Kính gửi ông Poirot,
Như đã hứa với ông, tôi viết lại tất cả những gì tôi còn nhớ được về những sự kiện có liên quan đến vụ bi kịch xảy ra mười sáu năm trước. Điều đầu tiên tôi muốn nói là tôi đã cân nhắc kỹ những gì ông nói với tôi lần gặp nhau gần đây. Và khi ngẫm lại tôi càng tin chắc hơn bao giờ hết khả năng Caroline Crale đầu độc chồng mình là rất khó xảy ra. Từ trước đến nay tôi luôn thấy khả năng đó rất không phù hợp, nhưng vì không còn lời giải thích nào, cũng như vì thái độ của chính cô ấy, nên tôi mới nghe theo ý kiến của những người khác, như một con cừu, và góp tiếng cùng họ – rằng nếu không phải cô ấy ra tay, thì còn lời giải thích nào nữa?
Từ khi gặp ông tôi đã ngẫm nghĩ rất cẩn thận hướng lý giải còn lại được nói đến lúc đó và được bên biện hộ đưa ra tại phiên tòa. Rằng Amyas Crale tự sát. Mặc dù ở thời điểm đó từ những gì tôi biết về cậu ta thì ý kiến kia có vẻ khá kỳ quặc, nhưng bây giờ tôi lại thấy cần phải thay đổi quan điểm. Điểm đầu tiên, và vô cùng quan trọng, chính là việc Caroline tin vào điều đó. Nếu giờ đây chúng ta chấp nhận rằng người phụ nữ dịu dàng và đáng mến ấy đã bị kết án oan, thì điều cô ấy nhất nhất tin vào kia phải vô cùng quan trọng. Cô ấy biết Amyas rõ hơn bất cứ ai. Nếu cô ấy tin vào khả năng tự sát, thì khả năng ấy phải tồn tại dù cho bạn bè của cậu ta có nghi ngờ thế nào đi nữa.
Do đó, tôi sẽ tiếp tục phát triển giả thiết này, rằng trong Amyas có một hạt giống lương tâm, một dòng chảy ngầm của ăn năn và cả tuyệt vọng ở một mức độ mà tính khí của cậu ta cho phép, và chỉ vợ cậu ta mới nhận thấy được. Tôi nghĩ giả thiết này cũng không phải không có khả năng. Cậu ta có thể chỉ để lộ khía cạnh đó cho riêng Caroline. Dù như thế không hề khớp với mọi điều tôi từng nghe cậu ta nói, nhưng dù sao thì phần lớn ai cũng đều có một điểm tính cách nào đó bất ngờ và hoàn toàn trái ngược thường khiến cho cả những người thân cận nhất của mình phải ngạc nhiên cơ mà. Một con người giản dị và rất được kính trọng bỗng bị phát hiện tồn tại một khía cạnh giấu kín vô cùng đáng kinh tởm. Một tay lái buôn tầm thường lại – chẳng hạn – bí mật sở hữu khả năng thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật tinh tế. Những người dữ tợn và nhẫn tâm cũng thể hiện phần tốt đẹp ẩn giấu không ai ngờ tới. Những người hào phóng vui vẻ cũng từng để lộ mặt độc ác và xấu xa trong họ.
Vậy nên có thể trong Amyas Crale tồn tại một khuynh hướng tự dằn vặt nghiêm trọng, và cậu ta càng khoác lác cái tôi của mình cũng như cái quyền được làm điều mình muốn bao nhiêu, thì lương tâm cậu ta lại càng dằn vặt bấy nhiêu. Nhìn qua thì chuyện đó tưởng chừng khó xảy ra, nhưng giờ tôi tin rằng đó phải là sự thực. Và tôi xin nhắc lại, chính bản thân Caroline cũng khăng khăng tin chắc vào quan điểm đó. Điều đó, tôi nhắc lại, là rất quan trọng!
Và giờ xem xét các sự kiện, hay nói đúng hơn là ký ức của tôi về các sự kiện, dưới ánh sáng của giả thiết mới mà chúng ta đang dựa vào này.
Tôi và Caroline có một cuộc nói chuyện vài tuần trước khi xảy ra thảm kịch mà tôi xin kể ra ở đây vì nghĩ chắc sẽ có ít nhiều liên quan. Đó là lúc Elsa Greer lần đầu tới Alderbury.
Caroline, như tôi đã nói với ông, biết rõ tình cảm sâu đậm và tình bạn tôi dành cho cô ấy. Do đó, tôi là người cô ấy có thể dễ dàng tâm sự nhất. Khi đó Caroline không có vẻ thật sự hạnh phúc. Dù vậy tôi vẫn ngạc nhiên khi đột nhiên một ngày nọ cô ấy hỏi tôi là, tôi có nghĩ Amyas thật sự hứng thú nhiều đến cô gái mà cậu ta mang về không.
Tôi nói. “Cậu ấy hứng thú với việc vẽ cô gái đó. Em biết Amyas như thế nào mà.”
Cô ấy lắc đầu và nói. “Không, anh Amyas yêu cô ta.”
“À… có lẽ một chút.”
“Em thì nghĩ là rất nhiều đấy.”
Tôi nói. “Cô gái đó quyến rũ lạ thường, anh phải công nhận vậy. Và hai chúng ta đều biết Amyas dễ bị ảnh hưởng. Nhưng em yêu quý, giờ em phải biết rồi chứ, Amyas chỉ thật sự quan tâm đến một người thôi – và đó là em. Cậu ấy có những lúc cuồng dại như vậy, nhưng chúng không kéo dài mãi. Em là người duy nhất đối với cậu ấy, và tuy cậu ấy cư xử tệ, nhưng thế không có nghĩa là tình cảm cậu ấy dành cho em thay đổi.”
Caroline nói. “Trước nay em vẫn luôn nghĩ như thế.”
“Tin anh đi, Caro,” tôi nói. “Đúng là thế đấy.”
Cô ấy nói. “Nhưng lần này, Merry, em lo lắm. Cô gái đó rất… rất chân thành. Cô ta quá trẻ… và quá cuồng nhiệt. Em có cảm giác chuyện lần này là… nghiêm túc.”
Tôi nói. “Nhưng chính cái việc cô gái đó quá trẻ và, như em nói, quá chân thành ấy, sẽ bảo vệ cô ta. Nhìn chung, với Amyas phụ nữ là mục tiêu, nhưng một cô gái như vậy thì trường hợp này sẽ khác.”
Cô ấy nói. “Phải, em lo chính chỗ đó – trường hợp này sẽ khác.”
Và nói tiếp ngay. “Anh biết đấy, Merry, em đã ba mươi bốn tuổi rồi. Và chúng em cưới nhau đã mười năm. Có vẻ như em chẳng thể sánh nổi với cô Elsa trẻ đẹp như thế, và em biết đó là sự thật.”
Tôi nói. “Nhưng em cũng biết, Caroline, em biết – rằng Amyas thật sự rất yêu em chứ?”
Cô ấy mới đáp rằng. “Với đàn ông thì có ai biết được gì chăng?” Và rồi cô ấy bật cười buồn bã, nói tiếp. “Em thấy mình hoang dã man rợ lắm, Merry ạ. Em chỉ muốn lấy rìu bửa cô ta ra.”
Tôi nói với Caroline rằng cô gái kia có lẽ chẳng hiểu gì về chuyện mình đang làm đâu. Cô ta ngưỡng mộ và sùng bái Amyas như một anh tài, và có lẽ còn chẳng mảy may nhận ra rằng Amyas đang dần có tình cảm với mình.
Caroline chỉ nói. “Ôi Merry!” và rồi chuyển sang nói về khu vườn. Tôi hy vọng cô ấy sẽ không còn lo lắng gì về vấn đề đó nữa.
Không lâu sau đó, Elsa trở về London. Amyas cũng đi xa mấy tuần liền. Tôi thật sự đã quên bẵng chuyện đó đi. Và rồi tôi nghe nói Elsa lại trở lại Alderbury để Amyas có thể hoàn thành bức tranh.
Tôi khá khó chịu trước tin đó. Nhưng Caroline, khi tôi gặp, không nói gì với tôi. Cô ấy trông khá bình thường – không buồn hay lo lắng gì cả. Tôi đã nghĩ mọi chuyện ổn thỏa.
Bởi thế nên tôi chấn động biết mấy khi hay rằng mọi chuyện đã đi xa đến mức nào.
Tôi đã kể với ông về những lần nói chuyện của tôi với Crale và với Elsa. Tôi không có cơ hội nói chuyện với Caroline. Chúng tôi chỉ có thể trao đổi vài lời ngắn ngủi với nhau như tôi đã kể với ông trước rồi.
Tôi có thể thấy gương mặt cô ấy ngay lúc này, đôi mắt to đen và cảm xúc bị kìm nén. Tôi vẫn còn nghe được giọng Caroline khi cô ấy nói. “Mọi chuyện kết thúc rồi…”
Tôi chẳng thể diễn tả lại với ông nỗi phiền muộn tuyệt đối chất chứa trong câu nói đó. Nó đúng nghĩa là sự thật. Bị Amyas từ bỏ, mọi thứ quả thật đã kết thúc với cô ấy. Tôi tin đó là lý do vì sao Caroline lại trộm coniine. Đó là lối thoát. Lối thoát được chính bài thuyết trình ngu ngốc của tôi về thứ chất đó gợi ý cho cô ấy. Và đoạn văn mà tôi đọc trong Phaedo đã đem đến một hình ảnh lộng lẫy về cái chết.
Đây là cái lúc này tôi tin. Cô ấy lấy coniine, dự định kết thúc cuộc đời của mình một khi Amyas bỏ vợ. Cậu ta có lẽ đã nhìn thấy cô ấy lấy nó – hay phát hiện ra Caroline tàng trữ nó sau đó.
Sự phát hiện ấy tác động rất lớn đến Amyas. Cậu ta hoảng hốt trước dự định của Caro do những hành động của mình gây ra. Nhưng dù hoảng hốt, hối hận, cậu ta lại cảm thấy mình cũng không thể từ bỏ Elsa. Tôi có thể hiểu điều đó. Bất kỳ ai đã sa vào lưới tình của cô ta đều cảm thấy không thể tách ra.
Cậu ta không thể hình dung cuộc sống thiếu Elsa. Cậu ta nhận ra Caroline cũng không thể sống thiếu cậu ta. Amyas thấy chỉ còn một lối thoát – dành chất coniine đó cho chính bản thân.
Và, tôi nghĩ, cái cách mà Amyas thực hiện điều đó có lẽ cũng phù hợp với tính cách cậu ta. Tranh là thứ cậu ta quý trọng nhất trên đời. Cậu ta chọn cách ra đi với cây cọ vẫn còn trên tay. Và thứ cuối cùng đôi mắt cậu ta thấy chính là gương mặt của người con gái cậu ta yêu say đắm. Cậu ta hẳn cũng đã nghĩ cái chết của mình sẽ là điều tốt nhất cho cô gái…
Tôi thừa nhận giả thiết này để lại nhiều sự kiện lạ kỳ không lời giải đáp. Ví dụ, vì sao người ta chỉ thấy vân tay của Caroline trên cái lọ coniine rỗng. Tôi cho rằng sau khi Amyas cầm cái lọ, mọi dấu vân tay đều bị những món quần áo phủ bên trên chà vào làm mờ đi hoặc mất hẳn, và sau cái chết của cậu ta, Caroline đã lấy cái lọ ra để kiểm tra xem có ai đụng đến nó không. Cũng có thể thế lắm chứ, phải không? Còn về bằng chứng vân tay trên chai bia, một số nhân chứng bên bị có ý kiến cho rằng bàn tay có thể bị biến dạng sau khi uống chất độc và vì thế khả năng cậu ta chộp lấy cái chai theo một kiểu hoàn toàn khác thường không phải là không có.
Còn một điều khác cần giải đáp. Thái độ của Caroline suốt phiên tòa. Nhưng giờ tôi nghĩ tôi đã thấy được lý do. Chính cô ấy lấy thuốc độc từ phòng thí nghiệm của tôi. Chính quyết tâm kết thúc cuộc đời của cô ấy đã đẩy chồng mình vào chỗ tự sát. Hẳn là không quá vô lý khi cho rằng trong một lúc tuyệt vọng khi cảm giác trách nhiệm trào dâng, cô ấy đã nghĩ rằng chính mình gây ra cái chết của chồng – tự thuyết phục bản thân rằng mình phạm tội giết người – dù đó không cùng loại với tội giết người mà người ta đang gán cho cô ấy?
Tôi nghĩ mọi chuyện có thể là như thế. Và nếu sự thật là vậy, thì hẳn ông có thể dễ dàng thuyết phục Carla bé nhỏ điều đó? Và con bé có thể kết hôn với vị hôn phu trẻ của mình và an tâm rằng tội lỗi duy nhất của mẹ nó chỉ là một thôi thúc (chứ không hơn) kết liễu cuộc đời mình.
Dù vậy, cái ông yêu cầu ở tôi không phải là những gì nãy giờ tôi viết, mà chính là một ghi chép những sự kiện diễn ra theo ký ức của tôi. Giờ xin cho phép tôi được sửa chữa thiếu sót của mình. Tôi đã kể với ông đầy đủ những gì đã xảy ra hôm trước cái chết của Amyas rồi. Giờ tôi xin được kể tiếp chính ngày hôm đó.
Tối hôm trước tôi ngủ không yên – lo lắng vì một loạt diễn biến kinh khủng gần đây đối với những người bạn của tôi. Sau một khoảng thời gian dài thao thức vô vọng cố tìm một cách giải quyết hợp lý nhằm đẩy lui cái viễn cảnh tồi tệ trước mắt, đến tầm sáu giờ sáng tôi chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Gia nhân mang bữa trà sớm vào mà tôi cũng không thức giấc, và cuối cùng đến tầm chín rưỡi sáng tôi mới thức dậy, đầu như đeo đá, lờ đờ uể oải. Một thoáng sau khi thức giấc tôi có cảm giác như mình vừa nghe âm thanh gì đó phát ra từ căn phòng ngay bên dưới, chính là căn phòng mà tôi dùng làm phòng thí nghiệm.
Tôi xin phép nói luôn rằng tiếng động đó thực chất rất có thể là do một con mèo nhảy vào. Tôi phát hiện ô cửa sổ ngày hôm trước vô ý để mở hé nay bị nâng lên thêm một chút nữa. Khoảng hở chỉ đủ rộng cho một con mèo chui ra chui vào. Tôi chỉ nhắc đến việc nghe thấy tiếng động nhằm giải thích cho lý do vì sao tôi vào phòng thí nghiệm thôi.
Tôi vào phòng thí nghiệm ngay sau khi chỉnh tề quần áo, và khi nhìn qua những dãy kệ tôi phát hiện cái lọ đựng chiết xuất coniine của mình có hơi lệch khỏi hàng với những cái lọ khác. Khi đã chú ý đến cái lọ rồi, tôi mới bàng hoàng nhận ra một lượng lớn chất trong lọ đã biến mất. Mới hôm trước cái lọ còn gần đây – nay nó đã gần cạn.
Tôi cài cửa sổ rồi bước ra ngoài, khóa cửa lại sau lưng. Trong lòng cực kỳ bất an và bối rối. Khi bị bất ngờ, tôi e, đầu óc tôi hoạt động có phần chậm lụt đi.
Ban đầu tôi hơi rối loạn, rồi sau đó là sợ hãi, và cuối cùng là hoàn toàn kích động. Tôi tra hỏi toàn bộ kẻ ăn người ở trong nhà, và tất cả đều chối phắt chuyện bước chân vào phòng thí nghiệm. Tôi nghĩ tới nghĩ lui thêm một lát, rồi quyết định gọi điện cho em mình để hỏi ý kiến.
Philip nhanh nhẹn hơn tôi. Nó nhận thức được tính nghiêm trọng của chuyện tôi mới phát hiện, và thúc tôi tới chỗ nó ngay lập tức để bàn bạc.
Tôi ra ngoài, gặp bà cô Williams, bà này từ bên kia lặn lội qua để tìm đứa học trò trốn học. Tôi cam đoan với bà rằng mình không thấy Angela, và rằng con bé không hề tới ngôi nhà.
Tôi nghĩ bà Williams nhận thấy có chuyện gì đó không ổn. Bà nhìn tôi dò hỏi. Tuy vậy, tôi không có ý định nói cho bà ta hay chuyện xảy ra. Tôi đề nghị bà ta thử tìm khu vườn sau bếp xem – ở đó có một cây táo mà Angela rất thích – còn tôi thì nhanh chân chạy xuống bờ con lạch và chèo thuyền qua phía Trang viên Alderbury.
Em trai tôi đã đứng chờ tôi sẵn ở bờ bên kia.
Hai chúng tôi cùng nhau đi bộ lên nhà theo con đường hôm trước tôi và ông đã đi. Sau khi đã mục sở thị địa hình nơi đó ắt ông cũng hiểu rằng khi đi qua đoạn bên dưới bức tường của vườn Đại Bác ta hẳn sẽ nghe được mọi điều đang được nói bên trong.
Ngoài việc Caroline và Amyas đang tranh cãi nhau chuyện gì đó, tôi không để ý lắm đến những lời họ nói.
Hiển nhiên tôi chẳng hề nghe thấy một lời đe dọa nào phát ra từ phía Caroline. Chủ đề cuộc tranh cãi là Angela, và tôi cho rằng Caroline đang xin được kéo dài thêm một khoảng thời gian trước khi bắt con bé đi học. Tuy nhiên, Amyas vẫn cứng rắn, gắt gỏng gào lên rằng mọi chuyện đã quyết rồi, cậu ta sẽ thu xếp hành lý cho nó đi.
Cánh cửa vườn Đại Bác mở ra ngay khi chúng tôi vừa tới gần, và Caroline xuất hiện. Cô ấy có vẻ bối rối – một chút thôi. Cô ấy mỉm cười với tôi, có phần lơ đãng, rồi bảo rằng họ đang bàn về chuyện của Angela. Elsa xuống đến nơi cũng vừa lúc, và vì Amyas rõ ràng muốn bắt tay vào vẽ ngay mà không cần ai quấy nhiễu, chúng tôi bèn cùng nhau đi lên.
Philip tự trách bản thân rất nhiều sau đó vì cả hai đã chần chừ chẳng hành động ngay. Nhưng riêng tôi thì không thể thấy thế. Chúng tôi chẳng có quyền gì mà cho rằng một chuyện kinh khủng như sát nhân đang được sắp đặt. (Hơn nữa lúc này đây tôi tin rằng chuyện xảy ra không hề được sắp đặt trước.) Dĩ nhiên lẽ ra chúng tôi đã phải làm gì đó, nhưng tôi vẫn một lòng tin rằng cả hai đã đúng khi thảo luận vấn đề cẩn thận trước hết. Tìm ra phương án thích hợp nhất để hành động là một điều cần thiết – và tôi nhận ra đôi lần mình tự hỏi liệu rốt cuộc có phải tôi đã nhầm lẫn hay chăng. Phải ngày hôm trước cái lọ ấy thật sự đầy như tôi đã nghĩ không? Tôi không phải kiểu người (như Philip em tôi) chắc cú mọi việc như đinh đóng cột. Ký ức vẫn thường chơi khăm người ta. Chẳng hạn như, có bao lần, ta tin chắc rằng mình đã đặt vật này ở nơi đây, để rồi sau đó phát hiện ra bản thân đã đặt nó ở một nơi hoàn toàn khác. Càng cố nhớ lại tình trạng cái lọ buổi chiều hôm trước đó, tôi càng trở nên mơ hồ và nghi hoặc hơn. Điều đó khiến Philip bực bội, nó đã dần cạn sạch kiên nhẫn với tôi.
Ở thời điểm đó chúng tôi đã không thể tiếp tục thảo luận thêm được nữa, và ngấm ngầm giao hẹn sẽ hoãn lại đến sau bữa trưa. (Xin nói thêm rằng tôi luôn được hoan nghênh đến Alderbury ăn trưa bất cứ lúc nào tùy thích.)
Sau đó, Angela và Caroline mang bia cho chúng tôi. Tôi hỏi Angela đang tính chuyện gì mà lại trốn học, và báo con bé biết là bà Williams đang rất giận, con bé đáp rằng nó đi bơi – rồi nói thêm rằng nó chẳng hiểu vì sao mình phải khâu lại cái váy xấu xí trong khi trước sau gì đến lúc đi học cũng sẽ có đồ mới cả.
Vì dường như chẳng còn khả năng được một mình tiếp tục bàn bạc với Philip nữa, và tôi thì lại quá lo lắng chẳng thể tự nghĩ được gì, nên tôi tha thẩn đi theo con đường xuôi xuống vườn Đại Bác. Ngay phía trên vườn, như tôi đã chỉ cho ông, có một khu đất trống lọt thỏm giữa những tán cây, và từng có một băng ghế cũ ở đó. Tôi ngồi trên ghế, vừa hút thuốc vừa nghĩ ngợi, vừa quan sát Elsa làm mẫu cho Amyas.
Tôi sẽ luôn nghĩ về Elsa với hình ảnh của cô ta vào ngày hôm đó. Ngồi làm mẫu không nhúc nhích, mặc áo vàng và quần xanh thẫm, choàng quanh vai cho ấm là một chiếc áo len màu đỏ.
Sức sống, sự khỏe khoắn, và vẻ huy hoàng rực rỡ bừng sáng trên gương mặt ấy. Cùng với đó là chất giọng lanh lảnh vui vẻ bàn về những kế hoạch tương lai của cô ta.
Ở đây có vẻ như tôi đang nghe trộm vậy, nhưng không phải thế đâu. Elsa thấy tôi rất rõ. Cả cô ta và Amyas đều biết tôi đang ở đó. Cô ta vẫy tay chào tôi và la lên bảo tôi rằng Amyas sáng hôm đó thật là cục cằn hết sức – rằng cậu ta chẳng chịu cho nghỉ. Cô ta tê và ê ẩm hết cả người.
Amyas gằm ghè bảo rằng cô ta làm gì tê bằng mình. Cậu ta tê cứng hết cả người – do thấp khớp. Elsa giễu cợt đáp. “Ông già tội nghiệp chưa!” Và Amyas bảo rằng cô ta sắp phải hốt một lão hom hem bệnh tật rồi đó.
Tôi bị sốc, thưa ông, bởi sự mặc nhiên thừa nhận đến mức vô tư ấy về cái tương lai bên nhau của cả hai, trong khi bọn họ lại đang gây ra biết bao khổ đau cho người khác. Ấy thế mà tôi lại chẳng thể đem lòng căm ghét người thiếu nữ đó. Cô ta quá trẻ, quá tự tin, quá ngây ngất trong tình yêu. Và cô ta không thật sự biết rõ điều mình đang làm. Cô ta không hiểu đau khổ là gì. Cô ta chỉ nghĩ, với niềm tin thơ ngây của một đứa trẻ, rằng Caroline sẽ ‘không sao’, rằng ‘chị ta sẽ sớm vượt qua’. Ông thấy đấy, cô ta chỉ biết có bản thân và Amyas – hạnh phúc bên nhau. Cô ta từng nói với tôi rằng quan điểm của tôi là lạc hậu cổ hủ. Cô ta không một mảy may nghi ngại, chần chừ – kể cả thương xót. Nhưng liệu người ta có thể trông đợi ở tuổi trẻ rực rỡ lòng thương xót hay chăng? Đó là thứ xúc cảm của những người đã trải đời, nhiều kinh nghiệm.
Dĩ nhiên, họ không nói gì nhiều lắm. Không họa sĩ nào muốn tán chuyện trong lúc vẽ tranh. Dường như cứ cách chừng mười phút Elsa lại cất lời nhận xét chuyện gì đó và Amyas ậm ừ đáp lại. Có một lần cô ta nói thế này. “Em thấy anh có lý chuyện Tây Ban Nha. Mình sẽ tới đó trước tiên nhé. Và anh phải đưa em đi xem đấu bò đấy. Hẳn là thú vị lắm. Có điều em muốn con bò giết đấu sĩ – hơn là ngược lại. Em hiểu cảm giác của phụ nữ La Mã hồi trước khi chứng kiến một người đàn ông chết. Đàn ông chẳng ra sao, chứ động vật chúng thật tuyệt vời.”
Tôi cho rằng cô ta cũng có phần giống một con vật – trẻ và đơn giản và chưa có những trải nghiệm đau buồn lẫn sự khôn ngoan do dự của con người. Tôi không tin Elsa đã bắt đầu biết suy nghĩ – mà cô ta chỉ cảm nhận. Nhưng cô gái đó thật đầy sức sống – hơn bất cứ người nào tôi từng biết…
Đấy là lần cuối cùng tôi thấy cô ta rực rỡ và tự tin đến thế – hạnh phúc đến thế. Sự đời thật khó lường, phải không?
Tiếng chuông báo hiệu giờ trưa vang lên, tôi đứng dậy đi xuống tiếp và bước qua cánh cửa vào khu vườn. Elsa đến chỗ tôi. Bước ra khỏi bóng râm của những tán cây tôi ngay lập tức bị ánh sáng làm lóa mắt. Tôi gần như chẳng thấy gì. Amyas đang ngồi ngả người trên ghế, hai cánh tay dang ra. Cậu ta đang ngắm nhìn bức tranh. Tôi đã từng nhiều lần thấy cậu ta như thế. Làm sao tôi biết đến lúc đó chất độc đã bắt đầu phát tác, làm cơ thể cậu ta cứng lại trên ghế chứ?
Amyas ghét cay ghét đắng bệnh tật. Cậu ta sẽ chẳng bao giờ thừa nhận mình bị bệnh. Tôi dám nói Amyas chắc đã tưởng mình bị choáng do say nắng – triệu chứng thì cũng gần giống nhau – nhưng không đời nào cậu ta lại chịu buông lời phàn nàn chuyện đó.
Elsa nói. “Anh ấy không lên ăn đâu.”
Tôi thầm nhủ quả là một quyết định sáng suốt. Rồi tôi đáp. “Vậy lát gặp lại.”
Cậu ta dịch ánh mắt khỏi bức tranh cho đến khi chiếu thẳng vào tôi. Một cảm giác lạ lùng – tôi biết diễn tả thế nào nhỉ – giống như ác ý. Kiểu ánh mắt hằn học ấy.
Dĩ nhiên lúc đó tôi đâu hiểu gì – nếu trong lúc vẽ tranh có gì đó không như ý cậu ta cũng thường có cái vẻ hung hiểm như vậy. Tôi cứ nghĩ là do đó. Cậu ta phát ra một âm thanh tựa như gầm ghè.
Cả Elsa lẫn tôi đều chẳng thấy gì bất thường nơi cậu ta – chỉ là tính khí kiểu nghệ sĩ mà thôi.
Vậy nên chúng tôi để cậu ta lại đó và cả hai tản bộ trở lên nhà, vừa cười vừa nói. Khốn nạn thay, lúc đó cô ta mà biết là mình sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy Amyas còn sống nữa thì… Ôi, mà cũng tạ ơn chúa, cô gái ấy chẳng hay biết gì. Niềm hạnh phúc của cô ta được kéo dài thêm một khoảng ngắn ngủi.
Caroline khá bình thường ở bữa trưa – có hơi lơ đãng; chỉ thế thôi. Và chẳng phải việc đó càng cho thấy cô ấy không hề dính dáng gì tới cái chết kia sao? Cô ấy chẳng thể nào đóng kịch tài thế được.
Sau đó Caroline và bà gia sư đi xuống vườn và phát hiện ra cậu ta. Tôi gặp bà Williams lúc bà ta chạy lên. Bà ta bảo tôi gọi điện cho bác sĩ rồi chạy trở lại chỗ Caroline.
Cô gái khốn khổ – Elsa ấy! Nỗi thống khổ của cô ta điên cuồng và không thể kiểm soát tựa như của một đứa trẻ. Của đứa trẻ không thể lường được cuộc đời có thể gây ra những chuyện như thế cho mình. Caroline khá bình tĩnh. Phải, cô ấy khá bình tĩnh. Dĩ nhiên, cô ấy có khả năng kiểm soát bản thân tốt hơn Elsa. Khi đó, cô ấy chẳng có vẻ gì là thương xót. Chỉ bảo rằng có lẽ cậu ta đã tự mình gây nên chuyện này. Và chúng tôi nào tin được điều đó. Elsa vùng ra và trực tiếp buộc tội cô ấy.
Dĩ nhiên, lúc đó, Caroline hẳn đã nhận ra rằng mình có thể bị nghi ngờ. Phải, điều đó có thể giải thích cho thái độ của cô ấy.
Philip khá chắc rằng cô ấy là hung thủ.
Bà gia sư rất có ích, và cũng chẳng theo phe nào. Bà ta bắt Elsa nằm xuống và cho cô gái thuốc an thần, rồi kéo Angela sang chỗ khác khi cảnh sát đến nơi. Phải, người phụ nữ đó, bà ta quả rất kiên cường.
Mọi chuyện bỗng hóa thành ác mộng. Cảnh sát lục soát căn nhà và đặt ra bao nhiêu câu hỏi, và giới báo chí, lảng vảng khắp trang viên như ruồi, liên tục chớp máy chụp ảnh và đòi được phỏng vấn các thành viên trong gia đình.
Ác mộng, mọi chuyện…
Một cơn ác mộng, dù đã bao năm trôi qua. Lạy Chúa, một khi ông thuyết phục được Carla về những gì đã thực sự xảy ra, xin Người cho phép chúng ta rũ bỏ hết thảy mọi sự và chẳng bao giờ phải nhớ đến chuyện này nữa.
Amyas chắc chắn đã tự sát – dù khả năng ấy có nhỏ đến thế nào đi nữa.