buckley ạ,” viên thanh tra nói. “Tôi rất lấy làm tiếc. Giờ thì ông Poirot đây, người mà tôi đã nghe danh từ lâu (và hẳn là rất hãnh diện khi có ông ấy ở đây), kể với tôi rằng ông ấy tin chắc là cô bị nhắm bắn ở vườn Khách sạn Majestic vào buổi sáng hôm kia?”

Nick gật đầu.

“Tôi cứ ngỡ rằng một con ong vò vẽ vượt qua,” cô giải thích. “Nhưng không phải vậy.”

“Và ông ấy cũng nhắc tới việc cô gặp nhiều tai nạn kì lạ trước đó?”

“Vâng, ít nhất là cũng rất kì lạ khi chúng xảy ra liên tiếp nhau.”

Cô gái thuật lại ngắn gọn những chuyện đã xảy ra.

“Được rồi. Giờ thì, tối nay vì sao chị họ của cô lại choàng khăn của cô?”

“Chúng tôi đi tìm áo khoác – đứng ở ngoài xem pháo hoa khá lạnh. Tôi vắt cái khăn choàng lên ghế dài ngay đây. Rồi tôi lên lầu thay chiếc áo lông màu nhạt đang mặc. Tôi cũng tiện lấy áo khoác cho cô Rice bạn tôi từ phòng của cô ấy. Áo của Rice đang nằm dưới đất kế bên cửa sổ. Rồi Maggie gọi với qua là chị ấy không tìm thấy áo của mình. Tôi bảo rằng chắc chị ấy để quên dưới lầu. Chị ấy đi xuống và nói vọng lên là vẫn không tìm thấy. Tôi lại nói chắc chị đã bỏ quên áo trong xe – chị ấy đang tìm một chiếc áo choàng vải dạ, chứ không phải áo choàng lông thú – và tôi bảo rằng sẽ đưa chị mượn chiếc áo lông của tôi. Nhưng chị nói không sao đâu, chị sẽ khoác tạm khăn choàng của tôi nếu tôi không cần nó nữa. Tôi bảo được thôi nhưng nó có đủ ấm không? Và chị ấy nói, ồ, tất nhiên, vì chị ấy ở Yorkshire nên cũng không thấy trời hôm nay quá lạnh. Chị ấy chỉ muốn có gì đó để khoác lên thôi. Rồi tôi nói được thôi, một phút nữa em sẽ xuống. Và rồi khi tôi… khi tôi xuống…”

Cô gái nín bặt, giọng run rẩy…

“Đừng tự dằn vặt mình, cô Buckley ạ. Chỉ cần cho tôi biết điều này. Cô có nghe tiếng súng nổ – một hoặc hai tiếng chăng?”

Nick lắc đầu.

“Không… tôi chỉ nghe tiếng pháo hoa nổ và tiếng pháo sáng thôi.”

“Cũng đúng thôi,” viên thanh tra nói. “Với tất cả những tiếng động đó thì không ai có thể nhận ra tiếng súng được. Tôi không rõ liệu có giúp ích gì khi hỏi cô, nhưng cô có đoán được ai muốn tấn công mình không?”

“Tôi không nghi ngờ ai cả,” Nick nói. “Tôi thật sự không hình dung nổi.”

“Và hẳn là vậy,” thanh tra nói. “Theo tôi thấy thì hung thủ có vẻ như là một tên cuồng sát. Một vụ án điên rồ. À, trong tối nay thì tôi không cần hỏi cô câu gì nữa thưa cô. Tôi thật sự rất tiếc về những gì đã xảy ra.”

Bác sĩ Graham bước tới trước.

“Cô Buckley, tôi muốn gợi ý rằng cô không nên ở lại đây nữa. Tôi đã bàn về chuyện đó với ông Poirot. Tôi biết một bệnh xá rất tốt. Cô đã bị chấn động tâm lý nặng, cô cũng hiểu mà. Cô cần phải nghỉ ngơi hoàn toàn…”

Nick không nhìn ông ta. Cô đưa mắt qua Poirot.

“Có phải… vì chấn động tâm lý?” cô hỏi.

Ông dịch tới trước.

“Tôi muốn cô cảm thấy an toàn, cô bé à. Và tôi cũng muốn biết là cô được an toàn. Ở đó sẽ có y tế – một nữ y tá tử tế lành nghề thực thụ. Cô ấy sẽ ở bên cô suốt ngày đêm. Nếu cô giật mình tỉnh giấc và hoảng loạn – cô ấy sẽ ở ngay bên cạnh. Cô hiểu chứ?”

“Vâng,” Nick nói, “Tôi hiểu. Nhưng ông thì không hiểu. Tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi không quan tâm phải làm gì nữa. Nếu có người muốn giết tôi thì cứ việc.”

“Thôi, thôi nào,” tôi dỗ dành. “Chỉ là cô đang bị căng thẳng quá mức thôi.”

“Ông không hiểu. Không ai hiểu cả!”

“Tôi thật sự nghĩ kế hoạch của ông Poirot hợp lí đấy,” viên bác sĩ dịu dàng chen ngang. “Tôi sẽ đưa cô đi bằng xe của tôi. Và chúng tôi sẽ tìm cho cô ít thuốc để ngủ ngon hết đêm nay. Cô nói sao nào?”

“Tôi không quan tâm,” Nick nói. “Ông muốn sao cũng được. Chẳng quan trọng nữa.”

Poirot đặt tay lên tay cô.

“Tôi hiểu, quý cô à. Tôi hiểu cô cảm thấy như thế nào. Tôi đang cảm thấy hổ thẹn và đau đớn tận cõi lòng. Tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô nhưng không làm được. Tôi đang rất khốn khổ. Nhưng hãy tin tôi, thưa cô, vì thất bại đó mà lòng tôi đau như cắt. Nếu cô hiểu những dằn vặt đó, tôi chắc rằng cô sẽ tha thứ cho tôi.”

“Không sao mà,” Nick nói, vẫn với chất giọng vô hồn. “Đừng đổ lỗi cho chính mình nữa. Tôi biết ông đã làm hết sức rồi mà. Không ai có thể ngăn chuyện đó – hay làm tốt hơn ông, tôi chắc chắn như vậy. Đừng phiền lòng nữa.”

“Cô rất vị tha, thưa quý cô.”

“Không, tôi…”

Câu nói đó bị cắt ngang. Cửa bật mở và George Challenger lao bổ vào phòng.

“Chuyện này là sao?” anh ta gầm lên. “Tôi chỉ vừa mới đến. Có cảnh sát trước cổng và mọi người đồn đoán rằng có ai đó đã chết. Chuyện này là sao? Lạy Chúa, cho tôi biết đi. Có phải… có phải… là Nick?”

Giọng anh nghe đau đớn thống thiết đến xé lòng. Tôi chợt nhận ra rằng Poirot và viên bác sĩ đã che khuất Nick khỏi tầm nhìn của anh ta.

Trước khi có ai đó kịp mở miệng, anh ta đã lặp lại câu hỏi.

“Nói tôi biết đi… không thể thế được… Nick chưa chết chứ?”

“Không đâu, bạn tôi,” Poirot dịu dàng nói. “Cô ấy còn sống.”

Ông lùi ra sau một chút để Challenger thấy rõ hình thù nhỏ bé đang nằm trên ghế dài.

Challenger nhìn sững cô gái vài giây, như thể không tin vào mắt mình. Và rồi anh nghẹn giọng, chân lảo đảo như người say rượu:

“Nick… Nick.”

Anh ta đột ngột quỳ xuống bên ghế dài, vùi mặt vào hai tay và nói nghẹn ngào:

“Nick… em yêu dấu… anh cứ ngỡ là em đã chết.”

Nick cố ngồi thẳng dậy.

“Không sao mà George. Đừng ngốc thế. Em vẫn an toàn đây.”

Anh chàng ngẩng lên và nhìn quanh hoang mang.

“Nhưng có ai đó đã chết phải không? Cảnh sát đã nói thế.”

“Đúng vậy,” Nick nói. “Maggie. Maggie thân thương tội nghiệp. Ôi!…”

Mặt cô rúm lại. Viên bác sĩ và Poirot bước tới. Graham đỡ cô đứng dậy. Poirot và ông ấy mỗi người một bên dìu cô gái ra khỏi phòng.

“Cô được lên giường nghỉ ngơi càng sớm thì càng tốt,” bác sĩ đề nghị. “Tôi sẽ chở cô đi bằng xe của tôi. Tôi đã nhờ cô Rice gói ghém vài thứ cần thiết để cô mang theo rồi.”

Họ biến mất qua ngưỡng cửa. Challenger tóm lấy tay tôi.

“Tôi không hiểu. Họ đưa cô ấy đi đâu thế?”

Tôi giải thích cho anh ta.

“Ồ! Ra vậy. Giờ thì Hastings, làm ơn kể cho tôi nghe đầu đuôi chuyện này đi. Một thảm kịch kinh hoàng! Cô gái đáng thương đó.”

“Lại đây uống một ly đi,” tôi nói. “Anh rã rời quá rồi.”

“Tôi không ngại đâu.”

Chúng tôi di chuyển qua phòng ăn.

“Anh hiểu không,” anh chàng giải thích trong lúc nốc cạn whisky và soda. “Tôi cứ đinh ninh đó là Nick.”

Khó có thể phủ nhận tâm tư tình cảm của Trung tá Challenger. Trên đời chưa có ai yêu mà lộ rõ như thế.

« Lùi
Tiến »