Cho đến đầu tháng Mười, Sayoko dường như chẳng hề hay biết về sự xuất hiện của tình địch. Tuy nhiên, cô ấy đã tình cờ nghe được tin Haruichi đính hôn và không hề rút lui trong im lặng. Thái độ của Sayoko lúc đó không được bình tĩnh cho lắm, điều này tùy vào cách nhìn nhận khác nhau mà sẽ có nhận định khác nhau.
Ở đây để tôi kể cho anh nghe một chút về Sayoko. Gia đình cô ấy làm nông ở tỉnh S và đã không còn có điều kiện như trước nữa. Cô ấy có một người anh trai bằng tuổi Haruichi, vì phải tự lập từ bé nên anh ta đã sớm rời quê hương đến Tokyo. Sau khi lấy được bằng lái xe, anh ta làm thuê trong một cửa hàng ô tô. Tuy nhiên, anh ta cũng không kiếm được nhiều nhặn gì và cũng không có tiền để gửi về quê. Vì thế, Sayoko bỏ lại hai đứa em mười sáu tuổi và mười hai tuổi, nhận một khoản tiền tạm ứng rồi đến quán Paloma để làm và sống luôn tại đó. Sau khoảng nửa năm làm việc ở quán, cô gặp được Haruichi. Quán Paloma là nơi đầu tiên cô làm việc và cô cũng chưa từng đến bất kì một quán nào khác.
Từ ngày Sayoko làm ở đó, anh trai Sekichi đã thường xuyên đến thăm cô và dần trở thành chỗ dựa tinh thần cho cô. Tuy nhiên, sau khi Sekichi trở thành lái xe, hành vi ngày càng trở nên lỗ mãng, hay cờ bạc rượu chè, vậy nên chủ của Sayoko không có thiện cảm gì với người anh trai này.
Bỏ qua những vấn đề về tình yêu, Sayoko là một cô gái có ý chí mạnh mẽ, tình cảm mãnh liệt và khá cứng đầu. Ngay khi Sayoko biết rằng Haruichi sắp vứt bỏ mình, cô ấy đã phản đối quyết liệt. Tôi không có bằng chứng cụ thể cho điều này, nhưng theo bức thư để lại, dường như cô ấy đã có một thái độ gay gắt dữ dội.
Bức thư Sayoko gửi cho Haruichi đã được đệ trình lên tòa án như một tài liệu tham khảo. Nó thể hiện rõ ràng cảm xúc giận dữ của một người phụ nữ sắp bị bỏ rơi.
Ban đầu, cô gái cố gắng hết sức để bằng cách nào đó níu giữ lại trái tim của người đàn ông đang muốn rời đi. Những bức thư đong đầy cảm xúc như vậy đã được gửi đến Haruichi. Và có lẽ khi chỉ có hai người gặp riêng, cô ấy cũng thể hiện thái độ níu kéo tương tự.
Tuy nhiên, sau khoảng hai mươi ngày, nội dung của một số bức thư đã thay đổi đáng kể. Thấy mọi thứ đều vô dụng, Sayoko gần như trở nên tuyệt vọng. Mối căm hận với người đàn ông được miêu tả rõ nét trong những bức thư. Tôi không tin rằng Haruichi đã giữ gìn tất cả các bức thư của Sayoko vào thời điểm này, những bức thư mà trong đó có nhiều lời chỉ trích thái độ của Haruichi. Cậu ấy chắc chắn sẽ xé bỏ những gì bất lợi cho mình. Vì vậy, những bức thư mà tôi nhìn thấy chỉ là một trong số đó. Thái độ tồi tệ của người đàn ông cũng không được thể hiện quá rõ nét. Tôi đoán, cậu ta chắc hẳn đã bạo lực hơn nhiều.
Tuy nhiên, những bức thư của Sayoko từ giữa tháng Mười một lại cho thấy một sự thay đổi. Đây có thể là một diễn biến tự nhiên. Lúc này, Sayoko dường như đã hạ quyết tâm, cô gửi thư uy hiếp đến Haruichi.
Nội dung bức thư đại loại là: nếu Haruichi kết hôn với con gái của tiến sĩ, Sayoko sẽ nói toàn bộ chuyện giữa hai người ra và phá vỡ cuộc hôn nhân ấy. Bất luận thế nào, Sayoko cũng sẽ không để Haruichi yên ổn kết hôn với người khác. Đứa bé trong bụng của cô ấy phải làm sao bây giờ? Cô ấy có thể chết đi, nhưng sẽ không chết một mình.
Cổ nhất định sẽ giết chết tên đàn ông bội bạc đó, sẽ nguyền rủa anh ta cả đời.
Trong bức thư cuối cùng, Sayoko kể về việc đã hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt với Haruichi, ép cậu ta nhất định phải đến.
Nếu một người phụ nữ yêu một người đàn ông đến chết đi sống lại rồi bị người đàn ông đó phản bội, thái độ cư xử của cô ấy như vậy có phải là đương nhiên không? Điều này chắc hẳn tôi phải nhờ anh trả lời giúp rồi. Như tôi đã nói, tâm trạng của Sayoko lúc đó được thảo luận tại tòa án. Đứng ở góc độ pháp luật phân tích diễn biến tâm lý của Sayoko là điều không hề thừa thãi.